Chương 7: Tĩnh tâm khai mạch

Ba ngày trôi qua kể từ khoảnh khắc hắn mở mắt tại thế giới này. Tuyết chưa tan, sương vẫn giăng mờ trên cành trúc, núi Thương Sơn vẫn âm u như không hề có ánh nhật quang soi đến.

Trong căn nhà gỗ nghiêng mình giữa triền núi Lạc Hà, Thương Dịch lặng lẽ. Không ồn ào, không lên tiếng, cũng chẳng tỏ vẻ đặc biệt gì. Hắn sống như một kẻ bình thường giữa bao phàm nhân, mỗi sáng nhóm lửa, đun cháo, gánh nước, hái thuốc. Mỗi chiều lại lên núi, ngồi dưới gốc tùng già, như người dân quê ngồi tránh gió. Không ai biết, hắn ngồi đó... để cảm thụ.

Không phải cảm thụ phong cảnh, mà là thiên địa.

Hắn không có công pháp, cũng không biết pháp môn là gì. Nhưng mỗi đêm khi muội muội đã ngủ, hắn lặng lẽ ngồi xếp bằng, hô hấp sâu dài, để ý niệm dung nhập vào khí tức tự nhiên. Không cầu nhanh, không vọng niệm, chỉ có tâm không khởi, ý không loạn.

Trong khoảnh khắc đó, hắn cảm giác trong cơ thể có gì đó khẽ động. Như dòng sương lạnh len qua lồng ngực, từ mi tâm lan xuống đan điền.

Đêm thứ bảy.

Trăng treo trên cao, nhưng ánh sáng không thể rọi xuống dưới màn sương dày. Căn nhà gỗ chìm trong yên lặng. Hắn bước ra ngoài, tiến thẳng lên sườn núi sau thôn.

Gió đêm lành lạnh. Tiếng côn trùng vang lên như tiếng mõ cổ. Hắn dừng lại tại một chỗ lõm bên gốc thạch tùng, nhắm mắt, tay nắm chặt một viên đá nhẵn màu xanh thẫm, nhỏ bằng ngón tay cái.

"Linh thạch sơ cấp." – âm thanh quen thuộc vọng trong tâm thức.

Hắn không đáp. Chỉ thở ra một hơi thật dài, rồi tĩnh tâm. Tâm hắn như mặt nước không gợn, ý niệm như khói mỏng lặng lẽ tan vào thiên địa.

Trong ý thức, từng dòng khí nhỏ bé như sợi khói mờ trôi qua kỳ kinh bát mạch, không nhanh, không mạnh, nhưng... chân thật.

Đó không phải tu luyện như trong sách. Mà là sự vận hành tự nhiên của đạo lý.

"Đạo không cần danh. Khi ngươi cảm nhận được mà không thể gọi tên, ấy chính là đạo."

Thanh âm của hệ thống lại vang lên. Nhưng lần này không còn là lời nhắc vô nghĩa. Nó như một đạo chú ngôn, đánh thẳng vào nội tâm hắn.

Hắn khẽ mở mắt. Ánh trăng không còn lạnh lẽo như trước, mà mang theo một tầng ý vị thâm sâu. Cây cỏ lay động, đá ngầm phát quang nhè nhẹ, tiếng gió như đang đối thoại với linh hồn.

Sáng hôm sau, Thương Linh nhìn thấy ca ca đang rửa tay bên giếng. Mặt hắn sáng hơn, thần sắc yên bình hơn thường lệ.

"Huynh... có gì đó lạ." – nàng nghiêng đầu nhìn hắn đầy ngờ vực.

Hắn mỉm cười, nhàn nhạt đáp:

"Có lẽ là do ngủ sâu."

Rồi không nói thêm gì nữa, cầm gùi, vác cuốc, lại lặng lẽ lên núi.

Không ai hay biết, từ đêm ấy... một tia linh vận đã nhen nhóm nơi đan điền kẻ phàm nhân ấy. Không phải linh căn trời ban. Mà là tâm tự sinh đạo.

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro