Chương 7: Em gọi anh là anh, được không ạ?
Mấy ngày này có thể nói là những ngày khô khan và ngột ngạt nhất đối với nhân viên Minh Hoàn, không ai dám đùa cợt, không ai dám nói lời dư thừa, thậm chí khi ăn ở nhà ăn, họ cũng vô thức liếc nhìn chiếc camera đang nhấp nháy ánh đèn xanh.
Sau cùng trải qua quá trình điều tra, tổng cộng có 9 nhân viên ở khu vực trọng yếu đã bị sa thải, khoảng 234 nhân viên bị cấp trên trực tiếp gọi lên nhắc nhở.
Trần Duật nói với Phó Tổng Giám đốc: "Thái Phương Minh là trợ lý của cậu, xử lý thế nào là tùy cậu quyết định."
Thái Phương Minh không bị sa thải mà sợ đến mức tự nộp đơn xin thôi việc, thương lượng ngày mai có thể thu dọn đồ đạc rời đi luôn, bất ngờ là Phó Tổng Giám đốc không đồng ý ngay lập tức.
Thông thường, nhân viên chính thức cần phải thông báo bằng văn bản cho đơn vị sử dụng lao động trước 30 ngày, để đơn vị có đủ thời gian sắp xếp công việc bàn giao.
Phó Tổng Giám đốc yêu cầu Thái Phương Minh phải làm đủ một tháng.
Nhưng ở môi trường công sở, ngoài việc phải chịu đựng sự soi mói của hàng trăm nhân viên, cấp trên trực tiếp còn có vô số cách để khiến Thái Phương Minh suy sụp.
Thái Phương Minh ban đầu còn cố gắng đi làm hai ngày, sau đó không chịu nổi nữa, liên tục bỏ việc, thế là bị trừ lương và thưởng.
Đó chỉ là hình phạt bề mặt, còn đằng sau, Phó Tổng Giám đốc chắc chắn sẽ không bỏ qua cho gã.
Bộ phận kỹ thuật đã rà soát toàn bộ máy tính ở khu vực trọng yếu, lại bất ngờ phát hiện dấu vết mấy tấm ảnh giường chiếu trên máy tính của một người, sau đó có vẻ như muốn buôn chuyện, người này còn gửi cho một máy tính khác.
Chính là hai người hôm đó đã ngồi lê đôi mách chuyện của Trần Duật ở phòng trà.
Họ đồng thanh kêu oan: "Tôi không biết gì cả! Tôi không làm! Tôi chẳng làm gì hết!"
Phó Tổng Giám đốc chẳng buồn nghe, trực tiếp cho thôi việc.
Đến đây, sự việc coi như kết thúc.
Chỉ là, không ai biết rằng, Trần Duật đã bí mật hỏi trợ lý đặc biệt: "Camera ở quán net quay được 8 người ở tầng 101, còn tầng 102 thì sao?"
Trợ lý đặc biệt: "Không có ai ở tầng 102, tầng 100 có 13 người."
Không có bằng chứng, chỉ là phỏng đoán, cộng thêm cái tính lắm mồm của Thái Phương Minh, gây thù chuốc oán không ít, Trần Duật im lặng, tay chống cằm, ngón tay gõ nhẹ lên má.
Trợ lý đặc biệt đúng là người đã ở bên cạnh người đàn ông này 6 năm, cô nói: "Cậu đang nghi ngờ ai sao? Ai vậy?"
Trần Duật trầm ngâm một lát rồi nói: "Thôi, bỏ đi."
Đinh.
Ăn Uông cửa sổ: Vui quá.
Ăn Uông cửa sổ: Hôm nay vui quá đi ~
Trần Duật vừa đỗ xe trước cửa câu lạc bộ bóng chày, anh thấy tin nhắn của em gái, không hiểu sao cảm xúc vui vẻ như cũng lan sang anh, anh bật cười, gõ chữ: Sao thế? Hôm nay ông chủ khen em à?
Ăn Uông cửa sổ: Đúng ạ!
Trần Duật không hỏi thêm chuyện gì đã xảy ra, tiềm thức mách bảo anh không nên làm vậy, anh chỉ trả lời: Giỏi lắm.
Ăn Uông cửa sổ: Lúc này anh trai phải hỏi vì sao ông chủ khen em chứ.
Trần Duật nhướng mày, vui vẻ chấp nhận: Ừ, vì sao?
Ăn Uông cửa sổ: Tại cánh hoa hồng trong văn phòng bị lệch, thế là em rất cẩn thận chỉnh lại từng bông!
...?
Cái gì? Trần Duật nhíu mày, ngón tay khựng lại trên không một phút, vẻ mặt không hiểu, nhưng thực tế lại trả lời: Giỏi thật, cẩn thận quá.
Ăn Uông cửa sổ vui sướng hết cỡ: Hì hì.
Trần Duật tắt máy xe, vừa định nhấn gửi, nghĩ một lát, thêm chữ 'nhé' vào: Anh có việc, lát nữa nói chuyện nhé?
Ăn Uông cửa sổ: Anh trai đi đâu vậy ạ?
Yu: Đánh bóng chày, vận động một chút.
Ăn Uông cửa sổ: Ể?! Anh trai cũng biết đánh bóng chày sao? Ngầu quá đi!
Yu: Biết một chút thôi.
Ăn Uông cửa sổ: Muốn đến xem anh trai đánh giải.
Yu: Được thôi, lúc đó anh đến đón em.
Ăn Uông cửa sổ: Tuyệt vời.
Baseball Corner.
Câu lạc bộ bóng chày này do Trần Duật bỏ vốn xây dựng, người đến chơi không nhiều, chi phí xây dựng, thiết bị, dụng cụ, điện nước đều ở mức giá trên trời, định sẵn chỉ có thể duy trì bằng đam mê.
Trần Duật vào phòng thay đồ thay quần áo, vừa ra nghe thấy lễ tân nói chuyện: "Ngoài kia có một cậu trai trẻ, không biết sao, có vẻ sợ người lạ, lảng vảng hai ba ngày rồi, không dám vào hỏi."
"Khách hàng đó! Khách hàng đó! Mau ra mời chào đi!"
"Tôi không dám, tôi hướng nội, chị đi đi."
Trần Duật vừa đi vừa đeo đồ bảo hộ khuỷu tay, nói: "Coi chừng có tiền sử bệnh tâm thần, hai ba ngày rồi mà không đuổi, ở đây còn có con gái."
Anh chống tay lên bàn, cúi người nhìn màn hình camera.
Cô lễ tân bên cạnh vô thức nín thở, từ chỗ cô ngồi ngước lên chỉ thấy đường quai hàm rõ nét và chiếc mũi cao của Trần Duật, cô... Có chút không chịu được!
Khi nhìn rõ người trong camera, Trần Duật khựng lại, anh mặc áo bóng chày, đi ra cửa câu lạc bộ, gọi một tiếng: "Uông Tuyệt."
Uông Tuyệt hai tay ôm chặt balo, có vẻ bị giật mình, hắn há miệng, theo bản năng muốn gọi, nhưng quay sang thấy Trần Duật mặc đồ khác, lại ngậm miệng.
Trần Duật khoanh tay, thong thả nhìn đối phương.
Uông Tuyệt như một robot được nhập lại lệnh, "A" một tiếng, hơi mở to mắt: "Chủ tịch Trần?"
Thực ra Trần Duật cũng hơi ngạc nhiên, trùng hợp vậy sao?
Nhưng cũng dễ hiểu, bóng chày ở trong nước không phổ biến, câu lạc bộ bóng chày lại càng ít, cả thành phố G cũng chỉ có 6 sân, thêm vị trí gần công ty, gần nhất chính là chỗ này.
Hơi lạnh, Trần Duật hỏi: "Cậu thích bóng chày?"
"Thích ạ!" Uông Tuyệt kích động nói thích, lại tò mò hỏi, "Chủ tịch Trần cũng ở câu lạc bộ này sao?"
Trần Duật bỏ lại một câu "Ở đây chờ" rồi vào lại câu lạc bộ, lát sau anh mặc áo phao lông vũ đi ra, "Cậu muốn tham gia không?"
Uông Tuyệt vừa gật đầu vừa "Dạ dạ", hắn nói: "Tôi thấy người bên trong nhìn đáng sợ quá, nên không dám vào."
Trần Duật "Ừ" một tiếng, đối với một cậu sinh viên mặt trắng như Uông Tuyệt, mấy ông chú cơ bắp đầy râu ria bên trong đúng là đáng sợ thật.
"Nhưng bây giờ tốt quá rồi," Giọng Uông Tuyệt nhẹ nhàng, hắn nhìn Trần Duật, cười an tâm, "Có Chủ tịch Trần ở đây, tôi không sợ nữa."
Trần Duật mơ hồ nhớ rằng mình trước mặt Uông Tuyệt luôn không cười, cũng rất nghiêm khắc, không hiểu sao lại khiến Uông Tuyệt cảm thấy an toàn, anh nói: "Bây giờ là giờ tan làm, người bên trong cũng không biết thân phận của tôi, cậu không cần gọi tôi là Chủ tịch Trần, cứ gọi tên tôi là được."
"Ơ?" Uông Tuyệt có chút kinh ngạc, thử gọi một tiếng: "Trần... Trần Duật? Tôi... Tôi thấy hơi kỳ cục, dù gì Chủ tịch Trần cũng là cấp trên trực tiếp của tôi, lại còn lớn hơn tôi nữa..."
Trần Duật không nói gì, chỉ im lặng nhìn xem Uông Tuyệt định nói tiếp cái gì.
Uông Tuyệt có chút ngại ngùng, chậm rãi nói: "...Anh? Em gọi anh là anh, được không ạ?"
Trần Duật quả quyết nói: "Không được."
Uông Tuyệt hiếm khi ngẩn người, kết quả này không giống như những gì hắn nghĩ.
Đó là một biểu cảm thay đổi rất chân thật, lông mày hơi nhướng lên, miệng hơi hé mở, một bộ dạng ngơ ngác đáng yêu, trên gương mặt xinh đẹp đó trông rất nổi bật và linh động.
Trần Duật thích nhìn những biểu cảm thay đổi theo từng hành động của mình như vậy, anh không hề che giấu sự thưởng thức của mình trong hồi lâu, trước khi Uông Tuyệt sắp tủi thân, anh nói: "Được, nhưng chỉ giới hạn ở sân bóng chày, ở công ty, tôi không muốn mối quan hệ này ảnh hưởng đến thái độ và trạng thái làm việc của cậu."
Khuôn mặt Uông Tuyệt lại trở về vui vẻ, cười nói: "Vâng ạ!"
Khi Trần Duật dẫn người vào, nhân viên lễ tân đều giật mình, trong camera thì gương mặt đó mờ nhạt, chỉ nhìn được đại khái, sớm biết rõ đẹp trai như vậy, cô đã lập tức biến thành người hướng ngoại rồi!
"Anh Duật, anh quen à?"
Nghe thấy cách xưng hô này, Uông Tuyệt khựng lại.
Trần Duật nói: "Ừ, bạn."
Nhân viên lễ tân nhìn Uông Tuyệt, "À, ra là bạn!"
Uông Tuyệt nở một nụ cười thân thiện với cô.
"Đến tìm hiểu về câu lạc bộ sao?" Sau khi nhận được câu trả lời khẳng định, nhân viên lễ tân bắt đầu giới thiệu về cơ sở vật chất và giá cả các thứ cho Uông Tuyệt.
Còn Trần Duật thì định vào sân bóng chày trước.
"Chủ..." Uông Tuyệt vội gọi anh lại, "Anh, anh ơi!"
Trần Duật quay đầu lại, trên mặt viết rõ mấy chữ "Sao thế".
Uông Tuyệt chạy lon ton tới, có chút gấp gáp: "Anh không đợi em sao?"
"Sẽ lâu lắm," Trần Duật đọc tên cậu, "Uông Tuyệt, tôi nhớ cậu trưởng thành rồi."
Uông Tuyệt có vẻ như không nghe thấy vế sau, cậu nói: "Nhanh thôi mà! Em đi đóng tiền ngay."
Hội phí một năm là 38.000 tệ, Uông Tuyệt không chút do dự chuyển khoản, nhân viên lễ tân chưa từng gặp vị khách nào hào phóng như vậy.
Trần Duật không ngăn cản, chỉ quan sát xem Uông Tuyệt định làm gì, muốn dùng bóng chày để lấy lòng anh sao?
Biết vị trí thư ký không có nhiều cơ hội thăng tiến, muốn chuyển sang vị trí cốt cán?
Vì anh đến sân bóng chày đều cố tình chọn những buổi tối không có lịch trình, nên anh không nói với Uông Tuyệt vừa nhậm chức về việc mình chơi bóng chày, mà ở Minh Hoàn, người biết cũng chỉ có trợ lý đặc biệt quen biết từ lâu và thư ký riêng nhắc nhở lịch trình cho anh.
Có phải hai người này nói không?
Vấn đề này rất dễ xác minh, mà câu trả lời phủ định của hai người đó cũng cho thấy việc Uông Tuyệt xuất hiện ở đây chỉ là một sự trùng hợp.
Rất nhiều người thông qua đủ mọi cách thức và con đường để kết thân với anh, hiện tại đúng là chưa có ai tiếp cận từ phương diện bóng chày.
"Anh ơi!" Đôi mắt nhạt màu của Uông Tuyệt làm đôi mắt hắn có vẻ càng trong veo hơn, hắn cười rất tươi, "Em xong rồi, chúng ta đi thôi."
Nhưng Uông Tuyệt không ngờ rằng, đây mới chỉ là bắt đầu, hắn không có gì cả, phải mua đồ thử, mua đồ dùng, mà điều khiến hắn không ngờ hơn nữa là, Trần Duật bất đắc dĩ thở dài một tiếng, vỗ vỗ vai hắn, nói: "Cứ thử từ từ, đồ dùng rất quan trọng tôi ở trong sân bóng chờ cậu, cậu vừa vào là thấy tôi ngay."
Khóe miệng vừa hạ xuống của Uông Tuyệt lại lập tức cong lên, "Vâng ạ!"
Trần Duật là người bắt bóng kiêm người đánh thứ tư, hỏi anh vì sao lại thích bóng chày, thực ra là một khoảnh khắc rất khó hiểu, rất hư vô.
Năm đó anh vừa đến Mỹ, được bạn bè lôi kéo đi xem một trận bóng chày, vốn dĩ anh cũng chẳng hứng thú gì, cho đến khi anh nghe thấy —
Bịch.
Trong mùa hè oi bức, mùa ve kêu, tiếng hò reo sôi sục, âm thanh trầm đục đó trực tiếp chiếm lấy thính giác của anh.
Đó là tiếng bóng chày bay nhanh qua 16.46 mét rơi chính xác vào găng tay.
Trần Duật cúi đầu nhìn đồng hồ, rồi lại nhìn xung quanh, đã qua một tiếng rưỡi rồi, Uông Tuyệt vẫn chưa xong?
Người mà có thể lảng vảng bên ngoài câu lạc bộ ba ngày không chịu vào, có khi nào đang trốn trong phòng thay đồ không dám ra không?
Uông Tuyệt cũng coi như là do anh dẫn vào, Trần Duật đau đầu, định đi ra tìm xem, kết quả còn chưa đến gần phòng thay đồ, đã nghe thấy một trận ồn ào.
"Sao vậy Đại Tráng, người này mới tới à?"
"Ai mà biết được."
"Ê cậu em, sao còn chảy máu thế kia, có chuyện gì vậy?"
Mấy người vây quanh ở đó, Trần Duật biết Đại Tráng, người chơi vị trí shortstop(*) của đội, anh nhấc chân, đi về phía đó, trước tiên là thấy mấy thành viên trong đội, sau đó là tấm lưng vạm vỡ của Đại Tráng.
(*)Shortstop là vị trí trong bóng chày nằm giữa base 2 và base 3, chịu trách nhiệm bắt bóng, chuyền bóng, và hỗ trợ phòng thủ. Đây là vị trí yêu cầu phản xạ nhanh và kỹ năng tốt.
Trần Duật khựng lại.
Xuyên qua khe hở giữa mấy bóng người, anh bắt được mái tóc màu nhạt của Uông Tuyệt.
Chỉ là, Uông Tuyệt lúc này rất xa lạ, hắn đứng đó, tóc mái rủ xuống, tạo thành một bóng mờ trên lông mày, mà đáng sợ nhất chính là thần sắc của hắn, không nói gì, chỉ im lặng nhìn chằm chằm người khác, không mang theo chút cảm xúc nào, giống như đang nhìn một vật chết, âm trầm và độc ác.
Đồ Nam Kình
Trần Duật: Cậu ta muốn thăng chức chuyển vị trí.
Uông Tuyệt: Không, tôi muốn làm vợ chủ tịch.
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro