Chap 1 : Rời xa .

Hận thù bao giờ cũng là nguồn gốc gây nên mọi bi kịch.....

.....

12 h đêm.

Kim NamJoon ngồi trong phòng đọc sách, cố gắng hoàn thành nốt phần kí kết hợp đồng và xem xét vốn đầu tư nên dành cho công ti nào. Có quá nhiều sự lựa chọn!

Chiếc điện thoại còn vứt chỏng chơ trên bàn làm việc, bên cạnh mớ giấy tờ hỗn độn một cách có trật tự. Màn hình chợt sáng lên, chiếc điện thoại cũng theo đó mà rung lên.

Kim NamJoon khó chịu cau mày lại, ánh mắt lộ rõ vẻ cương nghị, đăm chiêu. Một khi đã tập trung vào công chuyện gì rồi, chủ tịch Kim này thật rất ghét cảm giác bị quấy nhiễu.

Điện thoại cuối cùng cũng ngừng rung. NamJoon vẫn tập trung vào công việc mà không mảy may quan tâm đến người gọi là ai. Bất chợt, lại tiếng rung từ chiếc di động phát ra, một cuộc gọi thứ hai, nhưng vẫn của cùng một người.

" Lạ thật! Đêm hôm khuya khoắt như này rồi là ai gọi? Chắc hẳn phải có việc rất gấp"

NamJoon cầm điện thoại lên, nhìn vào màn hình thì không khỏi ngạc nhiên khi thấy số của người bạn thân thuộc.

– Alô ? JungSik ? Cậu gọi tôi có chuyện gì sao?

Vừa nghe tiếng bắt máy, phía đầu dây bên kia có vẻ nói rất gấp gáp. Tiếng thậm chí còn bị đứt quãng do nhịp thở dồn dập.

– NamJoon ! Tới nhà tôi ! Xin cậu mau tới !

Jeon JungSik khẩn khoản cầu xin.

Tuy chưa biết là chuyện gì đã xảy ra nhưng NamJoon dường như đã đoán được có chuyện chẳng lành sắp xảy đến với gia đình người bạn thân.

Nhà họ Jeon vốn làm ăn quang minh chính đại, Jeon JungSik cũng là người tử tế, lại rất tốt tính. Nhưng không hiểu sao lấy phải người vợ độc đoán, tham lam lại lẳng lơ. Bây giờ cả họ Jeon phải chịu hậu quả vì một mụ đàn bà không chung dòng máu, đem điềm súi quẩy đến cho gia đình.

Vợ của JungSik , vốn là người suy nghĩ nông cạn, lại hay tiêu pha chơi bời thái quá nên không may dây dưa với bên xã hội đen, cuối cùng cặp kè với tên trùm , lấy hết tài sản gia đình và giết hại cả họ Jeon . Jeon JungSik đã phải tháo chạy tới tận Seoul – Hàn Quốc này cùng đứa con trai nhỏ, vậy mà chúng vẫn nhất quyết không chịu tha cho, muốn diệt cỏ tận gốc.

Mặc vội chiếc áo khoác vào người, NamJoon đi ra xe ô tô riêng, một mạch lái xe tới nhà JungSik.

Bên trong căn biệt thự lớn, JungSik cùng đứa con trai nhỏ đã ngồi đợi sẵn. NamJoon bước vào nhà.

– NamJoon ? Cậu tới rồi?

Gật đầu nhẹ một cái, Kim NamJoon thuận theo ý của người kia mà ngồi xuống dãy ghế sofa lớn.

– Có phải chúng đã tìm ra cậu?

– Phải! Cậu nói không sai! _ JungSik gật đầu rồi lại tiếp. – Thời gian chúng đến đây chỉ còn là sớm muộn. Vậy nên, tôi có một việc muốn nhờ cậu giúp.....

Jeon JungSik ngập ngừng.

Kim NamJoon không do dự đồng ý ngay.

– Được! Là việc gì cậu cứ nói! Nếu tôi giúp được, tôi sẽ giúp nhiệt tình!

Hai người vốn là bạn tri kỉ, gắn bó, có phúc cùng hưởng, có họa cùng chịu. Nay NamJoon thấy bạn gặp nạn, hà cớ gì lại không thể ra tay cứu giúp, trong lòng cũng có chút day dứt.

– NamJoon ! Cậu giúp tôi...bảo vệ cho đứa trẻ này có được không? _ JungSik vừa vỗ vỗ vai đứa con nhỏ ngồi bên cạnh, ánh mắt nhìn người bạn đầy tin tưởng và hi vọng.

– Không vấn đề! _ NamJoon gật đầu! – Nhưng....còn cậu?

– Tôi sẽ không sao cả! Cậu giúp tôi bảo vệ đứa trẻ này, nó là người duy nhất còn lại của nhà họ Jeon , xin cậu!

Một câu xin cậu. Hai câu cũng xin cậu. Đối với Kim NamJoon mà nói , đứa trẻ này không thành vấn đề gánh nặng. Cái lo lắng nhất lại chính là JungSik ! Ngày mai , nếu tên trùm xã hội đen đó tìm tới nơi, tính mạng người kia liệu có còn giữ nổi?

– Hay là thế này đi! Cậu đi cùng tôi, tôi sẽ đặt vé máy bay cho cậu trốn qua Mĩ một thời gian? _ NamJoon nảy ra một ý định, ngỏ ý muốn người bạn của mình nhận lời.

Nhưng đáng tiếc, Jeon JungSik chỉ lắc đầu buồn bã:

– Cứ trốn tránh mãi không phải là cách hay! Không ai là trốn cả đời được! Rồi chúng cũng sẽ tìm đến thôi! Thay vì lẩn trốn, chi bắng tôi đối mặt, có lẽ sẽ tốt hơn...

– Ý cậu là gì? Tôi không hiểu! _ NamJoon nhìn JungSik khó hiểu.

– Không gì cả! _ JungSik lắc đầu - Cậu hứa với tôi đi, hãy giúp tôi bảo vệ tốt đứa trẻ này!

Thở dài một tiếng, Kim NamJoon gật đầu.

– Được! Tôi hứa với cậu!

Chỉ chờ câu nói này , Jeon JungSik gật đầu, miệng cố nhếch lên một nụ cười, nhưng ánh mắt lại gượng gạo, buồn bã không tưởng. Ôm lấy con trai bé bỏng vào lòng, JungSik cảm thấy mình như được an ủi. Ông không ghét nó, dù cho nó có được sinh ra bởi người đàn bà độc địa , phụ bạc kia đi chăng nữa, cũng vẫn là con, là đứa con ngây thơ vô tội.

– JungKook , con nghe cha nói! _ JungSik ôn nhu xoa đầu con trai nhỏ – Từ bây giờ, cha không được ở bên Tiểu Kookie của cha nữa! Cha phải đi tới một nơi rất xa xôi. Con ở lại Seoul, sống thật tốt! Kể từ nay, người này sẽ là cha của con!

JungSik hướng ánh mắt tới Kim NamJoon. Trong một động tác dứt khoát, ông đứng thẳng dậy, bế JungKook đặt vào lòng NamJoon.

JungKook còn nhỏ không hiểu chuyện, mếu máo nhìn cha.

– Cha ơi, cha đi đâu cho con đi cùng! Con không ở đây đâu, con sợ lắm ! Con muốn đi với cha cơ, muốn ở với cha cơ!

– Kookie ngoan! Con không thể đi cùng cha được! Con là con trai nhà họ Jeon , là con trai duy nhất! Nghe lời cha, con nói muốn làm cho cha vui vẻ mà!

Jeon JungSik vừa nói, nước mắt đã lưng tròng.

– Nhưng cha bỏ con! _ JungKook bắt đầu khóc. Nước mắt chảy dài hai bên má. – Con ghét cha! Con ghét cha lắm!

Nghe tiếng con trai yêu nói " ghét " mình, JungSik đau đớn đứng lặng hồi lâu. JungKook, nó chỉ mới 4 tuổi, còn quá nhỏ để hiểu chuyện!

– JungKook ! Cha không bỏ con! Chỉ vì cha muốn bảo vệ cho con!

JungSik ngồi xuống trước mặt JungKook , ôn nhu giải thích cho đứa con nhỏ.

– Tiểu Kookie là đứa bé ngoan mà! Bé ngoan thì phải nghe lời cha có đúng không? _ JungSik cười buồn – Đây là người bạn tốt nhất của cha, sẽ thay cha chăm lo cho con sau này. Con hãy đi cùng ông ấy, chỉ như vậy mới được bình an, nghe lời cha.....

JungKook vẫn khóc nấc lên. Đưa hai tay lên quệt ngang hai bên mắt, thằng bé ấp úng hỏi:

– Vậy...vậy...sau này... con có được gặp lại cha không?

Jeon JungSik vừa nghe câu hỏi của đứa con thơ, lòng buồn nay lại trở nên buồn vô hạn. Chính ông đã biết chắc chắn câu trả lời rằng JungKook sẽ không bao giờ được gặp lại ông nữa. Mãi mãi. Nhưng nếu nói ra sự thật đau đớn này, liệu thằng bé có chịu đi theo Kim NamJoon, hay lại cứ nhất quyết bám dính lấy JungSik không chịu rời?

Đau buồn chồng chất lên đau buồn. Jeon JungSik gật đầu, rồi trưng ra một nụ cười méo xệch.

– Có! Con sẽ được gặp lại cha mà!..... Vậy nên JungKook ngoan! Nghe lời cha, đi theo chú NamJoon đi con, từ bây giờ chú ấy sẽ làm cha nuôi của con. Gọi một tiếng cha cho ta nghe đi!

JungKook ngây ngốc gật đầu. Hướng ánh mắt non nớt lên nhìn NamJoon , khuôn miệng nhỏ xinh mấp máy:

– Cha!

– Ngoan lắm!

Kim NamJoon bế JungKook lên. Jeon JungSik lập tức ra hiệu ý muốn NamJoon dẫn JungKook đi luôn. Bởi trong lòng bây giờ rất bối rối, nếu như nhìn đứa con thêm một giây phút nữa thôi, có khi nào JungSik lại không kìm nổi mà tiếp tục cuộc sống chạy trốn không yên như một con chuột nhắt bẩn thỉu, sống cả quãng đời trong trốn tránh, sợ hãi.....

Jeon JungSik ngoảnh mặt đi. Nước mắt cũng không thể cẩm cự được mà lăn dài. NamJoon đưa JungKook ra xe, trong lòng Khắc kiệt lúc này nhịn không nổi mới đánh liều quay mặt lại nhìn đứa con của mình lần cuối.

Chiếc xe đi rồi. Còn một mình trong căn biệt thự lớn mà tất cả tài sản còn lại mua được, Jeon JungSik cười khổ, vừa cười nước mắt vừa chảy không nguôi.

– JungKook ! Cha xin lỗi con! Cha và con chẳng thể nào gặp lại nhau được nữa, cha lại dối con rồi! Tha thứ cho cha con nhé!

.........

Bầu trời đêm tối đen như mực. Giữa một khoảng không gian, một cột khói bốc lên cao nghi ngút. Căn biệt thự nguy nga màu trắng ẩn hiện trong khói lửa , rồi cháy rụi trong phút chốc.

Người dân phát hiện, thật may mắn là lửa không bén sang các nhà xung quanh vì căn biệt thự nằm cách biệt so với xung quanh.

................

Vì căn biệt thự cháy rụi hoàn toàn,nên trong nhà người ta chỉ có thể tìm được một cái xác cháy đen thảm hại, không có bất cứ một tài sản gì.

Jeon JungSik đã chọn cách tự vẫn, chọn cách chết cho sạch, còn hơn bị chết thảm dưới bàn tay bẩn thỉu của bè lũ xã hội đen. Dù sao thì ông ra đi cũng thanh thản. Bởi vì đứa con trai duy nhất đã giao lại được cho người bạn đáng tin tưởng nhất, chắc chắn NamJoon sẽ bảo vệ tốt cho JungKook .

Ngay sau khi biết rằng JungSik đã tự thiêu, Kim NamJoon không thoát khỏi day dứt trong lòng. Jeon JungKook , đứa con trai mà người bạn thân quá cố yêu quý nhất trên đời, đã tin tưởng giao lại cho mình, NamJoon tự nhắc bản thân phải bảo vệ cho tốt, có như vậy, JungSik ở nơi xa mới bình yên nhắm mắt.

Kim NamJoon đưa Jeon JungKook về nhà mình sống.

Ngày đầu tiên, ông muốn giới thiệu cho thằng bé con trai của mình.

------------------- END CHAP 1 ------------

Vote ủng hộ chúng tớ làm động lực với nà ❤

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro

Tags: