[VN] Chương 20: Quan Sát Diện Rộng
Sau khi thi triển phép "Mắt Âm Dương" lên Kalis Marry, thế giới xung quanh cô, trong khoảnh khắc, chìm vào một màu đen sâu thẳm, đặc quánh, như thể mọi ánh sáng đều đã bị hút cạn. Rồi, từ trong bóng tối mịt mù đó, những đốm sáng xanh lục mờ ảo, le lói, bắt đầu xuất hiện, giống như những con đom đóm lập lòe trong đêm tối.
"Thì ra đây là cách mà cậu nhìn thấy linh hồn" Kalis lẩm bẩm, giọng nói mang theo một chút ngạc nhiên, một chút thích thú. Cô đảo mắt nhìn quanh căn phòng. Ở vị trí của Rober, của tử tước Calos và của người quản gia, cô thấy những hình bóng lờ mờ, phát ra ánh sáng xanh lục nhạt, đó chính là linh hồn của họ, những thứ vô hình mà mắt thường không thể nào nhìn thấy được.
Cô hướng tầm mắt về phía chiếc giường, nơi con trai của tử tước Calos đang nằm. Và đúng như những gì Rober đã nói, cô không hề nhìn thấy bất kỳ linh hồn nào ở đó. Thay vào đó, là một sợi dây đang lơ lửng trong không trung, kéo dài từ vị trí của cậu bé, ra phía ngoài cửa sổ.
"Đúng là linh hồn của cậu bé không có ở đây" Kalis nói, giọng điệu có chút nghiêm trọng. "Ta có thể nhìn thấy sợi dây liên kết, nhưng có vẻ như nó đang dẫn đi rất xa."
Rober gật đầu, xác nhận. "Đúng vậy, thưa quý cô Marry. Bây giờ, xin cô hãy sử dụng năng lượng phép thuật của mình, để tăng cường hiệu quả của 'Mắt Âm Dương'."
Kalis Marry không cần phải cố gắng, hay tập trung quá nhiều. Với kinh nghiệm dày dặn và khả năng điều khiển năng lượng phép thuật thiên bẩm của một pháp sư tài năng, cô nhanh chóng truyền một luồng năng lượng ấm áp, mạnh mẽ vào mắt trái, nơi mà Rober vừa thi triển phép thuật.
Ngay lập tức, tầm nhìn của Kalis liền có chuyển biến mạnh mẽ. Những hình bóng linh hồn, cũng trở nên sắc nét hơn, rực rỡ và chi tiết rõ ràng hơn. Sợi dây liên kết linh hồn của con trai tử tước Calos cũng trở nên dễ quan sát hơn rất nhiều.
Kalis chậm rãi di chuyển theo sợi dây liên kết. Cô bước đến bên cửa sổ, đưa tay lên, chạm nhẹ vào những ô kính lạnh lẽo. Cô nheo mắt, nhìn ra bên ngoài, theo hướng mà sợi dây đang kéo dài xuyên qua, hướng về phía khu rừng rậm rạp.
"Phía khu rừng phía tây" Kalis nói, giọng nói có chút lo lắng.
Rober gật đầu. Anh đã dự đoán được điều này. Anh nói: "Thưa quý cô, cô có thể quan sát thêm những sợi chỉ linh hồn của những đứa trẻ khác được không?"
Kalis Marry gật đầu, làm theo lời Rober. Cô đảo mắt nhìn quanh, quét tầm nhìn ra bên ngoài cửa sổ. Và, rất nhanh chóng, cô nhận ra không chỉ có một sợi dây liên kết. Có rất nhiều, rất nhiều sợi dây khác, cũng đang lơ lửng trong không trung, mờ ảo và mong manh hệt những sợi tơ nhện.
"Ta thấy rồi" Kalis nói "Có rất nhiều sợi chỉ linh hồn khác. Chúng cũng đều hướng về phía khu rừng. Nhưng chúng không đi cùng một đường. Chúng tỏa ra nhiều hướng khác nhau..."
Cô dừng lại một chút, rồi nói tiếp: "Trông cứ như bọng trẻ đang bị lạc ấy nhỉ?"
Rober, sau khi nghe Kalis mô tả, khẽ gật đầu, xác nhận: "Đúng vậy, thưa quý cô. Có vẻ như linh hồn của những đứa trẻ, không chỉ đơn thuần là bị kéo đi, mà còn bị... phân tán và lạc lối, trong một không gian nào đó, bên trong khu rừng. Chúng... giống như những đứa trẻ, bị lạc trong một mê cung, không tìm được đường ra."
Anh suy nghĩ một lát, rồi nói: "Xem ra, chúng ta sẽ cần thêm người để giúp đỡ. Khu rừng đó rất rộng lớn và chúng ta không thể chắc chắn, linh hồn của tất cả những đứa trẻ, có cùng đi đến một nơi hay không. Nếu chúng bị phân tán ra nhiều nơi, thì chỉ có hai chúng ta, sẽ không thể nào tìm kiếm hết được. Chúng ta cần phải có thêm người, để có thể tìm kiếm trên diện rộng và để có thể bao quát được toàn bộ khu rừng."
Kalis Marry, sau một hồi suy nghĩ, hỏi: "Vậy, cậu định làm gì, Rober? Cậu định sử dụng phép 'Mắt Âm Dương' này, lên những người khác để họ có thể cùng chúng ta tìm kiếm sao?"
Rober gật đầu. "Đúng vậy, thưa quý cô. Hiện tại, đó là cách duy nhất mà tôi có thể nghĩ ra. Nhưng với khả năng của tôi hiện tại, tôi không thể thi triển phép thuật này lên quá nhiều người. năng lượng của tôi có hạn và việc duy trì 'Mắt Âm Dương' cho nhiều người, trong một thời gian dài là một việc có hơi quá sức với tôi."
Anh mỉm cười, nói: "Có lẽ... tôi sẽ cần phải chuẩn bị một nghi lễ. Một nghi lễ, để có thể ban phát 'Mắt Âm Dương' cho nhiều người, trong một khoảng thời gian nhất định và để có thể duy trì hiệu quả của nó, mà không cần phải tiêu hao quá nhiều năng lượng phép thuật."
Rober quay sang tử tước Calos, định nhờ ông ta giúp đỡ trong việc chuẩn bị cho nghi lễ. Nhưng, khi nhìn thấy vẻ mặt tiều tụy vì lo lắng của ông ta, anh lại thôi. Rober chuyển hướng sang người quản gia, đang đứng bên cạnh tử tước Calos, lãnh đạm nói:
"Thưa ông, tôi có một vài việc, muốn nhờ ông giúp đỡ."
Người quản gia, vội vàng đáp: "Cậu Rober cứ nói. Chỉ cần có thể cứu được cậu chủ và những đứa trẻ trong làng, tôi sẽ làm tất cả những gì có thể, trong khả năng của mình."
"Tôi cần khoảng hai mươi ba người" Rober nói, giọng điệu dứt khoát và rõ ràng. "Những người khỏe mạnh, dũng cảm, gan dạ, không sợ nguy hiểm và quen thuộc với địa hình khu rừng phía tây. Nếu họ có kinh nghiệm chiến đấu hoặc có khả năng sử dụng vũ khí thì càng tốt. Đó là những người sẽ cùng chúng ta đi vào trong rừng, để tìm kiếm linh hồn của những đứa trẻ."
"Và" anh nói tiếp "tôi cũng cần một lượng máu tươi của động vật. Bất kỳ loại động vật nào cũng được, gà, vịt, lợn, bò, dê... nhưng phải là máu tươi, vừa mới được lấy ra trong vòng không quá một giờ đồng hồ."
Người quản gia, nghe Rober nói đến "máu tươi", liền tỏ vẻ ngạc nhiên. Ông ta liên tưởng ngay đến những nghi lễ hắc ám, những nghi lễ hiến tế mà ông ta đã từng nghe nói đến trong những câu chuyện dân gian.
Nhưng, tử tước Calos, lúc này, đã lên tiếng, cắt ngang dòng suy nghĩ của người quản gia:
"Làm theo lời cậu ta! Mau lên! Đừng có chần chừ, do dự, hay thắc mắc gì nữa!" Giọng nói của ông ta khàn đặc, run rẩy. "Hãy làm tất cả những gì mà cậu ta yêu cầu!"
Người quản gia nghe thấy giọng nói của tử tước, liền vội vàng cúi đầu, nói: "Vâng, thưa ngài tử tước. Tôi sẽ đi chuẩn bị ngay lập tức."
Rồi, ông ta quay người, vội vàng rời khỏi phòng, để thực hiện những yêu cầu của Rober, mà không dám thắc mắc, hay hỏi thêm bất cứ điều gì.
Cập nhật sớm nhất tại youtube Truyện Mì Ăn Liền: www.you tube.com/@truyenmianlien
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro