Should me?
Bae Joohyun là một kẻ nói dối.
Seungwan nhấp ngụm nước thứ mười một trong đêm khi cô lặp đi lặp lại Bae Joohyun là kẻ nói dối nhiều lần nữa trong đầu. Bản thân người phụ nữ đó đang đập bàn của họ, gần như làm đổ vài chai rượu rỗng, và cười khúc khích với Kim Yerim, người đã bất tỉnh với khuôn mặt úp vào đĩa của mình. Ngay bên cạnh, Park Sooyoung đang hát bằng cả trái tim mình một bản ballad đầy sầu não, nước mắt chảy dài. Còn Kang Seulgi đã quay lại từ quầy với một khay đồ uống khác.
Đây không phải lần đầu tiên, có vẻ như Seungwan luôn là người duy nhất còn tỉnh táo trong những bữa ăn tối của nhóm, hay chính xác hơn là buổi uống rượu của nhóm. Cô không thể nói rằng mình đặc biệt ngạc nhiên, bởi vì cô chắc chắn không đếm được số lần chuyện này xảy ra. Thế nhưng sự khó chịu vẫn len lỏi khắp tâm trí cô, đặc biệt là do trưởng phòng Kim Jennie không có ở đây. Bình thường chị ấy là người giúp đưa giám đốc Bae về nhà trong những sự kiện như thế này, thế nhưng tối nay chị ấy có công việc đột xuất và phải về sớm.
"Seungwan," chị ấy gọi, "hãy chăm sóc Joohyun giúp chị nhé!"
Ngay khi Kim Jennie bước ra khỏi quán bar, Seungwan đã bước đến chỗ Bae Joohyun đang ngồi và nói với cô ấy bằng giọng điệu không mấy thân thiện, "Đừng uống quá nhiều."
"Tại sao, Seungwan?" Joohyun thở dài, lắc đầu, "Em làm như thể tôi không biết tiết chế bản thân mình vậy!"
Và bây giờ Seungwan phải đặt vội ly nước xuống để ngăn cản vị cấp trên đáng kính trước khi cô ấy có thể ném chiếc ly trông đắt tiền ra khỏi bàn để gây thêm thiệt hại về tài sản. "Cô Bae..." Seungwan nói qua hàm răng nghiến chặt, "...cô đã nói là cô sẽ không uống quá nhiều rượu mà."
"Hửm?" Nụ cười của Bae Joohyun rộng đến mức mắt cô ấy gần như nhắm lại. "À, tôi nói điều đó khi nào vậy? Đừng bận tâm, Seungwan, lại đây uống với chúng tôi đi! Đêm nay em chưa uống một giọt nào phải không! Kang Seulgi, lấy cho chị thêm một chai lại đây-"
"Thế là đủ rồi!" Seungwan đứng dậy, dù sao thì cũng đã gần nửa đêm, đây là thời điểm có thể chấp nhận được để kết thúc bữa tối như thế này. Trong một khoảnh khắc, cô cực kỳ muốn để Bae Joohyun ở đây và về nhà một mình, nhưng ý nghĩ đó gần như biến mất ngay khi nó xuất hiện, Seungwan không thể từ chối sự nhờ vả trực tiếp từ trưởng phòng Kim. "Cô Bae..." cô lại nói và thở dài, "...mau đứng dậy. Chúng ta cần phải về nhà."
"Hửm?" Joohyun lặp lại, ít thích thú hơn và nhiều nghi ngờ hơn. Lúc đầu, Seungwan cho rằng đó là vì cô ấy chưa muốn rời khỏi bữa tiệc, nhưng sau đó cô ấy cất lời, "Tại sao em lại bận tâm?"
Seungwan nhìn chằm chằm vào cô ấy, "Bởi vì cô không đủ tỉnh táo để đi về nhà một mình."
"Ah! Tôi hiểu rồi!" Joohyun lại mỉm cười, tự mãn một cách đáng sợ. "Không thể một mình đi về nhà, Seungwan thân yêu của tôi sẽ giúp tôi trở về chỗ của mình chứ? Em không thể cứ thế rời đi..." cô ấy nói thêm, trước khi Seungwan đủ bực bội để hoàn toàn rời khỏi quán bar, "...vì Jennie đã nhờ em chăm sóc cho tôi, phải không?"
Seungwan cho phép mình nhắm mắt lại một lúc và xoa bóp thái dương, nơi cơn đau khủng khiếp đã dày vò cô trong vài giờ qua. Tất nhiên, cô biết rằng Bae Joohyun không phải là một người tồi tệ và có những chuẩn mực đạo đức riêng, dù bị bóp méo đôi chút, nhưng cô thật sự ngạc nhiên khi người phụ nữ này không ngại sử dụng cảm xúc người khác để đạt được mục đích của mình. "Cô có thể vui lòng," Seungwan nói, mặc dù biết rằng điều đó sẽ chẳng thay đổi được gì, "đừng lôi trưởng phòng Kim vào chuyện này được không?"
Có lẽ có điều gì đó trong biểu cảm hoặc giọng nói của cô làm phật lòng vị cấp trên đáng kính, để rồi nụ cười của Joohyun trở thành một đường mỏng, lông mày cô ấy nhíu lại, và cô ấy giận dữ quay đi. "Vậy là em cần một lý do tốt hơn à? Được thôi! Mau đưa tôi về nhà," cô ấy tuyên bố một cách ngạo mạn, "vì hôm nay là sinh nhật tôi!"
---------------------------------------------------
Son Seungwan không có ý định làm việc ở công ty của Bae Joohyun. Cô đã học quản trị kinh doanh ở bốn năm đại học, thế nhưng vì muốn thoát giỏi sự kiểm soát của gia đình mà Seungwan đã cắt đứt mọi liên lạc với họ từ ngày cô bước chân vào giảng đường. Và rồi Jennie xuất hiện, giúp cô trả học phí rồi giới thiệu cho cô một công việc ở công ty hiện tại sau khi cô đã tích lũy được kha khá kinh nghiệm. "Tôi biết rõ chủ sở hữu nơi này..." Jennie nói, "...nhưng em phải bắt đầu từ dưới đi lên."
"Được thôi." Seungwan đồng ý. Không thành vấn đề gì, miễn là cô có một công việc, một nguồn thu nhập để tiết kiệm tiền và một ngày nào đó sẽ trả lại cho Jennie những gì chị ấy đã làm cho cô. "Em sẽ làm bất cứ việc gì."
Nếu cô biết Bae Joohyun trước đó, có lẽ cô đã suy nghĩ kỹ về lời nói của mình hơn một chút.
"Điều này chỉ vì cô là người trả lương cho tôi." Seungwan giải thích, khi Bae Joohyun rúc vào cổ cô, một cánh tay mềm nhũn quàng qua vai cô khi cô lê chân dọc theo vỉa hè. Cô ấy đứng đủ gần để Seungwan có thể ngửi thấy mùi cồn phảng phất trong hơi thở. "Và cũng bởi vì..." cô thở dài, cố gắng hết sức để xua đi mọi suy nghĩ về Jennie ra khỏi đầu, "...hôm nay là sinh nhật của cô."
Joohyun cười, nhẹ nhàng và trầm thấp. Bình thường tiếng cười của cô ấy khiến huyết áp của Seungwan tăng lên đến mức không thể tưởng tượng được, nhưng khi nó như thế này, ngay bên tai cô, tất cả những gì nó làm chỉ khiến cô rùng mình dọc sống lưng. "Tôi biết em quan tâm đến tôi."
"Đừng làm tôi phát bệnh." Seungwan lẩm bẩm.
Trời rất lạnh vào thời điểm này trong đêm nhưng Seungwan lại cảm thấy ấm áp đến khó chịu, một nửa trọng lượng của Joohyun đè lên cô, cô đã cởi nút áo vest và nới lỏng cà vạt trước đó do sức nóng trong quán bar, nhưng bây giờ cô đang hối hận, chủ yếu là vì sự vụng về của họ khiến một tay áo bắt đầu tuột khỏi vai. Điều này có lẽ không phù hợp, Seungwan bất mãn, trong mọi tình huống, việc đưa vị sếp say rượu về nhà sau bữa tối sinh nhật của cô ấy không phải là một ý tưởng hay, nhưng cũng sẽ không phù hợp nếu để cô ấy ở lại quán bar, đặc biệt là khi trưởng phòng Kim đặt tin tưởng nơi cô.
Cuối cùng thì mọi chuyện thực sự đều quay trở lại với Kim Jennie. Seungwan cảm thấy trái tim mình thắt lại trong nỗi đau khó giải thích.
"Ah!" Đầu của Joohyun nhô lên khỏi nơi cô tựa vào vai Seungwan. "Đằng kia!"
Seungwan nhìn theo hướng cô ấy chỉ và ngay lập tức có linh cảm không tốt. "Cái gì?"
"Cái gì là cái gì? Vẫn chưa quá muộn phải không?" Joohyun mỉm cười tới tận mang tai. "Chúng ta đi ăn nhẹ nhé. Em hầu như không ăn gì trong bữa tối, em biết đấy, cứ tiếp tục như vậy thì em sẽ chỉ còn da bọc xương thôi."
"Tôi không đói."
"Ừ, đúng vậy. Thôi nào, chút đồ ăn có lẽ sẽ giúp tôi tỉnh táo hơn." Joohyun kéo cổ tay cô, thật kỳ diệu là cô ấy đã lấy lại được thăng bằng đủ để dẫn Seungwan đi băng băng. "Hôm nay là sinh nhật của tôi. Em sẽ không tàn nhẫn đến mức từ chối lời mời sinh nhật của tôi đúng chứ?
Seungwan kiểm tra đồng hồ. "Bây giờ là 12:04 sáng ngày 30 tháng 3."
"Đây hẳn là lý do tại sao em không có bạn." Joohyun nhận xét.
Cuối cùng, sếp của cô vẫn cố gắng kéo Seungwan vào quán cà phê 24/7, một phần vì cô ấy có lẽ biết rằng cô sẽ không thay đổi quyết định với bất kì người sự nài nỉ nào. Seungwan chính xác không thể chống lại cô ấy theo cách khác. "Em muốn gì? Tôi sẽ thanh toán nên em muốn bao nhiêu cũng được," cô ấy nói, trông hài lòng đến khó chịu với khi đưa thực đơn cho Seungwan. "Cá nhân tôi đề cử em nên dùng bánh pudding đào. Đơn giản là thần thánh."
Seungwan rùng mình. "Không cám ơn. Nước là được rồi."
"Có phải em nghĩ thứ duy nhất mà bất kỳ cửa hàng nào cũng bán là nước không?" Joohyun thở dài. "Chỉ cần lấy thứ gì đó thôi. Hãy để tôi xem. Nếu em không thích bánh pudding thì... Muffin? Bánh nướng? Phô mai-"
"Đủ." Chỉ nghe tên nhiều món tráng miệng như vậy thôi cũng khiến cô phát ngán. Nếu Seungwan nghe thấy một cái khác, khả năng tự chủ của cô ấy có thể mất đi hoàn toàn. "Được thôi... ờ..." Cô xem xét thực đơn và thở phào nhẹ nhõm khi nhìn thấy thứ gì đó mà cô nhận ra. "Cơm nắm."
Bae Joohyun nhìn chằm chằm vào Son Seungwan.
"Cơm nắm cá ngừ." cô nhắc lại.
Joohyun lắc đầu, "Tôi bỏ cuộc. Cứ lấy bất cứ cái nào em muốn."
Phải thừa nhận rằng đó là một quán cà phê đẹp, chỉ có một vài khách hàng khác xung quanh, khiến nó yên tĩnh dễ chịu ngoại trừ tiếng nhạc phát ra trên đầu và mọi thứ từ khăn trải bàn bằng ren đến đồ gỗ sơn mài đều trông rất kì cục. Sau đó, một lần nữa, Seungwan cho rằng cô không nên biểu hiện quá ngạc nhiên, ngay cả khi cô không thể ngừng nhìn vào tất cả những đồ trang trí cầu kỳ xung quanh mình, xét cho cùng thì nơi này cũng không xa nơi Joohyun sống. Ngay cả quán bar họ vừa uống cũng đã bán rượu với mức giá lố bịch khiến Seungwan phải nhìn chằm chằm vì sốc.
"Thấy chưa, thỉnh thoảng đi ra ngoài và giao lưu cũng không tệ lắm." Joohyun nói khi Seungwan cắn miếng đầu tiên của món cơm nắm cá ngừ. "Tôi không thể tin được rằng chỉ cần tôi nói rằng hôm nay là sinh nhật tôi là có thể khiến em tham gia bữa tối cùng mọi người. Trong trường hợp đó, công ty chúng ta nên bắt đầu tổ chức sinh nhật hàng ngày, em có nghĩ vậy không?"
Seungwan càu nhàu. "Tôi chỉ muốn đi ăn tối."
"Đúng," Joohyun đồng ý, "nhưng chỉ khi Jennie cũng ở đó. Em không tinh tế chút nào."
"Chuyện đó..." Seungwan không thể tranh cãi, nó đủ khó chịu nên cô chỉ nhai cơm nắm của mình một cách kịch liệt không cần thiết. Joohyun luôn có cách nhìn thấu cô, ngay từ khi cô ngồi xuống phỏng vấn xin việc, và không có khoảng thời gian nào ở bên cô ấy có thể giúp Seungwan quen hơn với thói quen đáng lo ngại như vậy. Cô muốn nói mối quan hệ của cô với Jennie không phải là việc của Joohyun, nhưng cô giữ im lặng, cô chưa bao giờ thắng được Joohyun trong mọi cuộc tranh cãi.
Joohyun vẫy tay, "Đừng tỏ ra xấu hổ thế. Nhưng em cũng nên dành thời gian cho người khác, em biết đấy, giống như bây giờ vậy!" Cô ấy lấy một trong những chiếc bánh macaron mà cô ấy đã gọi và giơ nó lên, gần như đẩy nó vào miệng Seungwan. "Đây, thử một cái xem, nó rất ngon, tôi đảm bảo với em."
Seungwan mím môi. "Tôi đã nói là không, cảm ơn. Tôi không... thích đồ ngọt."
"Vậy ra em đã phải sống một cuộc sống buồn tẻ biết bao. Chỉ cần cắn một miếng thôi sẽ không sao đâu."
Seungwan cân nhắc việc từ chối cô ấy một lần nữa, nhưng nhớ tới chuyện người cô đang nói chuyện chính xác là ai nên cô quyết định cam chịu số phận của mình. Cắn một miếng... thực sự sẽ không sao đâu, phải không? Đã lâu rồi kể từ lần cuối cô ăn món tráng miệng, nên có lẽ cô xứng đáng có được chút thời gian ở đây. "Được thôi," cô thở dài, đưa tay lên nhận lấy chiếc bánh macaron từ tay Joohyun.
Nhưng Joohyun giật nó lại. "Tôi sẽ đút cho em."
"Cái gì?"
"Một món quà ngọt ngào từ Joohyun ngọt ngào." Joohyun cười rạng rỡ. Seungwan không chắc liệu cô ấy có phải đang cố gắng nở một nụ cười tử tế hay không vì cô ấy trông giống con cáo mới bắt được một con chuột nhỏ hơn. "Như vậy sẽ ngon hơn, em có nghĩ vậy không?"
Thành thật mà nói, Seungwan nghĩ rằng cô đã mất cảm giác ngon miệng, nhưng khi Joohyun đưa chiếc bánh macaron vào miệng, cô đành nhượng bộ và nhắm mắt lại trước khi cắn một miếng, cảm thấy toàn bộ khuôn mặt mình nóng bừng vì xấu hổ. Vị ngọt tràn ngập trong khoang miệng, hương vị thật đậm đà sau một thời gian dài không có nó, dù bản thân Seungwan gần như thư giãn ngay lập tức, lùi lại và nhai chậm rãi để thưởng thức hương vị. "Thật ngọt" cô trầm ngâm một lúc lâu. Đến khi cô nhìn lên khỏi bàn, Joohyun đang nhìn chằm chằm vào cô, một biểu cảm kỳ lạ trên khuôn mặt cô ấy.
"Cảm ơn." Seungwan lẩm bẩm.
Joohyun lại mỉm cười, không để lộ gì về vẻ ngoài cô vừa khoác lên. "Tôi đã bảo là nó sẽ ngon hơn mà."
"Tôi không nghĩ có gì đã thay đổi..."
"Nếu em thích đồ ngọt đến thế, tại sao không ăn thêm chút nữa?" Joohyun hỏi, đẩy hộp bánh macaron vào giữa bàn, đúng lúc người phục vụ đến và đặt món parfait dâu tây bên cạnh. "Ah cảm ơn. Đây, em cũng nên thử cái này ".
"Cô đã đặt bao nhiêu...?"
Joohyun nhún vai, "Điều đó không quan trọng. Ồ, đừng lo lắng, dạ dày của tôi không dễ bị khó chịu như vậy đâu." Cô ấy trấn an, như thể Seungwan đã lo lắng về điều đó. "Hãy tiếp tục và thử một chút. Chắc chắn nó sẽ ngon hơn là chỉ ăn một ít cơm nắm cũ nhạt nhẽo."
Seungwan xù lông lên. "Nó không hề nhạt nhẽo hoặc cũ. Nó có vị rất tươi."
"Mm, như thường lệ, em không thể nào..."
"Và tôi không thích đồ ngọt," Seungwan nhớ mình phải làm rõ trước khi Joohyun có thể làm cô phân tâm hơn nữa. Joohyun chớp mắt, dừng lại ở việc cô ấy đang nhúng thìa vào món parfait. "Dù sao thì tôi cũng không có cảm xúc mạnh mẽ với họ. Đó là tất cả."
Joohyun xem xét cô ấy. "Vậy à? Thế cái vẻ mặt đó của em khi ăn một miếng là sao thế?"
"...Tôi trông như thế nào?"
"Để xem... hoàn toàn thích thú." Joohyun khô khan thông báo với cô ấy. Seungwan có thể cảm thấy sự bối rối trước đây của mình đang quay trở lại với sự trả thù mãnh liệt. "Không cần phải xấu hổ về những điều như thế. Thức ăn là thức ăn. Em có cần phải biến thành một thiếu nữ đỏ mặt mỗi khi ăn món tráng miệng không vậy?"
"Cô Bae-"
"Và hãy thay đổi cách xưng hô đi." Joohyun cắt ngang, lời nói của cô ấy gây sửng sốt đến mức Seungwan thậm chí chưa kịp khó chịu vì bị gián đoạn. "Chúng ta đã biết nhau được gần một năm rồi, em không cần phải lúc nào cũng trang trọng như vậy đâu."
Không cần phải trang trọng? Với sếp của cô? "Nhưng... như vậy là không đúng. Tôi không thể xưng hô đơn giản..."
Joohyun nhìn cô rồi thở dài. "Được rồi, chỉ tối nay thôi. Thử nó. Joohyun. Joo-hyun."
Seungwan nuốt nước bọt, cổ họng cô cảm thấy nghẹn ngào một cách kỳ lạ. "Joo... Joo..." Không. Điều này là không thể. "Cô Joohyun..."
"...Thôi nào mạnh dạn lên, babe."
---------------------------------------------------
Mặc dù ban đầu Seungwan nghĩ rằng Joohyun sẽ không thể nào có thể ăn hết tất cả món tráng miệng cô ấy đã gọi mà không khiến bản thân bị ốm, đặc biệt là khi má cô ấy vẫn còn hơi hồng vì rượu, nhưng cuối cùng cô ấy đã dọn sạch cả bánh macaron và parfait. "Thật sự thì đó quả là một món tráng miệng tuyệt vời," cô ấy tuyên bố khi họ bước ra khỏi quán cà phê.
Gió lạnh thổi tóc Seungwan vào mặt, cô hất những sợi tóc lòa xòa đi. "Chúng ta phải về nhà ngay bây giờ, trước thời gian muộn hơn."
"Cái gì, phải về rồi à?" Joohyun rên rỉ. Đôi khi Seungwan không thể tin được người phụ nữ này lớn hơn mình 5 tuổi và cao hơn mình vài chức vụ. "Đêm sắp tàn rồi, Seungwan! Và em cũng vậy. Thỉnh thoảng hãy vui vẻ một chút nhé."
"Tôi nghĩ đêm nay đã đủ vui cho cả cuộc đời rồi," Seungwan lẩm bẩm.
"Vớ vẩn, chúng ta hầu như chưa làm được gì cả. Hoặc, à, em hầu như không làm gì hết." Joohyun khịt mũi. "Loại nữ văn phòng nào lại không uống rượu trong bữa tối với nhóm trong khi sếp cô ấy trả hóa đơn? Em là một sự ô nhục đối với phụ nữ đang đi làm trên toàn quốc." Trước khi Seungwan kịp đưa ra câu phản bác, Joohyun đã nhìn thấy thứ gì đó trên phố và mắt cô ấy sáng lên, điều này trong mọi trường hợp không phải là một dấu hiệu tốt. "Ồ, nhìn kìa! Vì chúng ta đã bắt đầu rồi nên hãy mở rộng tầm nhìn ăn uống của em thêm chút nữa nhé."
"Cái gì? Không, chờ đã-" Nhưng Joohyun đã hướng tới bất cứ điều gì khiến cô ấy chú ý, quá nhanh đối với một người vừa vấp ngã và loạng choạng khắp nơi trong khi nồng nặc mùi rượu.
Seungwan có lẽ không nên mong đợi điều gì ít hơn thế. Đôi khi cô tự hỏi Jennie nhìn thấy gì ở Joohyun, là bạn thân của cô ấy gần như một phần ba cuộc đời, chắc chắn là lâu hơn khi quen biết Seungwan, cô cho rằng họ có những điểm tương đồng, nhưng Seungwan chưa bao giờ nhớ Jennie là người cáu kỉnh và bất cẩn như vậy. Bực bội như cái cách cô nhìn đống báo cáo chất cao như núi mà miễn cưỡng theo đuổi người phụ nữ trước mặt, chỉ để cô ấy không bước ra đường và bị một chiếc ô tô hay thứ gì đó lao tới.
"Cô Bae..."
Joohyun quay lại và ném cho cô ấy một cái nhìn khiêu khích.
"...Cô Joohyun," Seungwan sửa lại, "chậm chút thôi."
"Ồ, đừng lo lắng cho tôi. Tôi có thể chạy tốt trong mọi lúc." Joohyun hất tóc qua vai và tiếp tục bước đi, may thay là chậm hơn một chút so với lúc trước. Một lần nữa, Seungwan quyết định chẳng ích gì khi cho Joohyun biết rằng cô lo lắng về đôi giày cao gót 5 inch của cô ấy.
Sau đó Seungwan nhận ra chính xác họ đang đi đâu. "Cô nghiêm túc chứ?"
"Cái gì?" Joohyun không hề nao núng, thong thả bước đến quầy bán thức ăn đường phố bên vỉa hè. "Em chưa bao giờ thử tokbokki trước đây phải không? Những món trong nhà hàng đều ổn, nhưng những món ở những nơi như thế này..." Cô thở dài, nhìn Seungwan cầu xin. "Lấy một phần cho tôi nhé? Cho ngày sinh nhật của tôi?"
"Cô chưa no sao? "
"Thật thô lỗ. Em không bao giờ nên thắc mắc với một quý cô về sức ăn của cô ấy."
"Không phải..." Seungwan bỏ cuộc và quay lại nhìn quầy tokbokki. Nó chắc chắn có mùi rất thơm, nhưng... Jennie sẽ nghĩ gì nếu biết Seungwan cho Joohyun ăn đồ ăn đường phố? Chẳng phải cả hai đều giàu có đến mức nực cười sao? Cô cân nhắc việc kéo Joohyun đi và trở về nhà cô ấy, nhưng xét theo ánh nhìn đầy mong đợi mà Joohyun dành cho cô, Seungwan thực sự nghi ngờ rằng cô có thể làm được điều đó mà không bị gãy tay hay chịu một số vết thương nặng nào khác hay không. "Được rồi." Cô thở dài, cảm thấy dường như đêm nay mình đã nói từ đó nhiều lần hơn so với suốt quãng đời trước đây của mình cộng lại
"Tuyệt vời! Và hãy mua một phần cho chính mình khi em lấy nó."
"Không cám ơn." Lần này Seungwan trả tiền nên ít nhất cô cũng có thể kiểm soát được món mình gọi. "Làm ơn cho phần một người ăn."
Joohyun khẳng định mình không thể vừa ăn vừa đi lại, mặc dù đã nhiều lần Seungwan thấy cô ấy làm điều đó ở văn phòng, nên họ ngồi xuống một chiếc ghế dài ở công viên gần đó, Seungwan lấy cho mình một ít trà nóng và Joohyun lấy cho mình một cốc soda hương dâu từ máy bán hàng tự động ngay bên cạnh. "À, điều này làm tôi nhớ khi tôi còn trẻ," Joohyun nói đầy tiếc nuối, như thể cô ấy 53 chứ không phải 33. "Tôi thường thức cả đêm với bạn bè ở trường đại học."
Bất chấp bản thân, Seungwan không thể ngăn được sự tò mò của mình. "Cô đã làm gì?"
"Drink. Party. Hook up. Usually." Joohyun trầm ngâm. "Chắc là em đã tốt nghiệp chưa được bao lâu nhỉ, Seungwan. Vả lại, tôi nghĩ hồi đó có lẽ em cũng không có bạn bè gì cả đúng không?"
Seungwan nhấp một ngụm trà và nhất quyết không trả lời.
"Không cần hờn dỗi đâu, cô gái ngốc nghếch," Joohyun thủ thỉ. "Ý tôi là, quản trị kinh doanh, thực sự... đó là vì cuộc sống đại học của em cũng buồn tẻ như chuyên ngành của em vậy. Nhưng chúng ta đừng lo lắng về điều đó." Cô ấy bác bỏ. "Em có muốn biết hồi đó chúng tôi đã trải qua những chuyện gì không? Heh, có lần tôi bị cấm vào quán bar. Em có thể tin được tôi đã tệ đến thế nào không?"
"Có vẻ như cô không hề thay đổi."
"Hừm. Chỉ có người như em, mới có thể nói ra những lời xúc phạm lịch sự như vậy thôi Seungwan ạ."
"Cuộc sống đại học của tôi không hề buồn tẻ..." Seungwan lầm bầm. "...nó chỉ bình thường thôi." Bởi vì cô không bao giờ quan tâm đến việc uống rượu hay tiệc tùng, và chắc chắn cũng không thích đi chơi. Hầu hết cô muốn học tất cả những gì cô cần và tốt nghiệp càng nhanh càng tốt để có thể đi làm và trả lại toàn bộ số tiền chi cho học phí đại học của mình, mọi thứ khác đều không còn quan trọng nữa. Nếu cô không có bạn bè thì... đó không phải là việc của ai cả mà là việc của cô. Hồi đó, Jennie là tất cả những gì cô cần để tiếp tục.
"Bình thường, điều đó chỉ ổn với khi em học trung học, nhưng không phải trường đại học là nơi em nên thả lỏng sao?" Joohyun trầm ngâm, có lẽ là với chính cô ấy hơn bất cứ ai. "Mặc dù tôi cũng gặp khá nhiều rắc rối ở trường trung học. Ừm, có lẽ là tùy người. Chắc em phải là lớp trưởng hay gì đó." Khi Seungwan không nói gì, Joohyun cười khúc khích và tiếp tục, "Đừng nói với tôi là tôi đúng nhé? Em có phàn nàn về việc bạn cùng lớp mặc đồng phục sai hay gì đó không? Ah, ước gì tôi biết em lúc đó. Jennie quá coi trọng sự riêng tư của em."
Seungwan cứng người lại. "Chị ấy nói gì về tôi?"
Joohyun thở dốc. "Không có gì thú vị cả, đó là điều chắc chắn. những câu khen ngợi điển hình về em, chẳng hạn em là một học sinh gương mẫu và đạt điểm tuyệt đối như thế nào, sau đó cô ấy sẽ chuyển sang nói về việc em là một nhân viên có năng lực như thế nào."
Lần đầu tiên Seungwan cảm thấy không muốn phải đối mặt với sự nhận xét giả tạo đó. Một học sinh gương mẫu? Một nhân viên có năng lực? Vậy đó là tất cả những gì Jennie nghĩ về cô ấy? Không có gì khác à? Không có bí mật nào khác mà cô ấy chỉ chia sẻ với người bạn thân nhất của mình sao?
Lẽ ra Seungwan không nên mong đợi, đáng lẽ cô phải biết trước...
"Seungwan." Giọng của Joohyun nghe nhẹ nhàng một cách kỳ lạ. "Đừng nghĩ quá nhiều về chuyện đó. Tôi chắc chắn cô ấy-"
"Dừng lại..." Cô không muốn nghe điều này nhất là từ cô ấy, trong số tất cả mọi người. Seungwan nhắm mắt lại. "Làm ơn..."
Cô không thể nhìn thấy, nhưng cô có thể cảm thấy Joohyun đang nhìn chằm chằm vào cô, mặc dù Seungwan chỉ có thể đoán được biểu cảm mà cô ấy đang mang lúc này. Có lẽ, cô nghĩ một cách độc địa, Joohyun đang cảm thấy tự mãn về việc người bạn thân nhất chỉ quan tâm đến bản thân mình, chỉ thích cô ấy, chỉ để mắt đến cô ấy và không bao giờ dành bất cứ thứ gì cho Seungwan. Có lẽ Joohyun chỉ muốn dành thời gian tối nay với Seungwan để kiểm soát sự thật này trong đầu cô, để cô biết trong từng lời nói và từng hành động rằng Jennie sẽ không bao giờ nhìn Seungwan như cách chị ấy nhìn Joohyun...
"À, à." Joohyun tựa người vào băng ghế. "Đó là cuộc sống. Mọi chuyện không phải lúc nào cũng suôn sẻ."
"Làm ơn đừng nói nữa," Seungwan nói, lúc này đã cam chịu hơn bất cứ điều gì.
"Đừng thô lỗ với tôi vào ngày sinh nhật của tôi. Bây giờ hãy lắng nghe. Giải pháp rõ ràng cho vấn đề này là rượu. Nếu em đã đi một phần cuộc đời mà không có một giọt nào thì đó là lý do tại sao em lại bị kìm nén như vậy. Vẫn chưa quá muộn và tôi có thể giới thiệu một quán bar chỉ cách đây vài phút đi bộ. Nếu chúng ta bắt đầu bây giờ, chúng ta có thể... hửm?"
Seungwan định hỏi chuyện gì đã xảy ra thì cảm thấy có thứ gì đó ươn ướt trên trán mình, sau đó trên tay cô, sau đó ở vai, gáy và khắp tóc, cô coi đây là dấu hiệu để đứng dậy. "Cô Joohyun..." cô gọi, cuối cùng không còn ngập ngừng khi gọi tên Joohyun nữa, "...nhanh lên nào."
"Đợi đã, có lẽ em cũng chưa bao giờ chạy ngoài mưa phải không? Vui lắm, và em trông khỏe mạnh như thế, không đời nào em có thể mắc bệnh đượ-"
Mưa mỗi lúc một nặng hạt hơn. Seungwan cởi chiếc áo vest của mình và ném nó qua đầu Joohyun. "Nhanh lên!" cô lặp lại, nắm lấy cổ tay Joohyun và kéo cô ấy đứng dậy khỏi băng ghế và chạy xuống phố.
Cô thấy nhẹ nhõm vì có một cửa hàng tiện lợi ngay gần đó, mặc dù khi họ đến trú ẩn dưới mái hiên, nó khá hẹp, Seungwan thì ướt sũng, chiếc áo sơ mi của cô thấm ướt hoàn toàn. Thông thường cô sẽ cảm thấy xấu hổ hơn một chút về điều này, nhưng Jennie không ở gần đây nên Seungwan không bận tâm đến việc đó, mặc dù cô có thể cảm thấy Joohyun đang nhìn chằm chằm. "Cô có bị ướt không?" Seungwan hỏi, đẩy Joohyun sâu hơn vào bên trong mái hiên. Không có nhiều không gian nên cuối cùng họ bị ép vào bức tường kính của cửa hàng tiện lợi.
"Ừ-" Joohyun ho, hắng giọng. "Ý tôi là, không, ổn thôi, tôi ổn. Chiếc áo khoác đã giúp ích rất nhiều." Cô ấy dường như không thể nhìn vào mắt Seungwan, và nụ cười điển hình của cô ấy dao động cho đến khi trông giống một cái nhăn mặt.
"Được rồi..." Seungwan nói một cách lúng túng. "...Ừm. Tốt." Bây giờ suy nghĩ của cô đã chậm lại, cô nhận ra rằng vị trí này cực kỳ ngại ngùng, về cơ bản cô đã dồn Joohyun vào tường. Rõ ràng đó là vì sức khỏe và sự an toàn của chính cô ấy, nhưng điều đó không thay đổi sự thật rằng chúng trông hơi kì cục. Nếu có ai gần đây đi ngang qua... Chết tiệt, nếu có ai ở quen biết đi ngang qua và nhận ra Joohyun...
Seungwan lùi lại và ra khỏi mái hiên, mưa trút xuống người cô một lần nữa. Dù sao thì nó cũng hầu như không thay đổi được gì, và việc ở xa ánh sáng trong cửa hàng tiện lợi có thể che giấu cảm giác ấm áp khắp khuôn mặt cô. "Tạm thời cứ giữ nó đi," cô lẩm bẩm. "Tôi sẽ đi lấy ô."
"Em không cần phải làm vậy." Joohyun có vẻ như đã trở lại với con người bình thường của mình. "Tôi đã nói rồi, chạy dưới mưa là một trải nghiệm đặc biệt. Ngoài ra, không có chiếc ô nào có thể cứu em khỏi trạng thái đó đâu."
"Nó không dành cho tôi," Seungwan thở dài và đi vào cửa hàng tiện lợi.
Trước sự nhẹ nhõm vô cùng của cô, cuộc đi bộ đến chỗ của Joohyun cuối cùng cũng yên tĩnh, không còn những cái chạy đột ngột hay bị kéo đến một quán cà phê hoặc quầy bán đồ ăn khác. Cơn mưa nặng hạt trút xuống tán ô mỏng của họ, trông đã cũ kỹ chỉ sau vài phút sử dụng. Tuy nhiên, bây giờ Seungwan nghĩ về chiếc ô cũ của cô, nó đã bị mòn, có lẽ đã đến lúc cô nên thay nó, thậm chí bằng một cái rẻ tiền như cái này, sẽ thật lãng phí nếu vứt nó đi chỉ sau đêm nay.
"Thật tiếc là thời tiết đột ngột trở nên như vậy." Joohyun bình luận, có lẽ là câu bình thường nhất mà cô ấy nói cả ngày hôm nay. "Tôi muốn đưa em đến một vài chỗ nữa. Nhưng tối nay chẳng phải rất vui sao? Có lẽ em không thường xuyên đi đến những nơi khác ngoài nhà và văn phòng nhỉ?"
Seungwan cho rằng sự yên bình và tĩnh lặng sẽ không kéo dài mãi mãi. "Tôi ổn với điều đó."
Joohyun thở dài. "Cho dù có lãng phí thời gian thì điều tối thiểu em không nên làm là nói dối. Làm sao mà em có thể sống sót qua bất kỳ công việc nào khác trước công việc này? Tôi không thể tưởng tượng được là em lại thu hút được người quản lý của mình đủ nhiều để..."
"Chuyện này vui thế sao? " Seungwan ngắt lời. Cô không có ý định để giọng nói của mình trở nên gay gắt như vậy, và Joohyun chớp mắt, trông có vẻ hơi giật mình. Bất kỳ sự thanh minh nào mà Seungwan có thể có được đều bị át đi bởi nỗi thất vọng dâng trào đang tích tụ trong cô suốt một giờ qua... không, cả đêm qua... không, 20 năm qua của cuộc đời cô.
"Dành thời gian với tôi có vui không? Trời đang tiếp tục mưa. Cô có thể bị cảm lạnh. Quần áo của cô thì bị ướt." Cô rít lên, rời mắt khỏi khuôn mặt Joohyun để nhìn chằm chằm xuống đất, "Và nói rằng bằng cách nào đó, rất thích ở bên tôi nhưng tôi biết... tôi biết cô thích..."
Seungwan tiếp tục lùi lại, nước mưa chảy xuống trán, sống mũi. Chết tiệt, cô nghĩ mình đã nói quá nhiều rồi. Sự im lặng kéo dài trong hai, ba giây. Đến khi Joohyun lên tiếng, giọng cô ấy kiên quyết nhưng không hề tức giận. "Seungwan. Em có nghĩ tôi muốn ở bên Jennie tối nay không?"
Trước sự im lặng của Seungwan, Joohyun thở dài và lắc đầu như thể cô ấy đang không bực tức. "Thôi nào, em thực sự tin rằng người bạn thân nhất của tôi sẽ ưu tiên việc riêng của cô ấy trong bữa tiệc sinh nhật của tôi không? Kim Jennie, người luôn nói về việc cô ấy muốn bù đắp khoảng thời gian đã mất sau khi ra nước ngoài quá lâu?"
Seungwan chớp mắt. Nhìn lên. "Cái gì?" Cô biết Jennie luôn nói như vậy, đó là lý do tại sao cô thấy kỳ lạ khi chị ấy rời bữa tối sớm như vậy cách đây không lâu, nhưng cô chỉ cho rằng đó là một cuộc họp quan trọng. "Cô nhận được gì với chuyện này?"
Tối nay đến lượt Joohyun xoa bóp thái dương. "Em có biết năm nay tôi đã yêu cầu cô ấy tặng quà sinh nhật gì không?"
"Tokbokki?" Seungwan gật gù.
"Không! Đồ ngốc! Tôi có thể mua nó bất cứ khi nào tôi muốn. Tôi đã nhờ cô ấy cho tôi một cuộc hẹn hò." Joohyun khoanh tay lại. "Seungwan. Tôi muốn em là người đưa tôi về nhà tối nay, vì tôi muốn dành thời gian cho em. Nó quá khó để hiểu à? Việc chấp nhận sự thật rằng mọi người có thể thích em có khó đến thế không?"
Seungwan nhìn chằm chằm vào cô ấy một lúc lâu. Cuối cùng, tất cả những gì cô có thể làm là lặp lại một cách yếu ớt, "Cái gì...?"
Joohyun rên rỉ. "Điều này thật vô vọng..."
"Cô Bae-"
" Joohyun! "
"Cô Joohyun. Nếu đây là một trò đùa-"
" Vô vọng, " Joohyun càu nhàu. "Tôi ước gì em sẽ từ chối tôi như một người bình thường. À, nhưng sức hấp dẫn của em là ở chỗ em hoàn toàn ngu ngốc." Cô ấy nhắm mắt lại một giây như để trấn tĩnh, sau đó mở mắt ra nhìn Seungwan, người cũng không hiểu được tình hình hơn trước. "Seungwan," cô nói, và lần này cách cô gọi tên Seungwan nhẹ nhàng đến kỳ lạ, "nếu em không hiểu những gì tôi vừa nói thì ít nhất hãy hiểu điều này. Tôi không nói dối. Tối nay tôi đã rất vui."
Điều đó chắc chắn không có chỗ cho sự nhầm lẫn. Seungwan nuốt khan và nhìn đi chỗ khác. "Nhưng..."
"Nhưng cái gì? Có gì mà phải nói nhưng mãi thế?" Joohyun yêu cầu. "Cứ coi đó là giá trị của em và đừng đặt câu hỏi nữa. Bây giờ, còn em thì sao?" cô ấy hỏi trước sự cảnh giác của Seungwan. "Hôm nay em có thích không? Em có thích nổi loạn một lần không? Ngay cả khi trời mưa, áo khoác của em vẫn do tôi giữ, còn áo sơ mi của em hoàn toàn trong suốt?".
Bản năng đầu tiên của Seungwan chắc chắn sẽ nói không, cô không thể tưởng tượng được phải mất bao lâu để loại bỏ mùi mưa ra khỏi chiếc áo khoác đó, và nếu không có nó quần áo công sở của cô cũng không bị xáo trộn, nhưng thành thật thì đêm nay... không tệ. Dù thừa nhận điều đó giống như phản bội bản thân nhưng nó không hoàn toàn là tra tấn. Joohyun... không, Joohyun vẫn tiếp tục buôn chuyện và chế giễu như thường lệ, nhưng cô ấy hành động hơi khác một chút khi ở bên ngoài văn phòng, giản dị và vui vẻ hơn.
Dạo quanh trong đêm, trao đổi những câu chuyện cũ về nhau, cùng nhau tắm nắng... Seungwan thở dài. Đây có phải là một chuyến đi chơi bình thường giữa bạn bè? Liệu một nhân viên bình thường có thể trở thành bạn bè với người chủ của mình theo cách các đồng nghiệp có thể làm bạn với nhau không? Chắc chắn có một ranh giới cần vạch ra ở đây, đặc biệt là khi xem xét mối quan hệ chung của họ với Jennie, điều này chỉ làm phức tạp thêm mọi thứ. Và bây giờ Joohyun đang nói rằng cô ấy rất thích dành thời gian với Seungwan...
Chuyện này khiến cô phải suy nghĩ nhiều quá. Nhưng... ít nhất có một điều cô ấy hiểu lúc này.
"Ừ," cuối cùng Seungwan cũng lẩm bẩm. "Nó... vui lắm."
"Ha..." Joohyun nghe có vẻ vừa nhẹ nhõm vừa kiệt sức. "Cuối cùng..."
---------------------------------------------------
Họ bước đi trong sự im lặng khủng khiếp đến khó xử, nhưng may mắn thay là không quá lâu, vì nhà Joohyun chỉ còn cách đó vài phút nữa. Seungwan dẫn cô ấy đến tận cửa trước, nơi Joohyun nhập mật mã để mở khóa. "Cảm ơn vì đã đưa tôi về nhà..." Joohyun thở dài, bước qua ngưỡng cửa để đứng trên tấm thảm chào mừng, "...ngay cả khi việc đi bộ về đây mất nhiều thời gian hơn bình thường."
"Đó là tất cả do cô." Seungwan nhắc nhở cô ấy.
"Vâng vâng." Joohyun dừng lại rồi quay lại đối mặt với Seungwan. "Đã muộn rồi và trời vẫn đang mưa..." cô nói. Seungwan muốn chỉ ra rằng cả hai thông tin này đều là những thông tin mà cô ấy biết rõ, nhưng sau đó Joohyun nói thêm, "...đi bộ cả quãng đường đến nhà ga như thế này chẳng phải rất khó chịu sao? Hay là em nghỉ ở đây một đêm..."
Seungwan suýt đánh rơi chiếc ô.
"Em lại nghĩ điều đó là không đúng đắn đúng không?" Joohyun đảo mắt nhưng dường như cô ấy không thể nhìn vào mắt Seungwan. "Đây không phải là tôi đang dụ dỗ em hay gì cả. Tôi làm điều này chỉ vì Jennie đã hứa với tôi rằng sẽ ngủ lại một ngày nào đó nhưng lại bận quá nên tôi ở nhà một mình buồn bã và cô đơn. Em có muốn tôi buồn và cô đơn một mình trong ngày sinh nhật của bản thân không?
"Đó thực sự không phải là vấn đề của tôi." Seungwan nhận xét.
Joohyun lắc đầu. "Không có lòng trắc ẩn như mọi khi. Ổn thôi. Có hay không?"
Seungwan sẽ thừa nhận rằng cô do dự lâu hơn cô nghĩ. Cô không thể nói rằng mình không bị cám dỗ, không chỉ vì thời tiết mưa và về muộn. Cả đêm cô làm mọi việc, đi đến nhiều nơi và dành thời gian với những người mà bình thường cô sẽ không làm vậy, bởi vì không ai trong số họ sẽ đóng góp cho tương lai mà cô đã đặt ra cho chính mình, tương lai mà cuối cùng cô phải trả cho Jennie món nợ mà Seungwan nợ chị ấy. Học phí của cô, công việc của cô, cả cuộc đời cô. Seungwan chưa bao giờ cho phép mình làm bất cứ điều gì không đạt được điều đó, bằng cách này hay cách khác.
Nhưng bây giờ...
[Em có thích nổi loạn một lần không?]
Bởi vì đó là điều cô sớm muộn gì cũng phải làm phải không? Jennie sẽ không bao giờ nhìn cô theo cách Seungwan muốn. Đây là điều cô biết, thế nên việc chấp nhận nó cũng chỉ là vấn đề sớm hay muộn.
"Không." Cô nói và buộc mình phải nhìn vào mắt Joohyun khi cô trả lời. Nếu không nhìn, có lẽ cô đã không bắt gặp một tia thất vọng thoáng qua trong mắt người phụ nữ kia, cách môi cô ấy chỉ nhếch nhẹ ở khóe môi trước khi chúng lại thành một đường mỏng trung tính. "Cảm ơn vì lời đề nghị, nhưng tôi xin lỗi. Tôi nên đi thôi."
Cô chuẩn bị tinh thần cho một sự im lặng đầy căng thẳng nhưng Joohyun chỉ nhún vai. "Ừ, không có gì to tát cả. Được thôi. Cứ từ chối tôi đi, sau này em sẽ hối hận khi run rẩy như một con chuột ướt và lạnh để rồi ước gì mình có cơ hội được ở đây một cách tử tế và ấm áp."
Lần đầu tiên Seungwan thấy vui vì Joohyun liên tục trêu chọc cô. "Tôi chắc chắn sẽ cho cô biết về sự hối tiếc của tôi," cô đáp lại, nhẹ nhõm khi Joohyun mỉm cười, quen thuộc và quỷ dị. "Cô Joohyun... không, Joohyun."
"...Hả, vâng?"
"Tôi xin lỗi," Seungwan lặp lại. "Rằng tôi không thể... ở lại tối nay. Nhưng..."
Joohyun nhìn chằm chằm vào cô, "Nhưng?"
Những từ ngữ có cảm giác quá dày và nặng nề để nói thành tiếng. Cảm giác như cô quay lưng lại với mọi thứ cô từng biết - cảm giác như thể từ bỏ một điều gì đó trước khi cô thực sự đạt được nó. Nhưng Seungwan biết, luôn biết rằng việc nổi loạn là bước đầu tiên để tiến về phía trước, và ngay cả khi cô ấy nhận ra điều này muộn thay vì sớm hơn, thì nó vẫn chưa có nghĩa là kết thúc.
"Có lẽ một ngày nào đó," Seungwan hứa. Nếu cô có thể đợi tôi - Nếu cô muốn tôi - "Nếu cô vẫn... có lẽ vậy."
Joohyun không nói gì trong vài giây trước khi quay đi, hướng vào trong nhà. "Sao căng thẳng vậy?" cô ấy lẩm bẩm. "Có nghĩa là tôi sẽ phải say khướt trong vài bữa tối cùng nhóm nữa phải không?"
Seungwan gần như không nhận ra mình đang cười, chỉ một chút thôi, cho đến khi cơ má cô bắt đầu căng ra. "Chúc ngủ ngon, Joohyun. Chúc mừng sinh nhật."
"À, cứ đi đi! Bây giờ thậm chí còn không phải là sinh nhật của tôi nữa."
---------------------------------------------------
Chỉ đến khi Seungwan về đến căn hộ của mình, run rẩy như một con chuột nhỏ khi cởi bỏ bộ quần áo ướt sũng, cô mới nhận ra Joohyun chưa trả lại áo khoác.
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro