[VN] Chương 23: Đội Tìm Kiếm Linh Hồn
Rober bước ra khoảng sân rộng lớn phía trước dinh thự tử tước Calos. Ánh nắng mặt trời buổi trưa chiếu rọi, làm nổi bật vẻ bề thế của tòa nhà đá vôi trắng và sự chăm chút tỉ mỉ của khu vườn xung quanh. Không khí ở đây dù vẫn còn phảng phất sự lo lắng, nhưng đã bớt đi vẻ ảm đạm, nặng nề so với trong làng.
Đứng tập trung giữa sân là một nhóm người, khoảng hơn hai mươi người, chính là đội ngũ mà người quản gia đã sắp xếp theo yêu cầu của Rober. Anh đưa mắt quan sát đánh giá từng người một. Phần lớn trong số họ là những người đàn ông khỏe mạnh, mặc trang phục của lính gác hoặc thợ săn, với cung tên đeo sau lưng hoặc dao găm dắt bên hông. Gương mặt họ rắn rỏi, làn da rám nắng và ánh mắt lộ rõ vẻ cương nghị, dày dạn kinh nghiệm. Rober nhận thấy họ đứng thẳng lưng, tư thế vững chãi, cho thấy họ đã được huấn luyện bài bản và có khả năng chiến đấu tốt.
Xen lẫn trong nhóm binh lính và thợ săn, là một vài người đàn ông khác, ăn mặc giản dị hơn với trang phục lao động thường ngày của nông dân. Gương mặt họ hằn rõ vẻ mệt mỏi, lo âu, nhưng ánh mắt lại ánh lên một sự quyết tâm lạ thường. Rober đoán, đây chính là những người cha, người chú của những đứa trẻ đang mắc bệnh, những người đã tình nguyện xin tham gia vào cuộc tìm kiếm đầy nguy hiểm này, với hy vọng mong manh có thể cứu được con em mình.
Rober đứng yên lặng, quan sát, đánh giá từng người, xem xét khả năng và tinh thần của họ. Anh cần đảm bảo rằng những người này có đủ năng lực và ý chí để đối mặt với những thử thách , nguy hiểm có thể gặp phải trong khu rừng phía tây, nơi mà những sợi chỉ linh hồn đang dẫn lối. Anh đợi người quản gia của tử tước Calos mang những thứ anh cần ra.
Ngay sau đó, cánh cửa lớn của dinh thự mở ra. Người quản gia bước ra trước, theo sau là một đoàn người hầu, mỗi người bê một chiếc khay bạc được đánh bóng loáng. Trên mỗi khay, được xếp ngay ngắn là những chiếc lọ thủy tinh nhỏ trong suốt, chứa đầy thứ dung dịch màu xanh lam nhạt, lấp lánh dưới ánh nắng mặt trời, thứ dung dịch kỳ lạ mà Rober vừa tạo ra từ máu cừu, bởi một nghi lễ bí ẩn.
Người quản gia ra hiệu cho những người hầu, phân phát đều những lọ thủy tinh cho từng người trong đội tìm kiếm. Sau khi đảm bảo mỗi người đều đã nhận được một lọ, ông ta mới tiến lại gần Rober, cung kính hỏi:
"Thưa cậu Rober, mọi thứ đã được chuẩn bị xong xuôi theo yêu cầu của cậu. Không biết cậu cần chúng tôi làm gì tiếp theo?"
Rober gật đầu, đáp: "Tiếp theo, cứ để tôi lo." Anh quay sang tử tước Calos, đang đứng ở một bên với vẻ mặt vẫn còn đầy lo lắng, nói nhỏ: "Thưa ngài tử tước, lát nữa phiền ngài hãy nói giúp tôi vài lời."
Tử tước Calos gật đầu, không nói gì.
Rober quay lại đối mặt với đội tìm kiếm. Anh thấy họ đang tò mò nhìn những lọ thủy tinh trên tay, xì xào bàn tán với nhau, không biết thứ dung dịch màu xanh lam đó là gì và có tác dụng gì.
Rober hắng giọng, cất tiếng nói thu hút sự chú ý của tất cả mọi người. Giọng nói của anh không quá lớn, nhưng lại có một sức mạnh kỳ lạ, một sự truyền cảm đặc biệt khiến cho tất cả mọi người, dù đang đứng ở xa hay đang bàn tán sôi nổi, cũng đều phải im lặng và lắng nghe.
"Xin chào mọi người" Rober nói, giọng điệu bình tĩnh và rõ ràng. "Tôi biết, tất cả mọi người đang rất lo lắng và hoang mang. Ngôi làng của chúng ta, đang phải đối mặt với một vấn đề nghiêm trọng. Những đứa trẻ của làng, đang chìm trong một giấc ngủ sâu không rõ nguyên nhân. Linh hồn của chúng đã bị lạc và đang lang thang đâu đó, trong khu rừng phía tây."
Anh dừng lại một chút, để cho mọi người có thời gian tiếp nhận thông tin, rồi nói tiếp: "Chúng ta không có nhiều thời gian. Chúng ta cần phải hành động nhanh chóng, tìm ra linh hồn của những đứa trẻ và đưa chúng trở về trước khi quá muộn. Mỗi phút, mỗi giây chậm trễ đều có thể đẩy những đứa trẻ đến gần hơn với nguy hiểm."
Nghe Rober nói đến việc "tìm kiếm linh hồn", những người trong đội tìm kiếm bắt đầu tỏ ra hoang mang, sợ hãi. Họ nhìn nhau, xì xào bàn tán. Linh hồn, đó là một khái niệm mơ hồ, bí ẩn và có phần đáng sợ đối với những người dân bình thường.
Một người đàn ông, một trong những người dân làng có con đang bị bệnh lên tiếng hỏi: "Thưa... thưa cậu... chúng tôi... chúng tôi phải tìm kiếm linh hồn bằng cách nào? Linh hồn... làm sao mà có thể nhìn thấy được?"
Rober mỉm cười, đưa tay chỉ vào những lọ thủy tinh mà mọi người đang cầm trên tay: "Câu trả lời nằm ngay trên tay các vị."
Mọi người cúi xuống, nhìn vào những lọ thủy tinh nhỏ bé, chứa đầy thứ dung dịch màu xanh lam kỳ lạ, với vẻ mặt đầy hoài nghi và khó hiểu.
Rober bắt đầu giải thích, cố gắng sắp xếp câu từ một cách hợp lý và dễ hiểu nhất: "Đây là một loại thuốc đặc biệt, một loại thuốc phép thuật được tạo ra bởi một vị pháp sư tài ba, đến từ Học Viện Hoàng Gia Edoras." Anh cố tình nói dối một chút, để tạo sự tin tưởng và để che giấu thân phận của mình, cũng như nguồn gốc của thứ dung dịch này.
"Loại thuốc này" anh nói tiếp "có một công dụng kỳ diệu, nó có thể giúp cho người uống tạm thời có được khả năng nhìn thấy linh hồn, nhìn thấy những thứ mà mắt thường không thể nhìn thấy được."
Nghe Rober giải thích, mọi người lại bắt đầu xì xào bàn tán. Có người tỏ ra kinh ngạc, có người tỏ ra nghi ngờ, có người lại tỏ ra sợ hãi. Họ chưa từng nghe nói về một loại thuốc nào, lại có công dụng kỳ lạ đến như vậy.
Rober đợi cho tiếng xì xào lắng xuống, rồi nói tiếp với một giọng điệu dứt khoát: "Bây giờ tôi yêu cầu tất cả mọi người, hãy uống hết số thuốc trong lọ này. Đừng lo lắng, nó hoàn toàn an toàn và không có bất kỳ tác dụng phụ nào cả."
Tuy nhiên, không ai dám làm theo lời Rober. Họ vẫn còn hoài nghi, chần chừ và sợ hãi. Họ nhìn nhau, rồi lại nhìn Rober với ánh mắt đầy nghi hoặc.
Rober thở dài. Anh quay sang nhìn tử tước Calos và ra dấu bằng mắt.
Tử tước Calos, ngay lập tức hiểu ý của Rober. Ông ta bước lên phía trước, đứng trước mặt đội tìm kiếm, nói với một giọng điệu uy nghiêm, quyền lực:
"Những lời mà cậu Rober vừa nói, hoàn toàn là sự thật! Thứ thuốc này, do chính ta và quý cô Kalis Marry đã kiểm chứng. Nó hoàn toàn an toàn và không có bất kỳ nguy hiểm nào cả. Ta, tử tước Calos, xin đứng ra đảm bảo và chịu trách nhiệm cho mọi vấn đề có thể xảy ra. Nếu có bất kỳ ai sau khi uống thứ thuốc này mà gặp phải bất kỳ vấn đề gì, thì ta sẽ chịu hoàn toàn trách nhiệm!"
Nghe thấy lời đảm bảo của tử tước Calos, người có địa vị cao nhất và có uy tín nhất trong vùng, những người trong đội tìm kiếm cuối cùng cũng đã bị thuyết phục. Họ không còn do dự hay nghi ngờ nữa. Họ lần lượt mở nắp lọ thủy tinh và uống cạn thứ dung dịch màu xanh lam đó.
Khi thứ dung dịch kỳ lạ chảy vào cơ thể, họ cảm thấy một luồng năng lượng mát lạnh, lan tỏa khắp cơ thể. Đôi mắt họ, có một cảm giác hơi cay cay, nhức nhức như thể có một lớp màng mỏng vừa được gỡ bỏ. Tầm nhìn của họ không hề bị tối đi như Rober hay Kalis. Họ vẫn nhìn thấy thế giới xung quanh một cách bình thường. Nhưng, họ bắt đầu cảm nhận được một điều gì đó khác lạ. Họ có thể nhìn thấy những ánh sáng mờ ảo ở những người khác và họ có thể cảm nhận được sự hiện diện của những thực thể vô hình mà trước đây họ chưa từng cảm nhận được. Tuy nhiên, tầm nhìn "linh hồn" của họ chỉ giới hạn trong một khoảng cách rất ngắn, khoảng ba đến năm mét xung quanh.
Sau khi tất cả mọi người đã uống hết thuốc, Rober mới bắt đầu đưa ra những chỉ dẫn cụ thể:
"Bây giờ" anh nói "tôi yêu cầu tất cả mọi người hãy chia thành từng cặp hai người. Sau đó, hãy đến khu nhà khách phía đông nơi những đứa trẻ đang nghỉ ngơi. Ở đó, các vị sẽ nhìn thấy những sợi chỉ linh hồn mỏng manh, đang kéo dài từ cơ thể của những đứa trẻ hướng về phía khu rừng."
"Nhiệm vụ của các vị" anh tiếp tục "là đi theo những sợi chỉ linh hồn đó, vào sâu trong rừng, để tìm kiếm linh hồn của những đứa trẻ. Hãy nhớ, đi theo cặp, hỗ trợ lẫn nhau và luôn giữ liên lạc với nhau."
"Trong quá trình tìm kiếm" anh nhấn mạnh "nếu các vị gặp phải bất kỳ điều gì đáng ngờ hoặc nguy hiểm thì hãy lập tức quay trở lại. Sự an toàn của các vị là ưu tiên hàng đầu. Đừng liều lĩnh, đừng mạo hiểm một cách không cần thiết."
"Và" anh nói thêm "nếu các vị may mắn tìm thấy được linh hồn của một đứa trẻ nào đó thì đừng cố gắng làm gì cả. Hãy giữ một khoảng cách an toàn, bám sát theo linh hồn đó và chờ đợi tôi đến. Tôi sẽ có cách để biết được khi nào các vị đã tìm thấy mục tiêu."
Sau khi đưa ra những chỉ dẫn cuối cùng, Rober quay sang người quản gia, nói: "Thưa ông, phiền ông hãy cho người hầu dẫn đường cho họ, đến khu nhà khách phía đông và giúp họ xác định những sợi chỉ linh hồn ban đầu."
Người quản gia gật đầu, đáp: "Vâng, thưa cậu Rober. Tôi sẽ làm ngay."
Rồi, ông ta ra hiệu cho những người hầu, dẫn đội tìm kiếm đi về phía khu nhà khách.
Khi tất cả mọi người đã rời đi, chỉ còn lại Rober, tử tước Calos và người quản gia, Rober mới đưa mắt nhìn quanh, rồi hỏi người quản gia:
"Thưa ông, tôi đã yêu cầu hai mươi ba người. Nhưng tôi chỉ thấy có hai mươi hai người thôi, vừa đủ để chia thành mười một cặp. Còn một người nữa, có lẽ không đủ nhỉ?"
Anh nói thêm: "Tôi cố ý yêu cầu thừa một người, dự định sẽ đi cùng với người đó, ha ha."
Người quản gia mỉm cười. Ông ta bước lên phía trước, đứng thẳng lưng, nói:
"Thưa cậu Rober, người thứ hai mươi ba đó... chính là tôi."
Ông ta dừng lại một chút, rồi nói tiếp: "Thật ra, tôi cũng có ý định tham gia vào cuộc tìm kiếm này ngay từ đầu. Tôi đã từng là một lính đánh thuê, đã từng trải qua rất nhiều trận chiến và cũng đã từng đi vào khu rừng phía tây này không biết bao nhiêu lần. Tôi rất thông thạo địa hình ở đó và tôi tin rằng, tôi có thể giúp ích được cho cậu trong việc tìm kiếm những đứa trẻ."
Rober hơi ngạc nhiên, nhưng rồi anh cũng mỉm cười, gật đầu. "Vậy thì tốt quá" anh nói. "Có ông đi cùng, tôi cũng cảm thấy yên tâm hơn."
Anh thở dài, nói thêm "Vậy, xin ông hãy chuẩn bị đi. Chúng ta sẽ bắt đầu ngay bây giờ."
Đúng lúc đó, một bàn tay run rẩy, nắm chặt lấy cánh tay của Rober. Đó là tử tước Calos.
"Cậu Rober" ông ta nói, giọng nói đầy vẻ khẩn thiết "cậu... cậu định đi tìm linh hồn của đứa trẻ nào? Có phải... có phải là con trai ta không?"
Ông ta dừng lại, nhìn thẳng vào mắt Rober, nói tiếp với một giọng điệu chắc chắn: "Trong làng, chỉ có mười một đứa trẻ bị bệnh. Hai mươi hai người kia, đã được phân công đi tìm chúng rồi. Vậy, chỉ còn lại con trai ta... Chắc chắn, cậu đang định đi tìm linh hồn của nó, phải không?"
"Nếu vậy" ông ta nói, giọng nói đầy quyết tâm "thì ta cũng muốn đi theo cậu! Ta không thể ngồi yên ở đây, chờ đợi được nữa! Ta phải đi tìm con trai ta!"
Rober bất ngờ trước sự nhạy bén đột ngột của tử tước Calos. Anh nhìn vào đôi mắt đầy vẻ quyết tâm của ông ta và anh biết mình không thể nào khuyên can được ông ta nữa.
Anh thở dài, rồi gật đầu đồng ý: "Được rồi, thưa ngài tử tước. Ngài có thể đi cùng chúng tôi. Nhưng, xin ngài hãy hứa với tôi, ngài sẽ không làm bất cứ điều gì liều lĩnh, và sẽ luôn nghe theo sự chỉ dẫn của tôi." Anh dừng lại một chút rồi nhìn sang bên "Cả ông quản gia nữa!"
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro