CHƯƠNG 13 - 16

CHƯƠNG 13: KHÔNG THỂ BUÔNG THA (2)

Câu này như một cú nổ long trời lở đất trong lòng Lăng Nhược Nhược, nàng thiếu chút nữa thất thủ, làm rớt tiểu bảo bảo.

“Ngươi nói cái gì?” Hảo nửa ngày, nàng mới tìm lại giọng nói của mình, nỗi kinh hoàng bất an cũng dần dần lắng xuống.

Tát Nhãn vừa thấy biểu tình của nàng, nghĩ đến nàng đã gián tiếp thừa nhận, nhưng một ý niệm khác trong đầu lại hiện lên, lập tức hắn ngôn ngữ không tốt nói: “Thoạt nhìn cũng không hẳn là của ta, ngươi có nhiều tri kỷ như vậy, có thể là của một trong các vị đó đi.”

Lại một câu long trời lở đất oanh tạc lên, nàng thiếu chút nữa không đứng vững, nàng lúc này trợn mắt há hốc mồm trừng hắn, gắt gao đem tiểu bảo bảo ôm vào trong ngực.

Hắn nói cái gì? Hắn nói nam nhân của mình rất nhiều? Hơn nữa hắn còn là một trong số những người đó? Tiểu bảo bảo có khả năng là của nàng và một trong những tri kỷ đó? Trời ạ, chủ nhân của thân thể trước kia là người thế nào a? Thanh lâu nữ tử? Không giống a, hay là nữ nhân hoa tâm? Cái này Lăng Nhược Nhược rối loạn, hoàn toàn rối loạn.

“Ngươi chớ nói sai, đừng tưởng rằng mình là Vương gia, là có thể tùy tiện vu tội cho người khác, ngươi có biết danh tiết có bao nhiêu trọng yếu không?” Nàng tức giận đến khuôn mặt nhỏ nhắn đều đỏ, hận không thể cho hắn vài cái tát.

Tát Nhãn lại là bộ dạng cợt nhả, lặng yên không một tiếng động tới gần nàng, nhìn thoáng qua tiểu bảo bảo trong lòng nàng, sau đó để sát vào tai của nàng, nói: “Ta thật hoài niệm bộ dáng mất hồn của ngươi ở dưới thân ta a.”

Trời ạ, những lời này tựa như một đạo sấm đánh trúng nàng, lúc này nàng không còn ôm chặt tiểu bảo bảo trong tay, đầu óc trống rỗng, tay chân cũng không nghe sai sử.

“Mẹ.” Tiểu bảo bảo sợ tới mức oa oa khóc lớn lên, hắn nho nhỏ thân mình thẳng tắp rơi xuống.

“Nhược Nhược, cục cưng, tiểu thiếu gia.” Đám người Quý bác gái nhìn thấy tiểu bảo bảo theo trong tay nàng rơi xuống, sợ tới mức toàn bộ thất thanh thét chói tai.
Lăng Nhược Nhược cũng dọa choáng váng, ngây ra như phỗng, quên hết tất cả đi cứu tiểu bảo bảo.

Tát Nhãn lúc này mau tay nhanh mắt ôm lấy bé, đem hắn khóc sướt mướt ôm ở trong lòng mình, bé tựa như bắt được ngọn cỏ, hai tay nhỏ bé gắt gao nắm lấy áo hắn không buông.

“Mẹ, mẹ.” Cái miệng nhỏ nhắn kêu Lăng Nhược Nhược, một đôi mắt đáng thương hề hề nhìn về phía nàng, nước mắt chảy ròng ròng.

Lăng Nhược Nhược rốt cục phục hồi lại tinh thần, khi nàng nhìn đến ánh mắt đáng thương hề hề của bé, lòng nàng đột nhiên khó chịu vô cùng.

“Cục cưng, thực xin lỗi cục cưng.” Nàng vươn tay muốn đi ôm hắn.

Bé thấy nàng hướng mình vươn tay đến, lập tức không chút do dự đem thân mình hướng về phía nàng, tay nhỏ bé cũng đồng thời hướng nàng ôm lấy.


Lăng Nhược Nhược ôm cổ hắn, gắt gao, trong mắt ngập đầy nước mắt. Cục cưng dữ dội vô tội, hơn nữa hắn cũng là mình vất vả mới sinh ra, mặc kệ cha cục cưng là ai, đều không trọng yếu, quan trọng là mẹ con bọn họ sống nương tựa lẫn nhau trong thế giới lạ lẫm này.


CHƯƠNG 14: KHÔNG THỂ BUÔNG THA (3)

“Mẹ, mẹ.” Bé gắt gao ôm cổ nàng, trên mặt dính đầy nước mắt, hắn rất sợ hãi, vừa rồi bộ dáng mẹ thật khủng khiếp, giống như không nghĩ cần hắn nữa.

Lăng Nhược Nhược nghe bé khóc càng thêm tan nát cõi lòng, nàng thực có lỗi với tiểu bảo bảo: “Thực xin lỗi, cục cưng, là mẹ không tốt, vừa rồi mẹ không cẩn thận, về sau sẽ không, sẽ không.”

Bé nghe xong dần bình tĩnh lại, bởi vì mẹ từng nói với bé, một khi đã hứa hẹn, liền nhất định phải làm được, không có lý do gì được thay đổi.

Tát Nhãn cảm thấy thực kinh ngạc, hắn không thể tin được, nữ tử trước mắt này thật sự Lăng Nhược Nhược mà hắn từng quen biết sao? Biểu tình ôn nhu kia, đôi mắt khổ sở, thậm chí là vẻ kinh hoảng cùng bình tĩnh của nàng, không điểm nào khiến hắn không cảm thấy kinh ngạc và hoài nghi. Nàng là Lăng Nhược Nhược hắn từng nhận thức?

Hắn không khỏi đối nàng nổi lên ý tò mò, vì thế đứng ở một bên, lạnh nhạt quan sát.

Trấn an hảo tiểu bảo bảo xong, nàng lập tức lạnh lùng nói nam nhân còn đang suy nghĩ sâu xa: “Mặc kệ ngươi là ai, mặc kệ ta trước đây là người như thế nào, tất cả đều là chuyện quá khứ, ta không quan tâm cha cục cưng của ta là ai, là ngươi cũng tốt, là ai cũng vậy, đều không thể thay đổi sự thật này. Nếu đã như vậy, chuyện đó với ta mà nói đã không còn trọng yếu, cho nên, mời ngươi rời đi, hoặc là mời ngươi không cần cản đường chúng ta. Chúng ta và ngươi chỉ là những người xa lạ mà thôi.” Câu cuối cùng, nàng cố ý tăng thêm giọng điệu.

Tát Nhãn trong lòng lại thầm giật mình, nữ nhân này khiến hắn ngạc nhiên nhiều lắm, còn có điểm khó có thể tin.

Nói xong lời này, Lăng Nhược Nhược liền không hề nhìn hắn, gắt gao ôm tiểu bảo bảo, say sang nói đám người Quý bác gái phía sau: “Chúng ta đi.” Nói xong, dẫn đầu đi lên núi.

Trên đường đi lên núi, không thấy cái tên Vũ Vương gia kia đi theo, nàng mới thở dài nhẹ nhõm một hơi, tảng đá trong lòng ruốt cuộc hạ xuống, nàng thật sợ nam nhân kia sẽ dây dưa không bỏ.

“Mẹ, mẹ, chúng ta đến, chúng ta đến.” Tiểu bảo bảo rất nhanh liền quên chuyện dưới chân núi, vừa thấy nhiều người, còn có chùa chiền thật to, hắn lại cao hứng phấn chấn hét lên.


Nàng mỉm cười, vuốt ve đầu nhỏ đáng yêu của hắn, nhẹ nhàng nói: “Đúng vậy, cục cưng, chúng ta rốt cục đến, mẹ muốn cùng thái thái và các tỷ tỷ nghỉ ngơi một chút rồi mới đi vào, được không?” Nói xong, nàng chọn một chỗ ít người, gọi đám người Quý bác gái cùng nhau ngồi xuống nghỉ ngơi.

Người rất đông, nàng không muốn phải chen với người khác, hôm nay xuất hành thế nhưng có nhiều chuyện không thể tưởng tượng nổi phát sinh, điều này làm cho nàng có chút bất an.

Tiểu bảo bảo thực nghe lời, ngoan ngoãn ôm nàng, mở to mắt, chớp chớp nhìn xung quanh, không đòi vào đi, mà là ngoan ngoãn nghe lời cùng các nàng.

“Nhược Nhược.” Quý bác gái ngồi xuống sau, lo lắng nói với nàng.

Lăng Nhược Nhược biết nàng muốn nói cái gì, nhưng là nói chuyện lúc này, ở đây, có điểm không thích hợp, vì thế nàng cười nói: “Bác gái, trở về nói sau.”

Quý bác gái bất đắc dĩ gật gật đầu, tiểu thư thay đổi, nàng từ khi sinh tiểu bảo bảo, liền không hề là tiểu thư mà nàng nhận thức cùng quen thuộc. Có lẽ đây là chuyện tốt.

Đoàn người ngồi ở lương đình nghỉ ngơi, đợi lát nữa ít người hơn sẽ đi vào, vì thế hưng trí bừng bừng thưởng thức phong cảnh chùa chiền, gió mát núi xanh.
Đột nhiên.

“Tránh ra, mau tránh ra, Ninh Vương phi dâng hương, những người khác đi sang một bên, mau cút.” Tiếng nói có chút quen tai lại truyền tới.

Ninh Vương phi? Như thế nào lại là bọn họ, thật sự là oan gia ngõ hẹp, nàng vốn tưởng rằng bọn họ đã sớm đi, không nghĩ tới lại mới tới nơi này.

Ai, tốt nhất vẫn là không cần gặp bọn họ, nhiều một chuyện không bằng thiếu một chuyện. Lăng Nhược Nhược trong lòng tính toán. Vừa rồi gặp Vũ Vương làm nàng bị kích thích, nên lần này nàng phải thật cẩn thận.


CHƯƠNG 15: KHÔNG THỂ BUÔNG THA (4)

Ninh Vương phủ quả nhiên phô trương rất lớn, những người đang dâng hương trong chùa đều bị bọn họ đuổi ra ngoài, mọi người đành phải chen chúc ở bên ngoài, đợi Ninh Vương phi dâng hương xong mới có thể đi vào.

“Mẹ, cục cưng cũng muốn vào xem.” Lúc này tiểu bảo bảo ngồi không yên, bắt đầu ở trong lòng nàng không an phận đông xoay tây xoay, rất muốn thoát khỏi nàng để chạy vào nhìn một cái náo nhiệt.

Lăng Nhược Nhược vội vàng đè hắn lại, hống nói: “Cục cưng ngoan, mẹ mệt mỏi, thái thái, tỷ tỷ đều mệt mỏi, cho chúng ta nghỉ ngơi thêm một chút, một hồi chúng ta lại đi vào được không?”

Bé nhìn nàng, lại nhìn nhóm Quý bác gái bên cạnh, gặp mọi người gật gật đầu với mình, oai đầu nghĩ nghĩ, rốt cục đồng ý: “Mẹ, tốt.” Nói xong, lại lần nữa oa vào trong lòng nàng.

Mọi người đều thở dài nhẹ nhõm một hơi, sợ tiểu bảo bảo nháo lên sẽ khiến cho người Ninh Vương phủ chú ý. Lăng Nhược Nhược nghĩ nghĩ, vì dời đi sức chú ý của cục cưng, nàng nghĩ là nên mang cục cưng đến nơi khác chơi một lát rồi trở về.

“Bác gái, ta trước mang tiểu bảo bảo đến sau nơi một chút, các ngươi cứ dâng hương trước, một hồi nữa hãy quay trở lại nơi này.” Nàng phân phó nói, có dâng hương hay không đối với nàng mà nói cũng không trọng yếu, dù sao chỉ cần nàng có tâm là được, đến phía sau núi xem phong cảnh cũng tốt.

Quý bác gái vội vàng nói: “Nhược Nhược, ngươi đi đi. Chúng ta tự mình dâng hương là được, sau đó sẽ trở lại nơi này chờ các ngươi.”

An bài xong, nàng liền ôm tiểu bảo bảo hướng về phía một con đường nhỏ phía sau núi, tiểu bảo bảo thấy sắp được đi chơi, cũng không quản có phải là đi dâng hương hay không, hưng phấn nha nha kêu.

Đường núi u tĩnh, hoa thơm chim hót, núi già mọc đầy hoa cỏ, cây cối, đem huyến náo trước núi đều ngăn ở bên ngoài.

Không khí hảo hảo, thật thoải mái, thật khoan khoái. Lăng Nhược Nhược dùng sức hít mấy hơi không khí mới mẻ, sau đó đem bé buông xuống, để hắn tự đi.

“Mẹ, nơi này thật khá.” Tiếng nói tiểu đại nhân non nớt vang lên, cái đầu nhỏ hết nhìn đông lại nhìn tây, tò mò hết sức.

Lăng Nhược Nhược mị mị nở nụ cười, xem ra con là kế thừa tính cách của nàng, thích phong cảnh, thích thiên nhiên. “Cục cưng, nơi này xinh đẹp hay là nhà chúng ta xinh đẹp a.” Nàng kìm lòng không đậu nói.

Bé quả nhiên mắc mưu, khuôn mặt nhỏ nhắn khổ não, không ngừng suy nghĩ, suy nghĩ hồi lâu, mới chu cái miệng nhỏ nhắn nói: “Mẹ, cục cưng không biết, đều xinh đẹp, cục cưng đều thích.” Hắn đều thích, làm sao bây giờ? Hắn buồn rầu nhìn mẫu thân mình.

“Ha ha ha……” Nàng bị phong phú biểu tình của hắn làm vui vẻ, nhịn không được nắm khuôn mặt nhỏ nhắn của hắn hôn mạnh mấy cái . “Cục cưng, cái này gọi là ‘sinh hoạt tại nơi khác’.” Nàng nhớ tới từ này, ‘sinh hoạt tại nơi khác’.

(* Mình đoán ‘sinh hoạt tại nơi khác’ có một cách dịch khác, nhưng với khả năng đáng thương của mình thì chỉ có thể bê nguyên văn convert vô thôi! *)

“Mẹ, cục cưng không hiểu.” Bé vẻ mặt mờ mịt, không biết mẹ nói là cái gì.

Lăng Nhược Nhược cũng không quản hắn có nghe hiểu hay không, một bên lôi kéo bàn tay nhỏ bé, một bên giải thích nói: “Sinh hoạt tại nơi khác nghĩa là, mỗi người đều nghĩ sinh hoạt tại một nơi khác sẽ tốt hơn, luôn cảm thấy gia hương của mình không tốt, cho nên cứ nghĩ sinh hoạt tại nơi khác mới tốt. Nhưng là, không ai nghĩ tới, kỳ thật là người đang hưởng phúc mà không biết, nơi khác mặc dù tốt, cũng không tốt như gia hương của mình. Cho nên, cục cưng mặc kệ sinh hoạt ở đâu, đều không tốt bằng gia hương mình.”

Nói xong, nàng đột nhiên nhớ tới hiện đại, kiếp trước của mình, đó là nơi nàng tưởng niệm nhất, hoài niệm nhất, cảm thấy là nơi tốt đẹp nhất, bởi vì hiện đại chính là cố hương của nàng a.

Bé cái hiểu cái không gật gật đầu, trong lòng thầm nhớ kỹ lời mẹ nói.

“Nói rất hay.” Lúc này, tiếng một nam nhân thuần hậu ủng hộ từ phía sau bọn họ truyền đến, tựa hồ đã nghe đoạn đối thoại của bọn họ.

Lăng Nhược Nhược hoảng hồn, nàng nghĩ đến không có ai, cho nên trong lòng cũng không đề phòng, nhưng đột nhiên nghe được có người nói chuyện, nàng vẫn là phản xạ có điều kiện nhảy dựng lên, vội vàng cảnh giác nhìn về phía người tới.

Không xem không biết, vừa thấy lại càng dọa nhảy dựng. Trời ạ, hôm nay là ngày gì a? Nàng như thế nào không hay ho như vậy a, không muốn gặp mà cứ phải gặp!



CHƯƠNG 16: NGUYÊN LAI LÀ NGƯƠI

“Hảo một cái sinh hoạt tại nơi khác a, ngươi nói rất hay.” Nam nhân vỗ tay tán dương, trong ánh mắt lóe một loại quang mang khó hiểu.

Lăng Nhược Nhược trong lòng thầm kêu một tiếng thảm, bất quá nàng cũng rất nhanh trấn định lại, kỳ thật nàng đã sớm biết, nếu tại đây nơi này gặp hắn, cũng chẳng có chuyện gì lạ, bọn họ gióng trống khua chiêng như thế, hắn thế nào lại không đến đâu!

“Cám ơn.” Nàng không muốn lại cùng hắn dây dưa, chuyện quá khứ cũng đã trôi qua, nàng vốn không phải ‘nàng’, làm người không cần so đo nhiều như thế.

“Cục cưng, chúng ta đi.” Nàng xoay người ôm lấy cục cưng, thầm nghĩ nhanh chóng rời đi hiện trường, thật sự là không hay ho, không muốn gặp thì lại gặp.

Nam nhân thấy phản ứng của nàng cảm thấy ngạc nhiên, nữ nhân nào nhìn thấy hắn không xông đi lên, thậm chí còn hy vọng mình có thể vào vương phủ đâu.

“Chậm đã.” Hắn nóng nảy, nhanh chóng đi tới chắn trước mặt nàng, hắn tổng cảm thấy nữ nhân trước mắt hoà nhã quen thuộc, tựa hồ mình có quen biết.

Lăng Nhược Nhược sinh khí, thật sự là xuất hành bất lợi: “Ninh Vương gia, ngượng ngùng, bổn tiểu thư không có rảnh cùng Vương gia ngài nói chuyện phiếm, cũng không muốn cùng ngài nói chuyện.”

Đúng vậy, nam nhân trước mắt chính là chồng trước của nàng – Ninh Vương gia Tát Hoàn – ba năm trước đã hưu nàng, biến nàng trở thành trò cười trong lúc trà dư tửu của người toàn kinh thành.

Nghe nàng kêu ra bản thân tục danh, Ninh Vương Tát Hoàn thực giật mình, kìm lòng không đậu lui lại một bước, tinh tế đánh giá nữ tử trước mắt.

Áo váy màu trắng, thanh lịch đoan trang, tóc đen dài búi lên một cách đơn giản, trên tóc chỉ cài một cây trâm, khuôn mặt thanh túc không có nhiều trang điểm, chẳng qua hiện tại che kín tức giận. Nàng như ngọc lan đứng thẳng trong gió, hương khí tao nhã, lâu dài.


“Ngươi là……” Hắn cảm giác quen thuộc, nhưng trong khoảng thời gian ngắn nhớ không ra nữ tữ nào vừa thanh tú ý nhị như nàng, hắn mờ mịt nhìn nàng.

Lăng Nhược Nhược đột nhiên nở nụ cười, nguyên lai nam nhân thật sự quên, ngay cả vợ cũ đều có thể quên không còn một mảnh, chân chính thành người lạ.

“Một người xa lạ.” Nàng lạnh lùng phun ra những lời này, ôm tiểu bảo bảo tiếp tục ra sau núi.

“Mẹ, vị thúc thúc này là ai a?” Tiểu tử kia lúc này lại đột nhiên hỏi ra một câu, hắn rất thích vị thúc thúc vừa cao lớn lại rất anh tuấn cường tráng này.

Nghe được cục cưng hỏi, nàng nhíu nhíu mày, nhưng cũng ôn tồn nhỏ nhẹ nói: “Một vị thúc thúc không quen, chúng ta không nên gây trở ngại thúc thúc, mẹ mang cục cưng đi thám hiểm.”

Tiểu bảo bảo vừa nghe đến thám hiểm, lập tức quên ngay Ninh Vương Tát Hoàn, hưng phấn ở trong lòng nàng vặn vẹo thân mình nho nhỏ, nãi thanh nãi khí ồn ào: “Mẹ, mẹ, chúng ta nhanh đi thám hiểm, cục cưng muốn đi thám hiểm.” Nói xong, mắt to khát vọng nhìn con đường nhỏ sau núi.

Nàng bị tiểu bảo bảo đồng ngôn đồng ngữ làm cho bật cười, càng bị đáng yêu biểu tình của hắn cưỡng chế di dời bất khoái trong lòng. Nàng cũng cao hứng nói: “Tốt, tốt, chúng ta nhanh đi thám hiểm, nhìn xem hôm nay thu hoạch là cái gì.”

Một lớn một nhỏ bất đắc dĩ hướng lên núi, nhất thời đem nam nhân phía sau quẳng lên chín từng mây, tiếp tục tìm kiếm khoái hoạt của bọn họ.

Đợi một lớn một nhỏ đi xa, thị vệ phía sau Ninh Vương thế này mới bất an bẩm báo nói: “Vương gia, thuộc hạ cảm thấy vị tiểu thư kia giống một người.”

“Giống ai?” Ninh Vương Tát Hoàn nghe vậy vội vàng hỏi, bởi vì hắn cũng thấy nữ nhân kia rất quen mặt.

Thị vệ khẩn trương liếc hắn một cái, vội xem xét sắc mặt hắn một chút, thế này mới không yên bất an nói: “Là Ninh Vương phi trước kia.”

Ninh Vương phi trước kia, chẳng lẽ chính là Lăng Nhược Nhược – người đã bị hắn hưu? Ninh Vương Tát Hoàn vẻ mặt không thể tin được, nhưng hắn cũng rốt cục nghĩ tới, nàng thật sự giống như Lăng Nhược Nhược, vợ trước của hắn.

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro