Chương 325: Cao tăng

Chương 325: Cao tăng

Editor: Rosaline

Beta: Ken


Nửa đêm, Thiên Tôn cùng Ân Hậu đột nhiên ngồi Yêu Yêu chạy đi "ngắm trăng", Triển Chiêu bọn họ đều không hiểu nổi hai người này lại muốn làm gì.

Thẳng đến khi Yêu Yêu không thấy bóng dáng nữa, mọi người nhìn lẫn nhau một hồi, Lâm Dạ Hỏa liền hỏi, "Có muốn đi xem không?"

Vẻ mặt mọi người đều là biểu tình "Mệt mỏi quá, không muốn quản".

Lâm Dạ Hỏa cùng Trâu Lương thấy Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường cũng không muốn quản, hai người bọn họ cũng không xía vào, trở về trong ngăn tủ đi ngủ.

Triệu Phổ bên kia thấy không có chuyện gì cũng đóng cửa tủ đi ngủ.

Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường nhìn nhau một cái, hai người đều lắc đầu, quay về trong ngăn tủ ngủ.

Màn đêm buông xuống, cũng không biết là do gấp rút lên đường nên mệt mỏi hay là ngăn tủ hẹp ngủ gần nhau tương đối thoải mái, một đêm này mọi người ngủ đặc biệt ngon.

Ngày thứ hai vừa rạng sáng, Bạch Ngọc Đường mới vừa tỉnh lại, liền thấy Triển Chiêu ngồi cách đó không xa, nghiêng lỗ tai, dựa lên cửa tủ nghe ngóng, hình như đang nghe động tĩnh bên ngoài.

Ngũ Gia ngồi dậy, hỏi hắn, "Miêu Nhi?"

Triển Chiêu ra hiệu với hắn, "Xuỵt~"

Vừa chỉ chỉ cửa tủ.

Bạch Ngọc Đường không quá hiểu rõ, bất quá cũng tiến tới lắng nghe.

Bên ngoài ngăn tủ cũng có tiếng gì đó, tiếng động "loảng xoảng" rất có tiết tấu.

Thanh âm này bọn họ còn rất quen thuộc, bởi vì ở trong Miêu Miêu lâu cũng thường nghe được, cơ bản là do Yêu Yêu thức dậy rồi, nhưng bọn hắn còn chưa thức dậy. Yêu Yêu sẽ treo trên mái hiên lắc lắc đuôi, đuôi to vỗ vỗ lên xà ngang sẽ tạo ra tiếng này.

Ngũ Gia liền hỏi, "Yêu Yêu đã trở về rồi?"

Triển Chiêu gật đầu.

Ngũ Gia không hiểu hỏi hắn, "Mở cửa nhìn một cái?"

Triển Chiêu chỉ chỉ lỗ tai, "Ngươi tỉ mỉ nghe một chút!"

Ngũ Gia lại dán lên cửa tủ tỉ mỉ lắng nghe, hình như còn có khí tức khác...

"Hình như nhiều hơn mấy người?" Bạch Ngọc Đường hỏi.

Triển Chiêu mở to hai mắt gật đầu —— đúng không! Quả nhiên không phải lỗi giác của ta!

Ngũ Gia đưa tay, níu cửa tủ lại, ý kia —— mở ra nhìn một cái!

Triển Chiêu liền hướng phía sau xê dịch, trốn phía sau Ngũ Gia, ló đầu ra dò xét nhìn trộm, ý kia —— chẳng lẽ là ngoại công ta sư phụ ngươi hôm qua đã làm chuyện kỳ quái gì.

Ngũ Gia còn cảm thấy rất buồn cười, ý kia —— có thể có chuyện gì kỳ quái a?

Triển Chiêu lắc lắc đầu —— Tiểu Bạch Đường, không thể lạc quan mù quáng, ngươi đều cùng sư phụ ngươi ngoại công ta ở chung đã bao nhiêu năm? Hai người bọn họ làm chút chuyện kỳ quái gì không phải rất bình thường sao!

Bạch Ngọc Đường nói Triển Chiêu quá nhạy cảm, nói xong, đưa tay kéo ngăn tủ ra, mới vừa nhìn thoáng qua, Triển Chiêu còn bị Bạch Ngọc Đường ngăn lại không cho nhìn, nghiêng đầu...

Chợt nghe "Rầm" một tiếng, cửa tủ trong nháy mắt bị Ngũ Gia đóng lại.

Ngũ Gia đè cửa tủ hơi trầm mặc một hồi, tựa hồ là để bình bình ổn ổn tâm tình, tiêu hóa một chút hình ảnh mới vừa nhìn thấy.

Triển Chiêu mở to hai mắt nhìn hắn —— bên ngoài có cái gì nha?

Mà lúc này giống với tình cảnh của Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường, còn có mấy người trong ngăn kéo khác.

Công Tôn ban đầu dậy sớm hơn một chút chuẩn bị công khóa sớm cho nhóm hài tử, kết quả mới vừa mở cửa tủ ra, liền sửng sốt một chút, lập tức đóng lại.

Cửu vương gia đang ngáp, còn nghĩ Thư Ngốc mỗi ngày đều dậy sớm như thế, được ôm ngủ nhiều thêm một chút thì tốt biết bao a...

Kết quả Công Tôn mở cửa lập tức liền đóng lại.

Cửu vương gia nghi ngờ nhìn Công Tôn, ý kia —— thế nào a?

Công Tôn vẻ mặt hoang mang nghiêng đầu, tựa hồ có điểm không biết rõ tình trạng.

Mà sát vách Tiểu Tứ Tử đang có biểu tình y chang cha bé, nghiêng đầu giữ cửa.

Lương Thần Mỹ cùng Tiểu Phương đều tỉnh dậy, ban đầu dự định xuất môn luyện công, bất quá Tiểu Tứ Tử ngồi ở cửa chặn cửa không cho đi, còn đưa tay nhỏ bé đối với bọn họ vẫy vẫy, tựa hồ là nói —— hiện tại đi ra ngoài không tốt nha!

Mấy tiểu hài tử đều không hiểu —— sao vậy?

Trâu Lương sáng sớm đứng lên chuẩn bị mang binh mã ra tảo thao*, mở cửa tủ ra được phân nửa, nhìn bên ngoài một cái, lập tức đóng lại.

*thao luyện buổi sáng

Hỏa Phượng mơ mơ màng màng liếc một cái, trở mình ngủ tiếp.

[Ros: Tui siêu tò mò a!! Mấy người thấy cái mờ ám gì a!!]

Cứ như vậy, đợi một hồi sau đó, ba bên đồng thời lại mở cửa tủ ra, tựa hồ chuẩn bị xác nhận lại lần nữa.

Bên này Triển Chiêu thăm dò ra bên ngoài nhìn một cái, sửng sốt.

Nhìn đối diện một chút.

Đối diện Trâu Lương cau mày cũng nhìn hắn, hai người nhìn nhau một cái, cùng nhau xoay mặt nhìn bên cạnh một chút.

Bên cạnh, hai bên ngăn tủ cũng đều mở, Triệu Phổ cùng năm tiểu hài nhi Lương Thần Mỹ Cảnh Phương cùng nhau thăm dò nhìn ra bên ngoài.

Tiểu Lương Tử lập tức hô lên, "Oa nha! Này là cái gì nha!"

Triển Chiêu cùng Triệu Phổ đều ý bảo Trâu Lương —— hỏi vị kia nhà ngươi một chút.

Trâu Lương giơ tay lên, đẩy Lâm Dạ Hỏa sau lưng một cái.

Hỏa Phượng quay đầu lại liếc hắn một cái.

Trâu Lương đơn giản đưa tay, đem một bên cửa tủ bên cạnh hắn cũng mở ra, ý kia —— đến! Cho ngươi xem thứ thú vị.

Hỏa Phượng quay đầu lại liếc mắt nhìn, buồn ngủ trong nháy mắt liền tỉnh, chợt ngồi dậy, lớn tiếng hô, "Muốn chết!"

Nói xong, Hỏa Phượng từ trong ngăn kéo nhảy ra, hướng ở giữa gian phòng chạy.

Những người khác thấy Hỏa Phượng đi ra, cũng đều đẩy cửa tủ, nhảy xuống.

Như vậy chính giữa tăng phòng có cái gì a?

[Ros: Cái gì ni?]

Hướng lên trên xem không có gì ngạc nhiên, chính là Yêu Yêu treo trên mái hiên, thấy tất cả mọi người dậy rồi, Yêu Yêu còn thật cao hứng, vẫy đuôi yêu ô yêu ô kêu.

Mà nhìn xuống dưới liền náo nhiệt.

Chỉ thấy trên sàn nhà ở giữa gian phòng, ngồi ba lão hòa thượng, hai người rất gầy một người hơi mập, liếc mắt đều trên dưới trăm tuổi, mặc tăng bào màu xám tro, hình như còn là áo ngủ.

Ba vị lão hòa thượng đều bị trói, ngoài miệng còn quấn miếng vải đen. Trên ót có tờ giấy, viết ba chữ —— mau giấu đi!

Ba lão hòa thượng ủy khuất mà nhìn Lâm Dạ Hỏa chạy qua cởi trói cho bọn hắn, đều lắc lắc đầu, còn trốn không cho hắn mở dây trói ra.

Lâm Dạ Hỏa cũng không hiểu bọn họ muốn biểu đạt cái gì, đơn giản một tay kéo vải bịt miệng của một lão hòa thượng bên cạnh, "Nguyệt Hải đại sư!"

Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường ngẩn người, dòm lão hòa thượng kia —— thánh tăng Nguyệt Hải?

Triệu Phổ chọc chọc Công Tôn một cái, ý kia —— ta nghe qua nga, lão nhân này vô cùng có danh tiếng ở Tây Vực a.

Nguyệt Hải đại sư đáng thương nhìn Lâm Dạ Hỏa, "Tiểu Lâm Tử a, a di đà phật."

Lâm Dạ Hỏa không nói gì —— đừng di đà nữa, chuyện gì xảy ra a?

Tiểu Lương Tử cùng Tiểu Tứ Tử cũng giúp hai vị đại sư khác đem vải che kéo xuống.

Bạch Ngọc Đường nhìn ba chữ trên tờ giấy dán trên ót đại hòa thượng kia, liền nhận ra là bút tích của sư phụ hắn, lắc đầu cảm thấy rất kỳ quặc, đưa tay muốn giúp bọn họ kéo xuống.

Kết quả đại sư hướng ngửa ra sau, ý kia —— không được a! Không được!

Mọi người nghi ngờ nhìn ba vị cao tăng.

Ngoại trừ Nguyệt Hải đại sư, hai vị khác theo thứ tự là Nguyệt Vân cùng Nguyệt Minh. Ba người bọn hắn đều là sư đệ của thánh tăng Nguyệt Ảnh, thuộc về một nhóm cao tăng sớm nhất ở Thánh Điện Sơn.

Lâm Dạ Hỏa đại thể giới thiệu một chút, Bạch Ngọc Đường vừa nghe đến đại sư Nguyệt Ảnh liền túc nhiên khởi kính*, đó là một vị cao tăng năm đó để mạng lại độ hóa sư phụ hắn...

*túc nhiên khởi kính 肃然起敬: cảm thấy kính nể.

Ngũ Gia liền muốn mở trói cho các vị đại sư, suy nghĩ sư phụ hắn cũng quá kỳ cục, tại sao lại làm như vậy...

Chỉ là mấy cao tăng còn mãnh liệt trốn đi, cùng mãnh liệt lắc đầu, "Không được không được."

Tất cả mọi người hết chỗ nói rồi —— không được cái gì nha?

"Tiểu Du cùng Bàn Tương!" Nguyệt Hải đại sư cùng mấy người tiểu nhân cáo trạng, "Thật là quá đáng! Bọn ta đang thật tốt, niệm xong kinh mới vừa nghỉ ngơi, đã bị hai người bọn họ giống như thổ phỉ ép tới đây!"

"Đúng!" Hai vị đại sư Nguyệt Minh cùng Nguyệt Vân cũng nói, "Nhưng quá phận hơn, chính là không để cho bọn ta ngồi lưng rồng, mà là treo trên sợi dây xách tới!"

Tất cả mọi người gật đầu —— biết các ngươi là bị bắt cóc a, đây không phải là muốn mở trói cho các ngươi sao...

Nhưng ba vị đại sư vẫn trốn.

Mọi người liền có chút không hiểu —— trốn cái gì nha?

Đang lúc này, bên ngoài truyền đến tiếng người đoán chừng là mấy lão gia tử tỉnh.

"Nguy rồi!" Ba hòa thượng đều luống cuống, "Nhanh!"

Mấy người tiểu nhân lại muốn mở trói, ba lão gia tử đều nóng nảy, "Không phải! Mau chóng đem chúng ta giấu đi! Đây không phải là trên giấy viết như vậy sao!"

Mọi người nghi hoặc.

"Mau mau a!" Mấy lão gia tử còn thúc giục.

Bất đắc dĩ, mọi người không thể làm gì khác hơn là vội vàng đem mấy hòa thượng đều nhét vào trong ngăn tủ.

Mới vừa đóng cửa lại, bên ngoài liền truyền đến tiếng đập cửa.

Tiểu Lương Tử lanh trí đi mở cửa ra.

Vô Sa đại sư mấy người quả nhiên dậy rồi, Thiên Tôn cùng Ân Hậu trước tiên vào trong cửa liếc một cái, hơi nhướng mày lên, giương mắt, chỉ thấy Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường đều nhìn hai người bọn họ, nhãn thần rất rõ ràng —— hai ngươi lại khi dễ người có đúng hay không a?!

Thiên Tôn cùng Ân Hậu ngửa mặt —— đâu có!

Vô Sa đại sư bắt chuyện bọn họ, "Đi ăn điểm tâm không?"

"Nga... Lập tức đi." Triển Chiêu bọn họ đều gật đầu, mọi người tận lực bảo trì mỉm cười.

Đại sư nghi ngờ nhìn mọi người —— biểu tình là lạ thế?

Lâm Dạ Hỏa chắp tay sau lưng nhìn trời, đại sư nhìn nhìn hắn, hỏi, "Làm sao vậy? Sáng sớm táo bón sao?"

Hỏa Phượng giậm chân, "Ta đẹp trai như vậy chỗ nào lại táo bón... Đừng nói bậy!"

Mấy lão gia tử đều nhìn hắn —— có liên quan sao?

"Chúng ta như thế này cùng nhau xuống núi đi ăn điểm tâm!" Triệu Phổ còn tương đối bình tĩnh, trong miếu ăn chay một ngày cảm thấy rất lạt miệng!

"Nga, vậy cũng tốt, chúng ta đây đi ăn trước." Đại sư cười tủm tỉm mang theo một đám người sau lưng cùng đi ăn điểm tâm.

Thiên Tôn cùng Ân Hậu hướng bên cạnh đi tới vài bước, nói, "Chúng ta cũng xuống núi ăn."

Đại sư nhìn nhìn trộm Yêu Vương.

Yêu Vương trên dưới quan sát hai đồ đệ một chút, gật đầu, ý bảo, hắn vẫn ăn chay được.

Một đám lão gia tử liền vừa nói vừa cười bước đi.

Chờ mọi người vừa ra sân, Thiên Tôn Ân Hậu một cước nhảy vào cánh cửa, thuận lợi đóng cửa, động tác nhất khí a thành*.

*hành văn liền mạch lưu loát; công tác liên tục; làm liền một mạch

Trong phòng, Công Tôn mở ngăn tủ ra.

Chỉ thấy miếng vải đen trong miệng ba vị đại sư cũng đeo lên, hơn nữa đoán chừng là bản thân tự làm, oai oai nữu nữu*.

*xiêu xiêu vẹo vẹo; nguệch ngoạc; cẩu thả

Mọi người "vận chuyển" các vị đại sư đều ra, vẫn như cũ để trong phòng.

Các vị đại sư đều một biểu tình ninh tử bất khuất*, nhìn còn rất khôi hài.

*thà chết chứ không chịu khuất phục; thà chết trong còn hơn sống đục

Thiên Tôn cùng Ân Hậu đối với mấy người hài tử ngoắc ngoắc đầu ngón tay, ý kia —— đều cởi ra!

Triển Chiêu bọn họ ba chân bốn cẳng đem dây thừng trói trên người ba vị đại sư một vòng một vòng cởi ra.

Một đám người một bụng nghi vấn —— mấy người này mới vừa rồi rõ ràng có cơ hội chạy hoặc là cáo trạng với Ngân Yêu Vương, nhưng sao lại phối hợp như vậy a? Không phải là có nỗi khổ gì chứ? Bị tổ Tương Du bắt được nhược điểm gì sao?

"Tiểu Du!"

"Bàn..."

Chữ "Tương" của Nguyệt Minh đại sư còn chưa ra khỏi miệng, chỉ thấy Ân Hậu nhìn hắn một cái, hắn nhanh chóng nuốt trở về.

"Hai ngươi đừng quá phận!"

Ba vị đại sư đều lên án, "Nháo nữa bọn ta sẽ cáo trạng với Yêu Vương!"

Thiên Tôn "Chậc" một tiếng, "Ít nói nhảm, hỏi các ngươi một ít chuyện."

Ba vị đại sư bất mãn, "Vậy ở Thánh Điện Sơn hỏi cũng được vậy, làm gì phải đem bọn ta trói lại!"

Triển Chiêu bọn họ đều lặng lẽ nhìn mấy cao tăng —— các ngươi không phải là bị mệt nhọc đến ngủ say đi? Dĩ nhiên không kêu cũng không chạy...

Hơn nữa ba vị này rõ ràng võ nghệ cao cường, một sợi dây mà thôi nga —— không thoát ra được sao?

Thiên Tôn cùng Ân Hậu nhìn bọn Triển Chiêu một chút, ý bảo —— hỏi đi!

Mọi người nhìn nhau một hồi, cuối cùng đều nhìn về phía Lâm Dạ Hỏa.

"Ách..." Hỏa Phượng do dự một chút, nhìn các vị đại sư.

Ba lão hòa thượng còn rất thân thiết, "Tiểu Lâm Tử càng ngày càng đáng yêu!"

"Đúng a, ngươi muốn hỏi gì nha?"

"Tiểu Vô Sa nói ngươi có tương hảo có đúng hay không nha?"

"Không hỏi các ngươi cái này!" Thiên Tôn liếc ba người một cái.

Mấy lão hòa thượng bĩu môi ủy ủy khuất khuất nhìn Thiên Tôn, như đang nhìn một ác bá.

Xung quanh một đám người đều không nói gì nhìn mấy lão hòa thượng, cảm giác bọn họ không phải sợ Thiên Tôn, mà là xem hắn thành tiểu hài nhi mà dụ dỗ?

Thiên Tôn thấy mấy hài tử ma ma tức tức* không dám hỏi, cũng sợ chậm trễ sẽ có biến, liền cùng Ân Hậu nhau hỏi.

*lề mà lề mề

"Bên trong Thánh Điện Sơn trống rỗng sao?"

"Thánh Điện Sơn cùng khô lâu tà Thần có quan hệ thế nào?"

"Đầu Phật này các ngươi có gặp qua không?"

"Trong núi đến tột cùng là có cái gì?"

Thiên Tôn Ân Hậu một mạch hỏi bốn câu hỏi.

Ba vị thánh tăng nghe xong vấn đề đều ngốc trệ một lúc, sau đó nhìn lẫn nhau một chút, rồi nhìn Thiên Tôn, "Ai nha, có chút đói bụng a, muốn ăn bánh bao chay! Chính là a ngày hôm nay khí trời tốt như vậy... Rồng này bao nhiêu cân, xà nhà có bị gãy hay không a? Treo cao như vậy vạn nhất thải ra thì làm sao bây giờ..."

Mấy người hài tử ban đầu cũng chờ nghe đáp án, nhưng bây giờ vừa nhìn, ba vị lão gia tử rõ ràng đang trốn tránh vấn đề.

Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường đột nhiên thất thần một cái —— Yêu Yêu bình thường thải đều ở đâu nha? Cho tới bây giờ chưa từng thấy qua, chẳng lẽ là len lén làm sau đó chôn?

Triệu Phổ bọn họ lại không thất thần.

Mấy thánh tăng đương nhiên sẽ không nói dối, xem phản ứng của bọn hắn trônss tránh, biểu thị bọn họ có biết gì đó!

Nghĩ đến đây, mọi người đều không ngăn cản, chờ Thiên Tôn "Bức cung".

Ân Hậu vừa nhìn ba người không chịu nói, liền cười cười.

Ba vị đại sư đều hơi khẩn trương, nhưng miệng vẫn như cũ không hé răng.

"Bọn ta sẽ không nói ra!"

"Đúng! Đó là ta bí mật của Thánh Điện Sơn ta!"

"Sư huynh đã giao phó chúng ta không thể nói..."

Nói còn chưa dứt lời, Thiên Tôn trừng ba người một cái, "Nói hay không?"

Ba người ngửa mặt, nhìn thế nhưng vô cùng có cốt khí, trăm miệng một lời trả lời, "Nói!"


→Chương sau: Chương 326: →

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro