Hai hôm nay, rất nhiều nhân viên JW phát hiện cấp trên kỷ luật suốt bao năm như Jeon Wonwoo lại lơ đãng trong lúc làm việc: Không những liên tục bỏ sót những tài liệu quan trọng mà còn thẫn thờ nhìn màn hình trong giờ làm việc, trong khi hắn là một người không bao giờ lãng phí thời gian. Chỉ riêng một cuộc họp bình thường trong sáng nay thôi, thất thần đến nỗi giám đốc Wang lên báo cáo mà phải gọi mấy lần.
Đây là một chuyện vô cùng hiếm thấy.
Trạng thái làm việc bất thường của ông chủ khiến phòng nghỉ ở tầng tám JW tập trung không ít người. Bốn giờ chiều, Jo Hyo ngồi giữa đống trà sữa, cà phê và hoa quả, xung quanh đầy những đôi mắt tò mò hóng chuyện.
Annie đặt câu hỏi đầu tiên: "Hyo, cô mau nói cho chị biết, hai hôm nay sếp Jeon sao thế? Cứ thấy kì lạ thế nào ấy, lão Wang kể hôm nay mở họp, sếp Jeon nói không quá năm câu, chị sợ ngây người."
Jung Jung thuộc phòng hành chính bổ sung: "Hôm qua em tìm sếp Jeon ký tên, em vừa nói là tài liệu gì thì sếp Jeon lại hỏi lại một lần."
"Có phải công ty xảy ra vấn đề gì không, liên quan đến ngân hàng à? Tôi có thấy tin tức gì đâu nhỉ."
"Chẳng lẽ muốn giảm biên chế. Hình như dạo này tình thế không ổn, ông chủ đang đau đầu tìm cách xử lý? Xong rồi, hy vọng tôi đừng có trong danh sách."
Thấy mọi người mồm năm miệng mười dẫn dắt câu chuyện đi xa, Jo Hyo bất đắc dĩ: "Không đến nỗi thế đâu, có lẽ gặp phải chuyện phiền lòng, ông chủ là người thường mà, chuyện này hết sức bình thường."
Annie lắc đầu: "Cô không hiểu, chúng tôi không lo lắng cho anh ấy mà lo cho chúng tôi. Sếp Jeon và trợ lý Kwon ổn thỏa thì JW mới đi lên, JW đi lên thì chúng ta mới ổn định."
Mọi người xung quanh tán thành: "Đúng, đúng, đúng..."
Jo Hyo khó hiểu: "Chị Annie, chị bảo sếp Jeon thôi thì còn hiểu được, sao kéo cả trợ lý Kwon vào, hai hôm nay em thấy trợ lý Kwon vẫn ổn mà."
Dường như Annie cũng không nghĩ đến vấn đề này, sửng sốt một lát rồi trả lời: "Chị không biết, nhưng mọi người đều cho là vậy."
"Đúng, đúng, đúng..."
Jo Hyo muốn nói lại thôi.
...
Hiển nhiên Kwon Soonyoung cũng nhận ra Jeon Wonwoo khác thường. Trong trí nhớ của anh, gần như chưa từng thấy trạng thái rối loạn của hắn khi làm việc: Jeon Wonwoo có khả năng tự kiềm chế vượt xa người thường, dù xuất hiện vấn đề gì thì vẫn có thể lập tức điều chỉnh lại. Mà hiện tại, hắn duy trì trạng thái ấy đã ba ngày.
Kwon Soonyoung suy nghĩ trong đầu: Tập đoàn vận hành bình thường; dự án mới đẩy mạnh thuận lợi; cũng không đến Chu San Won. Nghĩ tới nghĩ lui chỉ có thể là do việc tư, mà gần ngay trước mắt là buổi hẹn với Min Ae.
Đúng là không ngờ chỉ vì một bữa tối, có thể nhìn thấy Jeon Wonwoo vì một phụ nữ mà...
Thất hồn lạc phách.
Thật sự anh không muốn dùng từ này, nhưng không tìm được từ khác phù hợp hơn.
Nội tâm Kwon Soonyoung chua xót, lại thấy tin nhắn mới của Bong Yeong. Bởi vì dự án JH nên dạo này bọn họ vẫn giữ liên lạc. Jeon Wonwoo và Bong Jun Ta nói chuyện qua điện thoại mấy lần, trước đó Bong Jun Ta đến Seoul tham dự cuộc họp còn gặp riêng Jeon Wonwoo một lần. Hai bên đã có ý định hợp tác, hiện tại tiến vào giai đoạn chuẩn bị hợp đồng, mà Kwon Soonyoung là đại diện bên phía JW, Bong Yeong là đại diện bên phía MG, vì vậy bọn họ bắt đầu liên hệ thường xuyên hơn, chỉ là nội dung vẫn xoay quanh hợp đồng, không có gì đặc biệt.
Kwon Soonyoung mở Wechat, thấy Bong Yeong nói chuẩn bị bay sang Seoul công tác, muốn hẹn anh một bữa, tiện thể bàn chuyện hợp đồng. Kwon Soonyoung nhìn khung thoại hồi lâu, nghĩ đến lời Jeon Wonwoo từng nói, tâm trạng lại trở nên phức tạp.
Bữa cơm này về tình hay về lý đều nên đi, hơn nữa anh nên là bên chủ động. Kwon Soonyoung không để ý khuynh hướng tính dục của Bong Yeong cũng như chuyện cậu ta có ý với mình hay không. Suy cho cùng, bởi vì công việc nên hai người mới quen nhau, với anh mà nói, Bong Yeong chỉ là một người mình biết, không hơn.
Nghĩ đến đây, Kwon Soonyoung trả lời, hẹn thời gian và địa điểm. Sau đó, anh tiến vào văn phòng Jeon Wonwoo. Jo Hyo không có ở đây, cửa phòng Jeon Wonwoo khép hờ, Kwon Soonyoung do dự một lát rồi nhẹ nhàng đẩy cửa.
Jeon Wonwoo ngồi sau bàn làm việc nhìn anh.
"..." Kwon Soonyoung xấu hổ sờ mũi, "Tôi sợ quấy rầy anh làm việc."
Jeon Wonwoo hơi nhướng mày, giả vờ không thấy dáng vẻ chột dạ của Kwon Soonyoung, tiếp tục cúi đầu đọc văn kiện. Hôm nay Jeon Wonwoo mặc áo sơ mi trắng, thoạt nhìn không giống bình thường, Kwon Soonyoung nhịn không được ngắm thêm mấy lần.
Có lẽ Jeon Wonwoo cảm nhận được, đầu vẫn cúi và mở miệng: "Sao, nhìn gì?"
Kwon Soonyoung không thèm nghĩ đã trả lời ngay: "Anh mặc màu trắng rất đẹp."
Bàn tay đang viết của Jeon Wonwoo run một chút, hắn hắng giọng, đặt bút xuống, tỏ vẻ bình tĩnh: "Hiện tại biết nịnh nọt cấp trên rồi à, muốn tăng lương hay gì?"
Kwon Soonyoung tự hiểu: "Cấp bậc hiện tại của tôi ổn định rồi, nhiều hơn không thích hợp."
"Vậy cậu muốn gì?
Giọng Jeon Wonwoo nghiêm túc, không giống như nói đùa, thậm chí Kwon Soonyoung có cảm giác chỉ cần mình yêu cầu, nhất định hắn sẽ đáp ứng.
Kwon Soonyoung há miệng, xấu hổ trả lời: "Tối mai anh đừng giao việc cho tôi, tôi có hẹn."
Jeon Wonwoo tò mò: "Tối mai có hẹn gì?"
"Tối mai Bong Yeong đến đây, chúng tôi hẹn ăn một bữa."
Kwon Soonyoung trả lời xong, bầu không khí lập tức yên tĩnh.
Ý cười trên mặt Jeon Wonwoo như kẹo bông gòn nhúng nước, chớp mắt đã biến mất. Kwon Soonyoung cũng cảm nhận được, nhưng không muốn vì Bong Yeong mà dẫn đến tranh cãi không thoải mái nên vờ như không thấy.
Có lẽ Jeon Wonwoo cũng có ý như vậy, im lặng hồi lâu cuối cùng vẫn dịu giọng: "Ngày mai để lão Joo đưa cậu đi."
Kwon Soonyoung từ chối khéo: "Sếp Jeon, đây là chuyện riêng, không cần phiền như vậy."
"Thế để Annie đặt nhà hàng cho cậu, lấy phí từ công ty, tính vào tiếp đón khách hàng."
"Hôm nay anh và Min Ae dùng bữa cũng tính là tiếp đón khách hàng sao?"
Bữa tối với Min Ae là chuyện riêng của Jeon Wonwoo, Kwon Soonyoung thấy dáng vẻ "chỉ cho quan đốt lửa, không cho dân thắp đèn" này không khỏi thấy hơi tức giận.
"Cái này không giống."
Kwon Soonyoung cười: "Đúng vậy, đúng là không giống."
Jeon Wonwoo không đáp lại. "Không giống nhau" trong lời hắn và Kwon Soonyoung không phải cùng một chuyện nhưng không biết giải thích thế nào, hoặc là nói có lẽ hắn cũng muốn biết rốt cuộc "không giống nhau" chỗ nào.
Có thứ gì đó bắt đầu thay đổi, dần dần vượt ngoài tầm kiểm soát của Jeon Wonwoo – mỗi khi Kwon Soonyoung xuất hiện, mọi cảm xúc trở nên mẫn cảm hơn: Vội vàng, mâu thuẫn, bất an, không dám nghĩ quá nhiều nhưng lại sợ nghĩ quá ít.
Cảm xúc này quá mới lạ, đặc biệt là khi Jeon Wonwoo nhận ra khát khao của mình đối với Kwon Soonyoung không chỉ dừng lại ở tinh thần mà còn bao gồm cả dục vọng cơ thể, điều này gần như vượt ra ngoài lý trí của hắn. Khát vọng về cả tâm lý lẫn sinh lý khiến hắn không thể không xem xét lại vị trí của Kwon Soonyoung trong lòng mình, đầu óc chưa từng hỗn loạn như thế, nhưng lại có chút gì đó hưng phấn.
Giống như động vật ngủ đông bị sấm mùa xuân đánh thức.
Bảy giờ tối, tại nhà hàng Hwa Eun.
Trong phòng riêng, Min Ae tập trung thưởng thức đồ ăn. Hôm nay cô trang điểm vô cùng tinh tế, dù nói chuyện hay ăn uống đều ưu nhã, có thể xem như cảnh đẹp ý vui. Đáng tiếc Jeon Wonwoo thường xuyên thất thần, không ăn mấy, cũng ít nói. Min Ae thấy hắn không hào hứng bèn hỏi thử: "Đồ ăn hôm nay không hợp khẩu vị sếp Jeon à? Có lẽ do tôi thèm ăn, nhưng canh bí đỏ ở đây rất ngon, còn khó đặt chỗ trước, may là được hưởng ké sếp Jeon."
Jeon Wonwoo nhìn Min Ae, nhất thời không biết nên nói gì.
Min Ae là người thông minh biết lúc nào nên tiến, lúc nào nên lùi, dù là hợp tác làm ăn hay nói chuyện riêng đều xem như thoải mái. Không phải Jeon Wonwoo không cảm nhận được ý tốt của đối phương, dù là thật hay có ý đồ thì hắn sẽ không bỏ lỡ những giao lưu thích hợp – Jeon Wonwoo là thương nhân, theo đuổi lợi ích là mục tiêu hàng đầu. Đây cũng là lý do vì sao hắn sắp xếp buổi hẹn riêng này, lúc trước nợ Min Ae một ân tình, nếu đối phương nhắc đến, hắn sẽ tự nhiên giải quyết cho xong.
Địa điểm ăn cơm và phim điện ảnh đều là Min Ae chọn, tuy hắn không giải thích được vì sao phải mua vé xem phim để xem phim như người bình thường, nhưng với một vài việc không quá quan trọng, trước giờ Jeon Wonwoo rất dễ nói chuyện. Hơn nữa hắn nhận ra chỉ cần coi một số hoạt động có cũng được, không có cũng không sao như công việc thì không quá dày vò...
Nhưng lần này, điều đó mất đi hiệu lực.
Trong đầu Jeon Wonwoo chỉ có Kwon Soonyoung – nghĩ ngày mai anh có hẹn với Bong Yeong, nghĩ giờ này anh đang làm gì, nghĩ đến ánh mắt và nụ cười của anh, nghĩ hết thảy về anh.
Jeon Wonwoo bắt đầu bực bội, hiếm khi hắn không phong độ như thế, hơn nữa Min Ae không làm sai gì cả, nhưng đúng là hắn hơi không kiên nhẫn.
Jeon Wonwoo lấy hai tấm vé đặt lên bàn đẩy sang phía đối diện: "Sếp Min thích là được, về kế hoạch xem phim, bên tôi có việc đột xuất nên không đi được, sếp Min có thể mời bạn cùng xem, tôi chân thành xin lỗi."
Min Ae sửng sốt, sau đó nhìn lướt qua vé xem phim, lại nở nụ cười.
"Đúng là không khéo, tôi còn định đề cử người mới có tiềm năng đấy." Ngón tay Min Ae chỉ vào hai chữ "Mở màn", "Tuy em ấy chỉ diễn nữ phụ nhưng hai mắt trong sáng, rất có tiềm năng, nếu có cơ hội thì có thể hợp tác."
Vốn Min Ae ôm một chút ý tứ riêng tư tham gia bữa cơm này, nhưng nếu Jeon Wonwoo vô tình, cô cũng không ngại biến bữa cơm này thành buổi hẹn mang tính thương mại. Quy định của công ty Jeon Wonwoo quá nhiều, những công ty khác chọn đại sứ hoặc người phát ngôn có độ nổi tiếng cao hoặc khí chất vượt bậc, chỉ có những nhãn hiệu của JW yêu cầu rất cao: Kiểm tra trình độ nghiệp vụ, nhân phẩm, không những thế còn khảo sát từng có tin tức tiêu cực hay không, có thể nói còn nghiêm khắc hơn tuyển nhân viên. Tuy Jeon Wonwoo không quan tâm những việc này nhưng nếu Min Ae có con đường thì không thể bỏ qua, chuyện làm ăn được thúc đẩy từ trên xuống sẽ dễ dàng hơn đi từ dưới lên.
Nghĩ đến đây, tâm trạng vô cớ bị cho leo cây của Min Ae mới tốt hơn một chút, Jeon Wonwoo cũng nở nụ cười duy nhất trong buổi tối ngày hôm nay. Hai người lòng mang tâm sự nâng ly, đặt dấu chấm hòa bình cho buổi hẹn này.
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro