Predict the future

[Nếu tương lai được định sẵn sẽ xảy ra, thì việc biết trước nó chính là một hình phạt.]

"Theo như ý cô nói thì cô có thể thấy được tương lai phải không?" Lão ăn mày già ngồi bên vệ đường, đưa tay chỉnh lại cặp kính râm có chút trượt xuống sống mũi của mình.

Nghĩ người kia có thể nhìn thấy, Tôn Thừa Hoan khe khẽ gật đầu.

Lão ăn mày cười khó đoán, vuốt nhẹ râu, "Bạn học nhỏ, mọi việc trên đời đều được Chúa phù trợ."

Son Seungwan nghịch những đồng xu trong tay, dự định ném 10 cent vào, nhưng rồi dừng lại khi thấy sự hài lòng hiện hữu trên mặt ông lão.

"Tôi không muốn nó."

"Sao?"

"Tôi nói là, tôi không muốn có khả năng này." Son Seungwan bĩu môi, ném tất cả số tiền mà cô có vào trong cái bát sứ trước mặt rồi phủi tay rời đi. Dù sao thì cô cũng chỉ định tìm một người nghe mình nói chuyện.

Lão ăn mày cởi chiếc kính ra, nhìn vào số tiền ở trong bát, rồi lại nhìn bóng lưng của Son Seungwan

"Ý trời khó trái."

---------------------------------------------------

Son Seungwan so với các bạn đồng trang lứa thì thông minh hơn hẳn, hay nói cách khác, cô và những đứa trẻ đó không giống nhau. Trong thời gian còn bi bô tập nói, cô có thể nhìn vào người trước mặt mà ậm ừ những câu mơ hồ họ chuẩn bị nói tiếp theo. Ðứa trẻ trời sinh sáng dạ thì người lớn sẽ hài lòng mà cười vang.

Cho đến khi đủ lớn để có thể nhận thức, Son Seungwan mới phát hiện có điều không ổn, cô dường như có thể nhìn thấy được cả những chuyện trong tương lai. Chẳng hạn như khi đang ngồi làm bài tập, cô bất ngờ thấy mình bị lọ hoa rơi trúng đầu, phải cạo hết tóc mà băng bó. Son Seungwan sợ hãi khóc thét, bởi vì nhìn bản thân trên giường bệnh xấu xí, cứ thút thít mà ôm lấy mẹ không chịu ra khỏi nhà, nhưng dù sao việc học không thể chậm trễ.

Một tuần sau, Son Seungwan lo lắng nắm tay mẹ đi ra ngoài, thỉnh thoảng ngước nhìn lên các căn hộ chung cư, đoán xem chậu hoa nào sẽ rơi xuống đầu cô ấy. Son Seungwan cố gắng duy trì tư thế nhìn lên, để đảm bảo rằng những chậu hoa kia có rơi, cũng sẽ không rơi xuống chỗ cô. Trường của Son Seungwan đã ở ngay góc đường, trái tim bị treo lơ lửng rốt cuộc cũng có thể buông lỏng. Ðột nhiên, một lọ hoa vô ý đập xuống đầu cô mà không báo trước. Son Seungwan choáng váng, cô bất tỉnh trước khi kịp nhìn thấy vẻ mặt hoảng sợ của mẹ mình.

Son Seungwan tỉnh lại trong bệnh viện, cô đưa tay chạm vào miếng băng gạc trên đầu, cảm nhận mái tóc xinh đẹp của mình bị cắt ngắn. Mẹ cô nói, cũng may đôi vợ chồng cãi nhau sống ở trên tầng hai, không thì không phải chỉ khâu vài mũi. Son Seungwan nhìn giỏ trái cây được hai vợ chồng gởi đến bên giường, thâm tâm lần đầu tiên cảm thấy mùi vị của bất lực.

Cô không thể thay đổi bất cứ ðiều gì.

Sau ngày hôm đó, Son Seungwan tự thôi miên bản thân quên đi mình có một khả năng như vậy. Bởi lẽ dù cô có cố gắng thay đổi thế nào thì mọi việc vẫn sẽ diễn ra như đã định. Ví như, nếu được dự đoán là đi học muộn, mặc kệ tối hôm trước điều chỉnh đồng hồ báo thức sớm hơn một tiếng và chuẩn bị, cô vẫn sẽ xuất hiện ở cổng trường sau khi chuông reo. Hoặc nếu biết trước mình sẽ trượt kì thi, thì dù có ôn tập và sửa lỗi bao nhiêu lần đi chăng nữa, thì cô cũng sẽ thiếu mất nửa điểm.

Mọi nỗ lực đều thất bại.

"Tôi không muốn có khả năng này." Son Seungwan, người vừa tốt nghiệp trung học cơ sở nói với lão già ăn mày ven đường. Và đối với những điều bí ẩn mà lão ấy nói sau khi Son Seungwan rời đi, cô thực tâm không muốn biết.

---------------------------------------------------

[Tôi sẽ đến Hàn Quốc để làm idol.]

Son Seungwan đang chơi điện thoại, bỗng cảm thấy cuộc sống của mình sớm thay đổi. Mặc dù hằng năm trường học đều sẽ có hướng nghiệp, nhưng vì lí do gì mà làm thần tượng? Lại còn là ở Hàn Quốc? Buông điện thoại suy nghĩ hồi lâu, cô vẫn không hiểu cơ duyên nào sẽ đưa đẩy mình

Cho đến khi Bae Joohyun xuất hiện trước mặt, Son Seungwan mới hiểu. Thì ra trên đời này lại có người cười đẹp đến vậy, thâm tâm lập tức trở mềm nhũn. Trong phòng họp chật ních các cô gái và nhân viên, người chưa bao giờ thích tiếp xúc gần với người khác lại vượt qua bể người mà tìm đến cô gái mắt cười để nói chuyện

"Chị sẽ đi đâu?" Son Seungwan giả vờ vô tình hỏi cô gái đang giới thiệu với người khác về lí lịch của mình.

"Hàn Quốc! Nhà chị ở Hàn Quốc và chị muốn trở về nơi đó!" Cô gái hào hứng trả lời, vẫn không thay đổi mà cười cong đôi mắt.

Hệt như vầng trăng khuyết trên bầu trời Toronto đêm qua...

Tựa như ma xui quỷ khiến, Son Seungwan quay đầu nói với mẹ của mình, "Mommy, con muốn đến Hàn Quốc." Vì định mệnh đã cho em gặp được chị, thì không có lí do gì mà em lại từ chối sự sắp đặt của số phận. Son Seungwan cười gật đầu, cùng Bae Joohyun vươn tay chào tạm biệt, trong đầu tưởng tượng đến vẻ mặt bất ngờ của cô ấy khi cả hai gặp lại.

---------------------------------------------------

Càng về sau mọi chuyện lại càng thuận lợi.

Son Seungwan từ nhỏ đã biết cách chọc ghẹo các cô gái và làm họ vui vẻ. Cho nên cô quá hiểu cách làm Bae Joohyun vui. Chỉ một đoạn truyện hài copy trên mạng cũng đủ khiến cô gái ngốc nghếch cười thích thú, suýt chút nữa là đụng đầu vào tường. Còn Bae Joohyun, ngay từ lúc mới bắt đầu đã vì sự hấp dẫn của Son Seungwan mà vô phương hồi đáp, cũng vì sự đáng yêu mà cùng Son Seungwan thoải mái thay đổi cách xưng hô.

"Joohyun unnie."

"Chuyện gì, Seungwannie?"

Mối quan hệ của hai người tiến gần hơn một cách vô thức.

---------------------------------------------------

Các dự đoán của Son Seungwan xuất hiện thường xuyên hơn lúc trước

[Tôi sẽ đến gặp cha mẹ của Bae Joohyun.]

Càng ngày càng nhiều hơn, nhưng Son Seungwan vẫn vui vẻ mà tiếp thu, đơn giản là vì trước khi chuyện đó xảy ra, cô đều sẽ có sự chuẩn bị.

Cho nên, khi Bae Joohyun mở cổng, cũng là thời điểm Son Seungwan bộc lộ ủy khuất. Cô ấy sẽ không chịu được khi thấy mình khóc, điều này Son Seungwan biết rõ.

"Em nhớ chị." Mang theo nước mắt không thật tâm để đổi lấy cái ôm ấm áp của Bae Joohyun, mệt mỏi qua một đêm đều tan biến.

Son Seungwan rất lấy làm biết ơn khả nãng của mình, cho phép bản thân nhận lấy hạnh phúc khó có thể giành lần hai, ngay cả nhịp tim của Bae Joohyun, cô đều có thể cảm nhận. Nhưng làm Bae Joohyun cau mày là việc mà cô không tự nguyện muốn phát sinh, nên khi cô hỏi cô ấy có thể vào nhà chơi không, liền nhanh chóng nhận được hồi đáp.

Son Seungwan hếch mặt lên và ngoan ngoãn chờ đợi lời khen của Bae Joohyun, tất cả đều là xúc tác cho mối quan hệ của cô thì việc gì phải cưỡng lại nó? Bae Joohyun đặt tay lên đầu Son Seungwan, vừa tỏ vẻ ngạc nhiên vừa cảm thấy hài lòng.

Cái nhìn của Son Seungwan với Bae Joohyun khiến mẹ cô ấy khen ngợi, khẳng định rằng bọn họ chắc hẳn là chị em tốt với nhau.

"Đương nhiên không phải!" Son Seungwan đáp lại trong tiềm thức, thuận tay hướng tới Bae Joohyun đang xem tivi mà ôm lấy

"Chúng ta sẽ luôn luôn như thế này, phải không?"

Bae Joohyun bất ngờ, bất đắc dĩ mỉm cười gật đầu. Nhận được câu trả lời vừa ý Son Seungwan mới chịu buông, tiếp tục trò chuyện với mẹ của cô ấy. Bae Joohyun ngồi một bên, buồn cười nhìn Son Seungwan hệt như con ruột mà cùng mẹ cô nói những chuyện trên trời dưới đất. Bae Joohyun bắt đầu cảm nhận sâu sắc, dường như chính mình đã mang một "tình địch" về nhà.

Trên đường trở về, Bae Joohyun không khỏi buồn ngủ, Son Seungwan chỉnh sửa tý thế chính mình để cô ấy có thể dựa vào thoải mái hơn.

Bae Joohyun thật sự xinh đẹp.

Quay đầu nhìn cảnh vật lướt nhanh ngoài cửa sổ.

Xinh đẹp hơn tất cả mọi thứ trên đời này...

---------------------------------------------------

[Tôi sẽ cùng Bae Joohyun ở bên nhau.]

Khi tỉnh lại sau giấc mơ, Son Seungwan không khỏi sợ hãi bởi điều này, nhất thời không thể biết được là dự đoán không thể cưỡng lại hay là hi vọng ở sâu trong nội tâm chính mình. Nhưng cô không thể hồ đồ đến mức đưa Bae Joohyun chạm vào ranh giới đỏ của công ty, Son Seungwan quyết định dập tắt ý tưởng vừa nhen nhóm. Rốt cuộc, chỉ cần không lên tiếng, mối quan hệ này vẫn sẽ tiếp tục vận hành suôn sẻ.

Chắc chắn là như vậy.

"Bae Joohyun, chị nhất định phải là ngôi sao lớn toả sáng trên sân khấu." Son Seungwan tự nói với chính mình.

Ngay cả khi nó là định mệnh, cô vẫn muốn dùng mọi cách thay đổi nó chỉ vì người đó.

Son Seungwan bắt đầu lảng tránh Bae Joohyun cho dù là cố ý hay vô ý. Và cô sẽ tìm ra những lí do để tránh bị nghi ngờ thông qua một số bình luận không phù hợp từ người hâm mộ. Tuy nhiên, mỗi lần Bae Joohyun đưa ánh mắt nhìn về phía cô, đều hệt như một nhát dao bén ngọt mà cứa vào trái tim không chút khó khăn. Son Seungwan còn tưởng rằng lần này mình có thể chống chọi một chút lại với số phận, nhưng cho đến khi Bae Joohyun ném cơ thể đầy mùi cồn lên người cô... Son Seungwan vẫn là không thể trốn thoát.

Nhìn Bae Joohyun dính sát vào chính mình, giọng điệu mang theo biết bao nhiêu ủy khuất.

"Dựa vào cái gì mà em lại không để ý đến tôi?"

"Tại sao lại trốn tránh tôi?"

"Tôi đã làm gì sai? Mau nói cho tôi biết."

Son Seungwan bắt gặp đôi mắt đẫm lệ của Bae Joohyun mà chợt nhận ra, vì cái gì mà cô không biết đôi mắt xinh đẹp này đã từng vì mình mà cười, rồi bây giờ vì chính mình mà khóc. Còn điều gì mà Son Seungwan bỏ qua nữa?

Bình tĩnh mà nhanh chóng nhấc bổng Bae Joohyun đưa về phòng, mặc kệ cho cô ấy vẫn như cũ lên án hành động của cô. Tiếng ồn ào của các thành viên vang lên bên ngoài hành lang, Son Seungwan nhìn người đang mất nhận thức vì cồn nằm trên giường.

"Nếu em nói em thích chị?" Kìm nén hồi lâu, Son Seungwan nói ra bí mật giấu kín trong lòng, cảm giác nhẹ nhõm hệt như trút được một gánh nặng. Son Seungwan biết, lời thổ lộ của cô rồi cũng sẽ bị người này quên mất khi tỉnh dậy.

Nhưng vạn sự không ngờ rằng, Bae Joohyun đột nhiên mở mắt nhìn cô cười ranh mãnh.

"Chị biết."

---------------------------------------------------

Tình yêu của họ bắt đầu hệt như một giấc mơ, Son Seungwan mỗi ngày thức dậy đều hỏi Bae Joohyun tính xác thực của mối quan hệ này.

Nó là sự thật...

Hệt như nụ hôn của Bae Joohyun.

Son Seungwan ước gì có thể nói cho mọi người là họ đang yêu nhau, người mới biết yêu luôn muốn khẳng định quyền sở hữu. Bae Joohyun liền cười chọc cô hãy giữ cô ấy cẩn thận, nếu không cô ấy liền chạy mất.

"Không được!!!" Son Seungwan chân trần bước xuống giường, chạy đến cạnh Bae Joohyun đang ngồi trang điểm mà ôm chặt lấy cô ấy.

"Chị không được trốn thoát!"

Tình yêu của Son Seungwan giành cho Bae Joohyun tăng lên từng ngày. Cô yêu sự nghịch ngợm của cô ấy, sẵn sàng phối hợp khi cô ấy cầm lấy một cây gậy nhỏ giả làm đũa phép mà đọc thần chú.

"Son Seungwan mau biến thành chú chó nhỏ."

"Gâu."

Cô yêu cái cách cô ấy thích thú chuẩn bị cho một chuyến đi chơi mà mọi người không mấy háo hức, để rồi thất vọng khi nó bị hủy. Ðến khi thấy Son Seungwan cười vì điều này mà không ngủ, cô ấy đã bực dọc hướng đến cô trút giận.

"Ngủ mau, không thì về phòng."

Và, cô yêu những lúc Bae Joohyun ngây ngốc trong những lần đi diễn khi dễ dàng rơi vào trò lừa đảo của mình hết lần này đến lần khác.

"Bạn gái, chị có muốn mang em về nhà?"

"Được, chị mang em về."

Nhưng nếu mọi chuyện dừng lại ở đó, thì hay biết mấy...

---------------------------------------------------

[Tôi sẽ mất đi Bae Joohyun.]

Mất đi? Son Seungwan nên định nghĩa sự mất đi này như thế nào? Cô đã gọi cho Bae Joohyun vô số cuộc gọi vào đêm hôm đó. Người bên kia đang rất buồn ngủ, mà Son Seungwan lại cực kỳ lo lắng.

"Cửa đóng chưa? Ðã khoá chưa?"

"Còn cửa sổ nữa, đóng kĩ rồi chứ?"

"Không được đi đâu một mình biết chưa?"

. . .

Bae Joohyun ngáp dài trên điện thoại, cô chỉ còn một chút ý thức để hỗ trợ bản thân trả lời những câu hỏi liên tục của Son Seungwan.

"Ừ... Ừ..."

Son Seungwan vẫn còn đang treo lơ lửng, nhưng cô vẫn không chịu được việc bản thân tiếp tục hành hạ người yêu mình đến kiệt sức.

"Ngủ đi, nhưng chị đừng tắt điện thoại."

"Hả?"

"Ðừng tắt máy."

Bae Joohyun ôm gối tiếp tục tiến vào mộng đẹp, còn Son Seungwan đối mặt với màn hình di động mà chờ tới rạng đông. Vì muốn đến bên Bae Joohyun ngay lập tức, Son Seungwan bất chấp quy định của công ty mà chạy đến chỗ cô ấy.

"Ðừng làm những chuyện kì lạ." Bae Joohyun lạnh lùng, cách đây một khoảng thời gian, những gì họ làm đã đến tai của công ty và họ buộc phải tách nhau ra nếu không muốn bị kỉ luật. Nhưng Son Seungwan không đến đây để quan tâm về những chuyện đó. Với vẻ mặt nghiêm túc, Son Seungwan yêu cầu Bae Joohyun cho cô biết lịch trình của cô ấy ngày hôm nay.

"Son Seungwan, em bị bệnh à?" Bae Joohyun tức giận đẩy Son Seungwan, cô không chịu được giọng điệu độc đoán của người kia. Một số nhân viên bị thu hút bởi cuộc cãi vã của họ trong góc mà nhìn chằm chằm.

"Mau cho em biết lịch trình." Son Seungwan hạ thấp giọng, lặp lại yêu cầu ban nãy một cách máy móc. Thẳng đến khi Bae Joohyun bất lực mà đưa điện thoại cho chính mình, cô mới buông lỏng đầu óc. Bae Joohyun nhìn Son Seungwan đang sao chép lịch trình của cô vào máy điện thoại của cô ấy một cách kì lạ.

---------------------------------------------------

Son Seungwan càng ngày càng can thiệp sâu hơn vào cuộc sống của Bae Joohyun. Và Bae Joohyun càng ngày càng ghét cái cách Son Seungwan quan trọng hoá mọi thứ. Cô ấy ghi âm, viết lại tất cả mọi chuyện, kể cả những chuyện họ nói với nhau hằng ngày. Bae Joohyun cảm thấy khó chịu với việc Son Seungwan kiểm soát nhất cử nhất động của mình.

Rốt cuộc Son Seungwan muốn gì?

Vì vậy khi cả hai cãi vã, lực đạo của Bae Joohyun đối với người đối diện không ít, cô như muốn thoát khỏi sự kìm kẹp của đối phương. Son Seungwan nhìn vào cánh tay đang chảy máu.

[Tôi sẽ mất đi Bae Joohyun.]

Mất đi bằng cách nào?

Bae Joohyun nhanh chóng lấy thuốc và băng gạc để băng bó cho Son Seungwan, đột nhiên cô ấy ôm cô rồi bắt đầu khóc. Nước mắt của Son Seungwan chảy vào trong tâm cô làm cô mất cảnh giác. Bae Joohyun thậm chí còn không biết mình nên dỗ dành người đang khóc trước hay xử lý vết thương đang chảy máu kia trước.

"Xin lỗi... xin lỗi..."

Bae Joohyun vuốt ve thân thể đang liên tục nghẹn ngào lặp lại lời xin lỗi với cô. Nghĩ là mình xuống tay quá nặng, Bae Joohyun lau đi nước mắt trên mặt Son Seungwan.

"Rất đau?"

Son Seungwan lắc đầu, nước mắt không tự chủ tiếp tục rơi. Thế nhưng, chuyện này vẫn không dừng lại chỉ vì một lời xin lỗi hay việc khóc thút thít. Son Seungwan lại tiếp tục kiểm soát mọi động thái của Bae Joohyun. Mà Bae Joohyun cũng kiệt sức để cố gắng chống cự.

Sau khi cầm máu, họ băng bó cho nhau, nếu vết thương quá lớn thì gục đầu vào nhau mà khóc.

Tình yêu đang dần thay đổi. Chờ đợi rồi hi vọng đến ngày hôm sau sẽ phục hồi về nguyên dạng ban đầu.

Son Seungwan càng lúc càng hành động điên loạn, như thể muốn thông báo cho mọi người về mối quan hệ của họ, cũng như không làm theo những lời răn đe của công ty dù chỉ một chút.

Bae Joohyun, dù có cố gắng phủ nhận thì mọi chuyện vẫn sẽ lặp lại y như cũ.

---------------------------------------------------

Bae Joohyun gõ cửa phòng Son Seungwan với bọng mắt sưng húp của mình, Kang Seulgi hiểu ý mà rời đi để cho hai người có không gian riêng.

"Seungwan..."

Bae Joohyun vô lực đem cả thân thể dựa vào cửa, cô không còn sức để cùng Son Seungwan tiếp tục chiến đấu.

Tình yêu như viên kẹo ngọt ngào, cho dù có sự chiếm hữu cũng cảm thấy hạnh phúc. Nhưng đến một mức độ, tình yêu sẽ biến thành vũ khí sắc bén mà mà cắm sâu vào trái tim đối phương.

"Kết thúc đi."

[Tôi sẽ mất đi Bae Joohyun.]

Câu nói không đầu không đuôi của Bae Joohyun giáng mạnh vào tâm trí Son Seungwan, cô lập tức rơi vào mê man. Tựa như thế giới chỉ còn lại một người, cô dường như quay về lúc ngồi một mình trong bệnh viện khi còn nhỏ.

À... thì ra là mất theo cách này...

Việc Son Seungwan đưa ra bằng chứng nhằm chứng minh cô với Bae Joohyun yêu nhau, vẫn không một ai cho cô câu trả lời chính xác. Với bọn họ, việc mà lợi ích của mối quan hệ yêu - ghét này mang lại mới chính là thứ đáng để quan tâm. Son Seungwan bỗng cảm thấy ớn lạnh, cô đã không thay đổi được tương lai, mà hình phạt cô phải gánh chịu cũng quá sức nặng nề.

Son Seungwan lại nhìn Bae Joohyun đang mỉm cười với chính mình.

Chính xác và rõ ràng, cái cảm giác quen thuộc vào buổi chiều Toronto năm đó.

[Joohyun... rốt cuộc thì em vẫn không thể thay đổi được điều gì...]

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro