chap 4

taehyung's pov

chúng tôi, BLACKPINK đứng đằng sau cánh gà của sân khấu và chờ đợi một cách lo lắng trong bóng tối lạnh lẽo cho màn trình diễn sắp tới của nhóm. tôi cố gắng giữ bình tĩnh bằng cách hít vào , thở ra.

Cuối cùng, giây phút hồi hộp nhất cũng đến. âm nhạc bắt đầu và cánh cửa mở ra . lúc đó tôi rất lo sợ , cứ run suốt nhưng bỏ qua chuyện đó, tôi chiếm lấy vị trí của mình trên sân khấu và cố gắng trình bày thật tốt.

"hey boy"

tiếng nhạc bắt đầu khi tôi nhảy và hát. tôi cố gắng di chuyển sao cho thật chuyên nghiệp. có lẽ tôi đang tập trung vào việc nhảy hơn vì chuyện hát hò không thành vấn đề. vừa nhảy, tôi vừa nhìn các thành viên khác và cố nhớ lại những động tác đã được học.

sau khi whistle kết thúc, chúng tôi di chuyển thật nhanh đến sân khấu khác để chuẩn bị cho màn trình diễn tiếp theo.

tất cả BLACKPINK đều vào vị trí sẵn sàng cho bài hát playing with fire . tiếng trống đập lớn khiến tôi cảm thấy lo lắng. chiếc màn sân khấu được kéo lên , phần biểu diễn lại bắt đầu. nhưng lần này tôi lại cảm thấy dễ dàng hơn so với lúc nhảy whistle. những nỗi sợ hãi được giải tỏa hết . tôi di chuyển tự nhiên trên sân khấu và chiếm lấy nó. đây là lần đầu tiên cảm xúc của tôi lại như vậy. thật sự lần này rất đặc biệt.

khi màn trình diễn kết thúc, khán giả hét rất to , áp lực của tôi cũng giảm đi phần nào. chúng tôi quay vào cánh gà và nhận bao lời khen ngợi và chúc mừng cho buổi trình diễn đầu tiên tại một lễ trao giải lớn . nhưng không hiểu sao tôi cảm thấy buồn. buồn vì jisoo không thể trình diễn, không thể tham gia và nhảy trên sân khấu cùng các thành viên khác..

một kinh nghiệm trong đời mang đến niềm vui và sự thỏa mãn. tôi hiểu mà...tôi cảm thấy mình có lỗi trong việc này khiến cho jisoo không được trải nghiệm nó.

"jisoo unnie, hôm nay chị nhảy giỏi lắm. chị làm tốt thật đấy" - lisa khen

"em đồng ý, chị đã chiếm hoàn toàn sân khấu"  -jennie nói thêm

rosé thấy vậy gật đầu đồng ý.

"cảm ơn mọi người. tất cả đều đã làm rất tốt!" - tôi vừa đỏ mặt vừa đáp.

sau đó chúng tôi quay trở lại phòng chờ. phần trình diễn của BTS sắp diễn ra trong nửa giờ tới nên tôi khẩn trương nhắn cho jisoo.

chúng tôi thực sự đều tin tưởng lẫn nhau nên không hoán đổi điện thoại. tôi ngồi nhìn nó, chờ đợi cô ấy rep lại.

*bipz bipz*

thấy tiếng báo, tôi mở điện thoại ra.

"phụt..." - tôi cười khúc khích

nhìn dòng tin nhắn một lúc, tôi liền rep cô ấy là nyeong-an và nói với các thành viên khác rằng mình muốn đi vệ sinh. nhưng lisa cứ khăng khăng đòi đi theo bằng được.

"lisa, chị không mang giày cao gót nên không bị ngã nữa đâu. em đừng lo" - tôi nói với con bé. trông lisa có vẻ buồn vì lời từ chối của tôi

thế là tôi chạy một mạch đến cầu thang huyền diệu, nơi tôi và jisoo bị hoán đổi...











Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro