Chương 3: Hoàng Tử Và Côn Đồ

Sau một ngày dài đầy biến cố, Min-seok chỉ muốn nhanh chóng về nhà, trùm chăn ngủ một giấc để quên đi tất cả.

Nhưng ngay khi bước ra khỏi cổng trường, cậu đã bị một nhóm nữ sinh vây quanh.

— "Min-seok-ah, cậu thật sự quen Park Do-hyeon sunbaenim sao?"

— "Tại sao anh ấy lại chào cậu trước mặt mọi người vậy?"

— "Cậu có số của anh ấy không? Có thể giới thiệu bọn mình được không?"

Min-seok hoảng hồn lùi lại vài bước. Cậu chưa từng nghĩ rằng chỉ vì một ánh nhìn mà lại kéo theo nhiều rắc rối như vậy.

— "Mình... thật sự không quen anh ta đâu!"

Nhưng dù có phủ nhận thế nào, sự thật là Do-hyeon đã vẫy tay với cậu trước mặt bao nhiêu người. Chẳng ai tin vào lời của Min-seok cả.

Bị hỏi han không ngừng, Min-seok đành vội vàng tìm cách lẩn đi.

Cậu quyết định ghé vào cửa hàng tiện lợi gần đó mua chút đồ ăn vặt để giải tỏa tâm trạng. Nhưng ngay khi bước vào, cậu lập tức nhận ra bầu không khí có gì đó không ổn.

Ở quầy tính tiền, một gã đàn ông cao lớn với ánh mắt hằn học đang đứng sát vào cô nhân viên thu ngân, gương mặt cô gái tràn đầy căng thẳng và sợ hãi.

— "Anh à... làm ơn tránh ra. Nếu không tôi sẽ gọi quản lý."

— "Ồ? Cô làm vậy thì tôi sẽ buồn lắm đấy." Tên côn đồ nhếch mép cười, chống một tay lên quầy, cố tình ngả người sát vào cô gái. "Chỉ là nói chuyện thôi mà, sao phải căng thẳng thế?"

Những vị khách khác trong cửa hàng dường như sợ rắc rối nên ai cũng chỉ im lặng tránh xa.

Min-seok nhíu mày khó chịu. Cậu không thể chịu được cảnh tên lưu manh này làm phiền cô gái yếu ớt kia.

Không suy nghĩ thêm, cậu bước tới, kéo mạnh tay tên côn đồ ra khỏi quầy.

— "Này, anh không nghe thấy người ta bảo tránh ra sao?"

Tên côn đồ giật mình quay lại, trừng mắt nhìn Min-seok. Khi thấy một chàng trai nhỏ nhắn với gương mặt xinh đẹp đang đứng trước mặt mình, hắn ta nheo mắt đầy thích thú.

— "Ồ? Em gái này xinh đẹp thật đấy. Có chuyện gì mà nắm tay anh thế?"

Min-seok lập tức cau mày.

— "Tôi không phải con gái."

Tên côn đồ bật cười lớn.

— "Haha! Vậy sao? Không phải con gái thì tính làm anh hùng cứu mỹ nhân à."

Câu nói đó khiến Min-seok siết chặt tay, nhưng trước khi cậu kịp nói thêm gì, tên côn đồ đã vươn tay định túm lấy cổ áo cậu.

Ngay lúc đó—

"Tách!"

Một âm thanh vang lên khiến cả hai giật mình.

Cả Min-seok lẫn tên côn đồ đều quay ra, chỉ để thấy một người đang đứng ngay trước họ, trên tay cầm chiếc điện thoại giơ lên đầy thản nhiên.

Park Do-hyeon.

Anh ta vừa chụp ảnh.

Do-hyeon nở một nụ cười nửa miệng đầy khiêu khích, giơ điện thoại lên trước mặt tên côn đồ.

— "Hừm... tôi vừa chụp được khoảnh khắc anh ta quấy rối nhân viên cửa hàng. Nếu báo cảnh sát thì thế nào nhỉ?"

Tên côn đồ lập tức biến sắc.

— "Mày—!"

Hắn ta giận dữ lao tới, định giật lấy điện thoại. Nhưng Do-hyeon nhanh hơn, anh lách người sang một bên, né đòn một cách dễ dàng.

— "Cẩn thận chút nào."

Câu nói đầy thản nhiên đó như đổ thêm dầu vào lửa. Tên côn đồ giận dữ gầm lên, vung nắm đấm về phía Do-hyeon.

Nhưng ngay khi hắn ta vừa ra tay, Do-hyeon đã nhanh chóng bắt lấy cánh tay hắn, xoay người một cách dứt khoát.

"Rắc!"

— "Aaaaa!"

Tên côn đồ hét lên khi cánh tay bị bẻ ngoặt ra sau, không thể nhúc nhích.

Những người trong cửa hàng tròn mắt kinh ngạc. Min-seok cũng không ngờ Do-hyeon lại có thể ra tay nhanh như vậy.

— "Xin chào Hoàng tử bé." Do-hyeon mỉm cười, quay ra nhìn về phía Minseok và chào. "Sao em lại gây sự với mấy tên này."

Tên côn đồ nghiến răng nghiến lợi. Hắn ta đau đến mức không thể giãy giụa, nhưng ánh mắt vẫn đầy tức tối.

— "Mày... tao sẽ không bỏ qua chuyện này!"

Nhưng ngay khi hắn vừa dứt lời, Min-seok bỗng giật mình khi thấy một bóng đen phía sau Do-hyeon—

Tên côn đồ có một đồng bọn!

Và hắn ta đang định đánh lén từ phía sau!

Không suy nghĩ thêm, Min-seok lập tức phản ứng.

Cậu xoay người, tung một cú đá mạnh vào kẻ đang lao tới.

"Bốp!"

Tên côn đồ thứ hai kia đá trúng bụng, lảo đảo ngã ra sàn.

Không khí bỗng im lặng trong vài giây.

Min-seok thở dốc, đứng vững lại sau cú đá. Do-hyeon cũng hơi sững sờ quay lại nhìn cậu.

— "Em biết Karate sao?"

Min-seok cau mày, phủi bụi trên quần áo.

— "Ừ. Đai đen"

Do-hyeon nhếch môi cười.

— "Chà có vẻ như anh đang làm việc thừa thãi rồi."

Min-seok chưa kịp phản hồi thì bỗng nhiên—

"Rầm!"

Cánh cửa phòng quản lý bật mở, và chủ cửa hàng lao ra.

— "Có chuyện gì đang xảy ra vậy?!"

Khi nhìn thấy hai tên côn đồ đang rên rỉ dưới sàn, cùng với những kệ hàng bị xô đổ lộn xộn xung quanh, ông ta lập tức nổi giận.

— "Các cậu làm loạn gì ở đây thế này? Tôi sẽ báo cảnh sát!"

Min-seok lập tức cảm thấy không ổn. Dù cậu và Do-hyeon không sai, nhưng nếu bị lôi lên đồn cảnh sát thì mọi chuyện sẽ trở nên phiền phức.

Và dường như Do-hyeon cũng hiểu điều đó. Ngay khi chủ cửa hàng rút điện thoại ra, anh nhanh chóng nắm lấy cổ tay Min-seok, kéo cậu chạy thẳng ra cửa.

— "Chạy đi!"

— "Khoan—!"

Min-seok chưa kịp phản ứng thì đã bị Do-hyeon kéo chạy ra khỏi cửa hàng, bỏ lại đằng sau tiếng hét của chủ cửa hàng và hai tên côn đồ đang quằn quại.

Dưới ánh đèn đường mờ ảo, Min-seok chỉ có thể chạy theo, hơi thở gấp gáp.

— "Này! Anh kéo tôi chạy làm gì chứ?!"

— "Chứ cậu muốn bị bắt lại sao?" Do-hyeon bật cười, không hề có chút lo lắng nào.

Min-seok tức tối nhìn anh ta.

— "Anh đúng là đồ phiền phức mà!"

Do-hyeon quay đầu lại, nở một nụ cười ranh mãnh.

— "Cảm ơn vì đã cứu anh nhé, Hoàng tử bé."

— "Ai là Hoàng tử bé chứ?!"

Min-seok thở dốc, cảm giác tim vẫn đập thình thịch trong lồng ngực. Cậu chưa từng nghĩ rằng có một ngày mình lại phải chạy trối chết như vậy chỉ vì một vụ đánh nhau trong cửa hàng tiện lợi.

Cả hai đã chạy xa khỏi khu phố, cuối cùng dừng lại ở một khu vui chơi nhỏ trong khuôn viên của khu dân cư. Đèn đường vàng nhạt hắt xuống những chiếc xích đu cũ kỹ, ánh sáng nhấp nháy mờ ảo. Không có ai xung quanh, chỉ có tiếng côn trùng kêu râm ran trong đêm.

— "Phù... lâu lắm rồi mới chạy nhiều thế này."

Do-hyeon ngồi phịch xuống một chiếc xích đu, dựa lưng vào dây xích, hất mái tóc bù xù ra sau và thở dài.

Min-seok cũng ngồi xuống một chiếc xích đu bên cạnh, mệt đến mức không còn sức để phàn nàn về chuyện vừa rồi.

Cả hai im lặng một lúc, chỉ nghe tiếng thở gấp gáp của nhau xen lẫn làn gió mát buổi tối.

Do-hyeon nhìn Min-seok, rồi bật cười.

— "Anh không ngờ em lại ngầu như vậy đấy."

Min-seok ngạc nhiên quay sang.

— "Ngầu...?"

— "Phải, cú đá cũng mạnh lắm. Nhìn nhỏ nhắn thế này mà đánh nhau giỏi ghê ha."

Min-seok có hơi ngượng, quay mặt đi để che bớt sự bối rối.

— "Tôi chỉ là... không thích thấy người yếu thế bị bắt nạt thôi."

Do-hyeon khẽ mỉm cười.

— "Em đúng là một hoàng tử thực thụ."

Min-seok khựng lại, ánh mắt hơi dao động.

— "Tôi không phải hoàng tử gì hết."

Do-hyeon nghiêng đầu, ánh mắt tràn đầy thích thú.

— "Ồ? Nhưng em được gọi là 'Hoàng tử bé' mà?"

Min-seok nhăn mặt, siết chặt tay vào dây xích đu.

— "Gọi tôi là Min-seok là được. Tôi chỉ muốn làm người bình thường thôi.."

Do-hyeon im lặng trong giây lát, sau đó nở một nụ cười dịu dàng.

— "Anh hiểu rồi, Bé Minseok! Còn tên anh là Park Do-hyeon...

Bé Minseok? Anh ta luôn gọi người khác ngọt sớt như vậy sao?
Cậu không biết phải đáp lại thế nào, chỉ có thể cúi đầu, tim đập nhẹ một nhịp kỳ lạ. Đột nhiên Do-hyeon cũng cúi người xuống nhìn thẳng vào mắt Min-seok.

— "Sao em cứ cúi mặt xuống thế. Xinh như vậy phải để người ta được chiêm ngưỡng chút chứ."
Do-hyeon trêu chọc.

Tên đểu cáng, sao hắn có thể nói ra được mấy lời đó tỉnh bơ vậy chứ. Minseok nghĩ bụng

— "Đùa chút thôi. Thật ra đôi lúc anh cũng nghĩ giống em bởi anh cũng bị gán cho cái biệt danh đó trong khi anh chỉ đang sống cuộc đời mình nhưng mà có lẽ bản thân ta sinh ra được nhận nhiều điều tốt đẹp hơn người khác và trở thành người đặc biệt thì việc gì phải mong làm người bình thường. Đừng trốn tránh bởi vì được ngưỡng mộ là điều tốt..."

Min-seok ngạc nhiên. Từ trước đến nay, cậu luôn nghĩ rằng những người gọi mình là 'Hoàng tử bé' chỉ nhìn vào vẻ ngoài mà không thực sự hiểu cậu. Nhưng lời nói của Do-hyeon... có gì đó rất khác.

— "Mà này."

Giọng Do-hyeon bỗng trở nên vui vẻ hơn, cậu ta chống cằm, ánh mắt tinh nghịch nhìn Min-seok.

— "Tự dưng anh nghĩ lại...em cũng giống công chúa. Haha"

Min-seok ngay lập tức quay sang, trừng mắt.

— "Cái gì?!"

Do-hyeon bật cười.

— "Chúng ta hãy tưởng tượng thử một tình huống nhé! Giả sử em không biết võ và người giải cứu em là anh. Thì sẽ giống như Hoàng tử giải cứu Công chúa, sau khi giải cứu được công chúa thì Hoàng tử thường sẽ làm điều này—"

Min-seok chưa kịp phản ứng thì bỗng nhiên cả cơ thể cậu bị nhấc bổng lên khỏi mặt đất.

— "Khoan đã—?! Này!!!"

Do-hyeon vừa nói dứt câu liền vòng tay qua eo Min-seok, bế cậu lên theo kiểu bế công chúa!

Min-seok tròn mắt, toàn bộ cơ thể căng cứng.

— "Anh... ANH ĐANG LÀM CÁI GÌ VẬY?!!"

— "Tái hiện cảnh hoàng tử cứu công chúa thôi mà?"

Do-hyeon cười ranh mãnh, ôm Min-seok một cách dễ dàng như thể cậu chẳng nặng chút nào.
Min-seok cảm giác cả cơ thể nóng bừng, đầu óc như bị đình trệ.

— "Thả tôi xuống ngay! Tôi nặng lắm"

— "Đừng lo! Anh khoẻ mà...với lại công chúa này có vẻ lười ăn nên nhẹ quá ha..."

— "TÔI KHÔNG PHẢI CÔNG CHÚA!!!"

Min-seok hét lên đầy xấu hổ, gương mặt đỏ bừng như sắp bốc cháy. Cảm thấy cậu phản ứng quá dữ dội, Do-hyeon cũng hơi giật mình.

— "Ồ, sao mặt em đỏ thế?"

Min-seok càng ngượng hơn.

— "TÔI BẢO THẢ XUỐNG NGAY!!"

— "Được rồi, được rồi..."

Do-hyeon bật cười, từ từ hạ Min-seok xuống. Nhưng ngay khi vừa được đặt xuống đất, Min-seok không nói một lời nào, lập tức quay lưng bỏ chạy.

— "Ơ? Đi đâu vậy?"

— "VỀ NHÀ!"

— "Này, ít nhất cũng phải chào nhau chứ?"

— "KHÔNG CẦN!"

Min-seok lao đi với tốc độ nhanh nhất có thể, để lại một Do-hyeon đang đứng đó ngơ ngác nhìn theo bóng lưng nhỏ nhắn đang chạy trốn như một chú thỏ con, khóe môi nhếch lên.

— "Đáng yêu quá."

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro