064 ~ 066
Thâm Uyên Chi Liêm
064 | Quyền hạn
Buổi sáng ngày này vẫn không thay đổi, Cảnh theo thói quen tỉnh lại trong lòng Mộc Linh Hạo.
"Happy Birthday, Cảnh Nhi của ta." Mộc Linh Hạo nói với Cảnh, sau đó là một nụ hôn sâu triền miên cực điểm. Hắn đã nghiện rồi, có thể hôn người mình yêu, mỗi ngày không thể thiếu nó.
Hai người môi lưỡi dây dưa hồi lâu mới buông. Mộc Linh Hạo ôm chặt người trong lòng, như mộng vậy, có thể ôm lấy y, hôn y, mỗi một lần hắn đều phải xác nhận người này là thật trong lòng hắn, không phải mộng.
Mộc Linh Hạo như khi bình thường, đứng dậy chọn đồ cho Cảnh, nhưng ở hôm nay, bị Cảnh kéo lại, đặt trên giường, mập mờ giao triền.
Cảnh nhìn Mộc Linh Hạo bị y đặt dưới thân, khuôn mặt cả hai kéo gần, cảm giác những tiếng hít thở của nhau.
Nguy rồi, Mộc Linh Hạo thầm hô. Buổi sáng vốn là thời khắc dễ xung động, sau khi hôn Cảnh hoả khí của hắn rất lớn, bất quá có thể nhịn xuống, chuẩn bị tốt cho Cảnh, vào phòng tắm xối nước lạnh là giải quyết. Nhưng, giờ Cảnh dựa gần vậy, nghiêm túc nhìn hắn, đôi mắt như thâm đàm màu đen khiến hắn mê muội chỉ chiếu ra bóng hắn, tiếng hít thở của bọn họ quấn lấy nhau, đôi môi bị hắn hôn đến hồng nhuận gần trong gang tấc, thật muốn làm một lần nữa. Dục vọng ngẩng đầu, hắn biết lều đã căng lên. Không được, vậy không được.
"Cảnh Nhi, có việc gì sao?" Kiềm chế dục niệm bừng bừng phấn chấn, Mộc Linh Hạo ôn nhu hỏi.
Cảnh không để ý, thò tay xuống, sắc mặt bình tĩnh đặt lên lều của Mộc Linh Hạo.
...
Buổi sáng ngày này trang viên Chiến Thần rất náo nhiệt, vì yến hội buổi tối tích cực chuẩn bị. Bất luận là người thừa kế Mộc Lỗi, hay mẹ cậu Trần Lâm, đều không thể không nghiêm túc, vì đó là mệnh lệnh của chủ nhân chân chính trang viên này, Chiến Thần bệ hạ.
Làm mẹ người thừa kế Trần Lâm tuy rằng vui thay cho con trai mình, nhưng đối với yến hội sinh nhật long trọng chuẩn bị cho Cảnh vẫn có bất mãn, bà biết y không thể trêu chọc, bất quá thầm nghĩ hẳn có thể đi? Nhưng dù là như vậy, bà cũng nghiêm túc, không thể qua loa, hai người ấy, ở đây không ai dám vi phạm.
Mà làm khách quen hiện nhậm chấp chính quan Âu Dương Trạch, trợ thủ Lý Thiên Cách, chủ quản an toàn Vệ Thiên Liệt sớm đã tới rồi. Âu Dương Ngạo đi theo, giờ đang tán gẫu với Mộc Lỗi. Từ khi Lỗi làm người thừa kế, cậu cũng bị cha mình bắt đi chia sẻ công tác, đã lâu không nói chuyện. Ngoại trừ bọn họ, còn có một người đàn ông cứng rắn.
Các trưởng bối hàn huyên, Mộc Lỗi và Âu Dương Ngạo về phòng.
...
"Mệt chết tôi, Lỗi, cậu thế nào?" Âu Dương Ngạo nhoài lên sô pha, tố khổ. Bận chết đi được, văn kiện từ chồng này sang chồng khác, VR tu luyện không thể bỏ lỡ, mỗi ngày tăng cường. Nghe lão ba nói thầy và anh Cảnh rất thảnh thơi mà ẩn cư, cậu không thể không sinh ra chút oán hận, vì sao bọn họ vất vả như vậy.
"Không kém, Mộc gia rất nhiều việc." Khoảng thời gian này cậu cũng không thoải mái, như Ngạo vậy, cậu tiếp nhận Mộc gia, nhận rồi mới biết thế lực Mộc gia lớn hơn cậu vẫn cho rằng, vừa bận rộn Mộc gia, vừa không bỏ lỡ tu luyện tự thân. Bận đến không có thời gian tự hỏi một số vấn đề phiền lòng.
"Chúc mừng cậu đã thành người thừa kế." Âu Dương Ngạo mừng cho Lỗi, bất quá cậu và hảo hữu vẫn có chút khoảng cách, ừ, phải cố gắng.
"Có gì đáng chúc mừng cả." Lỗi cười khổ, trước mặt bạn tốt cậu không cần che giấu, phiền não cũng dâng lên. Có cha ở đây cấp dưới của Mộc gia không nói gì về việc cậu thừa kế, công tác cũng nghiêm túc khai cáo, không có phản đạn, nhưng không ai thừa nhận cậu, bọn họ đều nghĩ vì sao là cậu, mà không phải người anh không thể đo lường kia. Giờ cậu mới biết không được thừa nhận là đáng sợ biết bao, anh có thể đi ra, nhẫn qua rất không dễ dàng. Vứt bỏ quá khứ, anh cậu mang theo lực lượng tuyệt vọng xuất hiện trước mặt thế nhân, trái tim của anh rất mạnh, một ngày nghĩ vậy, Mộc Lỗi nén không được kính phục, không hề oán hận, giờ anh và cha là người cậu sùng kính nhất. Cậu bội phục anh, không phải lực lượng, mà là trái tim, kiên cường cậu bây giờ vẫn chưa có được, "Chỉ là thứ cha và anh không cần." Đúng vậy, Mộc gia này không thể lưu lại hai người con xuất sắc nhất của nó, Mộc gia quá nhỏ.
"Lỗi, đừng so sánh mình với bọn họ, bọn họ là người của một tầng khác." Ngạo không tán thành bạn tốt rơi vào cảm xúc như vậy, tu luyện tư liệu trên VR, cậu chân chính nhận ra sự chênh lệch giữa bọn họ tựa như vực sâu, không thể vượt qua, cả đời này, bọn họ không thể nào đuổi theo.
"Tôi biết, chỉ là gần nhất quá nhiều việc, muốn phát tiết tí thôi, tôi biết mình nên làm gì." Mộc Lỗi cười nói, cậu biết rất rõ, từ lâu cũng đã buông xuống, giờ cậu thừa kế Mộc gia, Mộc gia dưới sự tồn tại của cha và anh, chỉ biết càng mạnh, cậu cần làm là nắm giữ nó, cậu dù sao đã nhận sự giáo dục của cha, thế nào thua kém chứ. Ánh mắt Chiến Thần bệ hạ là không sai, cậu sẽ khiến thế nhân biết cậu có lẽ không có thực lực gọi người tuyệt vọng như anh, nhưng cậu là người thừa kế hợp cách của Mộc gia.
"Vậy thì tốt. Tu luyện của cậu đến cấp mấy?" Âu Dương Ngạo đổi đi chủ đề chọc người không vui.
"Chỉ vừa bắt đầu, qua cấp hai, chưa vào cấp ba." Đại bộ phận người thường vẫn bồi hồi ở cấp một, Mechanic rất dễ vượt qua, tiến về phía đỉnh phong cấp hai, chuẩn bị trùng kích cấp ba. Cấp hai đã là rất giỏi.
"Giống tôi, sao so không." Quả nhiên là bạn tốt và đối thủ duy nhất cậu thừa nhận, cho dù bận rộn cũng có thể nghiêm túc tu luyện.
"Được, chờ yến hội kết thúc, lần này tôi thắng chắc rồi." Ở bên bạn tốt rất thoải mái.
"Thắng là tôi." Lỗi, đã không sao rồi.
Cả hai cãi nhau ầm ĩ, quên đi những chuyện không vui và phiền lòng, bọn họ còn trẻ không phải sao?
...
Chỗ trưởng bối.
"Bác Quỳnh, sếp Linh lúc nào sẽ tới." Hàn huyên xong với Trần Lâm, được quản gia dẫn tới phòng khách nhỏ, Âu Dương Trạch hỏi. Giờ người bên ngoài đều xưng hô Mộc Linh Hạo là Chiến Thần bệ hạ, hoặc bệ hạ, xưng hô ban đầu chỉ có mấy người thân cận như bọn họ.
"Không biết, lão gia lúc nào muốn tới thì sẽ tới." Bác Quỳnh cũng đoán không rõ.
"Phải không?" Sếp Linh bị anh phiền quá, đã tắt thông tin, giờ căn bản không gọi được. Ở Liên Bang có thể liên hệ Raphael chỉ có anh thân là chấp chính quan, Thiên Cách, Thiên Liệt, Lỗi và Ngạo người khác căn bản không cho phép.
Cho bác Quỳnh rời đi. Mở Smart Brain, một Virtual Imaging xuất hiện, hình tượng của Smart Brain là tự đặt ra, tính cách cũng vậy, bị Raphael châm chọc khiêu khích đả kích riết, Smart Brain anh đặt ra cho mình là loại hình không nhiều lời, anh định thiết kế ưu nhã hữu lễ, nhưng nghĩ tới Raphael, xin thôi. "Chủ nhân." Virtual Imaging nói.
"Kết nối Raphael." Âu Dương Trạch trực tiếp ra lệnh.
"Xin chờ, đang kết nối với Raphael đại nhân." Các Smart Brain xưng hô sự tồn tại quản lý tất cả tư liệu, đẳng cấp cao đẳng hơn mình là đại nhân, tuy không có trí tuệ, bất quá chúng vẫn biết Raphael cách chúng rất xa.
Chốc lát sau, hình ảnh cũng không thèm hiện. "Có chuyện gì? Chấp chính quan đại nhân." Chất giọng hữu lễ xa cách vang lên.
"Có thể gọi sếp Linh nhanh lên không?" Đối với IS nắm giữ tất cả tư liệu Liên Bang, thuộc về Cảnh, anh không dám đắc tội, anh biết năng lực của hắn, ngày sau phải truyền những điều này cho người kế nhiệm, thời gian này làm chấp chính quan, anh đã muốn về hưu, bận quá rồi, ai có thể tới nhận ca của anh.
"Xin lỗi, không có chủ nhân gọi về, ta sẽ không xuất hiện, trừ phi quan hệ đến an nguy của chủ nhân." Raphael cự tuyệt.
"Chính là về an nguy của bọn họ. Tôi muốn gặp bọn họ." Âu Dương Trạch nổi giận.
"Ta không cảm thấy nơi này có bất kỳ thứ gì có thể gây nguy hiểm cho chủ nhân." Raphael nói.
"Có kẻ muốn giết bọn họ." Âu Dương Trạch rống.
"Một lũ kiến mà thôi, bé nhỏ không đáng kể." Raphael trào phúng.
"Cậu biết à." Âu Dương Trạch kinh ngạc.
"Đương nhiên, ta quản lý tất cả tư liệu Liên Bang, không có việc gì mà ta không biết." Ngoại trừ tình huống hiện tại của chủ nhân và Mộc Linh Hạo đại nhân.
"Sếp Linh cũng biết." Anh vội vã chạy tới là vì cái gì.
"Đương nhiên, chuyện này ta đã sớm báo cho chủ nhân." Raphael dễ dàng đả kích Âu Dương Trạch. Đối với kẻ tính mưu hại chủ nhân, cho dù bé nhỏ không đáng kể hắn cũng phải báo.
Âu Dương Trạch nhụt chí ngồi về sô pha, quan tâm sẽ bị loạn, anh sao lại quên chứ, có Raphael, có gì có thể gạt bọn họ.
"Vì sao không cho tôi biết?" Làm chủ quản tình báo Lý Thiên Cách sáng nay nhận được tin, vội kéo bọn hồ ly chết tiệt tới, mà tin tức này đối hai người kia đã là vô dụng, chủ quản tình báo như anh là lấy làm trang trí sao. Lý Thiên Cách bất mãn.
"Ông không hỏi." Raphael ưu nhã hữu lễ, nhưng người nghe rất giận.
"Ha, vậy về sau tình báo của tôi có thể cố vấn cậu ư." Nụ cười trên mặt Lý Thiên Cách rất giả.
"Đương nhiên, ông có quyền hạn đó, tất cả tư liệu đều có thể thông qua Smart Brain tuần tra." Raphael nói chọc người hộc máu.
Lý Thiên Cách ai oán, vậy anh mệt chết mệt sống công tác là vì sao, chỉ cần cố vấn anh có thể biết tất cả.
"Lý Thiên Cách tiên sinh, chỉ cần sở hữu Smart Brain, ta có thể biết tất cả... Liên Bang không ai có thể tránh thoát được ta. Ngài là chủ quản tình báo, xin hãy lưu ý tin tức Smart Brain, Liên Bang ngoại trừ chủ nhân của ta và Mộc Linh Hạo đại nhân, bao quát tình báo của chấp chính quan ngài đều có thể tuần tra. Đây là tín nhiệm Mộc Linh Hạo đại nhân dành cho ngài, ngoại trừ nhiệm kỳ của ngài, quyền hạn này, hạ nhậm tuyệt đối không có." Raphael dễ dàng phủ định công tác của Lý Thiên Cách, cũng cho anh biết quyền hạn gần với hai người kia. Dịu lòng Lý Thiên Cách không ít, vậy anh không phải có thể biết rất rất nhiều tư ẩn của hồ ly chết tiệt. Nghĩ vậy tâm tình Lý Thiên Cách khá hơn, trên mặt xuất hiện nụ cười ngả ngớn quen thuộc nhìn Âu Dương Trạch, mà sắc mặt Âu Dương Trạch đã là xấu xí, không được anh phải bảo sếp Linh thủ tiêu quyền hạn này.
"Bao quát của tôi ư?" Người đàn ông cứng rắn theo bọn họ vào mở miệng, chất giọng khàn khàn, âm điệu lạnh lùng. Anh không tin lời Raphael, anh hiện đang đeo Smart Brain, nhưng anh không tin trên đời có người có thể biết tất cả về anh, vì quá khứ của anh không có ghi lại gì.
"Đương nhiên, bao quát ngài, đệ nhất sát thủ, Ẩn Sát tiên sinh, còn có sinh ra của ngài ta cũng biết." Nói xong lời khiến Ẩn Sát kinh ngạc, Raphael tắt thông tin. Lưu lại Ẩn Sát kích động.
"Nói rõ ràng." Ẩn Sát quát, nhưng Ẩn Sát không có tư cách ra lệnh cho Raphael.
...
Thâm Uyên Chi Liêm
065 | Đố kị
Hãy để chúng ta chuyển tầm mắt về phía hai người trên giường phòng ngủ duy nhất của biệt thự vì không bị tục sự quấy rầy mà chiếm diện tích rất lớn ở hậu sơn trang viên Chiến Thần này.
"Cảnh Nhi, có việc gì sao?" Kiềm chế dục niệm bừng bừng phấn chấn, Mộc Linh Hạo ôn nhu hỏi.
Cảnh không để ý, thò tay xuống, sắc mặt bình tĩnh đặt lên lều của Mộc Linh Hạo.
Chỉ là chạm vào, thứ giữa chân Mộc Linh Hạo càng căng lên, ôn độ hoả nhiệt cách quần có thể cảm giác được. Mộc Linh Hạo vô thức rên rỉ, rất mất mặt, Cảnh Nhi căn bản chưa làm gì, hắn đã thấy thật thoải mái, chết tiệt.
Cảnh rất kinh ngạc, chỉ là chạm một cái, thứ này đã lớn hơn, hơn nữa Mộc Linh Hạo là làm gì, là thống khổ hay vui vẻ? Bất quá, không ảnh hưởng tới y.
Tay cứ vậy phủ lên lều, Cảnh nói với Mộc Linh Hạo: "Cha, cha muốn làm với ta?" Hỏi rất trực tiếp.
"Vì sao hỏi vậy?" Cho dù rơi vào tình huống này, Mộc Linh Hạo cũng nhịn xuống. Trời biết hắn thầm rên Cảnh Nhi có thể lấy tay ra rồi hỏi không, chết tiệt cảm giác này, sẽ không nhịn được.
"Ta thu thập tư liệu tình yêu của Liên Bang, đối với người âu yếm sẽ muốn làm, nhưng cha không biểu hiện ra vậy, ta có tí hoài nghi lời của cha, bất quá cha bây giờ là chứng minh cha muốn làm với ta sao." Vừa nói vừa di động chỗ đó, khiến nó càng căng.
Nhịn không được, xoay người đặt Cảnh xuống, ngăn chặn môi Cảnh, muốn tìm lấy tí an ủi, an ủi tình dục bừng bừng phấn chấn. Nụ hôn này không phải ôn nhu triền miên, mà là thâm thiết dục vọng và mê luyến.
Khó khăn lắm mới buông Cảnh ra, chui vào cổ Cảnh, lý trí thoáng kéo lại, nhẹ nhàng duyện hôn chiếc cổ mảnh khảnh, rồi ngậm lấy vành tai, nỉ non nói.
"Cảnh Nhi, đừng giỡn vậy với ta, ta sẽ nhịn không được. Ta muốn hôn em, muốn ôm em, giữ lấy em, muốn em kết hợp thành một thể với ta, không thời không khắc, nhưng ta biết, chưa thể, trêu chọc của em sẽ khiến ta mất kiểm soát, ta không muốn thương tổn em. Giờ em đáp ứng cho ta một cơ hội, ta mới gọi mình nhẫn, ta không muốn mất đi cơ hội này. Ta muốn cùng em vượt qua những năm tháng dài dòng." Chất giọng trầm thấp kể ra bên tai, là thâm tình cỡ nào, Cảnh không biết, bất quá y biết mình ra vẻ đã làm sai.
"Ta đã biết." Cảnh đáp, sau này y sẽ cẩn thận.
Một lát sau, Mộc Linh Hạo dẹp loạn bản thân.
"Cảnh Nhi, em từng có dục vọng?" Mộc Linh Hạo hỏi. Đừng trách hắn hiếu kỳ, Cảnh biểu hiện quá mức cấm dục, chỉ ngủ chung với hắn, hắn chú ý tới Cảnh Nhi chưa từng có dục vọng, sẽ không là tính lãnh cảm đi?
"Từng có." Cảnh trả lời.
"Ta là nói dục vọng về mặt này, giống ta." Cảnh Nhi không lầm ý hắn đi, hắn hỏi là dục vọng ấy.
"Ta biết, cha nói là tình dục. Ta từng có." Y là một người đàn ông bình thường, sao lại không chứ. Trước mười tám tuổi, y một lòng đuổi theo người này, dục vọng bị quên, vào Ma Phương rồi y chỉ biết cố gắng sống sót, sao sẽ nghĩ tới, chậm rãi lực lượng mạnh lên, mặt này thành nhạt. Thế nên y mới kỳ quái, vì sao phản ứng của Mộc Linh Hạo cao như vậy.
"Lấy trình độ chúng ta, sẽ không để sinh lý dục vọng mất kiểm soát, cha, vì sao cha dễ dàng vậy?" Cảnh hỏi.
Nâng lên cái đầu chôn ở cổ Cảnh, nhìn y, cười khổ: "Ta biết, nhưng, Cảnh Nhi, ta yêu em, cho dù có thể kiểm soát tác dụng cũng quá thấp, nhất cử nhất động của em là mê hoặc, ta có thể nhịn xuống đã không sai rồi, nếu vừa nãy em trêu chọc ta, ta nhất định sẽ mất kiểm soát. Dục niệm sinh ra với người mình yêu, là lực lượng không thể áp chế."
Thì ra là vậy, Cảnh đã hiểu gật đầu. Trình độ hiện tại của Mộc Linh Hạo, Cảnh biết muốn hắn mất kiểm soát là khó được nhường nào, một người cường đại như vậy, chỉ vì hành động nho nhỏ của y có thể mất đi tự chế, Cảnh không biết mình nên có cảm giác gì. Hình như là cảm động, lâu lắm, y không nhớ nổi.
"Cảnh Nhi, em từng muốn ôm ta sao?" Mộc Linh Hạo đột nhiên hỏi, Cảnh Nhi đã có dục vọng, có từng nghĩ ôm hắn không? Nếu là Cảnh Nhi, hắn không ngại bị ôm. Mộc Linh Hạo chưa từng ngờ được kiêu ngạo như hắn, có thể yêu một người đến vậy, cho dù ở dưới thân cũng không quan trọng, chỉ cần y muốn.
"Không." Cảnh thành thật đáp, khiến biểu tình của Mộc Linh Hạo ảm đạm, trong lòng Cảnh quả thật không có vị trí của hắn, nhận ra tâm tình suy sụp của Mộc Linh Hạo, Cảnh nghĩ có tí xin lỗi, không phát hiện mình đã bắt đầu lưu ý hắn, "Ta chưa làm với đàn ông, không muốn." Cảnh giải thích. Y trước đây xác thực không biết đàn ông có thể làm với đàn ông, tri thức về mặt này là 0.
Nhưng lời này khiến Mộc Linh Hạo nguy hiểm nheo mắt, hỏi "Chưa làm với đàn ông?"
"Phải." Vì sao khí tức của Mộc Linh Hạo hình như càng đen.
"Em làm với đàn bà?" Chưa làm với đàn ông, đây tốt, nhưng còn có ý khác. Mộc Linh Hạo hỏi ra ý đó.
"Làm." Cảnh thành thật đáp, y là một người đàn ông bình thường, kinh nghiệm với đàn bà y có, cho dù y không hề cảm giác được dục tiên dục tử gì, nhưng xác thực đã làm, mãi đến khi y có thể khống chế được mình.
"Tốt, tốt lắm." Mộc Linh Hạo giận quá hóa cười. "Một người?"
"Không." Không nhận ra cơn giận Mộc Linh Hạo ngày một đầy đặc, Cảnh nghĩ, rồi nghiêm túc trả lời, thầm hồi ức có mấy người.
Đổ thêm dầu vào lửa, là Cảnh bây giờ, Mộc Linh Hạo đỏ mắt, cuồng nộ chiếm lấy khuôn mặt tuấn tú.
Cúi người, chặn lại đôi môi nói ra lời khiến hắn phát cuồng, không có ôn nhu, không có thương tiếc, chỉ có thô bạo, cuồng loạn hôn y, người hắn quý trọng không thôi này, ở nơi hắn không thấy, không biết, làm với người khác, với những người đàn bà hắn cũng không thấy, không biết, hơn nữa không phải một. Nhất định là lũ đàn bà vô sỉ ấy mê hoặc Cảnh Nhi, Cảnh Nhi của hắn sao sẽ chủ động chứ. Chỉ cần nghĩ tới người hắn quý trọng, bị lũ đàn bà vô sỉ ấy chạm vào, đôi môi mê hoặc từng di lưu trên người bọn họ, thở dốc rên rỉ hắn chưa từng nghe bị bọn họ nghe được, dục niệm chưa từng động vì hắn trỗi lên vì bọn họ. Sao sẽ cho phép. Trái tim bị đố kị và lửa giận cắn xé, lý trí dần nhòa, đã quên người dưới thân là người hắn quý trọng cỡ nào, thô bạo hôn, ngấu nghiến đôi môi Cảnh, tay làm càn bò xuống, thô bạo xé bỏ quần áo, thô lỗ dao động trên thân thể mỹ lệ.
Cảnh thật không ngờ Mộc Linh Hạo sẽ thô bạo với y, một khắc quần áo bị xé bỏ, Cảnh đá ra, Mộc Linh Hạo rơi xuống giường, mà động tác đối với Mộc Linh Hạo cũng khiến pháp tắc phản ứng, cả người Cảnh đau đớn.
Bị Cảnh đá xuống giường Mộc Linh Hạo lấy lại tinh thần, thấy Cảnh thống khổ. Nguy rồi, pháp tắc phản phệ.
"Cảnh Nhi, em không sao chứ?" Muốn ôm người vào lòng, nhưng bàn tay vươn ra phân nửa đã dừng lại. Vì ánh mắt đạm mạc cự tuyệt kia, Cảnh Nhi đã lâu không dùng ánh mắt như vậy nhìn hắn, giờ tuy lãnh đạm, nhưng có tín nhiệm, mà đây là hoàn toàn cự tuyệt. Lẽ nào tất cả cứ vậy kết thúc, không, hắn không cần.
Không quan tâm sự cự tuyệt của Cảnh, Mộc Linh Hạo ôm lấy người đang thống khổ: "Xin lỗi, xin lỗi, tha thứ ta, Cảnh Nhi, ta không ngờ, xin lỗi, ta chỉ là không thể chịu được, xin lỗi,..." Không ngừng xin lỗi, ôn nhu ôm lấy Cảnh, thống khổ của Cảnh đã biến mất, công kích không mang sát ý, phản phệ không nghiêm trọng.
"Buông ra." Cảnh nhàn nhạt mở miệng.
"Không, ta không, Cảnh Nhi, ta không, cầu em, đừng buông tha ta." Nghe thấy lời Cảnh, Mộc Linh Hạo hoảng thần, siết chặt, không muốn buông tay.
Cảnh né tránh, thân thể bị pháp tắc trừng phạt tạm thời không dùng lực được, tránh không ra. Mà động tác này, cũng khiến cái ôm càng chặt.
"Vì sao?" Thấy không thể tránh thoát, Cảnh hỏi.
"Ta đố kị, Cảnh Nhi, vừa nghĩ tới em làm với người khác, ta không thể không đố kị, lý trí mất đi, mới có thể... Tha thứ ta được không." Mộc Linh Hạo cẩn thận đáp.
"Cha cũng làm với người khác." Cảnh nói.
"Đúng vậy, ta cũng làm, là đàn ông đều làm, nhưng ta không hy vọng là em, có lẽ em trong lòng ta quá tốt đẹp, ta không thể đặt chuyện này lên người em, cũng có lẽ là ta xem nhẹ, cho rằng em chỉ có thể thuộc về ta." Mộc Linh Hạo nói, đúng vậy, sao hắn quên chứ, Cảnh Nhi là một người đàn ông bình thường, ôm đàn bà cũng là rất bình thường, nhưng, hắn không muốn.
"Phải không? Buông ra." Cảnh lặp lại.
"Không, Cảnh Nhi, lần này là ta sai, tha thứ ta, đừng..." Chôn mặt vào vai Cảnh ảm đạm tĩnh mịch, sẽ mất đi sao, không, sao có thể? Sau khi trải qua đoạn thời gian tốt đẹp này, sẽ mất đi sao?
"Ta muốn đi tắm." Cảnh nói, y xác thực rất ghét hành động vừa nãy của Mộc Linh Hạo, bất quá nghiêm túc mà nói ban đầu là lỗi của y, sự đố kị của Mộc Linh Hạo nghiêm trọng hơn y tưởng.
"Em, sẽ không buông tha ta?" Cảnh Nhi tha thứ hắn? Mộc Linh Hạo cẩn thận hỏi.
"Phải." Nếu Mộc Linh Hạo đã giải thích, cứ vậy đi, đối với y, lỗi của đồng bạn cơ bản có thể tha thứ. Huống hồ, lỗi lần này là y gây ra. "Không có lần sau." Cảnh cáo.
"Không, quyết không." Mộc Linh Hạo vội đảm bảo, kế tiếp cho dù đố kị cũng quyết không với Cảnh Nhi, hắn sẽ tìm người khác hả giận.
Cẩn thận buông ra, để quần áo ở phòng tắm, chờ Cảnh xử lý xong, rồi dẹp loạn cảm xúc, như bình thường vậy, bất quá động tác nhanh hơn, dục hỏa gì, sớm bị doạ không còn. Lại gần Cảnh, lập tức ôm không tha.
"Ta không thích cha như vậy." Cảnh nhíu, cảm tình rất hèn mọn, "Không giống cha."
"Ta biết." Mộc Linh Hạo nói, hắn chỉ bị doạ, chỉ có Cảnh mới có thể khiến hắn thất thố. Nhưng hắn là ai, Chiến Thần Mộc Linh Hạo. Nhắm mắt lại, lát sau mở ra, đã khôi phục nguyên bản. Đúng vậy, cảm tình quá hèn mọn là không được cường giả nhận, Cảnh Nhi là cường giả, có thể xứng đôi y cũng phải là cường giả, sai lầm một lần là đủ rồi. Hắn sẽ khiến Cảnh Nhi hạnh phúc, nếu vì yêu Cảnh Nhi mà trở nên hèn mọn, vậy hắn sẽ mất đi tư cách, chính hắn cũng tự khinh thường bản thân, Cảnh Nhi cần không phải cảm tình nhu nhược, mà là người có thể cùng tiến bước về trước, hắn không thể lạc hậu.
"Đi thôi." Đã khôi phục Mộc Linh Hạo nói với Cảnh, không có lần sau. Bàn tay nắm lấy Cảnh trở nên hữu lực, biểu tình kiên định. Kinh hoảng biến mất, đã xảy ra không thể thay đổi, vậy thì kiên định đi tiếp. Mộc Linh Hạo tâm chí tiến lên một tầng.
"Tốt." Đây mới là Mộc Linh Hạo y biết, cường đại tự tin, nếu Mộc Linh Hạo vì yêu y mà hèn mọn, vậy Mộc Linh Hạo không có tư cách nói cái gì hạnh phúc.
...
Thâm Uyên Chi Liêm
066 | Ẩn Sát
Cảnh và Mộc Linh Hạo đi về phía chủ trạch. Cả hai đều là nhất đẳng cao thủ, tuy nói Mộc gia rất lớn, nhưng khoảng cách này không hề gì với bọn họ. Trên đường, Mộc Linh Hạo đã hoàn toàn khôi phục, dám ve vãn, kéo kéo ôm ôm, cộng thêm mấy cái hôn sâu với Cảnh. Cứ vậy từ từ mà đến.
"Lão gia, Âu Dương tiên sinh đã chờ ngài ở phòng khách nhỏ." Thỉnh an xong, quản gia bác Quỳnh báo cáo.
Trần Lâm thấy Mộc Linh Hạo cũng không có nhiệt tình, bà đã thấy đủ, đối với bảo tọa Mộc phu nhân bà buông tha. Bà là một người phụ nữ thông minh, bằng không sao thiết kế được Mộc Linh Hạo sinh Mộc Lỗi. Nhìn ánh mắt Mộc Linh Hạo dành cho Cảnh, bà đã hiểu gì. Đúng vậy, sao không hiểu chứ, bà cũng yêu Mộc Linh Hạo mà, đáng tiếc Mộc Linh Hạo không yêu bà, ánh mắt Mộc Linh Hạo nhìn Cảnh là bà muốn mà không chiếm được. Thương tâm ư? Sao không thương tâm, nhưng bà có thể làm sao, tranh không được. May là bà còn có Lỗi Nhi, đúng không? Mộc Linh Hạo sau này không can hệ gì với bà, như Lỗi Nhi vậy, bà cũng nên bắt đầu cuộc đời của mình, không còn bị Mộc Linh Hạo trói buộc.
...
"Sếp Linh, ngày của cậu thoải mái quá ha." Vừa vào cửa, đã nghe cái giọng oán khí mười phần.
Ngó lơ Âu Dương Trạch kỳ quái, ngồi xuống với Cảnh, nhìn thẳng vào mọi người.
"Hành động của Cao gia mọi người đều đã biết?" Lúc này Mộc Linh Hạo tuyệt không có ôn nhu trước mặt Cảnh, mà là đế vương lãnh khốc. Tới sớm trong tình huống bận rộn như vậy, chỉ có một lời giải thích.
"Phải, sáng nay đã biết." Lý Thiên Cách đáp. Đáng tiếc tình báo của anh đều thành vô dụng.
"Ta nghĩ mọi người sẽ tới sớm hơn, Thiên Cách, tình báo của cậu lạc hậu." Mộc Linh Hạo lạnh lùng nói.
"Dạ, đây là sai lầm của tôi, tôi chỉ lo mạng lưới tình báo của mình, mà sơ sót Raphael." Đây xác thực là sai lầm của anh. Đối với nó, Lý Thiên Cách không phủ nhận.
"Raphael đã cho cậu biết quyền hạn, Thiên Cách, ta giao mặt này cho cậu, là vì tín nhiệm." Mộc Linh Hạo nói.
"Tôi biết, sếp. Không có lần sau." Lý Thiên Cách đảm bảo, anh biết phải làm thế nào. Có thể trở thành trợ thủ của Mộc Linh Hạo, năng lực của anh sao sẽ kém.
"Nguyên soái, vẫn mời bọn họ ư?" Hỏi là chủ quản an toàn Vệ Thiên Liệt, anh cho rằng tốt nhất là ngăn cản.
"Cảnh Nhi của ta, muốn thấy máu." Ôn nhu thưởng thức mái tóc dài của Cảnh, khẽ hôn. Lạnh lùng phun ra lời tàn khốc, huyết tinh khiến người dựng thẳng lông tơ. Hơn nữa hắn cũng muốn, đố kị của hắn không thể phát tiết với Cảnh Nhi, vậy dùng kẻ khác.
Cho dù thân là đệ nhất sát thủ, Ẩn Sát cũng không thể bỏ qua sát ý bình tĩnh của bọn họ, không tự giác nuốt một ngụm. Anh lần đầu tiên thấy cảnh này thầm nghi hoặc, quan hệ của bọn họ là cha con đi? Nhưng động tác của Mộc Linh Hạo rất mập mờ.
"Cảnh, bọn họ chọc cháu?" Cảnh Nhi, sếp xưng hô của cậu rất buồn nôn. Bất quá vì sao lại là anh mở lời, các cậu thật quá đáng.
"Không có." Cảnh nói, Mộc Linh Hạo hiện tại không cần y bảo vệ, những kẻ này cũng không chọc y, bất quá là ngày quá nhàm chán. Lúc ấy tuy rằng Mộc Linh Hạo định giết bọn họ, nói là dám ra tay vào ngày sinh nhật của y, quả thực không thể tha thứ. Nhưng y nói một câu, thịnh yến của máu cũng không sai, nhớ lúc ấy y còn cười, khiến Mộc Linh Hạo dừng lại.
Vậy là vì sao? Mọi người nghi hoặc lại không dám hỏi, khí chất hiện tại của bọn họ quá hắc ám nguy hiểm.
"Ẩn Sát, cậu tới đây làm gì?" Nhìn về phía đệ nhất sát thủ.
Ẩn Sát cũng là cao thủ Mecha, từng giao đấu với hắn ở thành Saphir, tuy rằng thất bại, bọn họ lại kết giao, trở thành số ít bằng hữu, đồng thời quen Trạch, Thiên Cách và Thiên Liệt.
"Có người coi cậu là mục tiêu, tôi tới xem cần hỗ trợ gì không." Anh là đệ nhất sát thủ, tuy rằng ẩn lui, nhưng vẫn có thế lực, năm đó đệ nhị sát thủ ám sát Mộc Linh Hạo là anh báo cho, kế đệ nhị sát thủ chết, ngoại trừ bọn họ không ai biết cả. "Bất quá, xem ra là dư thừa." Mộc Linh Hạo đã biết, vậy không ai có thể thương tổn hắn, năm đó đệ nhị sát thủ chống lại Mộc Linh Hạo cũng hoàn bại, Mộc Linh Hạo rất mạnh.
"Đệ nhất sát thủ." Cảnh nhìn Ẩn Sát nói.
Ngạo mạn đáp lại Cảnh, đây là thiên tài kỳ tích, trưởng tử vốn dĩ là phế vật của Mộc Linh Hạo, người phất tay hủy diệt Nguyệt Cầu, nói thật, anh căn bản không tin. Trên đời này sao sẽ có người mạnh như vậy, nhất định là sử dụng vũ khí gì. Dù sao đây là thiên tài phát minh năng nguyên tinh không phải sao?
"Không hơn gì cái này." Cảnh nói. Đệ nhất sát thủ, che giấu sát ý cũng không biết, không hợp cách. Y từng gặp đỉnh cấp sát thủ không hề để lộ tí sát ý nào, cho dù mục tiêu ngay trước mắt cũng không có nửa điểm, lưỡi đao giấu diếm, thủ pháp giết người xuất thần nhập hóa, y từng bị sát thủ ấy truy sát, ăn hết vị đắng, Ẩn Sát quá kém.
"Cậu có thể thử." Ẩn Sát nói, sát ý nồng hậu tràn ngập, gọi người rét run.
Mộc Linh Hạo mất hứng hành động của Ẩn Sát, lại không ngăn cản, Cảnh Nhi thích chơi. Cho dù là bạn, chỉ cần Cảnh Nhi hài lòng, hắn cũng không ngại nhìn Ẩn Sát chịu tí vị đắng, hơn nữa Ẩn Sát rất không nghe lời, kế tiếp còn cần Ẩn Sát, giờ giáo huấn cũng tốt.
Sát ý dày đặc không gây khó chịu gì cho Cảnh, khinh miệt nhìn Ẩn Sát. Hắc ám giấu diếm hé lộ, yên lặng như vậy, đè lên người Ẩn Sát.
Đó là tuyệt đối hắc ám, tịch tĩnh kinh khủng, tựa như thâm uyên, nhìn người ngồi trên sô pha, Ẩn Sát không kiềm được run rẩy, khí thế thật đáng sợ, trước mắt anh, anh thấy y ngồi trên vô số thi cốt, dưới chân là huyết hải, ngạo nghễ mà nhìn. Lần đầu tiên, Ẩn Sát sợ hãi. Y là quái vật sao? Mồ hôi lạnh chảy dọc, đôi gối run lên, bản năng cảnh cáo, y là không thể ngỗ nghịch, là không thể phản kháng, đó là tuyệt đối uy áp thượng vị giả dành cho hạ vị giả. Khuất phục là con đường duy nhất, nhưng anh sao cho phép mình khuất phục. Nhẫn tâm, dùng tiểu đao đâm vào chân, đau đớn phân tán cảm giác.
Khí thế ở giờ khắc này biến mất, Ẩn Sát đã ướt đẫm cả người. Đối với Ẩn Sát mà nói là qua thật lâu, đối với người bên cạnh bất quá là Ẩn Sát đột nhiên lấy đao đâm mình. Nhìn sự lo lắng của người bên cạnh, anh thế mới biết thì ra khí thế kia chỉ dành cho anh, cách anh không xa không hề có tí cảm giác gì cả, khí thế kinh khủng thu liễm hoàn mỹ, hơn nữa lấy cảm giác của anh, khí thế này không phải toàn bộ, chỉ dựa vào khí thế đã bức anh đến nước này, Cảnh thật là quái vật. So sánh với Cảnh, anh xác thực không hơn gì cái này.
"Ẩn Sát, muốn biết thân thế của cậu sao?" Mộc Linh Hạo lên tiếng, lời như tình thiên phích lịch khiến Ẩn Sát cấp tốc thoát khỏi đê mê.
"Cậu biết?" Giọng Ẩn Sát run rẩy. Ẩn Sát vẫn luôn tâm bệnh thân thế mình, mẹ anh chưa từng nói cho anh, chỉ âm thầm rơi lệ, mẹ tốt với anh vô cùng, anh không muốn mẹ buồn, nên không hỏi, chỉ là để lại kết. Khi mẹ qua đời, anh liên hệ thân nhân của mẹ tham dự lễ tang, anh biết mẹ vẫn muốn gặp bọn họ, nhưng bọn họ thì không, anh khẩn cầu bọn họ, bọn họ cự tuyệt, không thừa nhận có mẹ, từ đánh chửi của bọn họ anh biết, tất cả vì người cha mà mẹ cũng không biết kia, vì mẹ bị cưỡng gian, căn bản không thấy rõ gương mặt của kẻ ấy. Sau khi hay chuyện, anh oán hận cha, kẻ cưỡng gian mẹ, muốn tìm ra kẻ ấy báo thù cho mẹ. Anh lưu lạc khắp nơi, gặp thầy, bồi dưỡng thành sát thủ, chậm rãi nổi danh, cũng có thế lực. Anh bắt đầu truy tra chuyện năm đó, nhưng không có kết quả. Rất lâu trước đây anh từng kể cho Mộc Linh Hạo, lại không hề nhắc tới nguyên nhân. Anh trở thành đệ nhất sát thủ cũng không có đầu mối gì, mà hôm nay đầu tiên là Raphael biết, giờ Mộc Linh Hạo anh bội phục cũng biết, đáp án lâu nay tìm kiếm gần trong gang tấc. Ẩn Sát sao mà không kích động.
"Công năng của Smart Brain, không chỉ là những gì mọi người biết, nó còn có thể phân tích số liệu gien, chỉ cần gien không đúng sẽ không thể sử dụng." Mộc Linh Hạo nói.
"Thì sao?" Ẩn Sát chờ Mộc Linh Hạo tiếp tục.
"Sau khi gien của cậu đối lập với cơ sở dữ liệu, ta đã biết cha của cậu là ai." Mộc Linh Hạo nói.
"Là ai?" Ẩn Sát vội hỏi.
"Cậu biết thì sao?" Mộc Linh Hạo hỏi.
"Giết gã." Ẩn Sát không giấu được căm hận và sát ý. Vì kẻ ấy, mẹ mới thống khổ vậy, anh tuyệt không tha thứ.
"Là người của Cao gia, bất quá đã chết rồi." Mộc Linh Hạo nói ra đáp án. "Tư liệu cậu xem đi." Bật màn hình cho Ẩn Sát.
Cha của Ẩn Sát là thành viên của Cao gia, không phải đích tử, không được coi trọng, nhưng dù sao cũng là một phần tử, sau khi cưỡng gian mẹ Ẩn Sát xong, tất cả chứng cứ đã bị Cao gia mai một, rồi tiếp tục tiêu dao. Đáng tiếc, vì Cao gia đích tử trêu chọc một người phụ nữ không nên trêu chọc, cha Ẩn Sát làm kẻ chết thay, bị giết.
"Ha ha ha." Ẩn Sát cuồng tiếu, đây là cha anh, quả thật buồn cười, anh chưa kịp báo thù, đã chết trên tay người khác, vẫn là kẻ chết thay. Ẩn Sát phân không rõ cảm giác hiện tại của mình, bi thương, cha chết rồi, mặt cũng không gặp được. Hài lòng, cừu nhân cuối cùng đã biến mất.
Cười một hồi, Ẩn Sát bình tĩnh lại.
"Ẩn Sát, ta muốn cậu nắm giữ Cao gia." Mộc Linh Hạo nói. Hắn muốn Cao gia trở thành lợi khí góc tối, mà Ẩn Sát là nhân tuyển thích hợp nhất. Liên Bang sẽ triệt để nằm trong tay của hắn.
"Được." Ẩn Sát đáp ứng. Cao gia không can gì với anh, mẹ vì Cao gia mà chết, cha là người của Cao gia, cho dù anh hận, cũng không thay đổi được sự thật gã là cha anh, cũng vì Cao gia mà chết. Vậy anh sẽ nắm giữ Cao gia, đây là báo thù dành cho nó.
Mộc Linh Hạo thoả mãn, "Hãy chờ mong buổi tối, Cảnh Nhi của ta, hy vọng em chơi vui vẻ." Khẽ hôn Cảnh, không thèm để ý sự tồn tại của những người khác.
Lý Thiên Cách, Âu Dương Trạch và Vệ Thiên Liệt làm bộ không thấy, Mộc Linh Hạo hình như ngày càng thờ ơ với ánh mắt mọi người. Bất quá, Cảnh không cự tuyệt, sẽ không là đáp ứng đi?
Ẩn Sát phản ứng bình thường nhất, há hốc mồm, bọn họ là cha con đi, vì sao thân mật vậy, còn có luôn lãnh khốc Mộc Linh Hạo là biểu tình gì, nhu tình như nước? Thế giới thay đổi sao?
Nhìn Ẩn Sát ngơ ngác, Lý Thiên Cách vỗ vai anh, "Đừng quản chuyện của bọn họ, quản không được."
Từ ánh mắt nặng nề của Lý Thiên Cách, Ẩn Sát hiểu mà gật đầu. Anh cảm nhận được lực lượng của Cảnh, nhìn lại bọn họ ở chung, hoàn toàn ngó lơ mọi người, lời nói ra miệng đều mang theo màu đen kinh khủng, ai anh cũng không muốn chọc.
...
Hx_!]X
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro