Chương 383: Độc

Chương 383: Độc

Editor: Rosaline

Beta: Ken


Ba Phó thống lĩnh quân hoàng thành thiết lập cạm bẫy chuẩn bị làm khó hai vị nữ tướng.

Kết quả Điền Cung bị vũ lực của Miêu Bát Thải trấn áp, mà muốn "dùng trí", Thẩm Đồ cùng Địch Khâm Bảo lại bị Lê Yên phản kịch bản, lâm vào tình cảnh khó xử.

Lúc này hai vị Phó thống lĩnh cũng cảm thấy bối rối.

Muốn khảo hạch Lê Yên, thì phải dùng đến mê cung.

Lúc đầu cũng không có gì, nhưng mê cung phải bố trí trận địa giống y đúc trong thành, vậy thì khó khăn... Địa hình của Khai Phong bị bọn họ lặng lẽ sửa đổi rồi, mỗi khu vực đều có thêm mấy con đường nhỏ hoặc là đường ngầm. Nếu như Lê Yên thật sự thuộc lòng bản đồ địa hình của Khai Phong Thành, vậy thì vừa bày ra không phải sẽ lộ sao? Nhưng nếu như không bố trí ra được, khác với địa hình thực tế, vậy cũng sẽ lộ a... Như vậy cũng không thể ra oai phủ đầu với Âu Dương Thiếu Chinh, bản thân không chừng còn phải về học thuộc lại, nên làm thế nào mới ổn đây?

Thẩm Đồ cùng Địch Khâm Bảo trao đổi ánh mắt —— Lúc này biện pháp duy nhất chính là sử dụng khu vực ở chỗ hoàng cung.

Bởi vì chỉ có mảnh đất ở khu vực đó là nơi duy nhất chưa từng động thủ qua.

Sở dĩ phụ cận hoàng cung không động, một mặt là do quản rất nghiêm, phụ cận có rất nhiều cơ sở ngầm cùng đại nội thị vệ trong cung, vạn nhất bị phát hiện thì phiền phức.

Về phương diện khác chính là, ba người này tuy rằng muốn làm chuyện xấu nhưng bọn họ cũng không ngu, trong cung nếu xảy ra chút chuyện, đối với bọn họ hoàn toàn không có chỗ tốt.

Nghĩ rồi, hai người trao đổi ánh mắt, cùng thuộc hạ thì thầm mấy câu, thuộc hạ liền mang theo một đội nhân mã đi vào cải tạo mê cung.

Trên thành lâu, tất cả mọi người trên cao nhìn xuống trận trong mê cung, đại khái cũng có thể nhìn thấu là địa hình phụ cận hoàng cung.

Triển Chiêu vươn tay bám lấy tường thành ló đầu nhìn xuống, phát hiện từ chỗ trên cao nhìn xuống thì mình cũng không tính là lộ si... Dù sao thì bình thường không tìm được đường đều trực tiếp nhảy lên nóc nhà, thị giác này của Miêu Gia còn có thể làm hướng đạo.

"Xem ra chỉ có xung quanh hoàng thành là không đổi." Bạch Ngọc Đường nói.

Giả Ảnh cùng Tử Ảnh đều bĩu môi —— Ăn hùng tâm báo tử đảm*, dám sửa đổi liền thật không muốn sống nữa rồi.

*hùng tâm báo tử đảm: gan hùng mật báo

"Thế nhưng không sửa đổi, cũng không có chút ưu thế nào nga." Lâm Dạ Hỏa nói, "Hai tên kia không phải ỷ vào việc sửa lại đường đi mới được nước lấn tới sao?"

"Đổi hay không đổi hẳn là cũng không có phần thắng." Phương Tĩnh Tiếu lắc đầu, "Thẩm Đồ xem như là một người tương đối có bản lĩnh nhất trong ba người bọn họ, võ công cũng tạm được, người cũng thông minh. Nhưng có một vấn đề... Ta lúc trước có đánh hữu hảo với hắn một lần, người này tự cho mình là cao thủ, mù quáng tự tin, hơn nữa còn khinh thường người khác."

"Kiêu binh tất bại a, tính cách này nếu như không chỉnh đốn tốt, sau này nhất định sẽ bị thua thiệt, còn có thể làm lỡ chuyện tốt." Lư Nguyệt Lam cũng cảm thấy ba Phó thống lĩnh quân hoàng thành này đều thiếu đánh cả.

"Lê Yên cùng Miêu Bát Thải." Phương Tĩnh Tiếu nói, "Hai vị này ngoại trừ bản thân là tướng lĩnh vô cùng có năng lực ra, còn có một điểm mà có thể rất nhiều người không để ý."

Tất cả mọi người nhìn Phương Tĩnh Tiếu —— Không để ý cái gì?

Phương Tĩnh Tiếu nói, "Hai người kia, bản thân đã vô cùng nguy hiểm."

"Nguy hiểm..." Tất cả mọi người suy nghĩ về từ này một chút.

"Có vài người, võ công rất cao lại hung ác, nhưng bầy chim không e sợ bọn họ. Nhưng có vài người, rõ ràng rất thân thiện thoạt nhìn rất vô hại, nhưng bầy chim lại rất sợ hãi. Cái này thật ra chỉ là một loại bản năng... Giống như cá sợ mèo, trùng sợ chim, chim sợ rắn vậy."

Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường đều ngẩn người, đột nhiên nghĩ đến từ mà Thiên Tôn hình dung Hắc Thủy Cung chủ Dư Khiếu Nguyên —— xà hạt*.

*rắn rết; người độc địa; rắn và bò cạp

Bản thân xà hạt vốn không sai, sai chính là đám người đi trêu chọc chúng nó.

"Hai nha đầu này."

Một bên Bạch Quỷ Vương cũng khẽ mỉm cười một cái, vừa nói vừa đưa tay, đối với hai con chim Nhu Mễ Đoàn cùng Hắc Mễ Đoàn đang đậu trên vai Tiểu Tứ Tử vẫy vẫy tay.

Hai con chim nhỏ đều nhìn chằm chằm vào hắn, "vù" một cái run run lông chim, tựa như đang hoảng sợ mà run cả người, trong nháy mắt liền trở nên nhu thuận.

"Là cùng một loại người." Bạch Quỷ Vương chậm rãi nói, "Giống ta, Hắc Thủy, Dư Khiếu Nguyên... Rất giống nhau."

Bạch Ngọc Đường suy nghĩ một chút, hỏi cữu công của hắn, "Là bởi vì nội lực có độc sao?"

Yểu Trường Thiên gật đầu một cái, "Ừm, giống như xà hạt, trời sinh có độc... Phải biết rằng, có độc cùng không có độc, có rất nhiều lối suy nghĩ khác nhau."

Tất cả mọi người nhìn Yểu Trường Thiên, "Khác nhau?"

Yểu Trường Thiên ôm cánh tay nhìn một đám quân hoàng thành phía dưới, "Từ trong mắt bọn họ nhìn ra được, hai muội tử kia đều là người giống với bọn họ. Thế nhưng từ trong mắt hai muội tử kia lại nhìn ra, đám đối diện cũng chỉ là con mồi mà thôi, con mồi đều giống nhau cả, khác nhau ở chỗ là muốn cắn chết hay là thả thôi."

Thấy mọi người dường như không hiểu được.

Yểu Trường Thiên bĩu môi hướng về phía Miêu Bát Thải, "Vừa rồi tất cả người gọi nàng là cổ bà, đều bị nàng hạ cổ chủng trên người."

Mọi người kinh ngạc.

"Cổ chủng là cái gì?" Thẩm Nguyên Thần tò mò.

"Chính là trứng cổ trùng." Tiểu Tứ Tử nói, "Rất nhiều cổ trùng đều có hai hình thái như đông trùng hạ thảo, trước khi ấp ra đều giống như hạt giống, hạt giống giống với cây long nhãn cũng có, giống hạt của cây bồ công anh cũng có, chỉ như một cọng lông."

Tất cả mọi người kinh ngạc, Miêu Bát Thải hạ cổ với quân hoàng thành?

"Cổ chủng cùng cổ trùng không giống nha." Tiểu Tứ Tử giải thích, "Cổ chủng nếu như không thôi phát, liền giống như cọng lông dính trên người không khác mấy, dính một đoạn thời gian liền rớt."

"Vậy nếu như thôi phát thì sao?" Triển Chiêu vừa hỏi, vừa cầm lấy tay Bạch Ngọc Đường ở bên cạnh đang trực tiếp lui về phía sau.

"Vậy phải xem là loại cổ gì." Tiểu Tứ Tử sâu xa nói, "Có cổ cứu mạng người, có cổ muốn mạng người."

Bạch Quỷ Vương cười lạnh một tiếng, "Cho nên mới nói người Trung Nguyên bách vô cấm kỵ* a, lại dám làm trò ngay trước mặt cổ bà, lúc binh mã Tây Nam của ta cường thịnh nhất, cũng không dám chọc người nuôi cổ. Những tên quân hoàng thành này dưỡng tôn xử ưu**, sao có thể hiểu được người đi ra ngoài từ đất hoang có bao nhiêu nguy hiểm, nhìn đám binh mã đã từng đi qua Tây Nam kia một chút đi, bây giờ là trạng thái gì chứ..."

*bách vô cấm kỵ: không kiêng kỵ gì cả

**dưỡng tôn xử ưu: sống an nhàn sung sướng; cuộc sống sung sướng; sống trong nhung lụa

Mọi người theo ánh mắt Bạch Quỷ Vương nhìn sang, chỉ thấy trong quân hoàng thành có một nhóm nhân mã đều đã đứng xa xa, vừa đồng tình lại vừa lo âu nhìn mấy Phó thống lĩnh. Lại nói, trạng thái kia quả thật là có chút giống dáng vẻ của hai con chim đoàn tử nhìn Bạch Quỷ Vương.

"Nguy hiểm như vậy sao?!" Lương Thần Mỹ cũng hỏi Tiểu Tứ Tử, "Vậy Cẩn Nhi ngươi cùng tiên sinh cũng nuôi cổ..."

Tiểu Tứ Tử lắc lắc đầu, "Ta cùng cha chẳng qua là nuôi cổ trùng để chữa bệnh, chân chính muốn đến cảnh giới khống chế cổ trùng tự nhiên, là người phải có thiên phú cùng thể chất đặc thù nga! Cha nuôi tất cả cổ trùng đều nghe đế vương cổ chỉ huy, nói cách khác, khống chế cổ trùng cần cổ vương. Còn người chân chính nuôi cổ, bản thân chính là cổ vương a... Loại thể chất này là trời sinh, các độc trùng có chung nhận thức thì ngươi mới là một người độc nhất kia, chúng nó mới có thể nghe lệnh của ngươi."

Tất cả mọi người nghe cũng tấm tắc kêu kỳ lạ.

Yểu Trường Thiên còn nói với Bạch Ngọc Đường, "Tiểu hài nhi ở Bạch phủ kia, cũng là loại thể chất này, cái tiểu hài nhi nuôi thằn lằn đó."

Triển Chiêu hỏi, "Vương Lân sao? Đúng nga, hắn cũng có thể khống chế trùng tử..."

Ngũ Gia liền trực tiếp đỡ trán —— có thể đừng nói đến trùng tử nữa được không?

...

Phía trên mọi người đang thảo luận nội lực của hai vị nữ tướng quân, phía dưới quân hoàng thành đã bố trí xong mê cung.

Miêu Bát Thải tìm cái ghế ngồi xuống nghỉ ngơi một lát, có mấy binh lính quân hoàng thành bưng trà bánh lên cho nàng.

Tất cả mọi người thỉnh thoảng lưu ý Miêu Bát Thải ngồi một chỗ uống trà xem náo nhiệt.

Yểu Trường Thiên cười cười, "Đã nói rồi, xà hạt có độc không phải là do bọn nó sai, chỉ cần đừng trêu chọc, người ta cũng lười để ý các ngươi, sẽ không chủ động tới hại ngươi."

Mọi người gãi gãi đầu —— Cũng đúng nga.

Mấy tiểu hài nhi cũng bày tỏ —— Sau này nhất định phải tôn trọng hai vị tỷ tỷ gấp bội!

Yểu Trường Thiên thấy toàn thân Bạch Ngọc Đường không thích hợp, liền nói một câu, "Tổ truyền nhà các ngươi đều thừa kế thể chất băng côn, không có trùng nào nguyện ý đến gần ngươi, yên tâm đi."

Bạch Ngọc Đường nhìn cữu công nhà mình —— Thật không?

Yểu Trường Thiên gật đầu, "Dù sao thì Tây Nam ấm, cùng phía Bắc cực hàn chính là trời sinh tương phản..."

Tất cả mọi người nhìn hắn —— Khẳng định chứ? Muội tử ngươi rõ ràng bị Lục lão gia tử bắt đi a.

Bạch Quỷ Vương thở dài —— Cái đó là ngoại lệ a, muội tử ta chính là chỉ nhìn mặt...

Ngũ Gia thay ngoại công nhà mình nói chuyện —— Rõ ràng là vóc người tính cách cùng gia cảnh các phương diện đều rất tốt!

Bạch Quỷ Vương cũng bị Bạch Ngọc Đường chọc cười —— Tính cách rất tốt lời như vậy cũng có thể nói ra được...

Đang vui vẻ, đột nhiên ngực đau, Bạch Quỷ Vương vội vàng ôm ngực chịu thiệt thòi —— Được rồi được rồi, chỗ nào cũng tốt được chưa!

Ngũ Gia nhìn chằm chằm hắn một hồi, đưa tay giúp hắn xoa ngực.

Bạch Quỷ Vương nhìn Ngọc Đường một chút, tựa hồ có chút ngoài ý muốn.

Bạch Ngọc Đường còn rất đau lòng, cảm thấy bà ngoại cũng quá nghiêm khắc, nói muội phu không tốt cũng không được.

Quay đầu lại, chỉ thấy Triển Chiêu đang nhìn mình —— Ngươi đã bắt đầu thiên vị cữu công ngươi rồi sao?

Ngũ Gia trực tiếp lắc đầu —— Sư phụ ta lúc nào cũng nói ngoại công nhưng không thấy ai thu thập bọn họ a, cữu công chỉ nói một câu tính cách không tốt bà ngoại liền khi dễ, vậy cũng không được.

Triển Chiêu nhịn cười.

Một bên, Bạch Quỷ Vương nhìn ngực mình một chút, còn đắc ý —— Nhìn thấy không? Cũng có người có thể quản ngươi!

...

Dưới thành lâu, mê cung đã bày ra trận thế xong cả.

Thẩm Đồ mang theo hai mươi thân tín của mình, còn có Địch Khâm Bảo, cùng đi vào trong mê cung, đứng ở vị trí cửa hoàng thành.

Lê Yên cười một tiếng, còn trêu chọc, "Là bắt chước mô phỏng có người đâm vương giết giá sao? Vậy các ngươi phải thắng a? Cái này nếu bị thua... Chính là tội xét nhà diệt tộc a."

Thẩm Đồ cũng rất xấu hổ, chẳng qua dưới mắt bọn họ có phần thắng lớn hơn, loại diễn luyện bảo vệ hoàng thượng rút lui này bọn họ thường xuyên làm, hơn nữa trước kia cũng chuẩn bị mấy phương án, cơ bản đều không có sơ hở.

Theo bên ngoài thành một tiếng chiêng vang lên, bắt đầu thi đấu.

Thẩm Đồ dựa theo phương án diễn luyện tốt nhất, chia ra thành bốn đường, lợi dụng địa hình, chọn lựa chiến lược dụ địch cùng lừa địch, nhanh chóng di chuyển ra ngoài.

Trên thành lâu, tất cả mọi người gật đầu một cái, quân hoàng thành huấn luyện cũng không tệ lắm, hơn nữa suy nghĩ của Thẩm Đồ cũng rất rõ ràng, chỉ huy cũng ra hình ra dạng...

Nhưng ngay khi hai mươi người kia đều đâu vào đấy thi hành chiến thuật đi ra mê cung, bỗng nhiên... Trong mê cung dâng lên một tầng hắc vụ thật mỏng,

Đồng thời, trên lộ tuyến của bốn đạo nhân mã đang di chuyển xuất hiện ánh lửa... Chỉ chốc lát sau, trong mê cung bùng cháy hỏa hoạn.

Hắc vụ cuốn theo ngọn lửa màu xanh lam, chủ yếu là thiêu cháy những tấm ván gỗ cùng cỏ khô, hơn nữa lửa này tựa hồ còn có độc, mùi khói rất gay mũi.

Lê Yên chắp tay sau lưng, ở bên ngoài mê cung chậm rãi tản bộ, hai mươi binh sĩ sau lưng cũng đều nhìn đến choáng váng.

Mà thảm nhất là Thẩm Đồ cùng Địch Khâm Bảo bị vây khốn bên trong, cùng với thủ hạ của bọn hắn.

Những người này cũng vạn lần không nghĩ tới... Lê Yên lại dùng một cây đuốc phóng hỏa mê cung, còn phóng khói độc.

"Khụ khu..." Địch Thiên Bảo ho khan cũng không thở được, khói xông làm chảy cả nước mắt nước mũi

Trên thành lâu mọi người cũng nhìn đến ngây người —— Tiết tấu toàn quân bị diệt.

Điền Cung cũng kinh ngạc, chạy tới hỏi Lê Yên, "Ngươi... Đây là làm gì?"

Lê Yên quay mặt sang, một đôi mắt giống như mắt rắn, tựa như Hắc Thủy Bà Bà, mang theo ánh sáng bóng như ngọc châu lưu ly.

Điền Cung cùng nàng đối mặt, sợ hết hồn.

Hai bên khóe miệng Lê Yên hơi cong lên, "Không phải nói rồi sao, giết Địch Phó thống lĩnh, coi như ta thắng."

"Ngươi... Vậy cũng không thể giết thật a..." Điền Cung cuống cuồng.

Lê Yên hơi nghiêng đầu một cái, vẫn nhếch khóe miệng hai bên lên, hỏi hắn, "Nếu quả thật là thích khách châm lửa đốt hoàng thành, ngươi cũng đi lý luận với bọn họ sao?"

Nói xong, nàng đưa tay chỉ vào thế lửa đang hừng hực thiêu đốt trong mê cung, "Ngươi cứ nhìn như vậy sao? Tại sao không đi cứu?"

Điền Cung giậm chân một cái, kêu thủ hạ xách nước tới dập lửa.

Thế nhưng dùng mấy thùng nước hắt tạt một cái, thế lửa không những không nhỏ lại, ngược lại còn lớn hơn, hơn nữa khói dày đặc cuồn cuộn, càng cháy càng sặc người.

Trong mê cung Thẩm Đồ cùng Địch Khâm Bảo mang người trở về chính giữa, nhưng bốn phía là một vòng độc hỏa đã đem bọn họ bao vây, hơn nữa vòng lửa từ từ nhỏ dần, người bị vây khốn ở bên trong không ngừng ho khan.

Địch Khâm Bảo xuất thân tôn quý, công phu cũng thông thường, nơi nào chịu qua loại tội này, thoi thóp nằm trên đất.

Trên thành lâu tất cả mọi người há miệng —— không phải chứ... Cái này thật sự là muốn xảy ra tai nạn chết người rồi á.

Điền Cung nôn nóng cấp bách cũng sắp hộc máu, la hét ồn ào hướng về phía Lê Yên muốn nàng dập tắt lửa.

Lê Yên đột nhiên quay đầu, một đôi mắt rắn đang gắt gao nhìn hắn chằm chằm.

Điền Cung lui về phía sau một bước.

Lê Yên hơi giương cằm lên, lạnh lùng hỏi hắn, "Biết sợ rồi sao?"

Điền Cung há miệng một cái.

Lê Yên tiếp tục nhìn quân hoàng thành sau lưng hắn, "Biết lỗi rồi sao?"

Quân hoàng thành vào lúc này trên mặt vừa rồi là nét cười đùa đã sớm không còn sót lại chút gì, bọn họ tham gia quân ngũ lâu như vậy, đây cũng là lần đầu tiên biết... Dám phạm thượng, thật sự sẽ bị xử tử.

Cách đó không xa, Miêu Bát Thải cầm ly trà lắc đầu.

Những tướng sĩ Tây Bắc nấp ở phía sau đều chạy tới, kéo theo một vài tân binh cùng nhau nhận sai, Tào Lan cũng chạy tới cầu tình, "Tướng quân hạ thủ lưu tình."

Lê Yên nhìn Điền Cung một cái, hỏi hắn, "Huynh đệ ngươi đều sắp chết, ngươi tại sao không đi vào bồi bọn họ? Nếu như bên trong thật sự là hoàng thượng, ngươi nên lấy cái chết tạ tội mới đúng, đứng ở chỗ này làm gì? Diễn trò thì phải diễn trọn vẹn, tự sát a."

Điền Cung hoàn toàn sửng sốt, một lần nữa nhìn tướng mạo yểu điệu trước mắt, mười phần đều là khí thư sinh, nhưng ánh mắt lại giống như nữ tử quỷ mị... Các nàng cũng chỉ là phó tướng thủ hạ của Âu Dương Thiếu Chinh. Vậy Hỏa Kỳ Lân chân chính kia... sẽ là cái dạng gì?

"Chậc chậc."

Lúc này, Miêu Bát Thải đặt ly trà xuống, lên tiếng với Lê Yên.

Lê Yên quay đầu nhìn nhìn nàng.

Bát Thải đối với nàng gật đầu một cái —— Không phải đã nói hạ thủ lưu tình sao, được rồi được rồi, tha cho bọn hắn một lần đi.

Lê Yên quay đầu lại, chậm rãi phất tay...

Theo một trận nội lực đảo qua, thế lửa trong mê cung liền tắt, khói độc cũng dần dần tiêu tán.

Tào Lan vội vàng nhanh chóng mang người vào cứu người.

Cũng may, trong mê cung những binh lính kia cùng Thẩm Đồ và Địch Khâm Bảo đều rúc vào một chỗ, bên ngoài là một vòng hắc vụ, lửa từ đầu đến cuối đều không đốt vào trong vòng, nhưng người ở bên trong cũng đều bị hun khói.

Mọi người đỡ Thẩm Đồ cùng Địch Khâm Bảo chỉ còn lại nửa cái mạng đi ra, hai người cũng đứng không vững, ngồi bên người Điền Cung, từng ngụm từng ngụm mà thở hổn hển.

Binh lính quân hoàng thành nhìn mặt hai vị Phó thống lĩnh đều là tro đen, cũng không biết phải làm sao.

Trên thành lâu, Lương Thần Mỹ Cảnh bị dọa sợ đến trực tiếp le lưỡi —— Ai nha nha, bị thu thập một cách quang minh chính đại a!

"Các ngươi đám phế vật này, thật sự coi đây là đùa giỡn sao?" Lê Yên nhìn Thẩm Đồ cùng Địch Khâm Bảo trên đất, "Biên quan mấy trăm ngàn người vào sinh ra tử, một tấc đất cũng không chịu nhường lại. Các ngươi ở trong hoàng thành tùy tiện ra một sai lầm ngu xuẩn, Hoàng đế Đại Tống ta có khả năng sẽ không còn."

Chúng tướng sĩ trố mắt hai mặt nhìn nhau.

Lê Yên hỏi ba người, "Chơi rất khá phải không?"

Điền Cung, Thẩm Đồ cùng Địch Khâm Bảo nơi nào gặp qua tình cảnh này, nhìn cặp mắt Lê Yên đều cảm thấy toàn thân phát rét...

Ba người cũng ý thức được, nữ nhân này cho dù có giết sạch tất cả bọn họ, khả năng cũng sẽ không chớp mắt một cái.

"Trong vòng ba ngày đem bản đồ hoàng thành mới giao lên." Lê Yên vung tay lên, "Trở về hảo hảo hối lỗi, nếu có lần sau nữa, giết chết bất luận tội."

Nói xong, nàng trợn mắt một cái nhìn nhóm binh tướng ngây người như phỗng phía sau, "Nghe thấy không?"

Mấy nghìn quân hoàng thành vội vàng xếp hàng đứng ngay ngắn, khom người lĩnh mệnh, "Dạ! Tướng quân."



Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro