Chương 449: KỲ DỊ CHI DẠ - ĐÊM KỲ DỊ

Chương 449: KỲ DỊ CHI DẠ - ĐÊM KỲ DỊ

Editor: ROSALINE

Beta: KEN


Triển Chiêu, Bạch Ngọc Đường mang theo Tiểu Tứ Tử tới Diên Tê lâu đưa thức ăn khuya, kết quả gặp phải quỷ đả tường, bị nhốt trong rừng không ra được.

Đây cũng là lần đầu tiên, hai người cũng có chút không hiểu nổi, rõ ràng cánh rừng không lớn, làm sao lại đi lòng vòng mà không đi ra được?

Phải nói, lấy khinh công của hai vị, thực sự tìm không được đường, thẳng thắn từ trên ngọn cây bay ra ngoài, dù sao cũng không xa.

Nhưng hai vị đại hiệp đã hăng hái rõ ràng còn có đạo lý không đi ra được? Hai người đều liếc mắt nhìn Tiểu Tứ Tử —— đoàn tử tới! Chỉ đường!

Tiểu Tứ Tử chìa tay kéo tay của hai người, mang theo hai người đi ra ngoài, kết quả... Kỳ tích xảy ra...

Đi đã lâu, vẫn như cũ ở trong rừng đi loanh quanh.

Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường hiển nhiên là không hiểu tại sao có thể như vậy, thế nhưng rất là chấn động —— đoàn tử ngày hôm nay, hình như có chút tà môn.

Tiểu Tứ Tử cũng có chút không nghĩ ra, hôm nay sao vậy? Thi thể thì bị mất, bây giờ ngay cả đường cũng không tìm được?

Triển Chiêu liền cùng Tiểu Tứ Tử thương lượng, "Nếu không ta bay ra ngoài?"

Tiểu Tứ Tử bĩu môi —— đó không phải là thua sao!

"Thử một lần nữa!" Tiểu Tứ Tử nói, nhắm mắt lại quay hai vòng tại chỗ, sau đó nhắm mắt lại thì xông về phía trước.

"Ôi!" Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường nhìn đoàn tử chạy về phía một thân cây, sợ hết hồn.

Triển Chiêu nhanh chóng đuổi theo ôm lấy đoàn tử.

Bạch Ngọc Đường cũng đi theo, chìa tay, vỗ vỗ Triển Chiêu đang muốn cùng đoàn tử tâm sự.

Triển Chiêu ngẩng đầu, chỉ thấy Bạch Ngọc Đường chỉ chỉ phía trước.

Triển Chiêu cũng ngẩng đầu nhìn... Thì phát hiện, cây phía trước... ban nãy... Không có!

Triển Chiêu hơi sững sờ, nhìn Bạch Ngọc Đường.

Ngũ Gia cũng cảm thấy có chút kỳ lạ, ban nãy nhìn từ đàng xa nơi này thật sự có một thân cây, Tiểu Tứ Tử chạy về hướng cây đó.

Nhưng khi đến gần, lại phát hiện cũng không có cây, cây kia ở phía trước xa hơn.

Nhưng cây khẳng định không có chuyển động, nói cách khác, tất cả đều là ảo giác...

Bạch Ngọc Đường nhìn quanh bốn phía một cái, phát hiện bên trong những cây này có chút huyền cơ.

Cây trong rừng này, tuy rằng chủng loại giống nhau, thế nhưng lớn nhỏ của mỗi gốc cây đều khác nhau. Những cây này sắp hàng rậm rạp chằng chịt, nhìn bằng mắt thường, thông thường càng về trước cây sẽ càng to, cây phía sau sẽ nhỏ hơn. Nhưng đi vào rừng mới phát hiện, ban nãy ở phía xa nhìn hai cây một trước một sau, thật ra là một sau một trước. Chỉ là cây phía sau to hơn, phía trước nhỏ hơn, bên cạnh ngược lại, phía trước càng to phía sau càng nhỏ, bởi vậy khiến người nhìn sinh ra ảo giác.

Bạch Ngọc Đường cùng Triển Chiêu nhìn nhìn Tiểu Tứ Tử nhắm mắt lại, cảm thấy phương pháp đoàn tử không chừng đúng, nên nắm tay bé, để cho bé tiếp tục nhắm mắt lại đi về phía trước.

...

Bên kia mái hiên, bên trong Diên Tê lâu.

Công chúa và Y Y đột nhiên tới.

Nhưng bởi vì Triệu Phổ không ở Lâm Dạ Hỏa cũng không có, nên hai vị tiểu thư này không có người quản, theo lý Bàng Dục cũng coi như là huynh trưởng của công chúa, nhưng Tiểu Hầu gia bản thân còn khôgn tự lo được, chớ nói chi là quản Triệu Lan, Qua Thanh thì càng vô dụng.

Yêu Vương làm phu tử Thái Học viện, chẳng những mặc kệ, còn mang theo hai tiểu cô nương dò xét quỷ trạch.

Bởi vì Tạ Viêm cùng Bạch Quỷ Vương đều nhìn thấy đồng xa, cho nên mọi người lại lục soát Diên Tê lâu một lần, nhưng cuối cùng cũng không nhìn thấy cái đồng xa kia.

Nhưng Bao Duyên ở trong giá sách lầu ba tìm được một cái trống bỏi.

Yêu Vương cùm cụp cùm cụp mà phe phẩy trống bỏi, "Cho nên đến tột cùng từng có hài tử hay không chứ?"

Đồng xa không có tìm thấy, tiếng khóc cũng không xuất hiện lại.

Sau khi trời tối, Bát Vương phủ bên kia đưa đồ ăn tới, mọi người tụ chung một chỗ ăn cơm.

Sau khi ăn xong, các lão gia tử tiếp tục chơi cờ, đám tiểu hài nhi Thái Học viện cũng không dám đơn độc đợi ở lầu hai nữa, mà tụ ở trong đại đường bồi các lão gia tử nói chuyện phiếm.

Bên ngoài tiểu lâu, tán cây trong rừng có quy luật mà lắc lắc, phát ra tiếng vang ào ào, giống như sóng lớn, nhưng hồ sen phía trước lại tương đối yên lặng, ánh trăng vừa lúc phản chiếu trong ao, đặc biệt sáng, đừng nói, cảnh trí cũng không tệ lắm.

Yêu Vương để bọn Bao Duyên đi đốt đèn lồng ở cửa lên.

Bàng Dục giúp Bao Duyên đỡ cây thang, Bao Duyên leo lên thắp đèn lồng ở cửa.

Tiểu Hầu gia cảm thấy buổi tối bốn phía âm phong trận trận, vừa đỡ cây thang, vừa hướng trong rừng nhìn.

Đèn lồng sáng lên, Bao Duyên leo xuống, thấy Bàng Dục nhìn chằm chằm cánh rừng đen như mực bên cạnh, thì vỗ hắn một cái.

Bàng Dục giật mình một cái.

Bao Duyên thở dài, cảm thấy như vậy không ổn, liền nói hắn, "Lên tinh thần, đừng nghi thần nghi quỷ!"

Bàng Dục chỉ vào cánh rừng nhỏ giọng nói với Bao Duyên, "Cái cánh rừng này nhìn thật là khủng khiếp, bên trong luôn cảm thấy có quỷ ảnh mơ hồ lắc lư!"

"Chậc." Tiểu Bao Duyên giống cha hắn một thân chính khí, "Quỷ có gì phải sợ a, nhân tâm nhân ngôn, cái nào so với quỷ cũng đáng sợ hơn! Hơn nữa, cho dù thật sự có quỷ, chỉ cần không phải ngươi hại chết, cũng không đến ngươi a!"

Bàng Dục thở dài, "Con mọt sách nhà ngươi a, ác linh biết không! Ác linh! Chúng ta tới địa bàn của người ta a, không hại người cũng sẽ bị nhằm vào!"

"Ác cái đầu ngươi..." Tiểu Bao Duyên đang muốn cùng Bàng Dục đấu võ mồm, bỗng nhiên, khóe mắt đã thoáng nhìn trong rừng có một đạo bóng người lắc qua.

Bao Duyên nháy mắt mấy cái, quay đầu lại nhìn cánh rừng.

Bàng Dục cũng nhìn thấy, kéo cánh tay của Bao Duyên hỏi, "Có phải ta nhìn lầm hay không? Ban nãy thoáng một cái!"

"Ừm!" Bao Duyên cũng gật đầu, "Hình như là có một cái bóng..."

Hai người mở to hai mắt nhìn vào cánh rừng, bỗng nhiên, cũng cảm giác có người sau lưng nhẹ nhàng chọc chọc hai người bọn họ một cái.

Hai người vừa quay đầu lại, xuất hiện hai mặt lè lưỡi.

"Oa!"

Bàng Dục vừa hô lên, ngay cả Tiểu Bao Duyên cũng lui về sau hai bước, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng xanh...

Lúc này, truyền đến tiếng cười.

Chỉ thấy là Lâm Tiêu cùng Tạ Viêm đốt đèn lồng bên kia, hai người nhăn mặt hù dọa hai người bọn họ, lúc này đang cười vui vẻ.

Nghe tiếng cười phía bên ngoài, Triệu Lan cùng Y Y cũng chạy ra, Qua Thanh cầm trong tay một ấm trà, vừa rồi Thiên Tôn kêu hắn đi rửa ấm trà.

Triệu Lan cảm thấy hồ sen không tệ, đi tới ngắm trăng, Qua Thanh vừa lúc cùng đi.

Bên hồ sen để hai cái thùng lớn, bên trong có nước, Tiểu Qua Thanh múc nước rửa ấm trà.

Mới vừa cầm lấy cái muôi, Qua Thanh vừa nghiêng đầu, nhìn rừng cây cách đó không xa...

Ban nãy hắn hình như nhìn một bóng người màu trắng...

Đang nghi hoặc không biết mình có nhìn lầm không, bỗng nhiên, bạch ảnh kia lại lắc lư một cái.

Lúc này, mấy tiểu tài tử đều nhìn thấy.

Triệu Lan chỉ vào cánh rừng, "Đó là cái gì nha?"

Qua Thanh nhanh chóng để bình trà xuống, liền muốn hộ tống công chúa trở về, phản ứng đầu tiên của bọn Bàng Dục cũng là vào tòa nhà nói cho các lão gia tử có quỷ ảnh. Nhưng còn chưa kịp hành động, Y Y đã chạy về hướng đó.

Y Y bởi vì từ nhỏ ở trong Quỷ Hải lớn lên, hơn nữa đoán chừng là giống tính cách của Lâm Dạ Hỏa, lá gan lớn, nhìn đến thấy là nhất định phải đi nhìn một cái.

Triệu Lan thấy Y Y chạy, căn cứ nguyên tắc tỷ muội một lòng thì cũng đi theo, Qua Thanh đuổi theo sát.

Mấy tiểu tài tử Thái Học viện nhìn nhìn lẫn nhau, không có lý do hai muội tử đều đi qua, bọn họ lại sợ mà chạy về a? Sau đó còn lăn lộn được hay không? Liền cũng đi theo... Dĩ nhiên, bên trong này không bao gồm Bàng Dục.

Ý định ban đầu của Tiểu Hầu gia là xoay người lại gọi đại nhân, thuận tiện tiếp tục ôm chân Bạch Quỷ Vương... Chẳng qua động tác chậm chút, bị bọn Tiểu Bao Duyên túm đi theo.

Mọi người đi tới bên cánh rừng nhìn.

Vừa rồi thật sự có một thân ảnh màu trắng, bây giờ lại không nhìn thấy...

"Xuỵt." Lúc này, Y Y bảo mọi người đừng lên tiếng, nghiêng lỗ tai nghe.

Mấy người đều bắt chước nghe theo, rất nhanh phát hiện, trong tiếng sóng biển của gió, còn có một chút thanh âm "lạch cạch lạch cạch", còn có rất mất trật tự...

"Hình như là tiếng trống bỏi?" Bao Duyên hỏi.

Mọi người nhìn nhìn lẫn nhau, đúng vậy —— hình như là tiếng trống bỏi vừa rồi...

"Có một tiểu hài nhi!" Y Y bỗng nhiên chỉ trong rừng một cái.

Đang khi nói chuyện, trong rừng quả nhiên xuất hiện hai nhân ảnh bạch sắc rõ ràng, một lớn một nhỏ, hình như đang đi về hướng bọn họ.

"Oa a!" Tiểu Hầu gia lại la lên, túm Bao Duyên chạy đi.

Một lần chạy này những người khác cũng luống cuống, đều do dự có nên chạy về không. Lúc này Tiểu Hầu gia đang bận não bổ, cảm thấy có thể là Diên Cơ năm đó, còn có đứa nhỏ của Diên Cơ... Không chừng hai mẹ con đều chết rồi thành oán linh!

Y Y cảm thấy hai bạch ảnh một lớn một nhỏ nhìn có chút quen mắt a, hơn nữa bên cạnh còn giống như có một cái bóng màu xanh nhạt, muốn nhìn rõ ràng một chút, nhưng Triệu Lan lôi kéo nàng chạy đi.

Vừa chạy, Lâm Tiêu còn vừa hỏi Tạ Viêm, "Ta làm sao nghe thấy được một cổ mùi thơm?"

Tạ Viêm cũng ngửi thấy —— hình như là mùi tôm...

Một đám người chạy ra xa mấy trượng, quay đầu lại, chỉ thấy trong rừng đi ra ba người một nhỏ hai lớn không phải là ai khác, chính là Tiểu Tứ Tử cùng Triển Chiêu Bạch Ngọc Đường xách theo hộp đựng thức ăn.

Sau khi tìm được bí quyết ra khỏi cánh rừng, Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường liền theo Tiểu Tứ Tử đi ra ngoài, quả nhiên không bao lâu liền thấy ngọn đèn trước tiểu lâu.

Dĩ nhiên, cũng nhìn thấy đám người bên ngoài cánh rừng, Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường cũng rất nghi hoặc, đám người này đang làm gì thế? Hét lớn vậy.

"Triển đại ca Bạch đại ca?" Tiểu Bao Duyên cũng nhận ra, những người khác đều thở phào nhẹ nhõm, dừng bước hỏi bọn hắn tại sao từ trong rừng đi ra.

Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường nhìn thoáng qua đại lộ đi thông đến tiểu lâu kia, đều cảm thấy thần kỳ —— vậy mà lệch nhiều như vậy, bọn họ rõ ràng là trực tiếp đi một con đường, cánh rừng này căn bản là một mê cung.

Triển Chiêu nói đến đưa đồ ăn khuya cho mọi người, Tiểu Tứ Tử còn thật tò mò, hỏi Bàng Dục cùng Bao Duyên, "Có xuất hiện quỷ quỷ không?"

Bàng Dục hướng về phía Tiểu Tứ Tử gật đầu, nói đừng nói nữa, tiếp tục đem chuyện buổi chiều nghe được tiếng khóc cùng không thấy đồng xa kỹ càng tỉ mỉ nói một lần.

Nhưng ngoài dự đoán của mọi người là, Bạch Ngọc Đường hỏi, "Chiếc đồng xa kia không phải ở cửa thang lầu của lầu ba sao?"

Triển Chiêu ngẩn người, hỏi Bạch Ngọc Đường, "Có đồng xa sao?"

Hai người bọn họ ban nãy đều ở mái nhà, sau khi từ cửa sổ lầu ba vào nhà, cùng nhau xuống lầu.

Ngũ Gia nói hắn ở trong góc phòng thấy được một chiếc đồng xa mang đầu ngựa, miêu tả ra thì giống cái Tạ Viêm nhìn thấy, Triển Chiêu lại không phát hiện.

Hai người đúng là có nhìn thấy đồng xa, Y Y đột nhiên nói, "Sao lại có màu xanh biếc?"

Tất cả mọi người sửng sốt.

Quay đầu lại nhìn Y Y, phát hiện một vấn đề...

Lúc này bọn họ chạy tới phụ cận tiểu lâu, Bạch Ngọc Đường cùng Tiểu Tứ Tử còn có Tạ Viêm đều là một thân đồ trắng, nhưng lúc này y phục của bọn họ không phải màu trắng, cũng không phải màu vàng ấm áp mà ngọn đèn rọi, mà là một loại màu xanh biếc mang chút âm trầm... Sắc mặt mọi người cũng hơi xanh.

Nghi ngờ ngẩng đầu...

Lâm Tiêu cùng Bao Duyên đều tràn đầy nghi hoặc... Chỉ thấy hai ngọn đèn lồng hai người bọn họ vừa mới thắp, rõ ràng là ánh nến màu vàng cùng đèn lồng màu trắng, lúc này lại là màu lục quang yếu ớt.

Qua Thanh nhìn cửa chính rộng mở của tiểu lâu, kéo kéo Bao Duyên bên cạnh, vừa ra hiệu Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường —— nhìn bên trong.

Mọi người nhìn vào bên trong Diên Tê lâu, đều phát hiện không thích hợp.

Trong lầu trước đó đèn đuốc sáng trưng, mấy lão gia tử đang chơi cờ, cãi nhau ầm ĩ. Nhưng lúc này đèn trong lầu đều tắt, cũng lộ ra một cổ ánh nến màu xanh biếc yếu ớt, mà trong phòng yên tĩnh không tiếng động.

Bạch Ngọc Đường cùng Triển Chiêu mau chóng chạy vào phòng... Liền thấy một bộ hình ảnh quỷ dị.

Trong phòng đèn đều dập tắt, liển chính giữa trên bàn, đặt một ngọn đèn vẫn sáng, nhưng hơi yếu màu xanh biếc.

Hơi nghiêng dựa vào vị trí tường có tháp dài, trên tháp Lục Thiên Hàn đang nằm.

Lão gia tử hai tay để trước ngực, nhắm mắt lại nằm đó, ngọn đèn màu xanh biếc phản chiếu sắc mặt lão gia tử cũng có chút xanh biếc.

Mà kỳ quái nhất là, ngoại trừ Lục Thiên Hàn ra, các lão gia tử khác đều không thấy đâu.

Bạch Ngọc Đường cùng Triển Chiêu đều nhìn mọi người —— những người khác đâu?

Bọn Bao Duyên cũng trợn tròn mắt, vừa rồi rõ ràng đang đánh cờ a...

Tiểu Tứ Tử chạy tới nhìn Lục Thiên Hàn trên tháp, lão gia tử hô hấp rất bình ổn, nhìn giống như đang ngủ...

Ngũ Gia tính toán thời gian một chút, đúng là đến lúc ngủ của ngoại công hắn, nhưng vấn đề là... Những người khác đâu?

Mọi người đang nghi hoặc, bỗng nhiên nghe thấy trên lầu truyền tới một trận thanh âm kỳ quái.

"Cùm cụp cùm cụp..."

Mấy đại tài tử Thái Học viện hai mặt nhìn nhau —— cái này, mới là thanh âm trống bỏi chánh nhi bát kinh...

Đồng thời, một chuỗi tiếng cười của hài đồng truyền đến.

Bàng Dục rụt cổ lại... Ngược lại không phải là Tiểu Hầu gia sợ. Hù dọa đích thật là sợ hết hồn, nhưng hắn rụt cổ lại là bởi vì trên cổ đột nhiên mát lạnh, hình như có chất lỏng gì đó nhỏ giọt lên cổ hắn.

Tiểu Hầu gia đưa tay sờ rồi nhìn tay, bị dọa sợ đến hít một miệng khí lạnh, chỉ thấy trong lòng bàn tay một mảng màu đỏ. Hắn vội vàng ngẩng đầu nhìn lên, "Ngao" một tiếng...

Triển Chiêu bọn hắn cũng đều ngẩng đầu, chỉ thấy trên trần nhà trắng như tuyết, xuất hiện một chữ to đẫm máu...



←Chương trước: Chương 448: DỊ ĐỘNG←

→Chương sau: Chương 450: CƠ QUAN LÂU→

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro