Chương 1: The one with the fight



Chapter 1

**




Mọi thứ bắt đầu từ sau bữa tiệc sinh nhật lần thứ 25 của Sunoo.

Cậu đã học được từ những năm trước rằng mình rất giỏi tổ chức những bữa tiệc linh đình mà không bị giới truyền thông phát hiện. Các nhân viên của họ cũng rất tận tâm khi có thể làm mọi thứ vì hạnh phúc của cậu, dù chỉ trong một ngày. Hơn hết, họ đều biết rằng không bao giờ nên từ chối người rất giỏi giữ mối hận thù trong lòng mình như Sunoo.

Cậu đã chọn địa điểm ở một nhà hàng trang nhã với tầm nhìn thẳng ra khu vườn, thực đơn cocktail sang trọng và thậm chí thuê cả một ban nhạc jazz. Sunoo không biết nhiều về jazz nhưng cậu biết nó sẽ giúp tạo nên không khí sang trọng mà mình hướng tới.

Sunoo kiểm tra lại lần nữa danh sách khách mời và tự tay chọn trang phục cho từng thành viên mặc những lời kêu ca, phàn nàn. Sunoo bắt Jungwon phải vờ như đang lén chụp ảnh cậu thử những bộ trang phục khác nhau, chỉ để chọn ra cái hoàn hảo nhất.

Cậu muốn mọi thứ phải hoàn hảo. Nó cũng chẳng phải là mong muốn quá quắt gì. Chỉ một đêm thôi.

Và trong vài giờ tiếp theo, các vì sao dường như đã đáp ứng nguyện vọng đó. Khi mọi người đồng thanh hét "chúc mừng sinh nhật" ngay lúc Sunoo vừa bước vào sảnh, cậu nhảy cẫng lên và cười đùa như thể chính mình không phải là người lên kế hoạch cho tất cả. Mọi người lần lượt khen ngợi về cách bày trí, ban nhạc, đồ uống hay vẻ ngoài của cậu. Và khi chị gái cậu bất ngờ mang đến một chiếc bánh khác, dù không nằm trong kế hoạch từ trước, mọi người vẫn tiếp tục hát mừng sinh nhật cậu lần nữa khiến cho hai má Sunoo phải nhói đau vì mỉm cười quá nhiều.

Sunoo nghĩ có lẽ tuổi hai mươi lăm của mình sẽ có một khởi đầu tốt đẹp.

Cậu bước vào khu vườn để hít thở không khí trong lành, bất chợt nhận ra trăng hôm nay đã tròn. Những vì sao tỏa sáng rực rỡ khiến cậu tự hỏi đây phải chăng chính là món quà từ vũ trụ gửi tặng mình hay không. Cậu cũng có một chiếc bàn với đầy ngôi sao bên trong, nhưng điều này, nó giống như một thông điệp vậy.

Đó cũng là lúc cậu nghe thấy nó.

nhẹ nhàng, giống như tiếng mèo kêu, phát ra từ phía xa xa.

Sunoo hoàn toàn có thể phớt lờ và quên nó đi. Nhưng cậu không làm vậy, vì cậu từng nuôi một con mèo khi còn nhỏ và thừa biết rằng đó không thể nào là tiếng của một con mèo .

Bất chợt một tiếng động nhẹ khác phát ra từ sâu trong bụi cây. Sunoo cứng người.

Cậu nhìn chằm chằm vào bóng tối, tự hỏi liệu mình có nên gọi ai đó không. Sunoo chỉ mới ghé thăm khu vườn này một lần vào ban ngày và nó đẹp đến mức khiến cậu lập tức chọn địa điểm này làm nơi tổ chức tiệc. Nhưng vào ban đêm, nơi đây không có gì ngoài những tán cây cao, bụi rậm rùng rợn chuyển động theo hướng gió bên dưới ánh trăng yếu ớt.

Chợt tất cả xung quanh im lặng, thứ âm thanh phát ra duy nhất là tiếng nhạc jazz trầm đục của ban nhạc sau cánh cửa đóng kín và tiếng lá cây xào xạc. Sunoo thở dài, nghĩ mình thật ngu ngốc khi lại tỏ ra sợ hãi ngay bên cạnh một bữa tiệc đông người. Cậu lại nghe thấy lần nữa. Đó chắc chắn không phải là tiếng mèo, mà là tiếng rên rỉ, của ai đó.

Bước chân Sunoo bắt đầu di chuyển trước khi kịp nghĩ đến. Nỗi lo lắng về việc có ai đó bị thương chạy dọc cơ thể cậu. Sunoo lê bước vào bóng tối, cảm nhận nhịp tim tăng theo từng bước.

Cậu dừng lại khi tìm thấy nguồn, nơi âm thanh phát ra. Gần như ngay lập tức, cậu ước mình chưa từng nhìn thấy khung cảnh này.

Đó là Sunghoon.

Anh đang đẩy cơ thể của một người con gái dựa vào thân cây, lấy tay che miệng cô và cắm sâu răng nanh vào vai người kia

Sunoo nhìn chằm chằm vào họ thêm một lúc lâu, mắt hướng đến đôi chân đang quấn quanh cơ thể Sunghoon, vào đôi mắt mơ màng của cô gái và yết hầu nhấp nhô lên xuống của anh mỗi khi anh nuốt một ngụm máu từ người kia.

"Anh đang làm gì vậy?"

Mọi hành động lập tức dừng lại ngay khi giọng nói cậu cất lên. Đôi chân của cô gái lạ mặt dần thả xuống đất. Sunghoon đứng thẳng dậy, đôi mắt mở to đầy kinh ngạc, vội vã lau miệng bằng tay áo. Bằng chính chiếc tay áo của bộ vest đẹp đẽ mà Sunoo đã chọn riêng cho anh.

"Chết tiệt, em làm anh sợ đấy."

Nếu ở trong một hoàn cảnh khác, có lẽ Sunoo đã bật cười. Sunghoon thường hiếm khi bị bất ngờ như vậy.  "Tôi tưởng rằng ma cà rồng có thính giác tốt hơn con người chứ, anh không thể nghe thấy tiếng tôi sao?"

"Không, anh đã... không nghe thấy."

Ánh trăng soi sáng khuôn mặt mang vẻ bối rối, nhưng tuyệt mỹ của Sunghoon, khiến Sunoo nghĩ có lẽ là quá vội vàng nếu cho rằng đây chính là một món quà. Cậu có nghe qua về việc người ta trở nên phát điên mỗi kì trăng tròn, nhưng chưa bao giờ thực sự tin điều đó. Ít nhất là cho đến ngày hôm nay. Bởi vì Sunghoon hẳn đã phải chịu ảnh hưởng từ một thứ gì khác mới có thể uống máu từ một người lạ mặt, ngay giữa bữa tiệc sinh nhật của Sunoo, ngay cạnh một nơi đông người.

"Không cái gì cơ? Anh không hy vọng sẽ có người xung quanh đây à?"

Sunoo đánh giá cao biểu cảm xấu hổ trên gương mặt thành viên cùng nhóm nhưng chắc chắn vẫn chưa đủ để làm cậu nguôi giận. Sunoo liếc nhìn cô gái phía sau, nhận thấy đôi mắt đờ đẫn, cùng vẻ mặt thoả mãn của người kia. Cậu có nghe về những người có sở thích bị cắn bởi ma cà rồng, nhưng chưa từng gặp họ ngoài đời. Chắc họ phải dũng cảm lắm, cậu đoán vậy, khi yêu thích cái cảm giác hồi hộp giống như nhảy ra khỏi máy bay, hay leo núi một mình giữa mùa đông giá lạnh.

Sunoo mỉm cười chế nhạo. "Cô nên đi đi."

Sunghoon cau mày trước thái độ của cậu nhưng không có hành động nào để ngăn cô gái chạy đi với khuôn mặt đỏ bừng.

Sunoo chợt nhớ ra phép xã giao cơ bản giữa người và ma cà rồng mà mình được dạy lúc nhỏ là không bao giờ được can thiệp trong lúc ma cà rồng đang ăn. Bởi họ sẽ trở nên rất hung hăng và chiếm hữu. Nó thường dẫn đến một kết quả tồi tệ. Nghĩ về điều đó khiến cậu hơi chùn bước. Gần như thôi.

"Anh đang nghĩ gì vậy chứ?"

"... Xin lỗi, anh không có ý định làm như thế. Chỉ là –"

"Không, nghiêm túc đấy. Anh bị sao thế?" Cậu nói, "Anh có nhận ra mình đang hành xử ngu ngốc như thế nào không?"

Sunghoon trừng mắt nhìn cậu. Nếu Sunoo không dành bốn năm đầu trong sự nghiệp của họ để sống với người đối diện, thì có lẽ cậu đã cảm thấy sợ hãi khi ở một mình giữa cơn thịnh nộ của ma cà rồng trước mặt. Cậu đã biết được rằng họ có sức mạnh và tốc độ hơn người sau khi có cơ hội vật lộn với Ni-ki và kết thúc bằng một mắt cá chân bị trẹo và cánh tay đầy những vết bầm. Nhưng giờ đây, khi đã chứng kiến và tham gia đủ nhiều vào các cuộc cãi vã, Sunoo biết rằng họ sẽ không bao giờ làm tổn thương các thành viên khác.

"Anh có thể phá hỏng mọi thứ của nhóm ... và như mọi khi, tôi không thể tin vào anh."

"Anh sẽ giải thích..."

"Tôi không muốn nghe anh giải thích. Tôi muốn anh suy nghĩ." Sunoo giận dữ. "Nếu có người khác nhìn thấy thì sao? Họ sẽ nói gì? Về nhóm của chúng ta?"

"Nghe này, cô ấy đã đồng ý để..."

"Chết tiệt, tôi không quan tâm rằng liệu cô ấy có cầu xin anh hay không. Anh có thấy Jay hay Ni-ki đi hút máu mỗi khi có ai đó trên đường giơ cổ ra vì họ không?"

"Anh chỉ..."

"Không, anh chưa từng thật sự nghĩ về nó."

Vấn đề của những idol ma cà rồng là họ luôn phải cẩn thận hơn so với những người thường khác. Hầu hết mọi thứ liên quan đến ma cà rồng đã được bình thường hóa, nhưng dưới cái bóng của danh tiếng, vẫn còn quá nhiều yếu tố có thể đánh gục họ.

Trong số ba ma cà rồng trong nhóm, họ luôn theo sát Ni-ki hơn bởi vì cậu ấy là người trẻ nhất và có thể gây chuyện khi nói đến những thứ liên quan đến sinh vật khát máu này. Như là cách cậu vẫn hay đùa về việc hút cạn máu người khác mỗi khi bị ai đó làm phiền.

Nhưng Sunghoon chưa bao giờ làm bất cứ điều gì không phù hợp. Anh luôn là người khéo léo nhất trong số họ khiến đôi lúc mọi người quên mất anh là một ma cà rồng. Sunoo thậm chí chưa bao giờ tưởng tượng rằng anh sẽ làm điều gì đó như thế này.

Cậu khá chắc họ đều có đủ nguồn cung cấp từ ngân hàng máu thông qua công ty và cũng thường xuyên nhận được những sản phẩm đồ uống bằng máu nhân tạo từ thương hiệu mà họ hợp tác. Các chàng trai sẽ nhấm nháp chúng mọi lúc và nói rằng nó không hề giống với máu thật tí nào nhưng vẫn là một "món ăn nhẹ" đủ ngon. Cậu chắc chắn rằng công ty thậm chí còn cho phép cả ba có đối tác để uống máu tươi trong trường hợp cần thiết, miễn là họ ký thỏa thuận bảo mật và xử lý mọi việc thật kín đáo.

Sunghoon có rất nhiều sự lựa chọn. Nhưng anh vẫn quyết định hút máu từ một cô gái ngẫu nhiên tại bữa tiệc sinh nhật của Sunoo.

"Giờ thì cô ta có thể đi kể với mọi người rằng anh cắn cô ấy mà không được sự đồng ý đấy." Sunoo thì thầm, toàn bộ sự tức giận cậu cảm thấy một phút trước đã tan biến, thay vào đó là nỗi thất vọng. "Và anh sẽ không có cách nào phủ nhận điều đó."

Bức màn phẫn nộ hiện lên trên gương mặt Sunghoon. Anh nhìn sang chỗ khác một lúc. Bên trong anh biết rằng Sunoo đang nói đúng, nhưng vẫn nói một cách chắc nịch: "Cô ấy sẽ không làm vậy đâu."

Sunoo đã có thể phản bác lại. Cậu có muốn tiếp tục. Nhưng việc lên kế hoạch cho bữa tiệc này trong nhiều tuần đã đủ khiến cậu mệt mỏi.

"Tôi chưa từng nghĩ anh là người ích kỷ như vậy, Sunghoon."

Cậu liếc mắt thấy Jay và Jungwon đang cười đùa, rồi quyết định quay trở vào trong.

Mọi thứ trông vẫn hoàn hảo như lúc cậu rời đi. Cậu tựa đầu lên vai Jay và thở dài khiến anh ngừng cười, vòng tay ôm lấy cậu. "Em ổn chứ?"

Sunoo nhìn quanh, chờ đợi khung cảnh cô gái với máu ứa ra ở cổ, giàn dụa nước mắt xông vào. Nhưng mọi người dường như vẫn giữ sự vui vẻ, nhảy múa và uống rượu, hoàn toàn không biết chuyện gì vừa diễn ra ngoài kia. Mọi thứ đều hoàn hảo, đúng như cậu muốn.

"...Ừm. Có lẽ em đã uống quá nhiều rượu sâm panh."

"Em muốn uống nước không?"

"Không, em cần thứ gì đó mạnh hơn."

Jungwon mỉm cười tinh nghịch. "Tốt hơn hết là hãy đảm bảo rằng em không phải dọn đống nôn mửa của anh tối nay."

Sunghoon không quay trở lại. Và, Sunoo đã giả vờ như mình không để ý đến điều đó.

-

Sunoo và Sunghoon chưa bao giờ là bạn thân của nhau. Một điều chắc chắn rằng họ đã từng rất hợp nhau trong lần đầu gặp gỡ và trở nên thân thiết hơn sau khi ký hợp đồng và hoạt động cùng một nhóm. Nhưng mọi chuyện trở nên phức tạp hơn với lịch trình dày đặc.

Mọi người đều biết Sunghoon đã làm việc chăm chỉ ra sao. Nó khiến Sunoo ngưỡng mộ anh. Vì vậy, cậu cũng đã cố gắng để trở nên tốt hơn. Đạt được thành công chắc chắn sẽ mang lại những ngày bình lặng, những khoảnh khắc nhàn rỗi, nơi họ có thể hàn gắn mối liên kết chặt chẽ với nhau. Giống như mối quan hệ của cậu với Jungwon và Jay. Đó là điều cậu luôn nghĩ.

Nhưng mọi chuyện không như thế.

Càng nổi tiếng, lịch trình của nhóm càng trở nên dày đặc hơn. Và, càng kiếm được nhiều tiền thì họ càng mua được nhiều phòng trong ký túc xá của mình. Sunoo đã không còn phải chia sẻ phòng với sáu người còn lại. Và không ai trong số hai người bạn cùng phòng của cậu là Sunghoon. Vài năm sau đó, mỗi thành viên đều có phòng riêng, cùng với một người bạn cùng nhà. Và một lần nữa, đó vẫn không phải là Sunghoon.

Sunoo và Jungwon sống ngay phía trên Jay và Sunghoon, trong khi, bộ ba Heeseung, Jake và Ni-ki ở ngay tầng dưới cùng. Tất cả đều trong cùng một tòa nhà, nên ngay cả khi lịch trình của mọi người không trùng nhau, thì họ vẫn sẽ ngẫu nhiên bắt gặp nhau tại thang máy, sảnh chờ hoặc phòng gym. Đúng thế, họ không hề thân thiết. Nhưng mối quan hệ giữa cậu và anh chưa bao giờ căng thẳng như thế từ sau bữa tiệc sinh nhật của cậu.

Gần đây, Sunoo thường xuyên cố tình tránh mặt Sunghoon ở bất kỳ nơi nào. Cậu sẽ kiểm tra lịch trình của người kia để xác định chính xác những khoảnh khắc mà cậu có thể chạm mặt anh. Trừ những lúc họ thực hiện chung một hoạt động. Sunoo sẽ tránh né hoặc lờ đi sự hiện diện của Sunghoon.

Bởi vì cậu đang tức giận.

Khi mọi người đùa rằng cậu rất giỏi giữ mối hận điều đó không phải không có lý. Cậu sẵn sàng giữ mối thù này lâu cho đến khi nào hình ảnh về đôi chân dài quấn lấn cơ thể Sunghoon vẫn còn in sâu trong ký ức.

Cho đến khi Jungwon dò hỏi cậu về chuyện đó vào một đêm tối muộn, Sunoo đã tỏ ra bất ngờ. Cậu nghĩ bản thân đã không thể hiện quá nhiều, cũng như cách Sunghoon hút máu người kia trong thầm lặng. "Anh cãi nhau với Sunghoon hyung à?"

Sunoo rời mắt khỏi màn hình tivi và nhìn sang người bạn cùng nhà của mình. Cậu cầm ly rượu mà Jungwon đã đề nghị cả hai cùng uống lên, nhấp một ngụm. Cậu tự hỏi liệu đây có phải là kế hoạch được tính toán trước nhằm cạy miệng mình hay không. "Không có."

"Đừng nói dối em."

"Anh không nói dối."

"Được rồi, nhưng có chuyện gì đã xảy ra giữa hai người, đúng không?"

Sunoo nheo mắt nhìn. "Tại sao em lại hỏi thế?"

"À, chủ yếu là vì, anh biết đấy, Sunghoon đã kể với em."

"Cái gì cơ?"

"Không hẳn là toàn bộ câu chuyện, nhưng Sunghoon đã hỏi em vài ngày trước liệu anh có nói gì về anh ấy không." Anh ta có phải là học sinh mẫu giáo không chứ. "Sau đó thì em bắt đầu để ý và nhận ra cách anh luôn đảo mắt mỗi khi Sunghoon lên tiếng."

"Không có gì đâu."

"Buồn cười thật đấy. Chắc chắn là có rồi."

"Anh ta chỉ đang làm phiền anh thôi."

"Thú nhận hết đi, hyung."

Sunoo không định kể lại toàn bộ câu chuyện. Bữa tiệc sinh nhật của cậu đã thành công rực rỡ trong mắt mọi người. Cậu không định biến nó thành bối cảnh cho câu chuyện về cuộc phiêu lưu đẫm máu của Sunghoon. Sunoo hít một hơi thật sâu và mỉm cười thản nhiên.

"Không có gì đâu. Tất cả sẽ qua thôi."

Sunoo vẫn không vượt qua được.

Thực tế, cậu còn buồn bực hơn khi biết Sunghoon đã cố gắng moi tin tức từ Jungwon như thể sợ rằng Sunoo sẽ mách lẻo mình, thay vì đi hỏi thẳng cậu như một người anh lớn.

Ma cà rồng thực chất chỉ có răng nanh chứ không cắn một cách lung tung.

Nhưng, Sunghoon đã làm điều đó. Ở một nơi không hề phù hợp và sai thời điểm.

Một buổi tối, khi cậu đang bước vào thang máy của tòa nhà thì Sunghoon đột nhiên xuất hiện. Cánh tay anh ngăn không cho cửa đóng lại, rồi lẻn vào trong với vẻ mặt lúng túng. Sunoo chớp mắt. Cậu đã khá chắc người kia phải ở phòng gym với Jay chứ không thể ở đây lúc này. Cậu rõ ràng đã kiểm tra lịch trình từ người quản lý của họ.

Sunoo chớp mắt, xua đi sự bối rối, nhích ra xa khỏi anh nhất có thể và nhấn số tầng của mình.

"Em đang tránh mặt anh."

Sunoo giả vờ thờ ơ, rồi nói với một cái nhún vai. "Tôi chỉ là không quan tâm đến anh."

Thật đau khi phải cất lên một lời nói dối như vậy. Có lẽ Sunghoon cũng cảm thấy thế, bởi vì họ có thể không thân thiết nhưng vẫn là một nhóm.

Sunghoon không di chuyển, nhìn xuống mặt đất trước khi gật đầu chậm rãi. "Nghe này, anh chỉ muốn xin lỗi."

"Về điều gì?" Sunoo hỏi một cách thản nhiên và điềm tĩnh, như thể cậu không hề biết về lý do. Như thể cậu không hề quan tâm.

"Vì những gì anh đã làm tại bữa tiệc. Anh đáng lẽ nên... Em nói đúng, anh thực sự ngu ngốc."

"Tôi không phải là mẹ của anh, Sunghoon. Nếu anh thực sự nghĩ điều mình làm là sai thì chỉ cần đừng làm như thế nữa."

Cậu bước ra khỏi thang máy, không ngoảnh lại cho đến khi nghe thấy tiếng cửa đóng lại sau lưng.

Họ không nói chuyện với nhau trong một khoảng thời gian dài và cả hai dường như đều có vẻ ổn với chuyện đó.

Sunoo vẫn ổn. Cậu không còn là cậu thiếu niên mười bảy tuổi nữa. Cậu không quan tâm việc Sunghoon làm hay không làm gì, không chờ đợi hay hy vọng vào bất kỳ ai nữa. Cậu sẽ ổn với điều đó thôi.

-

"Chào em." Trong lúc cả nhóm đang chờ đến lượt tham gia một chương trình tạp kỹ ở đài truyền hình thì Jaewon đột nhiên xuất hiện bên cạnh Sunoo. Cậu vẫn điềm nhiên pha cho mình ly trà, còn Jaewon giả vờ làm điều tương tự. Khi tay hai người khẽ chạm phải nhau lúc Sunoo với lấy chiếc thìa, cậu cảm nhận được tia xẹt điện quen thuộc – giống hệt như lần đầu gặp anh vài tháng trước.

"Chào." Sunoo khuấy trà, lướt mắt qua khung cảnh xung quanh. Không ai có vẻ đang chú ý đến họ. "Hôm nay anh làm MC à?"

"Ừ." Jaewon cố gắng giấu đi nụ cười hiện trên môi. "Em ổn với điều đó chứ?"

"Chà, cũng chỉ là công việc thôi mà, đúng không?" Sunoo nhún vai một cách thản nhiên.

"Đúng vậy. Công việc thôi. Chơi đùa thì để sau nhỉ."

Sunoo bật cười, lùi lại một bước. "Để xem."

"Nhân tiện, chúc mừng sinh nhật nhé. Bữa tiệc vui chứ?"

Lại một lần nữa, và đã là lần thứ n, Sunoo nói dối. "Ừ, vui lắm."

"Anh có quà cho em."

"Thật sao?" Mắt Sunoo sáng lên. "Tốt hơn phải là thứ gì đó xịn đấy."

"Ồ, đúng vậy." Jaewon giật lấy thìa cà phê của Sunoo, khẽ đưa lên môi mình. "Nếu đó là em, baby, anh có thể mua bất cứ thứ gì."

"Hyung!"


Sunoo bước vào phòng thay đồ, trên môi vẫn giữ nguyên nụ cười. Cậu đảo mắt nhìn quanh căn phòng nhỏ, chật chội mà cả nhóm được chỉ định và ngay lập tức nhớ lại lý do mình phải rời khỏi đây lúc nãy. Không gian quá nhỏ, quá oi bức để có thể chứa hơn bảy người khiến cho ai nấy cũng dễ trở nên cáu kỉnh.

"Vấn đề không phải là ở cái quần. Ý anh là, được rồi, nó lấp lánh ở mức chấp nhận được. Nhưng mấy cái lỗ ấy thì thật không thể chịu nổi. Lỗ ở đầu gối thì còn tạm, dù thực ra chúng không nên ở đó, nhưng ít nhất..."

"Chúa ơi, Jake-hyung, cứ mặc quần vào đi đã," Ni-ki thở dài, tông giọng gần như van nài.

"Nhưng nó có lỗ thủng ở những chỗ không nên có."

"Nó hợp với hyung mà." Sunoo nhẹ nhàng nói, rồi ngồi xuống.

"Anh không thể mặc đồ lót bình thường với cái quần này được!"

"Đó chính là ý đồ của nó đấy."

"Em đúng là chẳng biết xấu hổ."

"Còn em sẽ khiến cả nhóm trễ giờ nếu cứ tiếp tục đứng đây phàn nàn," Heeseung lên tiếng.

"Được thôi." Jake càu nhàu, tiến về phía cửa.

Sunghoon đi theo ngay sau. "Tao sẽ đi cùng mày, ở đây ngột ngạt quá."

Sunoo ngân nga nói một cách không suy nghĩ: "Cẩn thận cái cổ đấy, Jake-hyung."

Câu đùa bất ngờ thoát ra khiến cậu bật cười, tự cảm thấy bản thân đôi lúc cũng thật hài hước.

Không khí trong phòng đột nhiên trở nên tĩnh lặng. Sunoo không hiểu chuyện gì đang xảy ra cho đến khi cậu ngước lên. Jake và Sunghoon vẫn đứng ở đó, ngay ngưỡng cửa. Sunghoon im lặng, đôi mắt anh khóa chặt vào Sunoo. "Em vừa nói gì?"

Những người khác trong phòng bắt đầu ngẩng lên khỏi điện thoại. Không phải vì nội dung câu hỏi, mà là vì tông giọng Sunghoon vừa cất lên.

"Một lời nói đùa thôi mà," Sunoo đáp.

"Không buồn cười chút nào."

"Nhưng tôi thấy khá buồn cười đấy chứ."

"Bình tĩnh đi, mọi người. Giờ không phải lúc để cãi nhau," Jay ngán ngẩm lên tiếng từ góc phòng.

"Đúng đấy, bình tĩnh đi, Sunghoon." Sunoo cố gắng nặn ra một nụ cười, rồi lại cúi đầu chăm chú vào điện thoại của mình

"Là Sunghoon-hyung với em."

"Tôi chỉ dùng kính ngữ với những người xứng đáng."

Sunghoon bước đến gần hơn. "Em có vấn đề gì với anh à?"

Sunoo cảm nhận được sự hiện diện ngày càng gần của người lớn hơn, dáng vẻ căng thẳng, giọng điệu cay đắng. Cậu không nghĩ mình từng thấy Sunghoon như vậy, thậm chí còn không bao giờ nghĩ Sunghoon có thể trở nên đáng sợ, nhất là đối với một trong những thành viên. "Tôi chẳng có vấn đề gì cả."

"Ồ, vậy sao? Thế thì tại sao em lại cư xử như một đứa trẻ trong suốt mấy tuần qua?"

Sunoo cười khẩy, ngồi thẳng dậy. "Tôi biết anh thích làm lớn chuyện một cách không cần thiết, nhưng bây giờ thực sự không phải lúc, được chứ?"

"Không, nói đi. Là gì? Em khó chịu vì anh hành động như một ma cà rồng thực thụ sao? Hay kiểu mà em thích là uống bằng ống hút, dùng phấn trang điểm để trông bớt nhợt nhạt hơn? Đó là điều em muốn, phải không?"

"Ôi trời, hyung." Jungwon xen vào. "Anh ấy chỉ đang đùa thôi mà."

"Anh đang nói cái quái gì vậy?" Sunoo lườm Sunghoon.

"Nói thẳng ra đi, nói rằng em có vấn đề với anh, với bọn anh."

"Sunghoon." Jay gọi tên anh, giọng đầy cảnh báo. "Dừng lại đi. Tao nghĩ mày chỉ đang khát máu thôi."

"Tao không nói chuyện với mày."

"Này—"

"Im đi."

Sunoo nghĩ rằng mình nghe thấy Jake hít vào một hơi đầy sửng sốt.

"Anh bị làm sao thế?" Sunoo nhìn thẳng vào mắt Sunghoon, cố gắng tìm câu trả lời. "Tôi không có vấn đề gì với mấy cái răng nanh ngớ ngẩn của anh. Mà là với cái cách hành xử ngu ngốc của anh."

Sunghoon thở dài bực bội. "Không có chuyện gì xảy ra cả!"

"Nhưng nó đã có thể xảy ra."

"Và nó đã không. Không có chuyện gì diễn ra sau đó, và anh cũng đã xin lỗi rồi. Anh đã nói mình sẽ không làm vậy nữa. Tại sao em không thể bỏ qua được chứ?"

Sunoo ngừng lại một lúc. Đó không phải là một câu hỏi khó. Sunghoon ích kỷ, Sunghoon liều lĩnh, và Sunoo có quyền tức giận.

Nhưng anh ấy đã xin lỗi, tâm trí cậu lên tiếng. Anh ấy đã xin lỗi. Anh ấy nói sẽ không làm vậy nữa. Tại sao cậu vẫn còn giận dữ?

"Nếu việc anh là ma cà rồng làm em khó chịu đến vậy, thì cứ nói ra đi."

Sunoo chết lặng trước lời nói của Sunghoon, hoàn toàn bối rối trước kết luận mà người kia vừa đưa ra.

Bỗng nhiên, cậu cảm thấy một cánh tay vòng qua vai mình. Là Ni-ki. "Được rồi, chuyện gì đang xảy ra ở đây vậy?"

"Ni-ki, tránh ra." Jay cảnh báo. "Anh không nghĩ—"

"Không, chuyện này quá lố rồi. Sunghoon hyung, có thể anh quên, nhưng Sunoo và em đã ngủ chung trong nhiều năm trước khi chuyển ký túc xá. Rõ ràng là anh ấy không có vấn đề gì với ma cà rồng, mà chỉ có vấn đề với anh thôi."

Sunoo nhăn mặt trước từ ngữ của Ni-ki, nhưng bằng cách nào đó cậu cảm thấy biết ơn vì lời nhắc nhở rằng cậu chưa bao giờ ghét bỏ ma cà rồng hay thứ gì tương tự.

"Đủ rồi." Jungwon lên tiếng, giọng dứt khoát. "Em không biết chuyện gì đang xảy ra, nhưng chúng ta sắp phải lên sân khấu, nên tất cả bình tĩnh lại đi, được không?"

Không một ai cử động. Sunghoon vẫn chưa thôi cau có nhìn Sunoo, ánh mắt anh lướt từ cánh tay đang choàng lên vai người kia của Ni-ki, rồi đến gương mặt cậu. Sunoo cố kìm lại cái trừng mắt đáp trả, chỉ gật đầu trước lời nói của Jungwon. "Ừm... được thôi."

"Hyung?" Jungwon nhìn chằm chằm vào Sunghoon, chờ đợi câu trả lời. "Chúng ta sẽ nói chuyện này sau, được chứ?"

Nhưng không có câu trả lời nào được thốt lên. Sunghoon không đáp lại. Thay vào đó, hơi thở anh dần trở nên nặng nề, ánh mắt rơi xuống sàn. Anh bước lùi lại một bước, buông ra một tiếng thở hắt.

"Hoon?" Jay bắt đầu bước về phía anh.

Mũi Sunghoon phập phồng, ngay khoảnh khắc người bạn cùng tuổi sắp chạm tới, anh đẩy Jay ra. Đôi mắt anh tìm đến Sunoo lần nữa, và chỉ trong tích tắc, cậu nghĩ Sunghoon sắp lao vào mình. Nhưng rồi anh ngã khuỵu xuống sàn.

Một khoảnh khắc kinh hoàng khi mọi người vội vàng lao tới, cố gắng đỡ lấy anh. Nhưng chẳng ai đến kịp. Sunghoon ngã xuống, nằm đó bất tỉnh, giữa những tiếng kêu gọi trợ giúp.

Sunoo chứng kiến mọi chuyện diễn ra, lòng tràn ngập ước muốn giúp đỡ, được lao đến như cách mọi người làm. Nhưng cậu chưa bao giờ có thể đến gần Sunghoon mà không cảm thấy như mình đang vượt qua một ranh giới vô hình nào đó.

Đúng vậy, Sunoo và Sunghoon chưa bao giờ tỏ ra thân thiết, nhưng sự thật là, họ luôn có thời gian để thử. Chỉ là họ chưa từng làm thế. Và khi các nhân viên y tế vào và đưa Sunghoon đi, Sunoo đột nhiên sợ rằng họ sẽ chẳng bao giờ có cơ hội nữa.


- hết chương 1 -





:: trans by eun.

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro