Chương 10 : Tôi bắt đầu hiểu cảm giác của Taehyung...

"Reng...reng...reng..."

Theo kế hoạch, khi chuông trường reo báo hiệu tiết thứ 4 đã hết, tôi vội vã cho tập vở vào cặp và bước nhanh ra khỏi lớp.

Cả buổi học hôm nay cũng không thấy Taehyung quay xuống nói điều gì, giờ ra chơi cũng không cho tôi socola nữa..

Mà thôi, tôi cũng đâu có thích ăn.

.........................................

Về lại trường cũ, dù chỉ mới có một tuần xa cách, lòng tôi vẫn nao nao, bồi hồi xúc động...

Còn 15 phút nữa là hết giờ, tôi đi lang thang quanh sân trường rồi ngồi chờ trước lớp 11A2 của mình.

"Jeon Jungkook đúng không? Em về thăm thầy à?"

Tôi vội đứng dậy cúi gập người lúc thầy Toán vừa bước ra, hình như thầy rất mừng rỡ khi thấy tôi.

"Dạ, thầy khỏe chứ ạ?"

"Này, ở đấy học tốt không?? Giáo viên môn Toán của em thế nào? Giáo trình học có cao quá không, em ra đây kể thầy nghe xem nào."

Thầy nói liên tục và khoác vai kéo tôi ngồi xuống băng ghế đá, khiến tôi dù không muốn nhưng vẫn phải cố trả lời và trả lời... bằng sạch đống câu hỏi không có hồi kết của thầy.

Suốt gần 15 phút.

.

.

Cũng đỡ là tự nhiên có người gọi thầy đi, tôi mới được buông tha, chạy liền vào lớp...

"Hey, thằng Jungkook!! Ko Ko kìa!"

Mấy đứa bạn hét to lên và bu vào hỏi han, lại một màn hỏi han, nhưng vui hơn là nói với thầy.

Tôi huyên thuyên kể nhiều thứ với chúng nó, như thể đã từ lâu không được nói.

Mặc cho thời gian trôi qua...

12h00.

"Chết!! Tớ phải về!"

"Về sao? Không đi ăn cái gì đó hả?"

"Thôi, mẹ mắng tớ mất, mà... Hoseok đâu rồi??"

Tôi đứng dậy ngó quanh lớp, và nhận ra Ho Ho đang ngồi ở chỗ của mình, cắm cúi ghi chép gì đó.

"Ông Hoseok bị bắt làm cho xong bài tập mới được về á!"

Nhỏ Eun Bi thông báo cho tôi tình hình vụ việc, tôi bước ra khỏi đám bạn và đi nhanh tới chỗ của Ho Ho, nhưng...

Cậu ấy dường như không nhận ra sự có mặt của tôi.

"Hù!!"

Ho Ho ngước lên, mắt cậu ấy hơi sáng ,và , một chút gượng cười, cậu ấy nói rất chán chường..

"Cậu về đây làm gì vậy?"

"Tớ muốn gặp bạn cũ.. Và có chuyện này định hỏi cậu... Ủa, làm Toán à?"

Hoseok lấy 2 tay che tập của mình và bảo tôi đi về đi, nhưng tôi làm sao mà về khi cậu ấy đang phải ở lại để làm bài tập Toán.

"Để tớ giúp cho!"

"Thôi đi, không cần"

Giờ tôi bắt đầu hiểu cảm giác của Taehyung khi muốn giúp tôi làm bài dịch môn Anh Văn..

Sự từ chối của Ho Ho làm tôi thấy hụt hẫng lẫn bất lực, vì cậu ấy đang phải hì hục giải mấy bài toán mà với tôi, nó có thể chỉ mất 10-20 phút.

"Nhưng cậu không hiểu thì hỏi tớ nhé, tớ ngồi ngay đây!"

Trong tình cảnh mải lo giúp cho Ho Ho, tôi quên luôn là đã trễ giờ về...

Hoseok thấy tôi cứ ngồi nhìn, cậu ấy đột nhiên nổi quạu.

"Cậu đi chỗ khác đi, ngồi đó tớ chẳng làm được gì."

"Sao vậy?"

"Tớ không thích!!"

"Sao không thích, cậu thường giúp tớ, tớ giúp cậu chuyện này là đúng mà!"

"CÓ ĐI ĐI KHÔNG HẢ?? KO KHỜ!!"

Tiếng Ho Ho lớn đến nỗi làm tôi gần như mếu máo. Bằng vẻ thểu não còn hơn con mèo ướt, tôi đứng dậy, nắm chặt quai cặp và bước đi một cách vô định.

Ừ, tớ khờ, tớ chẳng hiểu sao tớ lại khờ, bị cậu mắng như vậy mà không hề giận cậu..!!

Ho Ho đáng ghét...!!!

"Ê, tớ... xin lỗi, Ko Ko!"

Tôi nghe loáng thoáng tiếng gọi nhỏ của Hoseok, nhưng chân vẫn đi ra hướng cửa lớp..

"Khoan đã..."

Ho Ho đuổi theo tôi, giữ vai tôi và xoay tôi lại. Cậu ấy có vẻ hơi lúng túng....

"Tớ không muốn cậu giúp, tớ tự làm được."

"Nhưng sao lại to tiếng với tớ??"

"Vì cậu phiền quá!!"

Phiền à? Hic hic..

Vừa xin lỗi đấy rồi lại bảo tôi phiền, Ho Ho đúng là Ho Ho.

..........................................

Tôi ngồi chơi ở ngoài sân với đám Eun Bi, cho tới khoảng 30 phút sau thì Hoseok bước ra, mặt bơ phờ, chắc vật lộn với đống Hàm số , Đồ thị đó rồi.

"Cậu không sợ mẹ la à, giờ này gần 1 giờ trưa rồi."

Tôi giật thót và chụp lấy tay Hoseok xem đồng hồ, 12h46 phút, ôi trời...

Kiểu này thì ăn đòn là cái chắc...

"...Lỡ rồi, kệ luôn."

Tuy nói kiểu mạnh miệng nhưng lòng tôi vẫn lo sốt vó,không biết chừng bị mẹ cắt tiền ăn vặt thì  còn gì khổ hơn..

Ho Ho bảo tôi đứng chờ để cậu ấy lấy xe, và giữ hộ cặp của cậu.

............

Trên xe đạp

"Cậu bảo có chuyện hỏi tớ à?"

"À, tớ muốn... tớ muốn..đi làm như cậu"

"Gì chứ? Đi làm??"

Hoseok dừng xe và quay ra sau hỏi tôi, giọng rất bất ngờ, không tin rằng tôi lại đề nghị chuyện đó.

"Mẹ bảo tớ nên đi làm để khôn ra..."

"Nhưng cậu không làm cái việc như tớ làm được đâu!!"

"Việc gì? Phục vụ phải không? Tớ sẽ..."

"Đã nói là không được mà!!"

Dứt lời, Hoseok nhấn bàn đạp một mạch mà không hỏi nữa, không nói gì luôn..

Việc gì mà tôi làm không được? 

"Cậu bỏ tớ xuống đây đi, Ho Ho!"

"Sao vậy, còn 1 đoạn nữa mới tới mà?"

"Tớ sợ mẹ thấy... vì mẹ tớ không thích tớ đi với cậu." Vì vẫn đang ngẩn ngơ suy nghĩ vụ làm thêm, tôi buột miệng.

"???"

Cậu ấy nhìn tôi thắc mắc, vẻ kinh ngạc khó giấu trong đáy mắt.

Ây da...

Tôi khờ quá, sao lại đi nói điều này với Ho Ho kia chứ!!

Lời đã nói ra, khó mà rút lại được... Mà tôi cũng không biết làm sao để bào chữa, hay lắt léo đi nữa.

Vì thế, tôi cúi đầu im thinh.

"Mẹ cậu ghét tớ à?"

"Không... không phải."

"Vậy ý cậu là gì?"

"Mẹ nói tớ cứ bám cậu miết."

"Hả? A... haha..."

Lâu rồi tôi mới lại thấy Hoseok cười như thế, phút chốc sự lo ngại của tôi đã tan biến. Dù tôi không hiểu sao Ho Ho lại cười.

"Chắc mẹ cậu sợ cậu không chịu lấy ai ngoài tớ!". Cậu ấy nói nửa nghiêm túc, nửa đùa cợt.

"Ừ, chắc vậy !"

Cả hai cùng cười toe toét giữa cái nắng ban trưa oi bức, như hai tên khùng.

Nhưng mà thật là vui...

.............

Trưa về mẹ tôi bảo đã phải chạy ra tận trường để tìm tôi, rồi mẹ mắng tôi té tát, hỏi tôi đã đi đâu. Tôi chỉ rụt rè bảo đi tìm việc làm...

Mẹ sững người, lúc lâu sau mới nói không bao giờ để một thằng nhóc "vừa khờ vừa ngốc" như tôi đi làm thêm đâu!

Thì ra buổi sáng mẹ chỉ bực mình nên nói thế.

...Vậy mà tôi cứ tưởng thật!

                                                                          End Chap 10

#Shuriin

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro