CHƯƠNG 72

CHƯƠNG 72

EDITOR: ROSALINE

BETA: ROSALINE


Hiệu suất của Lockhart thật ra thì vẫn luôn rất nhanh, kỳ đầu tiên của báo trường thì được phát hành vào tháng Tư, thế nhưng ngày một tháng Tư nhìn thấy tờ báo của Hogwarts này lại giống như trò đùa dai vậy, bởi vì báo trường bị đặt tên là —— báo trường Hogwarts của Lockhart, từ Hogwarts này gần như muốn bị chen vào cho vừa kẽ hở, mà từ Lockhart này lại không ở vị trí chủ biên, mà là ở trên tiêu đề tờ báo.

Trang đầu chính là đang nói khoác cậu ta là như thế nào nhận được trao quyền của Dumbledore, nghe nói Dumbledore còn tiếp thu một cuộc phỏng vấn của cậu ta, chẳng qua Harry đoán Lockhart sớm đổi nguyên lời của Dumbledore thành thứ gì đó hoàn toàn khác hẳn, Lockhart ngược lại còn không có ngớ ngẩn đến trình độ để cho cả phiên bản tờ báo đều là nội dung của một người là cậu ta.

Cậu ta mời tất cả Huynh trưởng của bốn học viện, nam nữ chủ tịch hội học sinh cùng với toàn thể học sinh Ravenclaw tham dự soạn bản thảo, độ tham dự của Slytherin là thấp nhất, bởi vì bọn họ ở lúc nhận được thư mời đầy chữ viết hoa và văn tự kiểu cách già mồm cãi láo của Lockhart thì đã quăng tờ giấy kia vào thùng rác rồi, nếu như không phải là về sau báo trường được phát hành, bọn họ đều không có ý thức được kia là lời mời soạn bản thảo.

Chẳng qua có một cái tên đưa tới sự chú ý của Harry, Daisy Hookum, người này cùng viện cùng cấp với Barty Crouch con, về sau thành nhà văn sách bán chạy, gả cho Tilden hiện tại đã năm sáu, Tilden cũng tham dự lần soạn bản thảo này, chẳng qua anh ta viết là nội dung liên quan thảo dược, quan điểm lập luận rất có ý tứ, Daisy viết còn lại là một chuyện xưa cô bé tự mình bịa chuyện.

Harry nhớ kỹ lý lịch của Lockhart không phải là rõ ràng như vậy, cậu ngược lại không biết Lockhart thời kì học sinh còn làm qua báo trường, thoạt nhìn rõ ràng là người có cơ hội đi ở trên con đường đúng đắn, về sau vì cái gì thành tên lường gạt khiếp sợ thế giới pháp thuật chứ.

Nhưng mà lại qua mấy năm Harry thì sẽ nhìn thấy, Lockhart là như thế nào không cho phép có người xuất sắc hơn so với cậu ta, có người ở trên báo trường có độ nổi tiếng càng cao, sau đó làm rối tung báo trường, khiến cho Dumbledore cuối cùng để cho báo trường ngừng xuất bản, chẳng qua đây đều là nói sau.

Báo trường hai tháng này lại để cho giáo sư Slughorn nhìn thấy rất nhiều người có tiềm năng, trước khi kiểm tra tháng đến, giáo sư Slughorn lại mời một ít học sinh tới tham gia Câu lạc bộ Slug.

Trong đó có Barty Crouch con và Daisy Hookum phóng ra tia sáng kỳ dị ở báo trường, bọn họ trước mắt đang lên năm thứ ba, học sinh có thể ở năm thứ ba thì được đến lời mời cũng không nhiều, bởi vậy người có ý định gia nhập vào câu lạc bộ do giáo sư Slughorn tổ chức đều rất hâm mộ.

Có người hâm mộ thì có người ghen tỵ, ví dụ như Walden MacNair, anh ta từ năm thứ ba bắt đầu thì hàng năm đều chờ mong nhận được lời mời của giáo sư Slughorn, thế nhưng thành tích ma độc dược năm năm của anh ta chỉ có A, ngay cả thành tích tiếp tục lên lớp nâng cao đều không có đạt được, giáo sư Slughorn đã sớm quên anh ta là ai rồi.

Harry và Snape đều không dự định tham gia lần tụ họp này, bởi vì bọn họ muốn chuẩn bị kiểm tra O. W. Ls, tùy tiện trò chuyện hai câu với Gaspard và Tilden muốn đi tham gia tụ họp, bọn họ đang định tách ra, Daisy năm dưới thì bị Walden đụng ngã từ phía sau, thang lầu phía dưới đã đang di động, ở trước khi Daisy té xuống, Tilden kéo cánh tay của cô bé lại.

Thế nhưng không thể tránh khỏi tạo thành một ít thương tổn cho bả vai của Daisy, cánh tay của cô bé trật khớp, bọn họ đi đến Bệnh thất tìm phu nhân Pomfrey, đối với lần này Walden khăng khăng anh ta không phải cố ý, tuy rằng Harry với đao phủ Bộ Pháp thuật tương lai thuê này không có bất kỳ tin tưởng đáng nói, chính là bọn họ cũng không có chứng cứ chứng minh anh ta là cố ý, trường học là không có khả năng vì việc này sử dụng Chân Dược với học sinh.

Đối với kết quả xử lý này Gaspard cảm thấy rất thất vọng, anh ta bình thường tuy rằng biểu hiện lạnh nhạt ra ngoài, nhưng trong bản tính lại có kiên trì đúng đắn của bản thân mình, bằng không lúc đó cũng sẽ không ở trước cửa đại sảnh đối mặt với Alecto Carrow.

Tilden đưa Daisy trở về tháp Ravenclaw, Gaspard đứng ở trước cửa phòng nghỉ Ravenclaw lần đầu tiên hỏi vòng cửa một vấn đề, "Vì cái gì chúng ta nhìn không thấy giới hạn của chính nghĩa."

"Bởi vì chính nghĩa bị người phán đoán." Vòng cửa trả lời.

"Vậy còn có cái gì là sẽ không làm lỗi chứ?" Gaspard có chút thất vọng với đáp án này.

"Thân ái, không có thứ gì chính xác tuyệt đối." Vòng cửa trả lời, "Thế nhưng đáng tin nhất chính là kiến thức trò học được trong não."

"Kiến thức cũng có sai lầm."

"Nhưng trò có cơ hội sửa đổi."

Harry vỗ vỗ bả vai Gaspard, "Thời gian đã dạy cho tôi, không nên bị những thất vọng nhỏ nhặt đó giết chết, nếu không thì thế giới này sẽ có rất nhiều thứ để cho người ta khổ sở, làm một ít việc chỉ mình có khả năng làm, sẽ luôn để cho nó càng tốt hơn."

Con ngươi Gaspard chiếu rọi ánh sáng mặt trời, anh ta nghiêm túc nhìn Harry, cuối cùng gật đầu.

Snape và Harry thuận theo thang lầu xoay tròn đi tháp thiên văn, anh không biết Harry đã gặp phải việc gì khiến cậu thất vọng, thế nhưng bóc vết sẹo trên người người khác không phải là phong cách của anh, anh chỉ là yên lặng kéo tay Harry.

Harry nở nụ cười, chính là bởi vì có vô số người ủng hộ cậu, vì cậu hi sinh, cho nên mặc kệ có bao nhiêu thất vọng cậu đều phải cố gắng tiếp tục.

Một con cú mèo vọt vào tháp thiên văn rơi vào trước mặt Harry, ở sau khi giao thư cho Harry, thấy Harry không có ý tứ muốn đút nó, khó chịu dùng cánh vỗ đánh cánh tay Harry một cái, Harry lúc này mới phản ứng được, cậu chỉ là quá ngoài ý muốn với nhận được phong thư gửi tới này, cậu từ trong túi xách lấy ra một bọc lương thực cú mèo nhỏ đút cho người đưa tin này, mang theo lương thực cú mèo bên mình là thói quen cậu dưỡng thành, mặc dù ở sau Hedwig cậu thì không còn có nuôi một con cú mèo nào khác nữa.

Cú mèo đứng ở trên bả vai cậu, không có ý tứ muốn đi, hiển nhiên là đang chờ đợi hồi âm.

Harry mở phong thư ra, đọc nhanh như gió đảo qua phong thư này, sau đó đưa cho Snape, Snape nhanh chóng đọc rồi một lần, "Chúa tể Hắc ám muốn chúc mừng sinh nhật năm nay cho cậu."

"Ừm." Harry từ trong túi xách lấy ra tấm da dê và bút lông chim, hiển nhiên cậu phải trả lời một phong thư để cho cú mèo mang về.

"Gã sẽ để cho cậu gia nhập vào Tử thần Thực tử sao?" Snape hỏi.

Tay Harry viết chữ dừng một chút, "Trước khi tốt nghiệp hẳn là sẽ không, dù sao mang một cái đánh dấu như vậy ở phía dưới mí mắt giáo sư Dumbledore không phải là việc sáng suốt gì." Harry nói nhìn thoáng qua cú mèo trên bả vai cậu.

Snape không nói gì thêm, thẳng đến cú mèo mang hồi âm của Harry bay xa, ngay cả cái cái bóng đều không thấy, anh mới mở miệng, "Cần nói một chút với giáo sư Dumbledore không?"

Harry gật đầu, xem ra ở trong một chuyện khác cậu cũng có thể bắt đầu tự tay chuẩn bị rồi, "Kế hoạch đi ra ngoài nghỉ hè năm nay có thể phải chậm lại rồi."

"Không quan hệ."

"Không bằng bọn mình tới đoán một chút đi, Chúa tể Hắc ám sẽ chuẩn bị cho tớ quà tặng gì." Harry nghĩ để cho đề tài nhẹ nhõm một chút.

"Dù sao sẽ không phải là mời cậu ở trong vườn hoa nhà gã nằm một xíu."

Harry ngay lập tức cũng nhớ tới sinh nhật năm hai của cậu, Snape mang cậu ở lại trụ sở bí mật của anh một ngày.

"Hoa hồng trong trang viên, khụ, cậu thích không?" Snape đột nhiên hỏi.

"Thích."

"Vậy bọn mình có thể buổi sáng ở trong trang viên chúc mừng một chút, cậu buổi tối lại đi qua." Snape đề nghị, "Cuối tháng Bảy, một mùa hoa hồng cuối cùng."

"Không thể tốt hơn rồi." Harry trả lời.

Vì vậy Snape nở nụ cười.

W. Ls so với Harry năm đó tham gia khó hơn một ít, có chút đề tài rất có ý tứ, ngẫm lại cũng đúng, giáo sư Derwent và giáo sư Grant đều là người rất thú vị.

Thi xong Phòng chống Nghệ thuật Hắc ám, Harry và Snape đi ra ngoài, Haddock và Flint đang so đáp án với bọn họ.

Xa xa Harry thì nghe được thanh âm của Sirius, "Cậu yêu thích đề thứ mười sao, Mơ Mộng Ngớ Ngẩn?"

"Thực sự là yêu chết rồi, " Remus hào hứng tràn trề mà nói, "Viết ra năm loại ký hiệu phân biệt người sói, đề bài tốt."

"Cậu cảm thấy cậu có thể viết ra tất cả những ký hiệu đó sao?" James làm bộ mà hỏi thăm.

"Tớ nghĩ tớ có thể." Remus nghiêm túc mà nói lại che che không được hài hước đáy mắt của cậu ta, cậu ta thấp giọng, "Một, hắn đang ngồi ở trong cái ghế của tôi, hai, hắn đang mặc quần áo của tôi, ba, hắn tên gọi Lupin."

Peter có chút phiền não, "Tớ đáp ra hình dạng miệng heo, con ngươi mắt còn có đuôi hình chùm, " cậu ta lo âu lo lắng mà nói, "Chính là tớ nghĩ không ra hai cái khác..."

"Cậu có bao nhiêu ngốc a, Đuôi Trùn?" James không nhịn được nói, "Cậu mỗi tháng một lần đi theo một người sói chạy khắp nơi."

"Cậu nhỏ giọng chút." Lupin cầu khẩn nói.

Harry cúi đầu nở nụ cười một cái, nếu để cho Snape nghe được lời của Remus, Snape nhất định cho cậu ta một ánh mắt nhìn kẻ ngu si, hơn nữa nghe ra bọn họ hoàn thành Animagus rồi, vậy Bản đồ Đạo Tặc hẳn là cũng làm xong rồi đi.

"Nếu như thuận lợi thông qua mà nói, các cậu sang năm còn chuẩn bị tiếp tục lên lớp nâng cao của giáo sư Grant sao?" Flint hỏi.

"Tớ và Sev tiếp tục, cậu thì sao? Haddock?" Harry ngắt một mảnh lá cây nhỏ, James đang chơi một Golden Snitch trong tay, Harry thu hồi ánh mắt lại.

"Học á, môn học tự chọn của tớ không nhiều lắm, học chút có ích, giống như lịch sử pháp thuật, tớ không dự định học." Haddock dụi dụi con mắt.

"Cũng đúng, môn của giáo sư Binns rất buồn chán." Flint đồng ý, cậu ta với Haddock cũng không có phiền não dựa vào giấy chứng nhận tìm việc làm, học ít mấy môn cũng không quan hệ, Snape cũng không sai biệt lắm.

Duy chỉ có Harry, nếu như không nhìn cậu hiện tại được Chúa tể Hắc ám coi trọng, cơ sở của cậu là mỏng nhất, nếu như tốt nghiệp muốn tìm một phần công việc tốt, vẫn là cầm nhiều một ít chứng chỉ tuyệt vời, chẳng qua Harry cũng không có ý định sau khi tốt nghiệp làm công tác gì cho Bộ Pháp thuật, cậu hiện tại góp tiền tuy rằng còn chưa đủ mua phòng ở thung lũng Godric, thế nhưng cậu còn không có buông tha ý nghĩ móc sạch Galleon vàng trong hầm của Voldemort.

Bất tri bất giác bọn họ chạy tới chỗ Harry ở trong trí nhớ Snape nhìn thấy qua, giáo sư thiếu niên và nhóm Đạo Tặc đánh nhau, cậu bỗng dưng nhớ đến giáo sư ở chỗ này bị đánh bay đũa phép, bị thần chú trói chặt, trong miệng liên tục nôn ra bọt sau đó bò về phía đũa phép của mình, bị Levicorpus* treo lên lộ ra dáng vẻ tái nhợt hai chân nhỏ gầy, mặc dù đã qua thời gian dài như vậy, cậu vẫn là cảm thấy trong lòng giống như là bị nhéo một cái.

Nhưng mà lúc cậu quay đầu nhìn thấy hiện tại thì ánh mắt yên tĩnh, giáo sư đang nói chuyện phiếm với Haddock, vì che lấp tâm tình, theo bản năng vận hành Bế quan Bí thuật, Harry nghĩ, cũng may những chuyện kia đều sẽ không phát sinh, giáo sư về sau cũng sẽ thật tốt.

Snape không biết Harry mặt không biểu tình đang suy nghĩ gì, thế nhưng anh đã nhận ra dấu hiệu Harry vận hành Bế quan Bí thuật, mắt xanh biếc trống rỗng giống như là đá quý chất vô cơ, để cho anh có chút bất an, "Harry, chờ nhận được thành tích thì cậu tính toán tốt thời khóa biểu rồi đi, nhớ kỹ cho tớ xem với đấy."

"Được." Harry cười một cái, Snape là liều thuốc tốt của cậu.

===---0o0o0o0---===

*Levicorpus (Bùa Khinh thân) Mô tả: Phát minh bởi Severus Snape, có tác dụng treo ngược người khác lên bằng mắt cá chân. => Liberacorpus (Giải bùa của Levicorpus)

---0o0o0o0---

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro