[VN] Chương 28: Bên Trong Giấc Mơ

Những tiếng hò reo ầm ĩ như sấm dậy, dội thẳng vào màng nhĩ, kéo Rober ra khỏi trạng thái mê man vô định. Anh giật mình mở mắt, nhưng thay vì nhìn thấy hình ảnh linh hồn của Kalis Marry đang vùng vẫy trong sợi xích đen, trước mắt anh lại là một khung cảnh hoàn toàn xa lạ, chói lòa dưới ánh nắng mặt trời gay gắt.

Anh đang đứng giữa một khoảng sân rộng lớn, bao quanh là một đám đông cuồng nhiệt, đang không ngừng hò hét, vung tay và dậm chân, tạo ra một bầu không khí sôi sục, náo nhiệt như một lễ hội.

Rober đưa mắt nhìn, cố gắng định hình lại không gian xung quanh. Nơi anh đang đứng là một khoảng sân trống trải, nằm ngay trước cổng chính của một công trình kiến trúc trông giống như một cung điện, một pháo đài cổ xưa. Nền sân không được lát gạch hay đá hoa cương sang trọng như ở dinh thự tử tước Calos, mà chỉ là được lát bằng những phiến đá lớn, không đều nhau, có những chỗ đã nứt vỡ hoặc sụt lún, có lẽ là do ảnh hưởng của thời gian, do những trận chiến, hay những biến cố nào đó đã từng xảy ra ở đây.

Cổng chính của cung điện, nằm ở phía đối diện Rober, được làm bằng gỗ sồi dày, nặng nề và được gia cố bằng những thanh sắt lớn, đen sì. Cánh cổng trông có vẻ vững chắc, nhưng lại không quá hoa mỹ hay cầu kỳ. Trên bề mặt gỗ có thể nhìn thấy những vết cháy xém, những vết đục khoét và những vết nứt như những bằng chứng câm lặng về một cuộc hỗn loạn, hoặc một trận chiến dữ dội nào đó vừa mới xảy ra gần đây.

Xung quanh khoảng sân là những bức tường thấp, được xây bằng đá tảng và những hàng rào bằng gỗ đơn sơ, đã mục nát theo thời gian. Vài cây cổ thụ, với thân cây xù xì và tán lá rộng lớn, đứng sừng sững ở một vài góc sân như những người lính gác già nua, im lặng quan sát mọi thứ. Gần đó còn có vài bức tượng đá đơn giản, mô tả những vị thần, những anh hùng trong truyền thuyết nhưng cũng đã bị bào mòn, sứt mẻ bởi mưa nắng.

Bụi bay mù mịt dưới chân đám đông đang hò reo và dưới chân hai chiến binh đang đứng trên sân. Mùi mồ hôi, mùi kim loại, mùi da thuộc và mùi của đất bụi, hòa quyện vào nhau, tạo thành một mùi hương đặc trưng của chiến trận, của sự căng thẳng.

Rober cảm thấy cơ thể mình nặng nề một cách khác thường. Anh cúi xuống nhìn và nhận ra, mình không còn mặc bộ quần áo quen thuộc nữa. Thay vào đó là một bộ trang phục hoàn toàn khác lạ, một bộ trang phục của một chiến binh.

Anh đưa tay lên sờ mặt, cảm nhận làn da sần sùi, dày dạn sương gió. Anh nhìn xuống đôi bàn tay to lớn, rám nắng, chai sạn với những khớp ngón tay thô kệch và những vết sẹo cũ mờ nhạt. Đây rõ ràng không phải là cơ thể của anh!

Rober cố gắng giữ bình tĩnh, hít một hơi thật sâu và bắt đầu quan sát kỹ hơn cơ thể mới này. Đó là một cơ thể rắn rỏi, cường tráng với những bắp thịt cuồn cuộn, săn chắc, kết quả của việc luyện tập và chiến đấu thường xuyên. Nước da thì sẫm màu như thể đã quen với việc phơi mình dưới ánh mặt trời gay gắt của vùng ven biển. Mái tóc đen dài, được buộc gọn gàng sau gáy và phần lớn đã bị che khuất bởi một chiếc mũ trụ bằng đồng.

Anh đang mặc một bộ giáp ngực bằng đồng, che kín cả phần ngực và lưng. Bề mặt của bộ giáp được đánh bóng loáng, phản chiếu ánh nắng mặt trời và có khắc một vài hoa văn đơn giản, hình xoắn ốc hoặc hình lượn sóng. Kiểu dáng của bộ giáp hơi giống hình cái chuông, ôm sát lấy phần thân trên, tạo cảm giác vừa vặn và chắc chắn. Bên dưới lớp giáp đồng là một lớp lót dày, bằng vải lanh thô để tăng sự thoải mái khi mặc và để hấp thụ lực tác động khi bị tấn công.

Phần chân của Rober được bảo vệ bởi một đôi ốp ống chân bằng đồng che kín từ đầu gối xuống đến mắt cá chân. Cùng với đó là anh đang đi một đôi giày sandal bằng da thuộc, rất chắc chắn với những sợi dây quấn cao lên đến tận bắp chân, giúp cố định đôi giày và bảo vệ cổ chân.

Tay trái của Rober đang giữ một chiếc khiên tròn, lớn, bằng gỗ. Mặt ngoài của chiếc khiên, được bọc một lớp da dày để tăng độ bền. Ở chính giữa mặt khiên, có vẽ một biểu tượng đơn giản, có lẽ là biểu tượng của một thành bang hoặc một đơn vị quân đội nào đó. Chiếc khiên được giữ bằng một quai đeo lớn ở giữa, luồn qua cánh tay và một tay nắm nhỏ ở vành khiên, giúp cho việc điều khiển và sử dụng khiên trở nên linh hoạt hơn.

Tay phải của anh, đang nắm chặt chuôi của một thanh kiếm ngắn. Lưỡi kiếm có hình dạng giống như một chiếc lá, với phần mũi nhọn và hai cạnh sắc bén, chủ yếu được sử dụng để đâm hơn là để chém. Thanh kiếm có lẽ được đeo trong một bao da vì ở bên hông Rober có một sợi dây da chắc chắn.

Sau khi đã quan sát kỹ bản thân và bộ trang bị mà mình đang mang, Rober đưa mắt nhìn sang phía đối diện. Ở đó, một chiến binh khác, cũng với trang phục và vũ khí tương tự đang đứng nghiêm trang, với vẻ mặt đầy quyết tâm và sẵn sàng chiến đấu.

Rober hít một hơi thật sâu, cố gắng sắp xếp lại những suy nghĩ trong đầu.

Bỗng dưng, từ trong đám đông đang hò reo, một người đàn ông bước lên phía trước. Người đàn ông này, có vẻ ngoài hoàn toàn khác biệt so với những chiến binh và những người dân xung quanh. Nước da của ông ta sáng hơn, có lẽ là do ít phải lao động ngoài trời. Mái tóc đen nhánh, được chải chuốt một cách cẩn thận và được cố định bằng một chiếc vòng bằng đồng.

Trang phục của ông ta, cũng cho thấy địa vị cao quý của mình. Ông ta mặc một chiếc áo tunique dài bằng vải lanh chất lượng tốt, có màu xanh lam đậm. Viền áo được trang trí bằng những họa tiết thêu tay tinh xảo, nhưng không quá rườm rà hay phô trương. Khoác bên ngoài là một chiếc áo choàng dài cũng bằng vải tốt, có màu đỏ tía. Ông ta đeo một chiếc thắt lưng bằng da, có khóa bằng đồng và đi một đôi dép da tốt được trang trí bằng những hạt cườm nhỏ. Trên ngón tay, ông ta đeo một chiếc nhẫn bằng đồng có khắc một biểu tượng nào đó, trông giống như một con rắn đang cuộn tròn.

Rober đoán, người đàn ông này chắc chắn là một quý tộc hoặc một người có địa vị cao trong xã hội, có quyền lực và tầm ảnh hưởng lớn hơn những chiến binh đang đứng trên sân.

Người đàn ông quý tộc bước lên một bục đá nhỏ được đặt ở giữa sân, rồi giơ tay lên ra hiệu cho đám đông im lặng. Tiếng hò reo, la hét, dần dần lắng xuống.

Ông ta nhìn về phía người chiến binh đang đứng đối diện Rober, cất giọng nói, vang vọng và đầy uy quyền:

"Alcon! Ngươi đã chuẩn bị sẵn sàng chưa?"

Người chiến binh tên Alcon, ưỡn ngực, giơ cao thanh kiếm của mình lên, hô lớn:

"Thưa ngài Phylas! Alcon đã sẵn sàng!"

Rober nghe thấy một loại ngôn ngữ lạ, hoàn toàn khác biệt so với ngôn ngữ mà anh vẫn thường sử dụng. Nhưng kỳ lạ thay, anh lại có thể hiểu rõ từng từ, từng chữ mà họ đang nói như thể đó là tiếng mẹ đẻ của mình.

Bỗng dưng, người đàn ông được gọi là Phylas, quay sang nhìn Rober. Đôi mắt ông ta sắc bén và đầy vẻ dò xét. Ông ta hỏi, với một giọng điệu tương tự như khi hỏi Alcon:

"Linus! Ngươi đã sẵn sàng chưa?"

Câu hỏi này, đã xác nhận suy đoán của Rober. Trong giấc mơ này, anh chính là Linus, một chiến binh và anh đang chuẩn bị bước vào một trận chiến, một cuộc đấu tay đôi với người chiến binh tên là Alcon.

Rober hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ bình tĩnh và hòa nhập vào tình huống hiện tại. Anh biết, mình không thể để lộ ra bất kỳ sự bối rối hay sợ hãi nào. Anh cần phải đóng tròn vai diễn của mình, phải trở thành Linus, ít nhất là cho đến khi anh tìm ra được cách kết thúc giấc mơ này.

Rober tự nhủ "Trước hết, mình cần phải vượt qua được thử thách này đã. Mình cần phải chiến đấu và chiến thắng, hoặc ít nhất là sống sót trong trận đấu sắp tới. Sau đó, mình mới có thể bắt đầu tìm hiểu thêm về giấc mơ này, về cô gái bị trói trên bệ đá, và về đằng sau tất cả mọi chuyện."

Rober ưỡn ngực, giơ cao chiếc khiên tròn của mình lên, bắt chước theo hành động của Alcon, rồi hô lớn với một giọng điệu dõng dạc và đầy tự tin:

"Sẵn sàng, thưa ngài Phylas!"

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro