C12. 26 tuổi
26 tuổi.
Ở tuổi hai mươi sáu, Kim Thái Hanh được tăng lương vì thành tích xuất sắc và được bổ nhiệm thành tổ trưởng. Công việc thiết kế của Điền Chính Quốc cũng dần trở nên tốt hơn, tuy trợ lý thiết kế vẫn còn kém xa vị trí thiết kế chính nhưng cậu vẫn đang phát triển theo đúng hướng.
Người ta nói, vợ chồng nghèo lắm chuyện buồn thương.
Thế nhưng họ đang sưởi ấm lẫn nhau đi qua những ngày gian lao, dù có mệt đến đâu chỉ cần ôm nhau là có thể chống đỡ được tất cả.
Khi Kim Thái Hanh về đến nhà, Điền Chính Quốc còn đang bận rộn trong bếp.
Mùa hè nóng nực, tiếng ve kêu lanh lảnh trên cây, nghe mãi cũng thành quen.
Trong nhà có một chiếc điều hoà cũ kỹ, hai người rất ít khi dùng nó mỗi khi hè về.
Chiếc quạt điện ba cánh thổi vù vù trong phòng khách, cố gắng dùng chút lực ít ỏi của mình thổi tan đi oi bức, nhưng rõ ràng không ăn thua.
Điền Chính Quốc rửa rau trong phòng bếp, cắt mướp thành từng miếng, rửa sạch giá dỗ, đậu phụ cắt lát được bày lên đĩa.
Một con cá đặt trong chậu, bên cạnh có thêm chiếc bát nhỏ chứa nước sốt vừa pha từ hành lá, gừng và tỏi.
Chiếc tạp dề màu hồng nhạt trên người Điền Chính Quốc bị mồ hôi thấm ướt, nút thắt phía sau bị nới lỏng, buông thõng bên người cậu.
Tóc mái dính mồ hôi bết vào trán, cậu đã tẩy trang, bây giờ đang để mặt mộc, hai tay bận rộn liên tục.
Kim Thái Hanh ôm lấy cậu từ phía sau, vùi đầu vào cổ cậu.
Điền Chính Quốc lấy khuỷu tay huých anh, "Em đang nấu ăn, trên người toàn mùi mồ hôi thôi."
Kim Thái Hanh rầu rĩ nói, "Không sao, anh chỉ ôm thôi mà." Hình như anh nghĩ tới gì đó, lập tức buông cậu ra, bê chiếc quạt điện trong phòng khách vào bếp, cho thổi về hướng cậu, "Trong bếp nóng lắm, để như này sẽ mát hơn chút."
Anh ngồi trên sô pha xem TV, trên TV đang chiếu tin thời sự.
Điền Chính Quốc thò đầu ra, "Anh không nóng à? Lấy quạt điện ra đi." Kim Thái Hanh cầm quạt hương bồ phe phẩy: "Anh có cái này rồi."
Cơm chiều gồm có mướp hấp xì dầu, đậu phụ xào giá và cá kho.
Sau khi cơm nước xong xuôi, Kim Thái Hanh phụ trách rửa chén.
Điền Chính Quốc ngã người lên sô pha đọc tạp chí, chờ anh rửa chén xong hai người dắt nhau xuống dưới lầu đi dạo bộ.
Kim Thái Hanh vừa rửa xong chén cũng ngã nhào trên sô pha giống cậu.
Cậu đóng quyển tạp chí, cười đẩy anh: "Dậy nào, xuống dưới đi dạo."
Anh trở tay ôm cậu, hai người đều không muốn động đậy.
Anh dựa vào cậu, nói: "Điền Chính Quốc, bao giờ mới lấy anh?"
Điền Chính Quốc cảm thấy rất nóng nhưng vẫn chịu không nhúc nhích: "Đồng chí tiểu Kim, anh đang cầu hôn người khác đấy à?", cậu đùa, "Sơ sài thật đấy, ít nhất cũng phải có nhẫn và hoa chứ."
Kim Thái Hanh buông người Điền Chính Quốc ra, kéo cậu dậy từ trên sô pha, cười nói, "Đương nhiên là có rồi." Anh dẫn cậu vào phòng ngủ, trên giường có một bó hoa hồng đỏ kiều diễm ướt át đặt cùng chiếc hộp nhung tinh xảo.
Anh cầm hoa, mở ra chiếc hộp nhung, bên trong có một chiếc nhẫn kim cương.
"Điền Chính Quốc, em có đồng ý lấy anh không?" Anh nhìn vào mắt cậu, tiếp tục nói, "Anh định cầu hôn trễ chút, ít nhất phải hai năm nữa, lúc đó công việc của anh đến giai đoạn thăng tiến, kiếm được nhiều tiền hơn, có thể cho em cuộc sống tốt hơn.
Chúng ta sẽ đổi một căn nhà to hơn, mua một chiếc xe, em không cần đi tàu điện ngầm mỗi ngày nữa."
"Bây giờ anh không có gì cả, nhưng những gì người khác có, anh cũng muốn tiểu Quốc của anh có.
Em chờ anh thêm ít lâu nữa nhé?"
Năm nay cậu đã hai mươi sáu, đã tới tuổi có thể lấy anh rồi.
Nhưng anh không muốn đợi thêm nữa. Điền Chính Quốc nhận lấy bó hồng xinh đẹp trong tay anh, lại vươn tay tới nắm tay anh: "Em đồng ý."
Đeo nhẫn vào ngón áp út, cậu nói: "Em không thể chắc chắn em là một người vợ tốt, nhưng em sẽ cố gắng."
"Kim Thái Hanh, nếu em chết trước thì sao?"
Anh nhẹ nhàng ôm cậu vào lòng, nghiêm túc trả lời: "Anh sẽ sống một mình, tuyệt đối không cười người khác.".
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro