97. Tòa Nhà Văn Phòng [3]

☆[Người Chơi Cấp 5 Phiền Phức Hơn Ai Hết]

Phòng 412, Vân Lạc vừa tìm kiếm không lâu liền phát hiện ra một quyển sách trong ngăn kéo.

Quyển sách tên "Bí Mật", lời mở đầu trong sách là "Sở dĩ bí mật được gọi là bí mật là vì đương sự không muốn bị người khác biết."

Vân Lạc đọc đi đọc lại câu này mấy lần, sau đó vẻ mặt mơ hồ "Sau đó thì sao? Rốt cuộc bí mật là gì mới được chứ?"

Cơ hồ trong gang tất, một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu.

Vẻ mặt Vân Lạc căng thẳng, đột nhiên nhớ tới điều gì đó nên nhanh chóng tập hợp lại các manh mối đang có trong tay.

Trước khi vào trò chơi hệ thống đã nhắc nhở "Bí mật mãi mãi là bí mật."

Dòng chữ to, đỏ như máu là "Tôi có một bí mật, nếu bạn biết rồi thì đừng nói cho người khác biết nhé...... Vài ngày sau, tất cả mọi người đều biết được bí mật."

Trong phòng 413, trên sổ ghi chú có ghi lại chuyện một cô gái làm tài vụ nhảy lầu, sau đó nhiều chuyện xui xẻo cũng xảy ra. Nhóm trưởng tám chuyện lung tung, không lâu sau đó cũng gặp tai nạn.

Sách ở phòng 412 cũng viết rõ rằng "Sở dĩ bí mật được gọi là bí mật là vì đương sự không muốn bị người khác biết."

Nếu tổng hợp tất cả manh mối này lại......

Trầm ngâm một lát sau, vẻ mặt Vân Lạc thay đổi nhanh đến lạ "Người trong cuộc dù nghe được chuyện gì cũng đều giấu trong lòng không nói ra bên ngoài thì bí mật mãi mãi là bí mật ư? Không lẽ ý của phó bản là vầy?"

Sau khi rút ra kết luận, cô phát hiện có rất nhiều điều kỳ lạ đang hiện ra.

Ví dụ như phòng 413 có manh mối, phòng 412 cũng có manh mối. Mặc dù 100 ngăn kéo là rất nhiều nhưng người chơi chỉ cần tốn chút thời gian là có thể tìm được thông tin cần thiết.

Nói gì đi nữa thì phó bản này cũng là phó bản thường. Manh mối vừa nhiều vừa dễ tìm, không hợp theo lẽ thường cho lắm.

Nhưng hiện tại cô đã hiều tại sao rồi. Chỉ khi người chơi biết được bí mật thì mới có thể nói ra ngoài. Vậy nên BOSS sợ người chơi không phát hiện được nên mới đưa manh mối tới.

Ngoài ra, hai chữ "bí mật" thực sự có thể khơi dậy sự tò mò của mọi người.

Vân Lạc thầm nghĩ, nếu không phải nhanh chóng nắm bắt suy nghĩ chợt lóe lên thì có lẽ lúc này cô cũng sẽ nóng lòng muốn biết cái gọi là bí mật đó là gì.

Một khi đã có ý nghĩ này thì chắc chắn sẽ đi tìm người chơi khác trao đổi thông tin, sau đó liền trở thành người phát tán bí mật trong vô thức.

"Nếu đã như vậy, thà rằng không biết luôn ngay từ đầu." Vân Lạc thầm nghĩ.

"Nếu không biết bí mật của người khác thì đương nhiên sẽ không có chuyện phải đi giữ bí mật, càng không có chuyện vô tình hay cố ý đi bàn tán lung tung."

"Càng tìm được nhiều manh mối thì càng biết được nhiều chuyện, độ khó phó bản sẽ càng cao. Ngược lại, lẳng lặng chờ đến khi 60 phút kết thúc, tránh việc nói ra lời gì đó mắc sai lầm thì hẳn là có thể thuận lợi vượt ải"

Sau khi suy nghĩ cẩn thận, Vân Lạc không khỏi cảm thấy sợ hãi vì suy nghĩ này.

Là một người chơi thì sẽ luôn cảm thấy có càng nhiều manh mối trong tay càng tốt. Biết càng nhiều càng dễ vượt ải. Ai mà có dè phó bản này lại đi theo hướng ngược lại, biết càng nhiều chuyện càng bất lợi......

"Nếu suy đoán của mình là đúng, vậy khi người chơi trao đổi manh mối với nhau thì có được xem là nói ra bí mật rồi kích hoạt luôn cờ tử vong không ta?" Vân Lạc đau khổ nghĩ nhưng không nhận được đáp án.

**

Phòng 407, Nhất Kỵ Tuyệt Trần đang vùi đầu tìm kiếm manh mối.

Phù Hoa thoáng nhìn bóng lưng anh ta, cố ý nhón chân lặng lẽ lẻn vào. Chỉ vừa mới vào nhưng hình như đối phương phát giác được điều gì đó nên đột ngột ngẩng đầu.

"Có chuyện gì?" Vẻ mặt Nhất Kỵ Tuyệt Trần bình tĩnh.

"Trao đổi manh mối không?" Sau khi bị phát hiện, Phù Hoa không chút hoang mang, bình tĩnh dò hỏi.

"Ok, bạn nói trước." Nhất Kỵ Tuyệt Trần không chút do dự.

"Tôi nói xong lỡ mấy người chơi xấu thì sao?" Phù Hoa làm như không có gì mà lặng lẽ tới gần.

Nhất Kỵ Tuyệt Trần hỏi lại "Chủ động tìm đến trao đổi nhưng chưa lường trước việc có thể bị lừa à?"

Phù Hoa không nói nên lời.

Vốn dĩ cô ta vào đây không phải để trao đổi manh mối. Thực tế là cô ta có việc để làm, đó chính là dán bùa ăn ngay nói thật lên lưng Nhất Kỵ Tuyệt Trần!

Không đợi cô ta phản bác, Nhất Kỵ Tuyệt Trần lấy tờ báo bị cắt ra nói "Một là đổi hai manh mối lấy một manh mối này, hai là hiện vật đổi hiện vật."

Phù Hoa thay đổi suy nghĩ trong chớp mắt, sau đó cất lá bùa đi, cười nói "Vậy hai đổi một đi."

Sau đó cô ta nói ra manh mối mà Bán Hạ kia đã khai ra "Có một người nhân viên vì tình yêu mà đã nhảy từ lầu bốn tòa nhà văn phòng xuống, tử vong tại chỗ."

Nhất Kỵ Tuyệt Trần không khỏi cau mày, nội dung của manh mối này không có bất thường gì nhưng đây là thông tin anh ta đã biết.

"Còn gì nữa?" Nhất Kỵ Tuyệt Trần hỏi tiếp "Nếu chỉ có manh mối như vậy thì tôi sẽ lỗ lớn."

Phù Hoa "......"

Từ khi nào hai manh mối đổi một manh mối mà cô ta lại phải liên tục nói ra hết manh mối trước vậy? Chẳng lẽ không phải cô ta nên nói trước một manh mối sau đó đến Nhất Kỵ Tuyệt Trần đưa tờ báo bị xé đó cho cô rồi tiếp đó mới đến lượt cô ta nói ra manh mối thứ hai à?

Tham lam! Phù Hoa cảm thấy mình bị lừa một vố.

"Manh mối trên tay tôi là cao cấp." Nhất Kỵ Tuyệt Trần nói ra lời lẽ chính đáng "Trao đổi với manh mối này của bạn thì quá lỗ. Nói thêm một manh mối nữa tôi liền đưa tờ báo này cho."

"Tôi nghe lời mấy người mới là lạ!" Chưa nói xong Phù Hoa đã hung hăng dán bùa lên lưng Nhất Kỵ Tuyệt Trần, đồng thời cả giận nói "Thật sự nghĩ rằng tôi là cô gái chưa trải sự đời nên muốn lừa là lừa à?!"

Lỡ nửa tờ báo kia là đồ bỏ thì chẳng phải chẳng có manh mối gì à? Lại lỡ cô ta nói xong hai manh mối mà đối đường giở quẻ không chịu đưa manh mối thì sao? Không cần nhiều lời vô nghĩa làm gì, trực tiếp dán bùa là được.

"Bạn làm gì đó?" Người chơi không thể tấn công lẫn nhau nên Nhất Kỵ Tuyệt Trần không hề đề phòng. Khi nhận thức được tình hình thì phát hiện tình thế đã là trở nên bất ổn.

Phù Hoa không phản ứng lại, vào thẳng vấn đề "Tìm được mấy manh mối?"

"Một." Nhất Kỵ Tuyệt Trần buột miệng thốt ra. Khi ý thức được bản thân đang nói gì anh ta mới hoảng hốt bịt miệng mình lại.

"Nói cho tôi biết nội dung manh mối." Phù Hoa tiếp tục hỏi.

"Ưm...ưm...ưm...." Nhất Kỵ Tuyệt Trần vừa nói vừa đưa tay bịt miệng, vì thế âm thanh nói chuyện biến thành những tiếng kêu la.

"Người chơi cấp 5 đúng là phiền hơn ai hết." Phù Hoa lẩm bẩm, lại dán thêm một lá bùa lên người Nhất Kỵ Tuyệt Trần.

Định Thân Phù: Chứa đựng linh lực Đạo gia. Dán lên lưng mục tiêu khiến họ rơi vào trạng thái bất động 30 giây, hết thời gian bùa tự động hóa thành tro.

Nhất Kỵ Tuyệt Trần cảm thấy choáng váng. Anh ta thấy rõ ràng Phù Hoa đã dán bùa lên người mình. Bùa trên tay con nhóc này sản xuất số lượng lớn à!! Sao nó có hết lá này đến lá khác thế?

"Ok rồi." Phù Hoa khống chế Nhất Kỵ Tuyệt Trần xong thì bỏ tay ra, hỏi lại lần nữa "Nói lại manh mối cho tôi nghe."

Nhất Kỵ Tuyệt Trần đành phải thành thật khai báo lại nội dung trên nửa tờ báo.

Phù Hoa vừa nghe vừa cầm lấy tờ báo, cẩn thận đọc từng dòng chữ một. Cuối cùng là vô cùng buồn bực "Thì ra tờ giấy này là manh mối, sớm biết vậy thì dùng Định Thân Phù là được rồi."

Phải biết rằng số lượng đạo cụ đặc biệt trong trò Vô Hạn Cầu Sinh vô cùng ít ỏi. Mặc dù cô ta có tiền đó nhưng cũng khó đụng đến lắm.

Phù Hoa càng nghĩ càng rầu, càng nghĩ càng đau lòng nên càng thêm chướng mắt Nhất Kỵ Tuyệt Trần.

Kết thúc ba câu hỏi, Nhất Kỵ Tuyệt Trần cảm thấy cả người nhẹ nhàng hơn hẳn, giống như đã lấy lại được tự do vậy.

Anh ta tức giận hỏi "Rốt cuộc cô dán bùa gì lên người rôi?"

Phù Hoa hừ nhẹ một tiếng, không muốn để ý đến anh ta, cầm tờ báo bỏ đi.

Nhất Kỵ Tuyệt Trần buồn bực không thôi. Ngàn vạn lần không ngờ đến việc nhất thời vô ý lại té ngã trên tay một người chơi cấp 4.

Không phải chơi dựa vào tiền à? Có bản lĩnh thì đừng dùng đạo cụ, chơi dựa vào chỉ số thông minh đi chứ.

Trong lúc chửi thầm thì một tia sáng ngoài cửa sổ đã chiếu vào

Ánh sáng xuyển thẳng vào tim Nhất Kỵ Tuyệt Trần, giây tiếp theo, giá trị sinh mệnh của người chơi bị trừ 50.

Anh ta gần như phát điên lên, gầm gừ "Chuyện này rốt cuộc là BOSS làm hay người chơi trả đũa đây?"

Lúc đó Phù Hoa đang dạo bước trên hành lang cũng bị ánh sáng đâm một phát.

Giá trị sinh mệnh bị trừ 50 nhưng có đạo cụ phòng ngự trên người nên đạo cụ bị biến mất, giá trị sinh mệnh vẫn còn nguyên.

"Sao mình lại bị tấn công?" Phù Hoa ngạc nhiên vừa tức giận, một bụng nghi ngờ "Rõ ràng mình chưa làm gì mà!"

Nhưng nghĩ tới nghĩ lui cô ta cũng không nghĩ ra rốt cuộc là tại sao. Cuối cùng chỉ biết tức giận nói "Sau khi biết được hết manh mối thì mình sẽ vượt ải được thôi. Quan tâm những thứ khác làm gì! Chẳng qua là bị BOSS tấn công thôi mà, mạnh mẽ đối kháng lại thôi."

Phù Hoa thầm nói, chỉ cần không phải kích hoạt cờ tử vong thì chắc chắn cô ta có thể sống đến cuối cùng.

Sau đó cô ta bắt đầu tìm kiếm từng phòng, muốn tìm Cái Chảo hoặc Vân Lạc nói chuyện.

Khi vào phòng 410, cô ta thành công phát hiện Vân Lạc, hai mắt lập tức sáng ngời.

**

Cùng thời gian, đại chúng nghèo khổ bị chiến sĩ đồng tiền chèn ép nổi lên tâm tư phản kích. Bọn họ lặng lẽ tập hợp trong phòng 406, thề phải chân thành hợp tác giành vượt ải trước.

Cái Chảo chưa trải qua sự ác độc, bán tín bán nghi hỏi "Ba chúng ta hợp tác hả? Mấy người chắc chưa?"

"Vô cùng chắc chắn." Bán Hạ vô cùng quyết tâm trả lời "Vừa có người cấp 6 vừa có người chơi hệ tiền, khả năng giành được đánh giá A trong màn phó bản này dường như bằng không."

"Một khi đã như vậy, tôi chỉ cần vượt được ải thôi là được."

"Nếu có thể, tôi rất muốn chơi cho người chơi hệ tiền kia một vố, tốt nhất là khiến cô ta không lấy được đánh giá A."

Ai kêu Phù Hoa ỷ có đạo cụ bắt nạt người? Người chơi bình thường cũng biết tức giận! Nói xong lời trên, giọng điệu Bán Hạ càng thêm háu chiến. Vẻ mặt và biểu cảm của cô ta cực kỳ dữ tợn.

Nhất Kỵ Tuyệt Trần cũng nói "Mọi người đều có manh mối giống nhau, có thua cũng là do phản ứng chậm hoặc suy nghĩ chưa thấu đáo. Nhưng thua bởi Phù Hoa, bởi đạo cụ thì không hay ho gì."

"Ok, vậy thì hợp tác." Cái Chảo chẳng mất mát gì nói.

Nhất Kỵ Tuyệt Trần từng bị chiến sĩ đồng tiền giày vò, hắn chắc rằng anh ta cũng không có cách đối phó. Có thể vượt ải là được, có giành được hạng A không thì tùy duyên vậy.

"Vậy trao đổi manh mối nhanh đi thôi, ai trước đây?" Cái Chảo hỏi.

"Tôi trước cho." Tiếp theo, Bán Hạ hắng giọng, nói hết hai manh mối mình biết.

Sau đó là Nhất Kỵ Tuyệt Trần. Anh ta nói ra manh mối trong tờ báo xong thì nhìn Cái Chảo.

Thực ra, đến hiện tại anh ta vẫn nghĩ rằng BOSS chính là cô Lưu chết bất đắc kỳ tử kia, còn người bạn tốt của BOSS chính là một trong những người chơi, là NPC không giấu được bí mật. Chỉ cần tìm được NPC cho BOSS thì có thể sẽ thuận lợi kết thúc trò chơi.

Ngoài miệng nói muốn chân thành hợp tác nhưng sau lưng vẫn chừa lại đường lui. Đủ loại suy đoán đều giấu trong lòng không hề muốn nói cho hai người còn lại dù chỉ một chút.

Cuối cùng là Cái Chảo, hắn tìm trong phòng 405 và 406 phát hiện được hai tờ giấy.

Một tờ viết "Rốt cuộc cô ấy hận ai hơn? Người bạn thân không giữ được bí mật, người bạn trai lừa gạt tình cảm hay là vợ của bạn trai, người đã vô tình đẩy cô ấy xuống lầu trong quá trình ẩu đả?"

Tờ khác viết "Có người nói, người sống làm điều sai trái nên vong hồn mới không thể an giấc ngàn thu."

=====

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro