Weirdly familiar

Hôm nay chắc chắn là một ngày làm việc mệt mỏi đối với Thị trưởng Son. Giải quyết một chồng giấy tờ, cùng với xem một số vở kịch không thường xuyên của những người có lẽ không được tốt lành cho lắm. Nhưng ít nhất thì cô cũng có thư ký Bae bầu bạn, điều này khiến cô dễ chịu hơn một chút.

Tuy nhiên, trưa nay, một thứ khá thú vị đã lọt vào tay cô. Một tấm danh thiếp màu tím có dòng chữ "The Pink Vice" được viết và trang trí bằng hình ảnh minh họa của những quý cô khêu gợi trên đó, còn kèm theo dòng chữ, "For all your fantasies", thực sự bắt mắt.

"Đừng quên ghé thăm nhé!" Người phụ nữ lạ đưa thiệp cho họ nói.

Cô vẫn còn nhớ giọng nói chế nhạo của người bạn kiêm thư ký sau khi cô nhiệt tình đòi giữ lại tấm thẻ.

"Son puppy muốn thử cảm giác mạnh à?"

"Tớ chỉ tò mò thôi!"

Đó cũng là những lời mà Son Seungwan cứ lặp đi lặp lại trong đầu trên suốt chặng đường đến The Pink Vice, "Mình chỉ tò mò thôi. Không có gì khác đâu."

Và cô đã ở đó, lo lắng đứng trước lối vào, run rẩy như một con chó nhỏ bị ướt mưa. Thế quái nào mà cô lại khó tiến thêm vài bước đến vậy? Không phải là cô sẽ dành cả đêm ở đây hay gì đó đâu. Chỉ một hoặc hai ly, kiểm tra địa điểm một chút và thế là xong. Dù sao thì ngày hôm sau cô vẫn phải đi làm.

Thực lòng Seungwan không biết mình đang chờ điều gì khi vào trong, còn gì đáng mong đợi hơn từ một câu lạc bộ thoát y? Ánh đèn rực rỡ, tiếng nhạc ầm ĩ, phụ nữ xinh đẹp nhảy múa xung quanh và những người rõ ràng đang thưởng thức buổi biểu diễn một cách nhiệt huyết. Đột nhiên cô có cảm giác như mọi người đang nhìn thẳng vào mình. Hoặc có lẽ họ không, nhưng cảm giác vẫn còn đó. Đây chắc chắn là một ý tưởng tồi.

Bây giờ đã quá muộn để quay lại. Và Mama Son không nuôi dạy một kẻ hèn nhát.

Cô lao vào quán bar của câu lạc bộ, tránh né sự đụng chạm và mời gọi từ những quý cô đang lảng vảng quanh nơi này. Đây thực sự là một thời điểm tồi tệ để tỏ ra xấu hổ.

"Chỉ cần, ừm... cho tôi loại đồ uống mạnh nhất mà cậu có." Cô nói với bartender, hy vọng rượu sẽ làm cô bớt ngượng ngùng. Những gì ban đầu được cho là hai ly, nhanh chóng trở thành bốn ly, rồi sáu ly,... đến khi cô bắt đầu cảm thấy chóng mặt và không biết mình đã uống bao nhiêu nữa. Cô nghĩ sẽ thật xấu hổ nếu mình bất tỉnh ngay tại đây mà không thực sự tận hưởng buổi tối trọn vẹn.

Liếc qua khóe mắt, cô nhận thấy một vũ nữ thoát y nào đó đang nhảy múa rất nhiệt tình. Mái tóc màu đỏ rượu của cô ấy xõa trên từng đường cong, cái cách cơ thể cô ấy chuyển động, nó thật hấp dẫn đối với Seungwan, như thể nó chỉ hướng về phía cô và chỉ riêng mình cô. Có điều gì đó RẤT quen thuộc ở người vũ công đặc biệt đó mà cô không thể hiểu được. Hơn nữa, việc cô ấy đeo mặt nạ cũng chẳng giúp ích được gì nhiều cho việc nhận dạng.

Cô quyết định ngồi xuống một trong những chiếc ghế dài gần đó để nhìn kỹ hơn người vũ công. Cô không thể ngừng quan sát cô ấy. Và có vẻ như cô nàng cũng nhận thức được điều đó. Ánh mắt họ gặp nhau trong giây lát, và Seungwan cảm thấy những cảm xúc kỳ lạ bùng lên bên trong cô, giống như có thứ gì đó vừa bốc cháy.

Seungwan cần nhiều hơn ở cô vũ công bốc lửa đó, vì vậy cô lấy hết can đảm bên trong mình và gọi người phục vụ gần nhất mà cô tìm được để sắp xếp một buổi khiêu vũ riêng với cô gái được đề cập.

Tuy nhiên, chỉ có mười phút thôi, nhưng dường như thế là quá đủ đối với Seungwan, nếu xét đến số tiền mà cô có thể trả.

Cô đi vào một khu vực khuất của câu lạc bộ, đầy những căn phòng dành riêng cho khách VIP, và chỉ có Chúa mới biết mọi người sẽ làm gì bên trong. Tự mình bước vào một căn phòng, ở đó, cô chờ đợi nàng vũ công quyến rũ kia với tâm trạng vừa hồi hộp vừa thiếu kiên nhẫn.

Khoảnh khắc nhìn thấy cô ấy bước vào đối với Seungwan giống như một giấc mơ. Thời gian như ngừng trôi khi cô chiêm ngưỡng quý cô bốc lửa trong bộ váy bó sát màu đỏ làm nổi bật từng đường cong gợi cảm. Bây giờ cô ấy không đeo mặt nạ nhưng cô vẫn không thể phân biệt được khuôn mặt. Có lẽ vì căn phòng quá tối nên Seungwan không thể nhìn rõ, hoặc có thể vì cô đã uống quá nhiều rượu, hoặc thậm chí là cả hai.

"Thư giãn đi Thị trưởng Son." Người vũ công nói với giọng trầm. "Và thưởng thức buổi biểu diễn đặc biệt này."

Seungwan nuốt nước bọt. "Chết tiệt, mình ra đây." Cô tự nghĩ.

Dần dần, người phụ nữ bắt đầu chuyển động cơ thể theo nhịp điệu của âm nhạc. Seungwan không biết nó bắt đầu chơi khi nào hoặc nó phát ra từ đâu, tuy nhiên, cô đã quá say để quan tâm.

Hông của vũ công lắc lư rất đẹp, và cách cô ấy trượt tay khắp cơ thể khiến cô như bị thôi miên, đưa mắt theo dõi từng chuyển động của cô ấy.

Có lẽ đến đây cũng không phải là một ý kiến tồi.

Cô ấy đưa tay ra sau lưng, cởi chiếc váy lụa đỏ ra, để lộ bộ nội y màu đen bên trong. Seungwan cảm thấy như bị hụt hơi khi nhìn thấy chiếc váy rơi xuống sàn. Cô thực sự đã ở rìa chỗ ngồi của mình.

Mọi thứ về cô ấy đều gợi cảm. Seungwan ghét phải thừa nhận điều này, nhưng cô không thể không bị thu hút bởi cô ấy. Tim cô đập nhanh kinh khủng. Nhưng rồi cô ngạc nhiên và trợn trắng mắt khi nàng vũ công ngồi vào lòng cô, quay lưng về phía cô. Cô ấy cúi xuống một chút, cho Seungwan nhìn toàn bộ bờ mông của bản thân và bắt đầu di chuyển nó lên xuống.

"Thưa Chúa, đủ rồi, đủ rồi..." Seungwan nghĩ, cô cảm thấy mặt mình đang nóng rực và đỏ bừng, có lẽ giờ đây cô trông thật buồn cười. "Cảm ơn Người, vì tất cả!"

Ngay khi cô nghĩ chuyện này không thể leo thang hơn nữa, cô nàng vũ công đã nắm lấy cổ tay Seungwan và trượt tay cô khắp thân, ngực rồi đưa chúng trở lại đùi cô ấy. Vị Thị trưởng đáng kính của thị trấn rõ ràng đang mất dần ý thức ngay lúc này.

Quá mềm! Quá hấp dẫn! Và quá nóng bỏng!

Trớ trêu thay, vì đây là một sự kết hợp chết người đối với Seungwan, nên cô không còn lựa chọn nào khác ngoài việc để mình đầu hàng những cảm giác. Tuy nhiên, cảm giác kỳ lạ về cô gái đó vẫn khiến cô hơi khó chịu.

"Nếu tôi cởi hết vì ngài thì sao? Ngài không tò mò về điều đó à?"

Không! Đây hẳn là một trò đùa. Rõ ràng tất cả những ly rượu đó chắc chắn đã ảnh hưởng đến não cô và khiến cô tưởng tượng ra những thứ kỳ lạ. Vâng, nó không nên như vậy, phải không?

Đặt suy nghĩ của mình sang một bên và nhận ra mình vẫn còn một vũ nữ thoát y trên người, cô thò tay vào túi, lấy vài mươi đô la và trượt chúng vào dưới ren quần lót của người phụ nữ kia, dùng ngón tay lướt nhẹ lên da cô ấy. Suốt cả quá trình, tim cô lỡ nhịp khi cảm thấy cô gái run rẩy dưới đầu ngón tay mình.

"Ôi trời!" Cô nàng vũ công nóng bỏng nói, "Ngài thật hào phóng!"

"Cô nên biết điều này." Seungwan đáp lời. "Đôi hông đó đáng giá từng xu trong túi tôi."

Chắc chắn ngày mai cô sẽ hối hận vì đã tiêu hết tiền.

Cô vũ nữ cười lớn. Trong một khoảnh khắc, Seungwan nghĩ nó nghe thật quen. Cô lại đổ lỗi cho rượu một lần nữa.

"Được rồi quý ngài, sắp hết giờ rồi."

Trái tim Seungwan có chút hụt hẫng khi nghe người phụ nữ nói những lời đó với mình. Ồ, thời gian chắc chắn sẽ trôi qua rất nhanh khi bạn vui vẻ phải không?

"Chà..." Seungwan nói, giọng cô trầm đến mức nghe như thì thầm. "Tối nay thật tuyệt. Cảm ơn cô."

Với nụ cười trên môi, cô nàng tiến lại gần Seungwan để đặt một nụ hôn lên má cô. Cô ấy ghé vào tai cô và thì thầm:

"See you later, my puppy."

Không thể nào!!!

Seungwan chưa kịp nói gì thì người vũ nữ đã biến mất khỏi phòng khiến cô chết lặng.

"Đó hẳn là một sự trùng hợp chết tiệt." Seungwan lẩm bẩm với chính mình.

Phần còn lại của đêm chỉ là một vết mờ trong ký ức của Seungwan. Cô không biết mình về nhà bằng cách nào và khi nào, nhưng này, ít nhất cô đã trở về an toàn. Cô bất tỉnh trên giường mà vẫn nhớ được tất cả những sự kiện xảy ra trong chuyến đi đến The Pink Vice. Đó thực sự là một đêm khó quên.

Tuy nhiên, buổi sáng hôm sau không tốt bằng lúc cô đi ngủ. Đang trong cơn đau đầu khủng khiếp, cô hồi tưởng lại tất cả những sự trùng hợp điên rồ đó và nhận ra.

Aisss...

Chết tiệt!

Chết tiệt!

Chắc chắn cả cô và Joohyun sẽ có rất nhiều điều để thảo luận vào sáng hôm nay. Đây thực sự sẽ là một ngày làm việc tồi tệ. Và có lẽ... vài ngày tới cũng vậy.

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro