Chap 11 : Không chung dòng máu .

-Máu.....

Kim Taehyung dường như bừng tỉnh khỏi cơn cuồng loạn mới dừng hẳn mọi động tác lại mà hướng ánh mắt xuống nơi giao hợp lúc này đã đẫm máu đỏ.

-Jung...JungKook.... - Min Young mắt nhắm chặt không dám hé nhìn nhưng miệng liên tục mấp máy gọi tên cậu, lòng lo sợ không nguôi.

-JungKook...Cậu...cậu ấy không sao chứ? - Min Young lại hỏi, mắt vẫn nhắm tịt.

Kim Taehyung lúc này mới trấn tĩnh lại bản thân, không ngờ rằng khi nãy quá bực mình vì Min Young, lại lôi JungKook ra trút giận, mục đích cũng chỉ muốn làm cậu mất hết tôn nghiêm trước mặt nữ nhân kia. Suy cho cùng thì anh vẫn là người sai nhiều nhất!

-Taehyung...JungKook...Cậu ấy sao rồi? Nói tôi biết đi chứ? Sao không ai trả lời tôi???- Min Young dường như mất hết kiên nhẫn để đợi câu trả lời từ người kia, liền đánh liều quay lại.

Taehyung đã nhanh tay với lấy chiếc áo đồng phục của JungKook đắp lên hạ thể cậu. Khi Min Young quay lại nhìn cũng là lúc mọi thứ kín đáo, nhưng vẫn không thể che được vết máu đỏ sẫm trên sàn nhà.

- JungKook!!!

Min Young hoảng hốt chạy lại bên cậu.

- Kim Taehyung!!! Anh là đồ khốn nạn, anh làm JungKook ra nông nỗi này, anh mất hết tính người rồi hả???

Min Young giận giữ hét lớn vào mặt Taehyung rồi lại quay ra lay gọi mong JungKook sẽ tỉnh lại. Đáng tiếc cho cô đã gọi mãi rồi mà cậu vẫn không chịu hé mắt.

- Như này không ổn rồi!!! Tôi cần người giúp, phải đưa cậu ấy tới bệnh viện ngay!

Min Young toan đứng dậy chạy vụt đi thì bị Taehyung giữ chặt tay lại.

-Không được đi!

- Anh còn muốn gì nữa?

- Nếu cô đi bây giờ, mọi chuyện sẽ bại lộ!!!

- Im đi!!! Bây giờ tính mạng JungKook mới là quan trọng. Anh còn màng gì đến cái sĩ diện hão của mình nữa, thật sự anh không có một chút tình người nào đối với JungKook sao?

Min Young vừa đi ra mở cửa thì bắt gặp một người đã đứng ngay bên ngoài, làm cô giật mình xém nữa là ngã ngửa.

- Hội...Hội trưởng hội học sinh.....

- Có chuyện gì vậy?Tôi nghe thấy tiếng cãi nhau trong này!

Park Jimin vừa nói vừa cố ghé mắt vào bên trong nhìn xem có chuyện gì xảy ra. Ngay lập tức, Min Young đã vội vàng ngăn lại.

- Không! Không có chuyện gì đâu hội trưởng! T...Tôi và cậu bạn có chút tranh cãi nhỏ thôi...

Jimin nhìn biểu tình trên gương mặt Min Young là ngay lập tức đoán ra mọi sự ắt hẳn không phải như lời cô nói nên nhất định muốn đòi vào xem xét.

- Làm gì chứ cãi nhau cũng không nhất thiết phải tới tận phòng dụng cụ thể dục vắng tanh vắng ngắt này. Học sinh trong trường cũng về cả rồi, có cãi nhau cũng đâu cần ở lại muộn như vậy ! Hay là cô bé có tư tình với ai trong này nên giấu hả? - Jimin đổi mặt gian tà - Nói đi không tôi vào kiểm tra thì mọi sự vỡ lỡ nha ~

- Vào...vào kiểm tra sao??? Như vậy thì càng không được!!! - Min Young vội vàng dang hai tay ra chắn đường, muốn đóng chặt cánh cửa lại thì bị Jimin đẩy ra.

- Trong này có vết máu...Tôi nhìn thấy có gì đó đỏ đỏ trên sàn nhà...

Do Min Young thấp hơn Jimin rất nhiều nên không thể chắn tầm nhìn của anh, chỉ tạm thời cản được đường anh bước vào. Đến khi Jimin nhìn thấy vết máu đỏ thì không còn hi vọng giấu được nữa.

Jimin cứ thế tiến thẳng vào. Vừa vào tới,đập vào mắt anh đã là thân ảnh JungKook nằm giữa sàn nhà, ngực trần, phía dưới được che bởi chiếc áo đồng phục bị xé tan. Ngồi bên cạnh còn có Kim Taehyung với chiếc áo sơ mi còn khoác hờ.

- Taehyung! Cậu lại làm chuyện gì nữa rồi???

Nghe tiếng Jimin, Taehyung mới ngẩng đầu lên.

- Thằng này! Đã nói bao nhiêu lần rồi không nghe! JungKook rốt cục là đắc tội gì với mày mà mày hành ra nông nỗi đó! Bây giờ còn không mau đưa tới bệnh viện chứ cứ ngồi lì ở đây thì được cái gì???

Không chần chừ lâu la, Jimin bế bổng JungKook dậy đưa ra ngoài.

Vì đã cuối buổi học nên học viên trong trường đều đã về cả, còn lại cũng chỉ là một số người của hội học sinh, may sao họ không biết điều này. Cả Taehyung và Jimin đều ra xe riêng của Taehyung rồi cùng đưa JungKook tới bệnh viện, còn Min Young , là nữ nhân nên không nên đi theo.

Chiếc xe lao với tốc độ nhanh hết mức có thể để tới bệnh viện.

.................

Tại bệnh viện Seoul....

JungKook hiện tại đang nằm trong phòng hồi sức. Còn Taehyung và Park Jimin đều đang trao đổi với bác sĩ.

Vị bác sĩ già dày dặn kinh nghiệm dùng ánh mắt cương nghị nhìn hai nam nhân trẻ trước mặt và đặt một câu hỏi:

- Ai là người đã gây ra chuyện này?

Jimin hơi nhún vai, đưa tay chỉ sang Taehyung , đáp một câu rất gọn:

- Cậu ta!

- Cậu sao?

Vị bác sĩ đẩy lại gọng kính, chăm chú quan sát gương mặt Kim Taehyung. Anh không hiểu sao lúc này không đủ dũng khí mà ngẩng mặt nhìn bất cứ ai, nhưng cũng không có một chút thương xót đối với JungKook, đơn giản chỉ là chút ái ngại vì phải đối mặt với lỗi lầm, còn hối hận thì không bao giờ có!

- Cậu đúng thật là ác nhân đấy!!! - Bác sĩ nhìn Taehyung, thẳng thắn phê bình. - Tôi không biết cách thức cậu đối xử với cậu bé kia ra sao, nhưng khi nhìn những vết tổn thương nơi mật đạo của cậu ấy tôi đã thực sự rùng mình.

Cả Jimin và Taehyung đều đồng thời trợn mặt nhìn bác sĩ trước mặt, nhưng không ai nói một câu nào mà chỉ yên lặng tiếp tục nghe bác sĩ nói.

- Dường như khi quan hệ, cậu không bao giờ dùng thuốc bôi trơn. Không những vậy, cậu còn làm rất mạnh bạo và thích tiến vào rất sâu bên trong. Như vậy gây ra rất nhiều tổn thương đến vách động non bên trong, dễ gây chảy máu liên tục, thậm chí còn khiến mật huyệt của cậu trai kia bị rách ra, hiện tại không khép lại được. Hơn nữa, qua kiểm tra một chút thì tôi thấy hình như cậu bé kia là bị bắt ép chứ hoàn toàn không phải tự nguyện đúng không? Nếu như tự nguyện chắc chắn không bao giờ có chuyện nơi kín tổn thương và ra máu nhiều đến như vậy.

Bác sĩ nói xong, Kim Taehyung chỉ yên lặng không nói gì. Còn Park Jimin cũng chỉ biết dùng ánh mắt ái ngại nhìn thằng bạn thân.

Cả hai đồng thời ra khỏi phòng khi đã nhận được lời khuyên chân thành từ bác sĩ.

Kim Taehyung vẫn giữ nguyên biểu cảm sắt đá như mọi khi. Dự định của anh là sẽ lái xe về nhà, rồi tới quán bar làm gì đó cho khuây khỏa, bỏ mặc JungKook đến khi nào tỉnh thì tỉnh. Đoán được ý định đó của anh, Jimin đã ngăn lại.

- Cậu nên có trách nhiệm với hành động của mình một chút đi! Dù gì JungKook và cậu...cũng là anh em!

- Không phải là anh em! Tôi và nó đều không mang chung một dòng máu!!! - Taehyung đã ngay lập tức lạnh lùng bác bỏ.

Đến cuối cùng, khi Jimin đã về trước, anh vẫn quyết định vào thăm JungKook.

Taehyung chỉ đứng yên lặng nhìn JungKook nằm trên giường bệnh lớn, gương mặt xanh xao hẳn đi sau trận hoan ái kịch liệt vừa rồi. Khoảnh khắc ngắm nhìn gương mặt cậu, không hiểu lẽ gì mà tim Taehyung bất chợt run lên.

Trước giờ, dù sống trong gia cảnh giàu có, cha lại hết mực cưng chiều nhưng thiếu đi tình yêu của mẹ khiến cho Taehyung trở nên ích kỉ, khắt khe hơn trong việc dành tình cảm của mình cho ai đó. Đặc biệt là khi JungKook xuất hiện, cha anh đã rất yêu thương, quý mến cậu khiến cho anh cảm thấy vô cùng lạc lõng, cô độc. Chính điều đó đã khiến anh ghét JungKook, sợ rằng một ngày nào đó cậu sẽ lấy hết tình cảm, lấy hết tin tưởng từ cha, và sẽ lấy luôn cả tài sản đáng giá phải dành cho anh.

Suốt bao nhiêu năm qua, chuyện căm ghét, chửi rủa JungKook mỗi ngày dường như đã trở thành thói quen của Taehyung. Hôm JungKook sợ hãi quá mà không về, tạm lánh tại nhà Jimin, khi đó anh đã có cảm giác thiếu vắng, cô độc không tưởng. Tuy căm ghét JungKook là vậy, nhưng nếu một ngày cậu thực sự biến mất...thì chắc chắn rằng nhịp sống của anh cũng không được bình ổn. Đơn giản bởi khi oán hận cậu, có thể tùy ý mà lấy cậu ra làm trò đùa, tùy ý hành hạ, cảm giác cô độc và nhung nhớ người mẹ quá cố cũng sẽ bớt đi rất nhiều. Nhưng Kim Taehyung chỉ ích kỉ suy nghĩ cho riêng bản thân mình, không muốn thấu hiểu hay tìm hiểu xem cảm giác của JungKook khi đó ra sao. Rốt cục anh vì lợi ích của bản thân mình mà vẫn làm khổ cậu.

Có cố gắng đến thế nào thì Taehyung vẫn không thể chấp nhận JungKook. Lí do cũng rất mơ hồ, bản thân anh còn chẳng rõ ràng huống chi người ngoài.

........

Kim Taehyung ngồi lại bệnh viện, đến tối muộn thì JungKook tỉnh dậy. Anh đưa cậu về nhà, trên đường đi cũng cố gắng cư xử mềm mỏng hơn.

Về tới nhà thì ai vào phòng người đấy. Chỉ có JungKook tối đó ngủ không được vì toàn thân đau ê ẩm. Ngày hôm sau muốn đến trường cũng khó khăn.

Cả một đêm nằm trằn trọc suy nghĩ về tương lai. JungKook không hề biết rằng ngay bên kia bức tường cũng có một người đang đấu tranh tư tưởng kịch liệt.

Taehyung đến cuối cùng vẫn không chịu buông tha cho JungKook. Anh muốn cậu bỏ đi, là tự bỏ đi chứ bản thân lại không nỡ lòng đuổi. Bởi vì nếu JungKook đi rồi, cảm giác sẽ rất cô độc và thiếu vắng. Hơn nữa, khi cha về , không chừng sẽ giận giữ mà bệnh tình tái phát thì sao? Nói tóm lại, giữ lại JungKook vẫn tốt hơn.

Chọn cách hành hạ cậu, đối xử tàn nhẫn với cậu, bắt cậu phải hứng chịu tủi nhục, đau khổ,....vẫn là lựa chọn tốt nhất với anh. Trong mắt anh, cậu vẫn mãi chỉ là kẻ ăn bám , dơ bẩn và lòng dạ xấu xa.

" Thịch!!!"

Tim tự dưng nhói lên bất chợt. JungKook bỗng nhiên có linh cảm không lành.Một cảm giác ơn ớn, nhờn nhợt rất đáng sợ dâng lên trong lòng cậu, giống như một điềm báo có chuyện xấu sắp xảy đến.

---------END CHAP 11-------

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro

Tags: