115 ~ 116
Thâm Uyên Chi Liêm
105 | Kết cục
Thấy Mộc Linh Hạo sững sờ, Cảnh kéo lấy bàn tay khựng lại trên mặt mình, đặt vào hồng ấn, "Cha, thích món quà này sao?"
Mộc Linh Hạo khó có thể tin ôn độ trên tay, tim đập, không phải mộng? Đây là thật.
Cảnh Nhi quả thật nói yêu ta? Rồi nghe Cảnh hỏi. Món quà? Chết tiệt, đây là món quà hắn muốn nhất.
Cái gì yêu cầu không thể nhúc nhích, đều bị Mộc Linh Hạo đá văng, hắn giờ đây chỉ muốn thương yêu người khiến hắn điên cuồng này một phen.
Xoay người, đặt Cảnh dưới thân, không có ôn nhu, chỉ có cuồng loạn, kể ra tâm tình hiện tại kích động nhường nào, vui sướng, hạnh phúc gọi hắn không biết làm sao, nguyện vọng lâu dài trước nay rốt cục được thực hiện, ngoại trừ làm vậy hắn không biết nên biểu đạt thế nào.
"Cảnh Nhi, ta yêu em, ta yêu em." Mộc Linh Hạo tách khỏi môi Cảnh, điên cuồng thì thầm bên tai, tay không ngừng lại, chạy trên người Cảnh.
"Cha, thích món quà này sao?" Cảnh ngăn lại hành động làm càn của Mộc Linh Hạo, hỏi.
"Đây là món quà tốt nhất ta nhận được." Cố gắng đè xuống suy nghĩ sôi trào, nhưng giọng nói vẫn mang theo âm rung, hắn rốt cục chiếm được, quả thực không thể tin, nghĩ vậy, lệ từ khóe mắt rơi xuống.
"Vì sao rơi lệ?" Cảnh không rõ nhìn giọt lệ ở khóe mắt Mộc Linh Hạo, lòng thoáng siết chặt, đây là đau lòng ư? Cảnh cảm nhận được cảm giác mới lạ, cảm giác đau lòng.
"Ta rất vui, Cảnh Nhi, ta rốt cục được đến tình yêu của em." Mộc Linh Hạo nhìn thật sâu vào người mình điên cuồng ái luyến.
"Ta yêu cha." Cảnh nghiêm túc nói.
"Ta cũng yêu em." Mộc Linh Hạo cười rất hạnh phúc, thỏa mãn nhìn người mình yêu.
"Cha, đối với việc dùng tính mạng tính kế ta, trừng phạt chân chính của ta là, không cho cha biết vào thời khắc chứng minh xuất hiện." Cảnh nói ra trừng phạt chân chính dành cho Mộc Linh Hạo.
Mộc Linh Hạo ngạc nhiên nhìn Cảnh, rồi đã hiểu, không sai đây mới là trừng phạt đáng sợ nhất, đây là thứ hắn muốn mới có thể tính kế, đáng tiếc hắn không thể lập tức biết kết quả. Kế tiếp các trừng phạt của Cảnh Nhi làm hắn vô lực tự hỏi, thứ hắn muốn nhất, đã chiếm được, bản thân hắn lại không hề hay biết, trái tim không thôi thấp thỏm tục, nhận trừng phạt của Cảnh Nhi, mà lòng thầm khủng hoảng về mình, về bị buông tha, không lúc nào là không quanh quẩn, lo lắng kế tiếp có thể là vứt bỏ không, sợ hãi. Còn có, Cảnh Nhi có được chứng minh đối tinh hắn nên là người đầu tiên chứng kiến đồng thời biết được, nhưng hắn sai mất một khắc này, không thể không nói đây là trừng phạt tàn nhẫn.
"Cảnh Nhi, thật tàn nhẫn. Bất quá, giờ biết cũng không muộn." Mộc Linh Hạo bất đắc dĩ nói, rồi cúi đầu, tiếp tục chế tạo vết tích trên người Cảnh, chỉ cần Cảnh Nhi yêu hắn là được, lúc nào biết cũng không quan trọng, quan trọng là Cảnh Nhi yêu hắn, cái giá lấy tính mạng làm lợi thế tính kế Cảnh Nhi hắn đã nhận được, từ nay về sau, tuyệt đối không xuất hiện tình huống này nữa. "Cảnh Nhi, em phải bồi thường ta đấy." Mộc Linh Hạo mặt dày nói, ngậm vành tai Cảnh, mập mờ.
"Bồi thường?" Cảnh nhìn Mộc Linh Hạo hỏi.
"Phải, bồi thường không để ta biết em yêu ta." Mộc Linh Hạo nói.
"Đó là trừng phạt cha làm sai." Cảnh sửa đúng,
"Mặc kệ, ta muốn bồi thường." Mộc Linh Hạo rất vô lại, hắn đã đạt được tình yêu của Cảnh, vậy giở trò chơi xấu đều có thể.
Cảnh không nói gì thêm, Mộc Linh Hạo cho rằng Cảnh cam chịu, làm càn di động trên người Cảnh, môi dời xuống, xương quai xanh, ngực, đặc biệt là hồng ấn chứng minh đối tinh, vẻ mặt thỏa mãn liếm mút, miêu tả, đây là chứng minh Cảnh Nhi yêu hắn.
Mà khi Mộc Linh Hạo không để ý, Cảnh bỏ một thứ vào miệng.
Bàn tay Mộc Linh Hạo đặt trên yếu hại của Cảnh, ngẩng đầu, đòi lấy nụ hôn. Sau đó một vật thể hình tròn từ miệng Cảnh độ vào miệng hắn, lập tức hòa tan.
Phát hiện không đúng Mộc Linh Hạo một tay chống giường, nhìn Cảnh dưới thân.
"Đây là gì?" Mộc Linh Hạo hỏi.
"Thuốc Khiêm đặc chế." Cảnh trả lời. Đây là thuốc Khiêm chế tác đặc biệt cho bọn Mộc Linh Hạo, để bọn họ có một giáo huấn khắc sâu, để bọn họ biết có vài người là không thể tính kế. "Trừng phạt thứ ba dành cho cha."
"Có tác dụng gì?" Tác dụng thuốc chưa phát huy, nhưng dự cảm của Mộc Linh Hạo ngày càng không tốt.
"Cha lập tức sẽ biết." Bước cuối cùng hoàn thành, cha, ngoan ngoãn hưởng thụ đi.
Thuốc đã bắt đầu phát tác, hoả nhiệt sưng lên của Mộc Linh Hạo, cấp tốc lui xuống, nhưng dục niệm trong lòng không giảm. Mộc Linh Hạo lập tức biết thuốc này có tác dụng gì, mà Cảnh cũng cho ra đáp án.
"Trước khi tác dụng của thuốc biến mất, cha, cha sẽ không được." Cảnh công bố đáp án.
"Cảnh Nhi." Mộc Linh Hạo rên lên, chết tiệt, đây là trừng phạt gì.
"Đây là trừng phạt mọi người tính kế chúng ta, cha." Cảnh nghiêm túc trả lời.
"Có thể đổi cái khác không? Tỷ như, Cảnh Nhi ôm ta." Mộc Linh Hạo cò kè mặc cả, đánh tính toán nhỏ nhặt.
"Không được, Đế nói, đây là trừng phạt tốt nhất dành cho mọi người." Để cái tên không lúc nào là không động dục kia yên tĩnh tí, đây là lời Clovis. Khiêm là, làm vậy, hẳn sẽ có giáo huấn khắc sâu.
"Cần bao lâu?" Mộc Linh Hạo gian nan hỏi, đủ ác, không hổ là lãnh đạo của Vô Xá, cách ly Cảnh và bọn họ là chính xác. Ngẫm lại còn có mấy tên tao ngộ như hắn, Mộc Linh Hạo thầm cân đối. Trừng phạt này, chỉ có thể nhận, hy vọng thời gian ngắn chút.
"Không lâu lắm." Cảnh không rõ.
"Cụ thể là bao lâu?" Mộc Linh Hạo kiên trì đáp án, bất quá hắn có dự cảm, nhất định không phải hắn hy vọng.
Cảnh nói ra thời gian, khiến lý trí Mộc Linh Hạo tan vỡ, "Cảnh Nhi, thuốc giải." Mộc Linh Hạo lớn tiếng quát.
Cảnh chưa bao giờ là người ăn bộ này, rõ ràng nói, "Không có." Làn điệu đổi thành lãnh đạm, cha, đừng tưởng rằng ta yêu cha, là có thể ra lệnh cho ta. "Cha, ta yêu cha, lại không có nghĩa ta sẽ nghe lời cha." Cảnh lạnh lùng cảnh cáo.
Mộc Linh Hạo phát hiện làn điệu Cảnh, phục hồi tinh thần, chết tiệt, sao hắn lại quên nữa, hắn không được quát Cảnh Nhi, cho rằng Cảnh Nhi yêu hắn đã muốn làm gì thì làm, sao hắn lại quên chứ, Cảnh Nhi vô tình nhường nào. "Xin lỗi, Cảnh Nhi, chỉ là trừng phạt này của em quá dài," Gì không tốt, dùng trừng phạt này.
"Cha, ta yêu cha, nhưng với ta mà nói quan trọng nhất vẫn là bản thân, còn có bọn Đế, vị trí của cha ở sau bọn họ, nếu cha không yêu ta, phản bội ta, vậy ta nhất định tự tay giết cha." Cảnh nói cho Mộc Linh Hạo biết điểm mấu chốt xác thực của y, yêu hắn không sai, nhưng hắn không phải quan trọng nhất.
"Ta biết, Cảnh Nhi. Ta tuyệt đối không phản bội em. Lấy tên ta thề." Mộc Linh Hạo chấp tay Cảnh, như tuyên thệ vậy. Thế là được, không phải quan trọng nhất trong lòng Cảnh Nhi cũng được, vì cả đời hắn cũng không thể vượt qua vị trí của Vô Xá trong lòng Cảnh Nhi, nghe kể về quá khứ của Cảnh Nhi, hắn chỉ biết, Vô Xá là quan trọng nhất trong lòng Cảnh Nhi, mà hắn là một thành viên trong đó, đủ rồi. Chỉ cần Cảnh Nhi yêu hắn, là đủ rồi, nhiều hơn nữa, không thể cưỡng cầu, đây cũng là điểm mấu chốt của hắn, chỉ cần Cảnh Nhi yêu hắn, hắn có thể chịu được. Nhưng ngoại trừ Vô Xá, ai cũng không cho phép quan trọng hơn hắn, nếu người này xuất hiện, phải chết.
"Cảnh Nhi, thật không có thuốc giải?" Mộc Linh Hạo hỏi lại.
"Không có." Cảnh khẳng định đáp, Khiêm căn bản không làm thuốc giải, không cần thuốc giải.
Mộc Linh Hạo ác ý cọ xát yếu hại của Cảnh, "Em không muốn sao?"
"Ta muốn cha cũng cho không được." Cảnh trả lời, nhắm mắt lại, "Ngủ ngon." Nói với Mộc Linh Hạo.
Mộc Linh Hạo có dục niệm bức thiết, nhưng vũ khí của hắn không nguyện ý ra khỏi vỏ, hắn thật sự phải sống cuộc sống này ư? Khó khăn lắm mới chiếm được trái tim người mình yêu, lại không thể ăn, lòng bốc lên tình cảm nóng rực, rồi không thể phát tiết. Quả thực là cực kỳ tàn ác, từ Thiên Đường hạnh phúc ngã vào Địa Ngục thâm uyên.
Nhìn Cảnh đã nhắm mắt, Mộc Linh Hạo bất đắc dĩ thối lui, ngủ bên Cảnh, ôm eo y, xem ra chỉ có thể làm vậy, ai, còn thảm hơn hai lần trước, nhìn được, sờ được, mà ăn không được, hơn nữa là ăn không xong. Tuyệt đối không tính kế Cảnh Nhi nữa, kinh nghiệm như vậy một lần là đủ.
Sau đó trong khoảng thời gian tác dụng thuốc phát huy Mộc Linh Hạo tiếp tục lạnh mặt, chế tạo lãnh khí, chờ cực hình kết thúc, hắn đã dự định khi tác dụng biến mất, sẽ cùng Cảnh Nhi làm đủ, cho nên hắn không rời khỏi Cảnh, chỉ chờ một khắc ấy.
Rốt cục, Mộc Linh Hạo chờ được ngày đó, một khắc cảm giác tác dụng thuốc biến mất, Mộc Linh Hạo lập tức kéo Cảnh về phòng ngủ, đẩy người lên giường, xoay người mà tới, thô lỗ cởi xuống đồ Cảnh, như một con dã thú gặm cắn từng tấc một.
Cảnh nhìn hành vi của Mộc Linh Hạo, không phản đối, cũng đủ rồi.
"Cảnh nhi, ta yêu em." Khi vào cơ thể Cảnh, Mộc Linh Hạo thì thầm bên tai.
"A, ta cũng yêu cha." Cảnh đáp lại, khiến Mộc Linh Hạo càng thêm điên cuồng luật động.
Hậu quả là, lấy thực lực như Cảnh, cũng không thẳng nổi thắt lưng, nhờ thuốc của Khiêm duy trì, mới khôi phục bình thường. Để Mộc Linh Hạo một lần nữa chứng kiến được trình độ chế thuốc cao siêu của Vô Xá y sư Thượng Quan Khiêm, đánh tính toán, xem ra sau này có thể làm vài lần với Cảnh Nhi, tìm Thượng Quan Khiêm hỏi chút thuốc là được, nhìn, Cảnh Nhi khôi phục nhanh cỡ nào.
Mà Cảnh lại nghĩ, có nên tìm Khiêm hỏi chút thuốc không, như Clovis nói vậy, Mộc Linh Hạo cần yên tĩnh tí.
Kết thúc như chuyện cổ tích, từ đó về sau, Vô Xá Thâm Uyên Chi Liêm Mộc Cảnh và đối tinh Mộc Linh Hạo, sống những ngày hạnh phúc vui vẻ.
Đương nhiên, vẫn có vài khúc chiết nho nhỏ.
...
Thâm Uyên Chi Liêm
106 | Đại kết cục
Vũ trụ hình thành thống nhất, rất nhiều năm sau, truyền thuyết về Mộc Linh Hạo và Cảnh dưới sự vận tác của cao tầng, biến mất khỏi tầm mắt dân chúng, ngoại trừ cao tầng các quốc gia, không còn ai biết. Thành tựu của Cảnh về mặt khoa học kỹ thuật không thể che giấu, nhưng thân phận và bề ngoài cụ thể không ai hay, lịch sử khoa học chỉ viết, trước trận chiến đế quốc thống nhất, một vị thiên tài gọi Mộc Cảnh phát minh ra năng nguyên tinh, VR, phát hiện tinh lộ vân vân, làm ra cống hiến trọng đại cho sự phát triển của vũ trụ, mà Mộc Linh Hạo cũng chỉ qua loa vài câu, chủ nhân ban đầu của Oresia, đương nhiên giờ vẫn là vậy, nhưng bên ngoài không ai hay.
Đế quốc Feinbird. Ốc Lam trở thành vũ trụ đệ nhất cường quốc, trong đó lục đại gia tộc người người đều biết, ảnh hưởng rất lớn, mà Mộc gia điệu thấp yếu nhất trong mắt người bên ngoài là những người biết chuyện phải coi trọng nhất, không ai có thể quên sự ảnh hưởng của nó, vì phía sau nó có hai nhân vật đáng sợ.
Sau trận chiến thống nhất vũ trụ, các quốc gia bắt đầu đặt tu luyện lên kế hoạch hàng đầu, đối với những người có tiềm chất toàn lực duy trì, qua cấp mười, càng là trọng điểm quan tâm, miễn bàn đạt trình độ đại sư.
Giờ đây mạnh nhất vũ trụ là tổ đế quốc sáu người Mộc Lỗi, Âu Dương Ngạo, Arnole. Feinbird, Wien. Sartoria, Merck. Sartoria và Galle. Hogar, ngoại trừ Merck. Sartoria, mặt khác đều là gia tộc gia chủ.
Mà nhân vật thế hệ trước như Âu Dương Trạch, đều ẩn lui, không để người biết, bất quá trên thực tế, thực lực bản thân bọn họ thua kém tổ sáu người, vì vậy bọn họ mới tính ẩn lui, tu luyện, dù sao bị hậu bối đuổi kịp cũng không phải chuyện để người vui vẻ gì.
Âu Dương Trạch về Ốc Lam ẩn cư, vị trí gia chủ do Âu Dương Ngạo tiếp nhận, nhiều năm cuộc đời chính đàn làm anh muốn nghỉ ngơi, trên thực tế là không cam lòng bị Lý Thiên Cách siêu việt, chuyên tâm tu luyện, chờ ngày rửa sạch sỉ nhục.
Vệ Thiên Liệt ở tinh cầu cách thủ đô không xa, xây dựng học viện, được đế quốc toàn lực duy trì, ngôi trường này phát triển thành học viện lớn nhất tiên tiến nhất vũ trụ, vì nó có những vị giáo sư mạnh nhất, lục đại cao thủ thỉnh thoảng cũng tới chỉ đạo, hơn nữa thân làm hiệu trưởng phải là cao thủ cấp mười tám, ở vũ trụ coi trọng tu luyện như hiện tại, trường học này là thủ tuyển của mọi người.
Cao Sát ẩn lui, tổ kiến thế lực ngầm, vì đế quốc tiêu diệt địch nhân trong bóng tối, thuận tiện tìm một số nhân vật phản bội, xây dựng tổ chức sát thủ, làm lại nghề cũ, thuận buồm xuôi gió, tổ chức này bị các quốc gia phát lệnh truy nã, nhưng dưới sự yểm hộ của đệ nhất đế quốc, không ai đắc thủ, vẫn an ổn tồn tại, cuối cùng thành tổ chức sát thủ đệ nhất vũ trụ, khiến Cao Sát vui vẻ khôn xiết. Những người khác thấy vậy rất bất đắc dĩ, bất quá không nói gì thêm.
Lý Thiên Cách làm gia chủ một thời gian, đã vứt bỏ trọng trách, tìm một hậu bối không sai trong gia tộc, đảm nhiệm vị trí, nhưng Lý gia lo lắng, vì ngoại trừ Lý Thiên Cách, Lý gia không còn ai quan hệ với Mộc Linh Hạo, làm gia tộc biết rõ thực lực của Mộc Linh Hạo và Cảnh, đế quốc năm nhà khác, Mộc gia không nói, mỗi vị gia chủ của hoàng gia, Âu Dương gia, nhà Hogar còn có nhà Sartoria đều là đồ đệ của Mộc Linh Hạo, bối cảnh cứng rắn, để một người không quan hệ với Mộc Linh Hạo leo lên vị trí gia chủ, Lý gia không ai yên tâm, thế nên dự định của Lý Thiên Cách không thành công. Lý Thiên Cách hết cách rồi đánh phải tìm Mộc Linh Hạo, năn nỉ Mộc Linh Hạo nhận một tiểu bối của Lý gia làm đồ đệ, đáng tiếc Mộc Linh Hạo ngày rất thoải mái không muốn tăng thêm gánh nặng, tuy nói với hắn không tính gì, nhưng giờ hắn dính Cảnh còn nghiêm trọng hơn trước, bất luận khả năng gì quấy rầy hắn và Cảnh hoàn toàn cự tuyệt. Bất đắc dĩ Lý Thiên Cách chỉ có thể nghĩ cách khác.
Đám hỏi, đây là thủ đoạn cuối cùng, người bị tuyển làm Lý gia gia chủ cưới em gái của Âu Dương Ngạo. Vì vậy, dưới sự vận động của thành viên lục đại gia tộc, đám hỏi bắt đầu, làm gia chủ bọn họ không ngăn, chuyện này đối bọn họ không có chỗ hỏng, chỉ cần không tìm bọn họ là được. Đương nhiên bọn họ cũng tuyên bố, không thể bức hôn, tất cả xem ý nguyện song phương. Dù là vậy trong lục đại gia tộc, Lý gia vẫn yếu nhất, bất quá sự tồn tại của Lý Thiên Cách khiến các gia tộc khác không dám đánh chủ ý Lý gia, huống hồ vị phía trên đã đánh tiếng, hắn không hy vọng sáu nhà có một ngày tàn sát lẫn nhau, bằng không hắn không ngại thanh lý môn hộ. Vì thế, sáu nhà luôn tận sức hữu hảo hợp tác, giáo dục vãn bối cũng là vậy, tuyệt đối không thể để sáu nhà nháo lật, thành viên gia tộc phạm vào điều này, xoá tên. Đặc biệt với Mộc gia, năm nhà còn lại luôn cẩn thận, khiến lịch đại Mộc gia gia chủ rất thoải mái. Trách nhiệm của Mộc gia gia chủ chỉ có một, kéo dài Mộc gia, hòa hoãn quan hệ của sáu nhà, vì vậy lịch đại Mộc gia gia chủ là khoan dung nhất, hoàn toàn không giống Mộc Linh Hạo và Cảnh. Bất quá bọn họ không thèm để ý.
Nói chung hình thức của đế quốc rất tốt, bày cảnh thịnh thế phong quang.
Về phần các quốc gia khác, dưới vầng hào quang hòa bình, phát triển không sai, mà vũ trụ mới, đế quốc cũng bắt đầu phát triển, phát hiện rất nhiều quốc gia nguyên thủy chưa tiếng vào vũ trụ, còn có các quốc gia sắp bắt đầu, tin tưởng mấy trăm năm nữa, những quốc gia này có thể trở thành quốc gia thuộc nền văn minh đê đẳng. Trăm năm đối với nhân dân vũ trụ hiện tại mà nói chỉ là thời gian ngắn. Dưới sự giám sát của đế quốc, không ai dám nhiễu loạn sự phát triển của những quốc gia này.
Nhưng hòa bình mãi mãi là không thể, lịch sử không ngừng tiến về trước, đế quốc vẫn cường thịnh, có không ít quốc gia hủy diệt, những quốc gia biến mất này vẫn truyền lưu truyền thuyết thuộc về lãnh đạo đã từng, truyền thuyết về hai nhân vật kinh khủng. Quốc gia mới phát diễu võ dương oai, mộng tưởng có ngày thay thế được đế quốc, trở thành tân cường quốc, bị quốc gia biết chuyện cười nhạo, lại không có bất kỳ khuyên bảo gì.
Sau đó, một cái, hai cái... bắt đầu phản kháng, đáng tiếc đều thất bại dưới vũ lực mạnh mẽ của đế quốc.
Đế quốc trải qua nhiều năm phát triển, không nói kỹ thuật, dưới sự duy trì của lục đại gia tộc còn có học viện đế quốc do Vệ Thiên Liệt thành lập, vũ lực cá nhân là cao cấp nhất vũ trụ, nhân vật cấp đại sư xuất hiện hơn vạn, danh hào vũ trụ đệ nhất cường quốc không phải nói chơi. Khi một vạn đại sư xuất hiện, các quốc gia vũ trụ khủng hoảng, phải biết nhiều năm như vậy, vũ lực cấp đại sư đã được các quốc gia tán thành, một vị đại sư đã được xem là quốc bảo, nhưng đây trước mặt đế quốc không đán một đồng.
Giờ văn minh một quốc gia có thể tấn cấp không, một bộ phận quan trọng là xem trị số tu luyện cá nhân của quốc gia đó, quốc gia đê đẳng có một đại sư có thể bay lên một cấp, quốc gia đẳng cấp càng cao, số lượng đại sư càng nhiều.
Vũ trụ lại yên tĩnh một thời gian, tổ đế quốc sáu người thuận lợi đạt cấp mười chín, xuất phát về phía cấp hai mươi. Chờ một ngày, có thể tới thế giới càng rộng lớn. Mà vì vậy, bọn họ thoái vị, giao vị trí cho đời kế tiếp, bản thân thì ẩn cư ở Thánh Địa, Mộc Linh Hạo không hy vọng bọn họ quấy rầy mình và Cảnh, tìm một tinh cầu cho bọn họ, theo bọn họ tới còn có một bộ phận thuộc hạ trung tâm, những người này lần đầu tiên biết thì ra phía trên đế quốc còn có một nơi như vậy.
Cái gọi là Thánh Địa, chỉ có đế quốc cao tầng và những người biết chuyện được hay, đó là chỗ ẩn cư của Mộc Linh Hạo và Cảnh, chỉ có đế quốc lục đại gia chủ có thể tới, cũng là Thánh Địa của tu luyện giả.
Tiếp qua rất nhiều năm, lực ảnh hưởng của đế quốc vẫn cường đại, bất quá vũ trụ đã ngày càng nhiều quốc gia, quốc gia còn sót lại từ trận chiến thống nhất, không nhiều, nhưng không cái nào là không cường thịnh, nếu không chọc giận đế quốc, chúng sẽ vẫn truyền lưu, chúng cũng không ngu ngốc làm vậy, vì chúng biết rõ thực lực chân chính của đế quốc.
Năm tháng trôi qua dài lâu, vũ trụ rốt cục xuất hiện nhân vật thiên tài hơn người, có vài người đánh vỡ hạn định cấp mười chín, đột phá cấp hai mươi, đế quốc không tỏ vẻ gì, ngoại trừ người của lục đại gia tộc, đế quốc đều muốn kéo những người này vào, đế quốc chưa từng xuất hiện cấp hai mươi, người như vậy sao nguyện nhường cho quốc gia khác, bằng không thực lực đệ nhất cường quốc sẽ bị đả kích nghiêm trọng.
"Không cần." Đế quốc hoàng đế dùng một câu phủ định, năm nhà khác không phản đối. Chỉ là cấp hai mươi, cường đại thì cường đại, đáng tiếc thực lực như vậy đế quốc Thánh Địa có không ít, không nói lão tổ tông bọn họ, thuộc hạ khi đó truy tùy đều có thực lực này, phải, cấp hai mươi không tính gì. Bên cạnh bọn họ cũng có hai cái, bảo tiêu Vệ công tước huấn luyện cho lục đại gia chủ. Cấp hai mươi, ai, thật không tính gì. Không có gì đáng ngạc nhiên,
"Nhưng..." Có người định nói gì thêm.
Những người tối cao của đế quốc, không hứng thú nghe tiếp, cấp hai mươi? Việc nhỏ mà thôi.
Không nói một bộ phận người đế quốc sầu lo, quốc gia có nhân vật cấp hai mươi này có tư bản phản kháng đế quốc, các cường quốc sau trận chiến thống nhất vẫn im miệng không nói. Vì bọn họ không giống các quốc gia không có lịch sử khác, bọn họ rõ đế quốc có thực lực thế nào, nhiều năm trước đã có vạn số đếm cấp đại sư, sao không có nhân vật cấp hai mươi chứ, quốc gia bọn họ đã xuất hiện mấy cái, bất quá bị nhận đi Thánh Địa, sau khi trở về, nói cho bọn họ biết, ở Thánh Địa cấp hai mươi là rất bình thường, bọn họ không còn hành động phản đối đế quốc nữa, cũng không dám, dù sao hai vị kia ở đó.
Rốt cục chiến tranh bạo phát, quân đội đế quốc đứng trước thực lực cấp hai mươi vô lực chống lại, khiến quốc gia tham chiến hưng phấn không thôi. Đế quốc có một bộ phận người bắt đầu phản bội, mà lục đại gia tộc vẫn im lặng không nói.
Rốt cục quyết chiến bắt đầu, cao thủ cấp hai mươi kêu gào, nhưng lập tức kêu không được nữa, vì trước mặt gã xuất hiện một trăm cao thủ cấp hai mươi, khinh thường mà nhìn, nếu không phải những người này, bọn họ vẫn sẽ ở Thánh Địa tu luyện, sao phải xuất hiện ở đây, rất không biết sống chết, đế quốc là dễ dàng khiêu khích vậy sao?
Dưới vũ lực càng cường đại, các quốc gia này triệt để diệt quốc, cũng khiến các quốc gia vũ trụ khác biết, đế quốc không nói không phải không có, chỉ là không cần nhiều lời.
Phản phản phục phục, chiến tranh hòa bình, nhân loại chưa từng thay đổi, khát vọng hòa bình, rồi không thoát khỏi chiến tranh, như lời Mộc Linh Hạo vậy, rất thú vị. Nhưng bất luận trải qua bao nhiêu lần, Feinbird. Ốc Lam vẫn là đế quốc mạnh nhất vũ trụ, chỉ cần hai vị kia còn tồn tại, không ai có thể lay động địa vị của nó.
Quốc gia biến mất rồi xuất hiện, nhưng lịch sử của chúng luôn có tên của một đế quốc, vũ trụ đệ nhất đế quốc ———— đế quốc Feinbird. Ốc Lam.
...
a'5
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro