Quyển 8: Phạn Điện Thánh Tâm - Chương 263: Tây Hành
∴⋅⋅⋅∴ Quyển 8: Phạn Điện Thánh Tâm∴⋅⋅⋅∴
Chương 263: Tây Hành
Editor: Chim
Beta: Rosaline
Một trận hải chiến quy mô nhỏ, mặc dù giao chiến chỉ có ba ngày, nhưng công việc sau đó vẫn rất nhiều.
Trong thời gian này, Triệu Trinh cho người tới Lâm An phủ đón Bao đại nhân và Thái sư đến, ở Hãm Không đảo chơi mấy ngày.
Bởi vì trong thư, Vô Sa đại sư đã viết rõ ràng, để Lâm Dạ Hoả đưa "mọi người" cùng đến, nên Triệu Trinh quyết định tất cả cùng Tây hành.
Trái lại cũng không phải vì một câu nói của Vô Sa đại sư có bao nhiêu uy lực, hoàng đế cũng nói gì nghe nấy. Đương nhiên Triệu Trinh rất tôn trọng vị thánh tăng Tây Vực này, nhưng mà nhiều hơn, vẫn là vì hắn muốn mọi người cùng nhau tới Hắc Phong thành chơi một chuyến.
Ai bảo Triệu Trinh lớn nhất chứ, muốn làm thế nào thì làm thế đó, ngay cả Nam Cung cũng mặc kệ hắn, những người khác lại lười quản.
Triệu Trinh tiếp tục chơi, Triệu Phổ lại rất bận.
Cửu vương gia muốn tra được đám thuỷ quân được Tây vực phái tới, rốt cuộc đến từ thế lực nào ở Tây Vực.
Hạ Nhất Hàng thẩm vấn xong, tất cả tù binh đều nói mình là thuỷ quân Tây Hạ.
Triệu Phổ nghe xong cảm thấy khó tin. Nếu Tây Hạ có cơ hội, liệu có làm chuyện này không? Nhất định sẽ làm! Nhưng Tây Hạ bị ngăn ở chính giữa phía Tây, trên dưới trái phải đều không giáp biển, đi đâu đào tạo nhiều thuỷ quân bơi giỏi như vậy chứ?
Hơn nữa, Triệu Phổ thiết kế đường đi cho mọi người xem. Nếu quả thực đi từ Tây Hạ tới, trước tiên cần thông qua Thổ Phiên, qua Đại Lý, lại phải qua triều Lý* mới ra biển, hoặc là xuyên qua Thổ Phiên, trực tiếp từ Thiên Trúc* đi qua... Phải hao tốn bao nhiêu kinh phí chứ?
*Triều Lý: tức Đại Việt, thời Tống Nhân Tông tương đương với thời Lý ở Việt Nam.
=> Tây Hạ nó nằm ở khoảng Tứ Xuyên, Tây Tạng bây giờ (Chim không rõ lắm), muốn ra biển thì phải đi qua Thổ Phiên, xuống Đại Lý (là khu vực Vân Nam bây giờ), rồi chạy qua Đại Việt thì mới ra biển Đông, rồi băng qua eo biển chỗ đảo Hải Nam và đảo Đài Loan thì mới đến khu vực duyên hải Đông Nam, cũng tức là chỗ Chiết Giang, Phúc Kiến đang được nói đến trong quyển trước.
*Thiên Trúc: Ấn Độ.
=> Chỗ này thì có thể hiểu nôm na là từ chỗ cao nguyên Tây Tạng, vượt Hymalaya, qua Ấn Độ và khu vực Nam Á, tiến vào Ấn Độ dương.
Hơn nữa đám tù binh này tự xưng đến từ Tây Hạ, nhưng thử bọn họ một lần, lại chẳng có ai biết nói tiếng Tây Hạ.
Triệu Phổ và Hạ Nhất Hàng đều cảm thấy phía sau còn có người, muốn mượn cơ hội ly gián quan hệ với bọn họ và Tây Hạ, khuấy cho nước đục lên.
Hai người thảo luận với nhau, đích thực nên trở về Hắc Phong thành một chuyến. Trải qua mấy ngày thái bình, các nước Tây Vực hẳn lại ngứa da rồi, có câu ba ngày không đánh lại muốn lên nóc nhà lật ngói.
Thuỳ quân sắp xếp thoả đáng, đội thuyền cũng đã chuẩn bị xong.
Vì thân thể của Bàng phi, mọi người chọn đi đường thuỷ.
Người Khai Phong phủ chơi trên đảo đến nghiện, sau đó cáo biệt bốn vị ca ca Hãm Không đảo, cùng nhau Tây hành, chạy tới Hắc Phong thành.
Cách đại hội Phật pháp còn nhiều thời gian, mọi người cũng không nóng nảy, dọc đường vừa đi vừa dừng, dạo qua không ít nơi.
Một đường theo Trường Giang đến Gia Lăng giang rồi đến Vị Thuỷ, gần như xuyên ngang cả thủ phủ Trung Nguyên.
Đoạn đường này Triệu Trinh vui vẻ hơn bất kì ai, cảm thụ vô cùng chân thật non sông hắn trị vì, dĩ nhiên, cũng phát hiện ra không ít vấn đề. Tự mình đi xem vẫn tốt hơn xem sổ con, đoạn đường này Triệu Trinh có không ít cảm ngộ.
Từ lúc Triển Chiêu rời Ma Cung đến trước khi vào Khi Phong, hẳn từng du ngoạn một thời gian dài. Bạch Ngọc Đường cũng từng là kẻ không nhà, so với Triển Chiêu dùng hai chân chạy khắp thiên hạ, Ngũ Gia luôn ngồi thuyền.
Chuyến Tây hành này, trái lại giúp hai người nhớ lại những chuyện đã trải qua thuở thiếu thời, nhớ lại cảm giác lúc mới vào giang hồ.
Đương nhiên, dạo chơi một mình không thú vị bằng kéo nhau cùng đi.
Mà đối với bốn tiểu hài tử Lương Thần Mỹ, đây là điều vô cùng may mắn, cùng tuổi với nhau, đại đa số trẻ con đều đang ở nhà nghịch bùn, bọn họ lại được đi khắp thiên hạ rồi.
Mà trong đó, người đi qua nhiều nhất là Tiểu Lương Tử.
Nhớ năm đó, Tiểu Lương Tử đeo hành lý bỏ nhà đi nhờ cậy Triệu Phổ, kết quả thần xui quỷ khiến thế nào lại gặp được Lâm Dạ Hoả, sau đó cùng Lâm Dạ Hoả từ Tây Vực đến Khai Phong, lại từ Khai Phong đến Giang Nam, hôm nay lại từ Giang Nam về Tây Vực. Thiếu bảo chủ Lang Vương bảo tuổi còn nhỏ lại đi thật nhiều. Mà lúc hắn chạy loạn khắp thiên hạ, cha nương hắn đã sinh cho hắn hai tiểu muội nữa rồi.
Lần này Tiểu Lương Tử muốn về Lang Vương bảo, đã lâu không về, trái lại có chút nhớ nhà.
Sau chuyến du ngoạn thật dài, mọi người lần nữa đi tới bên ngoài Hắc Phong thành.
Lần nữa nhìn thấy cửa thành Hắc Phong thành nguy nga, mọi người đều xúc động —— lần trước ở Hắc Phong thành, bọn họ gặp lại Yêu Vương, lần này bọn họ cùng Yêu Vương về đây.
Trên cổng Hắc Phong thành, Âu Dương Thiếu Chính đã thấy đoàn ngựa xe cuồn cuộn từ xa. Hoả Kỳ Lân quay đầu giơ tay ra hiệu cho các tướng sĩ đã chờ lâu trong thành.
Sau khi ba tiếng pháo vang lên, ba cánh cửa thành Hắc Phong thành mở ra.
Lần này còn đặc biệt làm nghi thức tiếp giá, trước khi Triệu Trinh đến Hắc Phong thành đều phải bảo vệ cẩn mật, lần này nói rõ là Hoàng thượng Tây hành, thăm hỏi tướng sĩ.
Bên trong Hắc Phong thành, tất cả binh mã xếp hàng, Triệu Phổ và Hạ Nhất Hàng cùng Triệu Trinh đi lên cổng thành duyệt binh.
Hơn trăm vạn tướng sĩ cùng nhau hành lễ hô vang vạn tuế, Triệu Trinh thoải mái vô cùng —— Đều là nam nhân tốt của Đại Tống ta!
Nhắc tới, lúc này Triệu Trinh cũng không tới tay không. Không phải trước kia trên chiếc thuyền hiến tế có rất nhiều vàng sao? Vàng mà đám gián điệp cướp được từ Linh Hải quốc, Triệu Trinh trả lại hết, nhưng đám vàng này lại không phải của Linh Hải quốc, mà là của gian đế địch quân trở tới đây định làm chuyện xấu ở Đông Nam.
Triệu Trinh mang luôn đống vàng đó tới, toàn bộ phát cho các tướng sĩ Hắc Phong thành, mỗi người một phần.
Hoàng thượng tự mình tới phát tiền, đương nhiên các tướng sĩ đều vui vẻ, hơn nữa mấy người Triệu Phổ cũng trở về, hiếm thấy một soái bốn tướng đều ở đây, trong quân đều vui mừng như ăn tết.
Mọi người sắp xếp ổn thỏa trong soái phủ ở Hắc Phong thành, Bàng phi cũng được sắp xếp ở đây.
Bởi vì dọc đường có Công Tôn trông coi, nên trạng thái sức khoẻ của Bàng phi rất tốt.
Nhắc tới cũng đúng dịp, Ngân Tuyết cũng mang thai, đúng lúc an thai cùng Bàng phi. Tiểu Hương Hương mỗi ngày đều sờ bụng nương mình một cái, lại sờ bụng Ngân Tuyết một cái, cảm cận các bảo bảo lớn lên.
Phải nói rằng Tiểu Ngũ đáng tin cậy hơn Triệu Trinh nhiều.
Mặc dù mỗi ngày Triệu Trinh đều bồi Bàng phi, nhưng cũng thường xuyên chạy ra ngoài chơi, mà Tiểu Ngũ, mỗi ngày mười hai canh giờ đều ở cạnh Ngân Tuyết, ăn cũng tha tới cho nó, nhìn Ngân Tuyết ăn xong rồi mới ăn.
Triển Chiêu bọn họ cũng mới phát hiện, Tiểu Ngũ lại là một lão công nhị thập tứ hiếu.
...
Cách đại hội Phật pháp còn một thời gian nữa, nhân cơ hội này, mọi người chuẩn bị cùng đi "xuyên qua từng cửa", trạm tứ nhất chính là rừng Hắc Phong ngay bên cạnh Hắc Phong thành.
Gần như là buông hành lý xuống, thay quần áo xong, Lâm Dạ Hoả lập tức vọt ra khỏi Tả doanh, chạy thẳng tới Hắc Phong lâm, đi xem đám sói con hắn ngày nhớ đêm mong.
Đương nhiên những người khác cũng đi theo.
Đại khái Tắc Lặc cũng biết mấy người Trâu Lương trở lại, mang theo bầy sói đến cửa Hắc Phong thành đón tiếp.
Lâm Dạ Hoả chạy tới ôm Tắc Lặc mà cọ cọ.
Tắc Lặc vô cùng bất đắc dĩ, lang vương uy vũ lại bị Lâm Dạ Hoả cọ bên này lại cọ bên kia.
Sói con đã lớn lên không ít, đã có tố chất của lang vương, đặc biệt của lúc bị Lâm Dạ Hoả cọ, biểu hiện giống hệt Tắc Lặc —— trong chán ghét mang chút cưng chiều, trong cưng chiều lại tràn đầy chán ghét.
Trâu Lương chạm mũi với Tắc Lạc, ô ô trao đổi gì đó, Trâu Lương gật đầu, vỗ lưng Tắc Lặc.
Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường tò mò hỏi Trâu Lương, Tắc Lặc nói gì vậy. Trâu Lương nói, Tắc Lặc muốn giao lại vương vị cho con trai, nó rất nhanh sẽ về hưu.
Lâm Dạ Hoả cọ Tắc Lặc xong, đến phiên Tiểu Tứ Tử nhào lên.
Tiểu Tứ Tử kêu "Lặc Lặc".
Lập tức chạy lên ôm.
Ánh mắt Tắc Lặc nhìn Tiểu Tứ Tử tràn đầy trìu mến, sói con cũng tới liếm Tiểu Tứ Tử, trong mắt còn có chút quan tâm —— Ta đã lớn rồi, sao ngươi còn nhỏ vậy?
Tiểu Lương Tử giới thiệu mấy con sói hắn quen trong bầy sói cho Thẩm Nguyên Thần và Đường Lạc Mai biết.
Thẩm Nguyên Thần và Đường Lạc Mai đều là lần đầu tiên tiếp xúc với bầy sói Tây Bắc, bọn họ còn xem bầy sói đi săn, cảm thấy soái muốn chết!
Mọi người xây dựng lộ trình đi qua từng trạm, tới Lang Vương bảo trước, rồi đến Ma Quỷ Thành, sau đó đến Bình Chung thành, Hỏa Liệt thành, Quỷ Hải, Cuồng Thạch thành, du lãm như vậy, lại tới Bách Hoa cốc, về Hắc Phong thành, cuối cùng sẽ tới Thánh Điện sơn tham gia pháp hội.
Triệu Phổ nghe mọi người thiết kế đường đi, không khỏi bất đắc dĩ lắc đầu —— Thì ra là tới Tây Vực du lịch.
Triệu Trinh là người đầu tiên nhảy lên nói tốt lắm, kết quả Nam Cung tạt cho hắn một chậu nước lạnh: "Nghe nói Hoàng thượng ở Hắc Phong thành, sứ giả các nước đều muốn tới tham kiến."
Triệu Trinh chỉ Triệu Phổ, ý là —— Bảo bọn họ gặp Triệu Phổ!
Triệu Phổ cạn lời nhìn Triệu Trinh, Bao đại nhân và Thái sư mạnh mẽ lắc đầu —— Như vậy sao được?
Hoàng thượng thu tay lại, sờ cằm, đột nhiên nghĩ ra đáp án, Cửu thúc nhà hắn lên giọng nói hắn tới thăm hỏi binh mã, mục đích chủ yếu là muốn trông trừng hắn, không cho hắn chạy loạn khắp Tây Vực?
Triệu Phổ và Nam Cung yên lặng trao đổi ánh mắt —— Kế hoạch thông!
Triệu Trinh bĩu môi tức giận, nói không vui, mất hứng rồi, trẫm muốn náo nhiệt!
Cuối cùng sau khi trả treo, Triệu Trinh chỉ có thể đến Lang Vương bảo và Ma Quỷ thành gần nhất, sau đó chờ đến đại hội Phật pháp, xem tình hình rồi quyết định, thời gian còn lại thì đợi ở phủ soái Hắc Phong Thành bồi Bàng phi an thai.
Triệu Trinh miễn cưỡng chấp nhận, nhưng lại cảm thấy không được đi Bách Hoa cốc có chút thua thiệt, nhưng cũng không phải không thương lượng được, cứ chấp nhận trước, sau đó sẽ có cách!
Thật ra mọi người cũng biết Triệu Trinh sẽ không ngoan ngoãn nghe lời, nhưng có thể khiến hắn bớt chạy đi một chỗ cũng tốt.
Sau khi sắp xếp xong xuôi, mọi người đi qua rừng Hắc Phong trước, cùng Tiểu Lương Tử đi tới Lang Vương bảo.
Tiêu Thống Hải nhận được tin nhi tử sắp về, vội vàng nói cho Liêu Tiệp, phu thê hai người đều sắp không nhớ mình có đứa có trai này rồi, có thể coi như về rồi!
Nghe nói Tiêu Lương không về một mình, còn mang cả Hoàng đế Đại Tống đến, không hiểu sao Lang vương lại cảm thấy bại bởi con trai.
Phu thê hai người mang người tới cửa nghênh đón.
Những người khác đều từng tới Lang Vương bảo, nên không giật mình.
Mà Triệu Trinh lại chỉ vào đầu sói thật lớn trên đỉnh núi, kinh ngạc, nói với Nam Cung —— Thật soái, thật soái! Trẫm muốn treo một cái ở cửa cung!
Ngoài mặt Nam Cung vẫn gật đầu, nhưng lại âm thầm thổ tào —— Hay là treo đầu heo nhé?
Đến cửa Lang Vương bảo, mọi người xuống ngựa.
Tiêu Lương đi đến trước mặt cha nương, hành đại lễ với hai người.
Phu thê Lang vương đều ngẩn ra... Tuy nói con không về nhà, nhưng ở Hắc Phong thành thì vẫn gặp được, sao đột nhiên con trai trưởng thành rồi? Trong kí ức của họ, Tiêu Lương còn là một tiểu ma tinh không nghe lời, thích càn quấy, muốn bắt cũng không bắt được, bây giờ trở nên chững chạc, cao hẳn lên, ngũ quan cũng nảy nở.
Liêu Tiệp đỏ vành mắt, ôm con trai bắt đầu khóc, con trai âm thầm trưởng thành mà mình lại không thấy!
Tiêu Thống Hải kéo áo nương tử —— Đang ở trước mặt Hoàng thượng đấy, lát về rồi khóc.
Triệu Trinh lắc đầu, đưa tay lau mắt, nhìn Nam Cung —— Trẫm cũng nhớ Thái hậu!
Nam Cung lập tức gật đầu —— Ngô hoàng chí hiếu, ngày mai về Khai Phong nhé?
Triệu Trinh lắc đầu nguầy nguậy!
Thẩm Nguyên Thần và Đường Lạc Mai cũng đột nhiên có chút nhớ nương mình. Lâm Dạ Hoả và Tiểu Tứ Tử ôm cánh tay, bĩu môi nhìn —— Biết đủ đi, ta còn không có đây!
Xa cách lâu ngày gặp lại, mọi người đều ổn định lại tâm trạng, cùng nhau vào thăm Lang Vương bảo.
Lần này không nhiều người tới, Ngân Yêu Vương, Thiên Tôn, Ân Hậu, Lục Thiên Hàn và Yêu Trường Thiên đều không tới, chủ yếu là mấy vị lão nhân gia nhớ Vô Sa đại sư. Đại sư đã tới Ma Quỷ thành trước, nên mấy người bọn họ trực tiếp tới Ma Quỷ thành.
Tiêu Thống Hải mời mọi người vào phòng khách, Liêu Tiệp mang mấy đứa trẻ ra phía sau gặp ông ngoại và hai muội muội của Tiểu Lương Tử.
Triệu Trinh nói chuyện phiếm với Lang Vương, hỏi hắn tất cả đều thuận lợi chứ?
Triệu Trinh giả khách sáo, đương nhiên Lang Vương nói tất cả đều thuận lợi, còn hỏi mọi người có phải tới tham gia đại hội Phật pháp không.
Lâm Dạ Hoả biết, toàn bộ Tây Vực, tin tức của Tiêu Thống Hải linh thông nhất, nên hỏi: "Đại hội Phật pháp lần này hình như long trọng nhất trong mấy thập niên, rất nhiều người tới tham gia phải không?"
Tiêu Thống Hải cười, hỏi Lâm Dạ Hoả: "Đại sư không nói với ngươi sao?"
"Ừ, đoán là trong thư không nói được..." Lâm Dạ Hoả vẫn có chút khó hiểu vì sao sư phụ hắn muốn hắn đưa mọi người tới, đoán chừng lần này không chỉ đơn giản là một pháp hội.
Mặc dù hắn là đệ tử của Thánh tăng Tây Vực, nhưng Lâm Dạ Hoả không phải người xuất gia, Vô Da đại sư cũng không nói quá nhiều chuyện liên quan đến Thánh Sơn tự Tây Vực cho hắn. Nhưng cho dù trong miếu toàn là hoà thượng, phiền toái cũng không ít hơn trong cung.
Thân là đệ nhất Thánh tăng Tây Vực, từ trước tới nay sư phụ hắn đã từng bị gạch tên mấy lần, Thánh Sơn tự có không ít người muốn đuổi sư phụ hắn đi.
Trái lại Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường cũng không hiểu hoàn cảnh nơi này, nhưng mà Thánh Điện sơn có địa vị đặc biệt với khắp cả Tây Vực, địa vị của Thánh tăng cũng rất cao.
Tây Vực rất nhiều chùa miếu, tông phái mọc lên san sát, phân tranh với nhau không ngừng, hơn nữa còn có quan hệ mật thiết với Võ Lâm Tây Vực.
Tiêu Thống Hải thở dài: "Lần này thế lực các nhà tề tụ, cảm giác sẽ có chuyện lớn xảy ra."
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro