Chương 1 : Cuộc sống thường ngày
"Này,Này! Tôi biết cậu có thể nghe thấy tôi! "
"Thôi nào thằng khốn. Để cậu ta yên đi ".
"Tao chưa bao giờ thấy cậu ta trước đây. Tao chỉ muốn nói chuyện với cậu ta một chút. "
"Mày có thể gặp rắc rối đấy."
"Cậu ta sẽ không làm gì đâu . Omega yếu ớt và nhút nhát. Ông già tao đã nói vậy. "
"Làm như ông già mày biết rõ lắm..."
Cuộc trò chuyện cứ tiếp tục như thể không một ai nghe thấy. Đôi mắt màu bạc khẽ hướng về phía chiếc bàn phía ngoài hiên. Levi Ackerman ngồi một mình, cây bút chì trong tay anh dừng lại trên mặt giấy. Có vẻ như ngay cả khi có tai nghe, anh vẫn không được yên ổn một mình. Đúng, anh có thể nghe thấy cuộc trò chuyện của những gã kia. Âm lượng đã giảm xuống nhưng anh đã hy vọng rằng chỉ cần thiết bị âm thanh nhỏ này có thể giúp anh tránh khỏi việc bị làm phiền bởi những tên rác rưởi. Có vẻ như suy nghĩ đó đã không chính xác.
"Này! Lại đây, cục cưng bé nhỏ ! "
Cuối cùng, anh thở dài ngẩng đầu, nhìn về phía cả ba. Đó là ba thanh niên trẻ, có lẽ bằng tuổi anh hoặc ít hơn. Chỉ có hai trong số họ là Alpha, còn lại là Beta. Một người thoạt nhìn có vẻ đang không thoải mái. Hai người còn lại có cùng tính cách ngạo mạn đúng độ tuổi của chúng, anh đoán vậy. Tất cả ba người tóc nâu, cả ba đều trông cao lớn hơn anh. Chúng mặc quần áo có màu sắc của một trường đại học cộng đồng(1). Có lẽ chúng đã từng là vận động viên. Sao cũng được. Anh đéo quan tâm!
"Phải, anh biết cưng có thể nghe thấy anh." Gã có đôi mắt màu xanh nói, nụ cười nhếch mép của gã phóng thẳng vào khoảng cách giữa anh và chúng . "Cưng thật sự là một omega nam ?" Tên đó thẳng thừng hỏi. Chết tiệt, thằng ranh này không biết cách xử đúng mực à?
Giống như tất cả các omega được sinh ra trước ba năm gần đây , Levi có một hình xăm màu đen ngay dưới tai trái của mình. Trước khi omega được bảo vệ, ba năm trước, tất cả omega giống như anh đều được đánh dấu để có thể dễ dàng nhận diện...Và tìm thấy nếu họ bỏ chạy. Xét cho cùng, cho đến gần đây, omega không hơn gì đồ vật sở hữu. Đến ngay cả anh đôi khi vẫn cảm thấy kỳ lạ khi có được sự tự do của chính mình...nhưng có vẻ như những tên Alpha luôn nhanh chóng làm cho mọi thứ trở nên khó khăn hơn hoặc khó xử hơn mức cần thiết.
"Đó là những gì bọn tôi nghe được" Chúng nói với một giọng khô khan. Levi đã quan sát chúng. Alpha có đôi mắt xanh lá cây cũng đang cười toe toét và chúng bắt đầu nhìn nhau. Điều đó đã tạo ra một cảm giác khó chịu trong dạ dày của anh. "Tuyệt, nếu cưng không phiền..."
"Tôi chưa bao giờ nhìn thấy một omega nam." kẻ có đôi mắt màu xanh lá cây nói, hắn dựa vào bàn. "Vì vậy, cưng giống như phụ nữ? Kì phát tình và tất cả những thứ đó? "
"Tôi thậm chí không thể ngửi thấy mùi. Cá là cưng đang sử dụng những chất ức chế mà cưng ưa thích đó hả? " Mắt xanh hỏi.
"Thôi nào, hãy để cậu ấy yên trước khi gặp rắc rối." Beta nói và bắt đầu nhìn xung quanh. Cậu ta là người duy nhất có vẻ nhận ra rằng điều này hoàn toàn khôn ổn. Levi đã quá quen với việc không có sự riêng tư hoặc sự tôn trọng từ những thằng khốn này nên anh không quá bận tâm về điều đó. Sự thay đổi trong điều luật cũng không thể ngăn chúng trở thành những thằng rẻ rách tự mãn.
"Đúng. Tôi là một omega. Và tất cả các omega đều đang tuân thủ theo đúng quy tắc của mình . Tôi có nhiều việc phải làm vì vậy nếu cậu đã hỏi xong, xin phép. " Anh nói và nhìn chúng một cách thẳng thắn.
"Chết tiệt, cậu ta thật hỗn xược, phải không?" Một tên cười cợt và chúng thúc cùi chỏ vào nhau "Ông già tao nói chơi đùa những người có thái độ không ngoan ngoãn thường thú vị hơn. Vì chúng thường tự mình gây ra những rắc rối"
Levi hơi căng thẳng. Anh đã hy vọng cuộc trò chuyện sẽ không chuyển hướng sang thế này nhưng bằng cách nào đó, nó vẫn luôn diễn ra. Khi nói đến Alpha, cuộc trò chuyện thường xoay quanh vấn đề tình dục. Đó là điều không thể tránh khỏi. Mặc dù đã ba năm trôi qua kể từ khi Omega được phép tự do và sống cuộc sống của họ như họ muốn, vẫn có những mối đe dọa dường như không bao giờ biến mất. Hầu hết các omega không bao giờ rời khỏi nhà một mình. Tất nhiên, Levi đã quá độc lập. Anh không cần ai đó nắm tay chỉ để đi uống cà phê vào buổi sáng. Và như thế, anh đã phải đối mặt với những thằng rác rưởi như hai tên này.
Anh bắt đầu đeo lại tai nghe khi tên có đôi mắt xanh lục gọi anh. Với thân hình đồ sộ, hắn đứng dậy, điều đó khiến Beta không hài lòng. Với sự tự tin tột độ mà chúng có, hắn bước đến và nắm lấy chiếc ghế bên cạnh Levi. Nó được kéo ra và sau đó hắn ngồi xuống. Khuỷu tay hắn đập xuống bàn, hắn nâng cằm anh lên. Liệu thuốc ức chế có ích gì nếu Alpha vẫn bị thu hút bởi anh ngay sau khi chúng nhận ra anh là người như thế nào?
"Cậu có vẻ khá dũng cảm. Một omega nhỏ bé dễ thương ở đây tự mình làm chủ. Không có Alpha... " Hắn nói và đưa tay ra để thử chạm vào gáy của Levi.
Ngay lập tức, một tiếng gầm gừ thoát ra từ môi anh. Bàn tay của Levi đưa lên và nắm lấy cổ tay của Alpha. Trước khi người đàn ông có thể phản ứng, anh đập cánh tay của hắn xuống mặt bàn. Tách cà phê lắc lư, suýt chút nữa thì lật úp lại vì lực. Một ngày đã bị hủy hoại bởi một thằng đầu b* rẻ rách. Khi thả tay người đàn ông ra, Levi gom giấy tờ và bút chì, nhét tất cả vào ba lô.Mấy thằng khốn khiến anh rất tức giận. Anh chỉ muốn được yên tĩnh.
"Mày nghĩ mày là ai?" Mắt xanh biển hỏi, lúc này cũng đứng dậy. Tên mắt xanh lá cây lúc này đang gầm gừ trong cổ họng, rõ ràng không thích omega dám lên mặt với mình như vậy. "Tại sao mày không ngồi xuống và trở thành một con đi* omega ngoan ngoãn?"
"Tao đi đây. Hai chúng mày có thể thoải mái ngồi đây và đùa giỡn với nhau nhưng tao không thể giả vờ bởi vì giống loài thượng đẳng chết tiệt của chúng mày. " Anh gắt lại. Cả hai tên đều có vẻ bị sốc nhưng bắt đầu hoàng hồn nhanh chóng.
"Cái gì, tên đi*?"
"Thôi nào, bọn mày!" Beta nói, vội vàng chạy tới. Tên đó chen giữa bạn bè nó và Levi."Khốn nạn. Chúng mày có muốn bị bắt không? "Beta hỏi, giơ hai tay lên như thể điều đó có thể ngăn cản bất cứ ai. Levi đã không để ý xung quanh khi tất cả đều quay về hướng này
Lần thứ hai bị phân tâm bởi tên bạn của chúng, anh lập tức xoay người và phóng xuống vỉa hè. Có một tiếng ồn ào phía sau anh, nhưng anh thậm chí không thèm liếc lại. Đôi chân anh phi nhanh trên vỉa hè. Mặc dù thấp bé, nhưng anh đã học cách di chuyển nhanh chóng để tránh những người đàn ông tệ hại hơn cả những thằng ban nãy. Tuy giờ anh thấy vô cùng căng thẳng. Nhưng anh không sợ hãi, anh không bao giờ sợ hãi. Cơ thể anh giống như một sợi dây cao su, căng ra và sẵn sàng giật lại bất cứ lúc nào. Điều quan trọng duy nhất là phát hiện ra khoảng cách giữa anh và mối đe dọa càng sớm càng tốt.
Omega đã đi được vài dãy nhà trước khi anh dừng lại bên ngoài một siêu thị ở góc nhỏ. Anh dựa lưng vào bức tường bên ngoài và hít thở nhiều hơi, run rẩy. Anh ghét phải thừa nhận điều đó đến mức nào,anh đang trên bờ vực hoảng loạn. Cơ thể anh đau đớn vì căng thẳng và tim anh đập nhanh đến mức không thở nổi. Nước mắt anh trào ra nơi khóe mắt, nhưng anh nhất quyết không để chúng rơi. Không một Alpha chết tiệt nào có thể làm cho anh khóc
Mỗi lần anh bị buộc vào một tình huống như vậy, anh lại thấy mình ở nơi đó, cái địa ngục mà anh đã mắc kẹt trong suốt phần đầu tiên của cuộc đời trẻ tuổi của mình. Những bức tường bẩn thỉu. Cổ áo... Anh nuốt khan, đưa bàn tay đưa lên chạm vào cổ họng như thể anh vẫn còn cảm nhận được lớp da sờn ở đó. Ở nơi đó, anh là vật sở hữu. Ở đây, anh đã được tự do. Anh được là chính mình. Không có vấn đề gì. Levi phải liên tục nhắc nhở bản thân về sự thật đó. Anh không còn là vật sở hữu của người khác. Anh không còn phải trao thân xác của mình cho bất cứ ai muốn.
Đôi mắt bạc từ từ mở ra.
Thế giới vẫn chuyển động xung quanh anh. Mọi người bước qua, sống cuộc sống của họ mà không biết gì về những gì anh vừa trải qua. Họ đang trên đường đi làm, gặp gỡ bạn bè, về nhà sau những đêm dài ... không ai trong số họ phải đối mặt với sự quấy rối giống như anh. Levi hít một hơi và ổn định bản thân.Bàn tay vuốt lên mái tóc của mình, cảm nhận được sự lấm tấm của mồ hôi. Tuyệt vời, mẹ nó, bây giờ anh trông thật nhếch nhác. Hạ tay xuống, anh nhìn chằm chằm vào những ngón tay đang run rẩy của mình. Anh cứ để sự run rẩy đó làm anh khó chịu. Khi nào thì điều đó sẽ ngừng xảy ra? Khi nào anh có thể đối mặt với chúng mà không hoảng sợ?
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro