Chương 14
Bên ngoài, nhóm Cung Lâm đã đợi suốt hai ngày dài đằng đẵng dưới cái bóng khổng lồ của thiên thạch. Năm người đứng thành hàng trên mặt đất khô cằn, bóng dáng trong bộ đồ chiến đấu màu đen chuyên biệt của Cung gia không chút dao động, nhưng ánh mắt lại ánh lên sự lo lắng khó giấu khi thấy hai vị chủ tử cuối cùng cũng xuất hiện. Cung Lâm, bước lên trước, đôi chân vững chãi đạp lên lớp bụi đất xám xịt phủ dày mặt đất. Hắn cúi đầu nhẹ, giọng trầm ổn vang lên ngắn gọn nhưng rõ ràng
"Chủ tử, hai ngày đã ở trong gần hai ngày"
Cung Phong khẽ gật đầu, ánh mắt lạnh lùng lướt qua năm người thân tín trước mặt. Hắn không để tâm đến thời gian trôi qua bên trong – với hắn, chỉ cần Trương Khởi Linh còn ở bên, mọi thứ khác đều không đáng kể.
"Con xà bên dưới có tấn công các ngươi không?" - hắn hỏi, giọng điệu nhàn nhạt nhưng mang theo một áp lực vô hình khiến không ai dám trả lời chậm trễ.
"Thưa không. Nó chỉ quanh quẩn dưới hồ, không rời đi, cũng không có dấu hiệu tấn công. Nhưng chúng tôi vẫn luôn cảnh giác" - Cung Nghị đáp, đôi mắt sắc bén hướng về phía cầu thang đá dẫn xuống hồ nước nằm bên dưới kia.
"Túi ngủ của y, có mang theo không?"
"Trang bị của ngài ấy, tôi luôn mang theo" - Cung Bảo Khánh lập tức bước tới, tay chỉ vào túi trang bị đặt cách đó không xa trên mặt đất, giọng chắc chắn.
"Mang đến đây, rồi cùng y cách xa khối vẫn thạch này" - Cung Phong phân phó, giọng điệu không thay đổi nhưng mang theo sự kiên quyết không thể kháng cự. Hắn xoay người, bước ra xa khối thiên thạch vài bước, rồi dừng lại, ánh mắt lạnh lẽo quay sang nhìn nhóm thân tín.
Cung Bảo Khánh giật mình tỉnh lại sau câu nói của chủ tử. Hắn thoáng ngạc nhiên khi nhận ra chủ tử của bọn hắn thế mà lại chấp nhận để họ trông nom Trương Khởi Linh, dù chỉ là tạm thời. Không dám chậm trễ, hắn nhanh chóng mở túi, lấy ra chiếc túi ngủ, chọn một khoảng đất sạch sẽ gần chỗ Cung Phong đang đứng, cách xa bóng tối của khối vẫn thạch. Nhanh chóng trải túi xuống với sự cẩn thận hiếm có, đôi tay thoăn thoắt lau sạch bụi đất còn sót lại, như sợ rằng một hạt bụi nhỏ cũng sẽ làm phiền đến giấc ngủ của chủ mẫu.
Cung Phong khuỵu một gối xuống, động tác chậm rãi nhưng tràn đầy yêu thương, nhẹ nhàng đặt Trương Khởi Linh lên túi ngủ. Hắn ngắm nhìn y thêm một khắc, đôi mắt đen thẳm thoáng qua một tia dịu dàng chỉ dành riêng cho Tiểu Kỳ Lân của hắn. Rồi hắn đứng dậy, bóng dáng cao lớn lại phủ lên vẻ uy nghiêm vốn có, giọng trầm vang lên lần nữa
"Ở lại đây với y"
"Vâng!"
Năm người Cung Lâm đồng thanh đáp, âm thanh dứt khoát như một lời thề trung thành. Họ lập tức xếp thành vòng tròn quanh Trương Khởi Linh, tay đặt sẵn trên vũ khí – dao găm sắc bén, súng ngắn – ánh mắt cảnh giác quét qua xung quanh, không để bất kỳ mối nguy nào có cơ hội đến gần chủ mẫu.
Cung Phong không nói thêm. Hắn quay lại, nét mặt lạnh nhạt như băng giá ngàn năm, đôi mắt khóa chặt vào khối vẫn thạch khổng lồ phía sau. Tảng thiên thạch ấy, với kích thước đồ sộ như một ngọn núi nhỏ rơi từ vũ trụ, toát lên một khí tức kỳ dị, như mang theo bí mật của những vì sao xa xôi. Với giác quan sắc bén của một vị thần, hắn cảm nhận rõ ràng mọi thứ bên trong. Tây Vương Mẫu vẫn đang quằn quại trong hình hài quái vật, tiếng xương cốt biến dạng và tiếng rên rỉ yếu ớt của bà ta vọng ra từ sâu trong lớp đá dày. Trần Văn Cẩm – kẻ còn sót lại – thì đang co ro gần lối ra, hơi thở gấp gáp pha lẫn sợ hãi. Hắn có thể nghe thấy tiếng tim đập dồn dập của cô ta, như một con thú bị mắc bẫy, đang giằng xé giữa ý định bỏ chạy và nỗi sợ hãi trước sức mạnh vượt xa tưởng tượng của Cung Phong. Nhưng với hắn, tất cả chỉ là những sinh mệnh nhỏ bé không đáng để tâm.
Hắn mặt vô biểu tình, đôi mắt đen thẳm không chút dao động. Hắn nâng tay lên, bàn tay mở rộng hướng về khối vẫn thạch, những ngón tay thon dài toát lên một khí thế áp đảo. Hắn ngưng thần, ánh mắt sắc lạnh nhìn thẳng vào tảng thiên thạch khổng lồ ấy, như xuyên thấu qua lớp vỏ cháy đen để chạm đến tận sâu bên trong. Bằng mắt thường, có thể thấy không khí quanh bàn tay hắn bắt đầu méo mó, những gợn sóng vô hình lan tỏa ra xung quanh, khiến bụi đất trên mặt đất rung lên khe khẽ. Một luồng áp lực vô hình tỏa ra, nặng nề đến mức nhóm Cung Lâm đứng phía sau bất giác siết chặt vũ khí, cảm nhận được sức mạnh kinh hồn từ chủ tử của mình.
Cung Phong từ từ nắm lại bàn tay, động tác chậm rãi nhưng chứa đựng một sức mạnh hủy diệt không thể cản phá. Khối vẫn thạch khổng lồ rung chuyển dữ dội, từng tiếng răng rắc vang lên như xương cốt gãy vụn, âm thanh khô khốc hòa lẫn với tiếng gió lạnh thổi qua vùng đất hoang vu. Những vết nứt sâu hoắm lan rộng trên bề mặt thiên thạch, như những mạch máu đen vỡ ra dưới áp lực kinh hồn. Bụi đá bay mù mịt, những mảnh vỡ lớn nhỏ bắn tung tóe, rơi xuống đất như một cơn mưa đen kịt. Bàn tay hắn càng nắm chặt bao nhiêu, khối thiên thạch càng bị ép vỡ bấy nhiêu, lớp vỏ dày hàng trăm thước dần tan rã, để lộ những khoảng trống tối om bên trong.
Nhóm Cung Lâm đứng phía sau, năm cặp mắt mở lớn, không giấu nổi sự kinh ngạc xen lẫn kính sợ trước quyền năng của chủ tử. Họ đã quen với sức mạnh của hắn, nhưng mỗi lần chứng kiến, vẫn không khỏi rùng mình trước sự hủy diệt thuần túy ấy. Cung Lâm bất giác nắm chặt dao găm trong tay, hơi thở khẽ ngừng lại khi khối thiên thạch bắt đầu sụp đổ hoàn toàn.
Khi bàn tay Cung Phong gần như nắm chặt hoàn toàn, khối vẫn thạch khổng lồ không còn giữ được hình dạng ban đầu. Nó vỡ vụn thành tro bụi, từng mảnh đá lớn nhỏ rơi xuống như một cơn mưa đen kịt, phủ kín mặt đất trong tiếng nổ vang rền. Với thính lực thần thánh của mình, hắn nghe rõ từng tiếng van nài yếu ớt của Tây Vương Mẫu, từng âm thanh ghê rợn khi thân thể biến dạng của bà ta bị nghiền nát dưới áp lực của đá. Trần Văn Cẩm cũng không thoát khỏi số phận – tiếng hét cuối cùng của gã bị chôn vùi trong đống đổ nát, ngắt lại giữa chừng như một nốt nhạc lạc nhịp. Cung Phong nhếch môi cười lạnh, một nụ cười không chút cảm xúc, như thể sự sống hay cái chết của họ chỉ là một hạt bụi trong mắt hắn.
Hắn dứt khoát nắm chặt bàn tay lại, động tác cuối cùng như đặt dấu chấm hết cho tất cả. Khối vẫn thạch khổng lồ hoàn toàn hóa thành tro bụi, một làn khói mỏng bay lên trong không khí lạnh giá, mang theo mùi cháy khét của đá thiên thạch và chút dư âm của máu tanh. Hắn đứng đó, bất động, bóng dáng cao lớn như một vị thần chiến thắng giữa vùng đất hoang tàn. Rồi hắn quay lại, ánh mắt lạnh lẽo dần tan biến khi chạm đến Trương Khởi Linh đang nằm yên trên túi ngủ, được nhóm Cung Lâm bảo vệ.
"Đi thôi" - hắn nói, giọng trầm ấm chỉ dành riêng cho người trong lòng. Hắn cúi xuống, nhẹ nhàng bế y lên lần nữa, đôi tay ôm chặt như muốn giữ y mãi mãi trong vòng tay mình, rời xa nơi này mà không ngoảnh đầu lại.
Nhóm Cung Lâm lập tức theo sau, năm người giữ khoảng cách vừa đủ để không làm phiền chủ tử, nhưng vẫn luôn trong trạng thái sẵn sàng. Họ bước xuống cầu đá dẫn đến hồ nước bên dưới. Khi đoàn người đặt chân xuống đáy hồ, mặt nước phẳng lặng bỗng rung chuyển. Những vòng sóng nhỏ lan tỏa từ trung tâm, phá vỡ sự tĩnh lặng vốn có, như báo hiệu một thứ gì đó đang tỉnh giấc. Từ sâu trong làn nước đen kịt, một bóng dáng khổng lồ chậm rãi trồi lên, khiến mặt hồ sủi bọt trắng xóa. Xà Mẫu – con rắn khổng lồ với lớp vảy vàng rực rỡ như ánh mặt trời bị giam cầm – hiện ra trước mắt họ. Đầu nó ngẩng cao, đôi mắt đỏ rực lóe lên trong bóng tối, không phải ánh sáng của sự hung dữ, mà là một sự e sợ pha lẫn tò mò. Thân hình dài hàng trăm thước của nó uốn lượn dưới nước, tạo thành những vòng sóng lớn, nước bắn tung tóe lên bờ đá lởm chởm, nhưng nó không dám tiến gần, như thể nhận ra kẻ đứng trước mặt mình không phải là con người bình thường.
Cung Phong dừng bước, đôi chân vững chãi đứng trên bờ đá ẩm ướt, nước hồ khẽ liếm vào mũi giày hắn nhưng không làm hắn dao động. Hắn cúi xuống nhìn Trương Khởi Linh trong tay, đôi mắt đen thẳm thoáng qua một tia dịu dàng hiếm có. Hắn không muốn làm kinh động giấc ngủ của y, nhưng Xà Mẫu trước mặt không phải thứ có thể bỏ qua. Hắn khẽ nghiêng đầu, giọng trầm lạnh vang lên, không lớn nhưng đủ để xuyên thấu không gian tĩnh lặng của đáy hồ.
"Ngươi có nhận thức?"
Xà Mẫu khựng lại, thân hình khổng lồ ngừng uốn lượn trong khoảnh khắc. Đôi mắt đỏ rực chớp nhẹ, cái đuôi dài ngoe nguẩy dưới nước, tạo ra những âm thanh lạch bạch nhỏ giữa tiếng sóng vỗ. Nó không đáp, nhưng hành động ấy đã thay cho lời xác nhận – một sinh vật không chỉ có sức mạnh, mà còn mang linh trí vượt xa loài rắn thông thường. Cung Phong nhếch môi, ánh mắt quét qua con vật khổng lồ trước mặt, như đang đánh giá điều gì đó.
"Chủ nhân cũ của ngươi đã chết. Ở lại đây, hay theo bọn ta?" - lời nói của hắn không phải câu hỏi, mà giống như một mệnh lệnh không thể kháng cự, buộc Xà Mẫu phải đưa ra lựa chọn ngay lập tức.
Xà Mẫu ngẩng đầu cao hơn, cái lưỡi mỏng dài thè ra, vươn đến gần mũi giày của Cung Phong nhưng dừng lại cách đó một khoảng nhỏ, không dám chạm vào. Hành động ấy rõ ràng là sự phục tùng, một cử chỉ cúi đầu trước kẻ mạnh hơn. Nó hiểu rằng kẻ đứng trước mặt không chỉ vượt xa Tây Vương Mẫu – chủ nhân cũ của nó – mà còn là một tồn tại nằm ngoài mọi giới hạn mà nó từng chứng kiến. Đôi mắt đỏ rực của nó khẽ cụp xuống, như thể đang âm thầm thừa nhận sự thua kém của mình.
"Hảo. Ngẩng đầu lên"
Xà Mẫu lập tức tuân theo, thân hình khổng lồ thẳng lên khỏi mặt nước, vảy vàng lấp lánh dưới ánh sáng mờ ảo từ những khe nứt trên vách đá xung quanh. Nước hồ rung chuyển dữ dội dưới sức nặng của nó, những giọt nước bắn lên lấp lánh như ngọc trong không khí ẩm ướt, rơi xuống bờ đá tạo thành những âm thanh tí tách nhỏ. Cung Phong bước tới gần hơn, một tay vẫn ôm chặt Trương Khởi Linh, tay còn lại giơ ra, ngón tay nhẹ nhàng điểm lên trán con rắn. Một luồng ánh sáng vàng rực rỡ bùng lên từ điểm chạm ấy, lan tỏa khắp thân thể Xà Mẫu như một ngọn lửa vô hình. Lớp vảy vàng dần chuyển màu, từ rực rỡ như ánh mặt trời sang đen tuyền sâu thẳm, điểm xuyết những tia đỏ lấp lánh như dung nham chảy trong đêm tối, toát lên một vẻ đẹp kỳ bí pha lẫn nguy hiểm.
Thân hình khổng lồ của Xà Mẫu bắt đầu co lại, từ một con rắn dài hàng trăm thước dần thu nhỏ, uốn lượn thành một vòng tròn nhỏ gọn, vừa vặn như một chiếc vòng tay không quá nổi bật. Lớp vảy đen ánh đỏ lấp lánh dưới ánh sáng yếu ớt, như một món trang sức sống động nhưng ẩn chứa sức mạnh kinh hồn.
Cung Phong vẫy tay, ra hiệu cho Cung Lâm tiến tới.
"Giữ lấy nó" - hắn nói, giọng điệu bình thản như đang giao một món đồ tầm thường, không chút để tâm đến sự đáng sợ của sinh vật vừa được thu phục.
Cung Lâm bước lên, đôi tay vững vàng đón lấy con rắn nhỏ từ tay Cung Phong. Dù đã thu nhỏ, nó vẫn toát lên một luồng khí tức lạnh lẽo, khiến Cung Lâm bất giác siết chặt tay hơn để che giấu chút căng thẳng trong lòng. Hắn không dám chậm trễ, đứng im chờ lệnh tiếp theo, đôi mắt không rời khỏi con rắn đang nằm yên trên tay mình, như sợ rằng chỉ một chút lơ là, nó sẽ bùng lên sức mạnh vốn có.
Cung Phong cúi xuống, nhẹ nhàng nâng tay Trương Khởi Linh lên; dùng ngón tay rạch một đường mảnh trên đầu ngón tay y, vài giọt máu đỏ tươi rơi xuống, lấp lánh như hồng ngọc giữa không gian ẩm ướt của đáy hồ. Hắn nhỏ những giọt máu ấy lên đầu Xà Mẫu, rồi làm điều tương tự với máu của chính mình. Khi hai dòng máu hòa quyện trên lớp vảy đen của con rắn, một luồng ánh sáng đỏ nhạt lóe lên, rồi tan biến, như thể thứ sinh vật ấy đã được ràng buộc bởi một lời thề vô hình giữa hai người.
"Sau này, ngươi theo y, bảo vệ y" - hắn ra lệnh
Xà Mẫu gật nhẹ cái đầu nhỏ, linh trí của nó dường như được nâng cao hơn sau khi nhận máu của hai người. Không cần thêm lệnh, nó tự động bò sang tay Trương Khởi Linh, uốn lượn quanh cổ tay y, tạo thành một chiếc vòng tay đen ánh đỏ, vừa tinh tế vừa ẩn chứa sức mạnh đáng sợ.
Cung Phong nhìn chiếc vòng tay ấy, đôi mắt thoáng qua một tia hài lòng. Hắn vuốt nhẹ lên cổ tay Trương Khởi Linh, nơi Xà Mẫu đang yên vị, như muốn đảm bảo rằng từ nay, y sẽ luôn có một tầng bảo vệ nữa bên mình. Hắn đứng thẳng người, quay sang Cung Lâm, giọng lạnh nhạt lên tiếng.
"Đám người kia thế nào?"
Cung Lâm nhanh chóng đáp, giọng rõ ràng
"Ngô Tà, Bàn Tử, Phan Tử, Hắc Hạt Tử và Giải Vũ Thần đã được người của chúng ta đưa đi. A Ninh cùng tên thủ hạ còn lại đã bị thả ở chỗ dựng trại của nhóm cô ta"
Cung Phong gật đầu, ánh mắt trở lại vẻ băng giá thường ngày. Hắn đã xóa đi ký ức của họ về nơi này, như một cách để đảm bảo không ai có thể quay lại quấy rầy Trương Khởi Linh thêm lần nữa. Hắn nhẹ nhàng điều chỉnh tư thế của y trong tay, đôi tay siết chặt hơn, mang y rời khỏi nơi không có gì tốt này. Nhóm Cung Lâm theo sau, năm người giữ đội hình chặt chẽ, ánh mắt không rời chủ tử và chủ mẫu, như những bóng ma trung thành trong bóng tối.
Xa xa, tiếng cánh quạt trực thăng vang lên, phá vỡ sự tĩnh lặng của vùng đất hoang vu. Một chiếc máy bay màu đen bóng lặng lẽ hạ xuống trên một khoảng đất trống, bụi đất bay mù mịt dưới sức ép của cánh quạt, tạo thành một cơn lốc nhỏ. Thủ hạ Cung gia đã chờ sẵn, cửa trực thăng mở rộng, ánh mắt kính cẩn hướng về vị gia chủ đang bước tới. Hắn ngồi xuống ghế, đặt y tựa vào ngực mình, bàn tay nhẹ nhàng vuốt qua mái tóc đen mềm mại của y, ánh mắt dịu dàng như muốn xoa dịu mọi vết thương vô hình mà y từng chịu đựng.
Nhóm Cung Lâm nhanh chóng lên theo, ngồi vào vị trí được chỉ định, không ai dám phát ra âm thanh nào làm phiền khoảnh khắc yên bình giữa hai vị chủ tử. Trực thăng cất cánh, tiếng động cơ gầm rú át đi âm thanh của gió lạnh, mang họ rời đi. Hành trình trở về kéo dài trong im lặng. Trực thăng đáp xuống một vùng núi hiểm trở ở Vân Nam, nơi tòa trạch viện cổ kính của Cung Phong nằm ẩn mình giữa những dãy núi trập trùng và rừng cây xanh thẳm. Tòa trạch viện này không phải là một nơi xa hoa lộng lẫy, mà mang vẻ cổ kính, u tịch, như một pháo đài bất khả xâm phạm được xây dựng từ đá xám và gỗ mun. Những bức tường cao ngất phủ đầy rêu xanh, mái ngói cong cong nhuốm màu thời gian, và cánh cổng lớn chạm khắc hình rồng uốn lượn, toát lên khí thế uy nghiêm của một gia tộc tồn tại qua hàng thế kỷ. Xung quanh, tiếng gió thổi qua tán lá tạo thành một bản hòa âm trầm thấp, hòa lẫn với tiếng suối chảy róc rách từ xa, mang lại cảm giác tĩnh lặng nhưng cũng đầy bí ẩn.
Cung Phong bước xuống trực thăng, vẫn ôm Trương Khởi Linh trong tay, đôi chân vững chãi đạp lên con đường đá dẫn vào trạch viện. Cánh cổng lớn từ từ mở ra, thủ hạ trong trạch viện đứng thành hai hàng, cúi đầu cung kính khi bóng dáng hắn xuất hiện. Không gian bên trong trạch viện rộng lớn nhưng yên ắng, chỉ có tiếng bước chân vang vọng trên sân đá và tiếng chim hót lẻ loi từ những cây cổ thụ mọc quanh tường.
Hắn bước vào gian chính giữa trạch viện, một căn phòng rộng với những cột gỗ đen bóng và bức bình phong chạm khắc hình núi non hùng vĩ. Hắn đặt tiểu khả ái nhà hắn xuống một chiếc trường kỷ dài phủ đệm lụa mềm, động tác muôn phần nhẹ nhàng. Y nằm đó, khuôn mặt tái nhợt nhưng yên bình, hơi thở đều đặn như một nhịp điệu dịu dàng giữa không gian tĩnh lặng. Chiếc vòng tay Xà Mẫu quanh cổ tay y khẽ lóe lên một tia sáng đỏ, như đang âm thầm canh gác giấc ngủ của chủ nhân mới.
Cung Phong đứng thẳng người, ánh mắt dịu dàng dần tan biến, thay vào đó là vẻ lạnh lùng thường ngày. Hắn quay sang nhóm Cung Lâm, năm người đang đợi lệnh bên ngoài cửa.
"Toàn bộ các ngươi ở lại đây cùng y"
"Vâng, thưa chủ tử" - Cung Lâm cúi đầu đáp.
"Ta sẽ rời đi một thời gian. Không ai được phép để y gặp nguy hiểm. Nếu có bất kỳ kẻ nào dám đến gần, giết không tha"
"Vâng!"
Cung Phong không nói thêm. Hắn quay lại nhìn Trương Khởi Linh lần cuối, đôi mắt đen thẳm thoáng qua một tia lưu luyến hiếm có. Cúi xuống, ngón tay khẽ chạm vào má y, một cử chỉ dịu dàng như làn gió thoảng qua, thì thầm
"Rất nhanh ta sẽ về bên ngươi, chờ ta, tiểu Kỳ Lân" - giọng nói mang đầy sự ôn nhu.
Cung Phong nâng bàn tay trắng ngần đến tái nhợt của ái nhân lên, đặt lên từng khớp ngón tay rõ ràng kia một nụ hôn; tiếp đó là lòng bàn tay, nơi hắn giữ môi mình lại lâu hơn. Chỉnh lại chăn, hắn nhìn hắn thủ hạ 5 người đứng đầu, không một lời được nói ra nhưng ánh mắt hắn nói lên tất cả 'Y có chuyện, các ngươi chết' rồi mới rời đi.
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro