CHƯƠNG 683: DỜI ĐI

CHƯƠNG 683: DỜI ĐI

EDITOR: ROSALINE

BETA: KEN


Tiểu Tứ Tử ra chủ ý tránh tai hoạ cho Triển Chiêu, Ngũ Gia cảm thấy tốt vô cùng, không chỉ phương pháp tốt, hiệu quả thoạt nhìn cũng không tệ, ít nhất thi thể lần này không phải do Triển Chiêu nhặt được, tuy rằng người Sâm gia oan uổng Triển Chiêu là hung thủ, thế nhưng rõ ràng vu cáo như vậy không có sức thuyết phục, chỉnh thể mà nói, vận thế của Miêu Nhi đang chuyển biến tốt đẹp.

Bạch Ngọc Đường cảm thấy ý kiến hay thì phải thêm cường độ mạnh, không phải chỉ là cái bóng ghép lại cùng nhau sao, này còn không dễ dàng?

Trả đoàn tử lại cho Lương Thần Mỹ Phương, Ngũ Gia với Triển Chiêu dính lấy nhau cùng đi đến kho sách.

Đạo Duyên đại sư đi theo cùng, lưu ý đến nội dung trò chuyện của thực khách qua đường, tựa hồ cũng khác với những ngày qua.

Lâm An phủ từ trước đến nay thái bình giàu có và đông đúc, bách tính rộng rãi cũng tương đối an nhàn, nhưng gần đây không biết có phải do nghĩ nhiều không, trên phố luôn có chút đồn đãi về chuyện nước biển giảm xuống sẽ mang đến tai hoạ.

Đại sư có chút lo lắng, đang cau mày đi về phía trước, thì cảm giác có người kéo vạt áo hắn.

Đại sư Đạo Duyên cúi đầu nhìn, thì thấy Tiểu Tứ Tử đưa một quả đào vàng cho hắn.

Đại sư nhận lấy quả đào, Tiểu Tứ Tử dựa vào hắn một chút, ngước mặt hỏi hắn, "Tiểu Duyên Tử, ngươi đối với vận thế có cái nhìn thế nào?"

Đại sư Đạo Duyên bị bé chọc cho vui vẻ, đưa tay nắm lấy tay bé dắt đi, nói, "Chỉ có chút thiển kiến, đợi chút nữa ngươi vào bên trong kho sách tìm một cái giá màu trắng, nơi đó có mấy quyển sách về sửa vận thế, chính là không có ai có thể hiểu."

"Ồ ~" Tiểu Tứ Tử hỏi thăm đại sư, "Nếu mạnh mẽ sửa vận thế mà nói, có thể dẫn đến kết quả không tốt gì hay không?"

"Ừm..." Đại sư suy nghĩ một chút, "Này ta cũng không rõ lắm, có điều thế gian mọi việc vạn vật đều có quy luật, rút dây động rừng, thay đổi nho nhỏ, sẽ đưa tới dạng hậu quả gì, cũng chưa biết chừng a."

Tiểu Tứ Tử gật đầu, sờ cằm nhìn về phía Triển Chiêu đang kề bên Bạch Ngọc Đường phía trước.

Triển Chiêu cũng được nhét một quả đào trong tay, Tiểu Lương Tử mua một túi lớn, nói quả đào này ăn siêu ngon, mua một chút mang về cho Nhị Phượng kia!

Ngũ Gia không lấy đào tiểu Đường đưa cho hắn, nói một trái ăn không hết, chia với Triển Chiêu là được.

Đoàn người đi tới kho sách của Tạ Uyển Tầm, đi vào nghiên cứu.

Ngũ Gia tìm được một giá sách hải đồ, rất nhiều cái hắn đều chưa thấy qua, nhìn thời kỳ rất rất xưa, liền lấy ra nghiên cứu.

Triển Chiêu theo thường lệ kề bên Ngũ Gia.

Lần này Bạch Ngọc Đường hiểu trong lòng, hắn dựa vào giá sách ngồi tốt, rồi Triển Chiêu dựa vào lòng hắn cùng xem hải đồ.

Tiểu Tứ Tử tìm được giá sách về vận thế, cái mà đại sư Đạo Duyên nhắc đến, quả nhiên có không ít thứ tốt, lấy xuống xem.

Lương Thần Mỹ Phương cùng nhau nghiên cứu với Tiểu Tứ Tử, phát hiện đều viết giống với thiên thư.

Thẩm Nguyên Thần nhìn thấy bên cạnh lại có một giá sách về đá cầu, hoá ra thái nãi nãi cũng thích xem đá cầu, mấy bạn nhỏ tụ chung một chỗ nghiên cứu bức tranh chiến thuật.

Đại sư Đạo Duyên đứng trong vườn hoa trước cửa kho sách, ngước mặt nhìn hiện tượng thiên văn, trên bầu trời hướng đông nam có một đám mây đen lớn, không biết lát nữa có thể lướt qua hay không. Gần đây thời tiết tạm được, nhưng trên biển lại đột nhiên có gió to, cho nên rất không thích hợp ra khơi.

...

Đồng dạng đang nhìn thời tiết, còn có Công Tôn cùng đi đến cửa chính thư viện Lâm An với Triệu Phổ.

Tiên sinh nhìn mây đen hình thái đặc biệt phía đông nam kia, nói với Triệu Phổ, "Trên biển không chừng sẽ có vòi rồng."

Triệu Phổ còn rất động tâm, nói đợi một chút xong xuôi việc có muốn đến bến tàu nhìn xem hay không?

Công Tôn đùa hắn, "Lại đến bến tàu? Không sợ lại nhặt được xác chết trôi?"

Triệu Phổ khoát tay, "Ôi, không đến mức đó, vừa nhặt được một cái, lại nhặt nữa không phải rất tà môn sao."

"Nói đến tà môn..." Công Tôn hơi lo lắng mà nói, "Ngày kia ta nghe Tiểu Tứ Tử đang nói nhỏ cái gì tà môn không tà môn... Không biết đang nghiên cứu thứ gì."

Triệu Phổ nói hắn nên an tâm, đoàn tử không chừng lại nghiên cứu bữa ăn giảm béo...

Nói xong phát hiện nói lỡ miệng, vội vàng nhìn sang một bên.

Công Tôn híp mắt nhìn Triệu Phổ —— bữa ăn giảm béo? Đoàn tử muốn giảm béo? Vậy phải gia tăng lực độ cho ăn mới được!

Hai người vào thư viện, lập tức có người đi vào bẩm báo.

Chỉ chốc lát sau, viện trưởng thư viện Lâm An Khổng Duệ ra đón.

Khổng viện trưởng có giao tình với Công Tôn, viện trưởng trước đây ở Thiệu Hưng phủ đã làm phu tử của thư viện, đã dạy Công Tôn và Lư Nguyệt Lam khi còn bé.

Công Tôn nhìn thấy Khổng viện trường vội vàng hành lễ xưng phu tử, Triệu Phổ thấy Công Tôn tôn trọng như vậy cũng gọi phu tử theo.

Khổng viện trưởng vui vẻ xua tay, "Ai nha... Lão phu không dám nhận, không dám nhận a!"

Khổng Duệ tính cách rộng rãi thái độ làm người khôi hài, là một phu tử rất thú vị, sau khi an bài học sinh Thái Học viện nhập học xong xuôi với Công Tôn, liền lôi kéo hai người không cho đi, nói phải mời hai người bọn họ giúp một tay.

Triệu Phổ và Công Tôn đều rất buồn bực —— hỗ trợ?

"Ôi..." Viện trưởng nói đến việc này hình như cũng có chút bất đắc dĩ, để hai người đến thư phòng với hắn, trên đường nói cho hai người vấn đề.

Nửa tháng trước, mấy học sinh thư viện mướn chiếc thuyền, ra biển xem côn.

Ban đầu rất thuận lợi, thời tiết cũng tốt, bọn nhỏ đều chơi rất vui vẻ, lúc trở về thành gặp thuỷ quân đang thao diễn, bọn nhỏ không chịu đi, thêm tiền cho chủ thuyền, có rất nhiều du thuyền khác cũng vậy, xem xong thao diễn mới trở về, lúc ấy trời đã tối rồi.

Ngày ấy bởi vì thuyền trở về cảng rất nhiều, vì để tránh va chạm vào nhau, bọn họ ở bên ngoài đợi một đoạn thời gian, cho đến khi trời tối đen, mới khởi hành về cảng.

Nhưng khi trên đường trở về, bỗng nhiên có học sinh nói nhìn thấy trên mặt biển có người.

Một đám học sinh tụ tập trên boong thuyền... Thì thấy xa xa trên mặt biển đột nhiên xuất hiện điểm sáng, sau đó thấy một màn kinh người bách quỷ dạ hành.

"Bạch quỷ dạ hành?" Công Tôn nhìn nhìn Triệu Phổ.

*bạch quỷ 白鬼 = báiguǐ; trăm quỷ 百鬼 = bǎiguǐ

Triệu Phổ ôm cánh tay, nửa tháng trước bọn họ còn ở Khai Phong phủ, hẳn không phải là sư phụ hắn làm.

"Có phải hay không là nhìn lầm rồi, hoặc là ảo ảnh?" Công Tôn hỏi.

"Chính là, ảo ảnh buổi tối..."

Công Tôn cũng gật đầu, ảo ảnh chỉ xuất hiện ở ban ngày, buổi tối...

"Hơn nữa đêm hôm đó còn có mây đen ngăn cản ánh trăng, trên mặt biển nghe nói một mảnh đen nhánh, thì đột nhiên xuất hiện một đám quỷ ảnh đi trên biển." Khổng Duệ lắc đầu, "Này nếu người đi thuyền bình thường nhìn thấy, mọi người sẽ coi như một trò cười, một đám trong thư viện kia đều là mọt sách, cái gì cũng không hiểu, chỉ đọc sách là nhiều. Một học sinh trong đó nói hắn đã đọc tư liệu lịch sử có ghi chép về quỷ ảnh trên biển, nói mấy cái đó là do mị biển hình thành... Lúc nước biển giảm xuống, những mị biển này ban đầu trốn ở đáy biển sẽ lại thấy ánh mặt trời, là điềm xấu, sẽ có tai hoạ lớn." Công Tôn muốn đọc nội dung quyển sách kia.

Một bên Triệu Phổ bĩu môi một cái, cho nên nói thư sinh chính là nhiều chuyện...

Vương gia mới vừa muốn mở miệng oán giận hai câu, đột nhiên nhìn thấy Công Tôn liếc xéo hắn, giống như biết hắn đang suy nghĩ cái gì.

Cửu Vương gia lập tức nghiêm túc biểu thị —— thư sinh kiến thức rộng rãi a! Thời khắc mấu chốt thư sinh đáng tin nhất!

Hai người đi theo Khổng Duệ tới thư phòng, hôm nay giờ học trong thư viện đã kết thúc, có mấy học sinh lưu lại trong thư phòng trò chuyện.

Triệu Phổ phát hiện mỗi thư viện đều giống nhau, luôn có vài học sinh học xong không vội về nhà, mà tụ tập lại một chỗ lải nhải.

Công Tôn lại liếc Triệu Phổ.

Triệu Phổ cười tủm tỉm gật đầu với hắn —— dụng công học bài là...

Các học sinh quả nhiên đang tụ chung một chỗ trò chuyện chuyện đêm đó, nhìn thấy viện trưởng dẫn Công Tôn tiên sinh tới, cả đám bật người kích động, vây quanh tiên sinh nói từng trải trước đó của bọn họ, để tiên sinh phân tích một chút.

Triệu Phổ ôm cánh tay nhìn một đám thư sinh "Cướp đi" Thư sinh nhà mình, thở dài —— còn không bằng đến bến tàu lượm thi thể!

...

Bên kia mái hiên, Lâm Dạ Hỏa và Trâu Lương mua vé vở kịch muốn đợi trời tối đi xem kịch.

Lúc này còn sớm, quá rảnh rỗi, nên hai người đi dạo chợ.

Bên Tây Hồ rất náo nhiệt, Hỏa Phượng vừa đi vừa nghiên cứu mua tòa nhà mở chi nhánh Hỏa Phượng Đường với Trâu Lương.

Lúc đầu đi dạo rất tốt, chỉ có điều đi được một đoạn, Trâu Lương phát hiện có vài người bắt đầu theo đuôi, quay đầu lại nhìn, đều là dáng vẻ của phần tử bất hảo trên phố.

Những người đó đi theo hai người bọn họ, chỉ trỏ tựa hồ đang nói về Lâm Dạ Hỏa.

Trâu Lương tỉ mỉ lắng nghe, thì nghe được cái gì "Hải yêu" "Yêu quái" các loại...

Tả tướng quân khó chịu, đám người chưa trải sự đời này.

Chỉ có điều Hỏa Phượng lại không thèm để ý, hắn bởi vì có tóc đỏ mắt xanh nên khi đi đường bị người khác coi là yêu quái bàn tán đã nhiều, coi như là khen hắn đẹp đi...

Lâm Dạ Hỏa cảm thấy, lấy vẻ mặt xinh đẹp của hắn, bị vây xem là số mệnh a! Số mệnh của Trai đẹp!

Lúc này thái dương ngã về tây, Hỏa Phượng cảm thấy có chút nắng, nên kéo Trâu Lương vào một nhà quán trà ngồi một chút.

Lúc Tả tướng quân ngồi xuống liền trợn mắt nhìn mấy côn đồ theo tới, bọn họ bị dọa sợ đều ngồi ra xa, nhưng không đi mà tiếp tục nhìn.

Trâu Lương buồn bực —— đám người này, sao vẫn luôn đi theo?

Lâm Dạ Hỏa gọi món với hỏa kế, cảm thấy có chút đói, nên chọn phần hoành thánh bảng hiệu, chuẩn bị ăn với Trâu Lương.

Hỏa kế lại ra sức nháy mắt về phía hai người bọn họ, giống như muốn hai người bọn họ mau mau chạy.

Trâu Lương nghi hoặc nhìn hỏa kế kia, Hỏa Phượng cũng nhìn thoáng qua, không hiểu —— hắn làm sao vậy? Mặt bị rút gân sao?

Lúc này, dưới lầu có tiếng ồn, giống như có người đang nói, "Ở trên lầu"...

Chỉ chốc lát sau, một đám người ầm ầm chạy tới, nhìn trang phục, hình như là gia tướng của người nhà có tiền.

Đám người kia chạy tới, dẫn đầu lấy ra một cái quyển trục, mở ra hình như có bức họa, so sánh một chút với Hỏa Phượng, nhíu mày hỏi người bên cạnh, "Là hắn sao?"

Mấy tên thủ hạ vừa nhìn bức tranh vừa nhìn Hỏa Phượng, đều gật đầu biểu thị —— có chút giống.

Lâm Dạ Hỏa cảm thấy một đám người đứng trước mặt rất chướng mắt, hỏi, "Cái gì giống hay không giống? Nếu không tìm chỗ ngồi xuống thì mau tránh ra, cản trở đại gia nhìn Tây hồ mỹ cảnh."

Mấy người nhìn nhìn lẫn nhau.

Dẫn đầu tiến lên chắp tay với hai người, hỏi, "Các hạ chính là hải yêu?"

Lâm Dạ Hỏa và Trâu Lương đưa ánh mắt nhìn tên ngốc mà nhìn hắn, "Hải yêu?"

Người nọ gật đầu, "Lão gia nhà ta có số tiền lớn cầu mua vảy hải yêu làm thuốc dẫn, có thể yêu cầu các hạ mua một mảnh hay không?"

Lâm Dạ Hỏa và Trâu Lương nhìn chằm chằm người nọ hồi lâu, mới ý thức được hắn đang nghiêm túc chứ không phải đang làm trò cười.

"Lão gia nhà ngươi có bệnh gì?" Hỏa Phượng nói, "Vảy Hải yêu không có, chỉ có điều thần y lại có một, có muốn ta đề cử cho ngươi hay không?"

Mấy gia tướng đều lắc đầu, "Lão gia nhà ta mời rất nhiều thần y nhưng không chữa khỏi. Duy nhất đáng tin kia, nói cần vảy hải yêu, hơn nữa lão gia nhà ta cũng không phải sinh bệnh mà là... Nguyên nhân khác, nói chung, xin các hạ ban tặng vảy, bao nhiêu tiền không thành vấn đề!"

Hỏa Phượng và Trâu Lương ngược lại có chút khó khăn, lúc đầu, đám người này nếu khinh suất còn có thể đánh một trận, có điều người ta rất lễ phép, còn có thần y nào mà cho loại thuốc kiểu này? Nghe giống một tên lừa gạt hơn a...

Hỏa Phượng khoát tay, biểu thị mình không phải là hải yêu.

Dẫn đầu gia tướng nâng bức tranh cho hắn nhìn, nói rõ ràng giống nhau!

Lâm Dạ Hỏa vốn còn muốn nhìn xem hải yêu gì lớn lên dễ nhìn như vậy, vậy mà rất giống với bổn đại gia? Kết quả vừa nhìn bức tranh...

Trâu Lương đúng lúc đưa tay cầm lấy hoành thánh hỏa kế mới vừa bưng lên, Lâm Dạ Hỏa một tay xốc bàn lên, kéo mấy gia tướng qua đánh một trận.

"Mắt mèo của các ngươi mù rồi sao! Bổn đại gia chỗ nào giống con cua tinh kia!" Hỏa Phượng nâng quyển trục quất đám người.

Trên lầu một mảnh đại loạn, hàng thành bách tính đoán chừng thường ngày thấy ác bá cũng không nhiều lắm, một hai bị dọa sợ đến chạy thẳng xuống lầu, kêu, "Hải yêu đánh người a!"

Mấy gia tướng mỗi người trên đầu một cục u, ủy ủy khuất khuất giúp nâng bàn lên, xếp thành một loạt phạt đứng.

Hỏa Phượng cầm quyển trục chỉ mấy người bọn hắn, "Lão gia nhà các ngươi là ai a? Bức tranh này ai vẽ cho hắn? Đây là tên lừa gạt!"

"Không có a, hải yêu là đại sư tận mắt nhìn thấy!"

"Đại sư?" Hỏa Phượng hỏi, "Cái gì đại sư?"

"Là pháp sư Không Hải của đảo Hải Thần!" Mấy gia tướng bảy mồm tám miệng giải thích, nói đại sư là thần tiên thật, có thể hô phong hoán vũ!

"Đó là tên lừa đảo!"

Hỏa Phượng cầm quyển trục gõ bàn loảng xoảng, "Các ngươi đi gọi hắn tới đây! Nói là tìm được hải yêu, để hắn có bản lĩnh tự mình đến lấy vảy!"

Mấy gia tướng hai mặt nhìn nhau, đều nhìn Hỏa Phượng giống nhìn ác bá.

"Đi nhanh!" Hỏa Phượng trợn mắt liếc bọn họ.

Mấy nhà đang do dự, Trâu Lương và Lâm Dạ Hỏa đột nhiên cùng nhau ngẩng đầu... Giống như có thứ gì ngã xuống... Hai người theo bản năng đứng lên lui về phía sau một bước.

Cùng lúc đó, nghe "Đùng" một tiếng, nóc nhà bị đập ra lỗ thủng, một vật rơi xuống, rơi trên bàn ban nãy Trâu Lương và Lâm Dạ Hỏa ngồi.

Mọi người tập trung nhìn vào... Là một đầu người dính đầy gạch ngói bẩn thỉu.

Tất cả mọi người trên lầu sửng sốt, hỏa kế gia tướng thực khách, kể cả Trâu Lương và Lâm Dạ Hỏa đều ngây ngẩn cả người.

Một lúc lâu, mấy gia tướng ban nãy trăm miệng một lời hô về phía đầu người kia, "Đại sư!"

Trâu Lương nhìn bọn gia tướng vịn góc bàn nhìn đầu người kia, "Đây là đại sư Không Hải xem bệnh cho lão gia các ngươi?"

"Đúng vậy!" Mấy gia tướng đều gật đầu.

Hỏa Phượng bĩu môi một cái, "Còn thần tiên? Để hắn bây giờ nói một câu ta sẽ thừa nhận hắn là thần tiên thật!"

Trâu Lương ngẩng đầu nhìn lỗ thủng bị đầu người đập ra trên đỉnh đầu, đi tới bên người Hỏa Phượng nói, "Có chút kỳ quái..."

Lâm Dạ Hỏa ôm cánh tay gật đầu, "Rất kỳ quái a, trời giáng đầu người loại chuyện này lại bị hai ta gặp được... Hôm nay mai nở hai độ, một mạch mà hai cổ thi thể! Không lý nào a!"

Trâu Lương sửa đúng, "Nói chính xác hơn, là một nửa."

Hỏa Phượng liếc mắt nhìn hắn, lẩm bẩm —— chuyện gì xảy ra đây?

Vừa nói còn vừa soát người mình, Triển Chiêu giấu minh đăng của hắn trên người ta sao?

===---0o0o0o0---===

---0o0o0o0---

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro