Chương 26: Ai phản bội ai

Mùa đông của Kì quốc, cũng là mùa đông đầu tiên tôi đón từ khi đến thế giới cổ đại này. Ngự hoa viên dù sao cũng là vườn hoa của hoàng gia, nên tất nhiên sẽ không có cảnh trăm hoa héo tàn, rễ khô trơ trọi.

Chỉ là, tạm thời mất đi hầu hết sức sống và sắc màu nên có chút gì đó tiêu điều xơ xác. Tựa như ai cũng mang theo bên người khuôn mặt sầu bi tịch mịch và sự mong mỏi mùa xuân mơ hồ.

Ngay trong một mùa buồn bã vắng lặng như thế, cuối cùng, tôi cũng nhận được một tin tức có liên quan đến Bộ Sát.

Cách lúc huynh ấy hứa một tháng sau sẽ trở về tìm tôi không bao lâu, thì đột nhiên tôi nhận được lệnh truy nã của Duẫn quốc đến toàn bộ đại lục —

Ngày đó, sát thủ đệ nhất Lãnh Nguyệt giáo — Bộ Sát, tập kích tứ hoàng tử Duẫn quốc Duẫn Tử Hằng, cướp lấy "đá Thanh Long". Đệ nhất danh kỹ Giang Nam — Tô Uyển Nhu, đồng thời là hồng nhan tri kỷ của Duẫn Tử Hằng, vì cứu hắn mà đã trúng phải một kiếm của Bộ Sát, bị thương rất nặng, đến nay không rõ sống chết. Duẫn Tử Hằng tức giận, thề rằng, ai có thể giết Bộ Sát, đoạt lại đá Thanh Long, hắn sẽ lập tức chắp tay dâng "Vọng Giang lâu" của dãy phố Ngọa Long cho người đó.

Tin tức là Vô Dạ mang về từ bên ngoài. Tôi hơi rầu rĩ ôm Tiểu Ngân trở về Lạc Ảnh cung. Khi quay về phòng mình, bước chân tôi cứng lại.

Tôi nhanh chóng quay đầu chặn bọn Vô Dạ, Tâm Tuệ và Tâm Lạc ngoài cửa, đè giọng nói run rẩy xuống sao cho có vẻ bình tĩnh:"Mọi người về nghĩ ngơi trước đi, hôm nay ta muốn ở một mình............."

"Tiểu thư, Tâm Lạc không thể ngủ chung với người sao?"

Tôi cúi đầu xoa khuôn mặt lành lạnh của thằng bé. Em ấy cũng giống tôi, rất sợ lạnh. Tôi nhét Tiểu Ngân đang không tình nguyện vào lòng thằng bé, khước từ:"Xin lỗi Tâm Lạc, tối nay thật sự là không được."

Tâm Tuệ không hỏi gì, ân cần kéo Tâm Lạc vào lòng, cười đáp:"Vậy tiểu thư hãy nghỉ ngơi thật tốt ạ."

Dứt lời, tôi xoay người rời đi thì lại chợt phát hiện Vô Dạ vẫn còn đứng đấy, ánh mắt lạnh băng, liều chết nhìn tôi trừng trừng. Thấy vậy, tôi cũng hơi giật mình chậm chân lại.

Khó khăn nuốt nước bọt, tôi nói vòng vèo:"Vô Dạ, huynh đi nghỉ trước đi, đêm nay............. ta sẽ không sao đâu."

Từ sự kiện ám sát lần đó, dường như, Vô Dạ luôn theo sát bên người tôi, một tấc cũng không rời. Sau khi đi ngủ, huynh ấy cũng canh giữ ở gian ngoài, còn Tâm Tuệ và Tâm Lạc cùng ngủ với tôi ở phòng trong.

"Như người mong muốn." Vô Dạ lạnh lùng quét mắt nhìn tôi. Lúc lướt qua căn phòng, trong mắt huynh ấy nổi lên sát khí rồi lập tức xoay người, nhẹ nhàng thốt ra hai chữ, "Chủ tử."

Nhìn bọn họ rời đi, nỗi buồn bực trong lòng lại dâng lên, còn có chút áy náy mơ hồ và................ bất an. Tôi cười khổ đóng cửa lại, xoay người, thiếu chút nữa là la toáng lên nên vội vàng định thần lại, giọng bực bội:"Bộ Sát, huynh có cần mỗi lần xuất hiện đều như âm hồn vậy không?"

Bộ Sát lạnh lùng liếc tôi một cái rồi ngồi xuống chỗ án thư khắc hoa, đặt cánh tay có một vết thương nặng đến ghê người lên bàn.

Tôi "Ối " lên một tiếng, căng thẳng chạy đến, thật cẩn thận nâng cánh tay hắn lên, vừa buồn rầu vừa đau lòng mắng:"Rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra? Kiểu gì cũng phải mang chính bản thân ra giày vò thế sao? Lại còn bị cả đại lục truy nã..........."

"Không sao." Huynh ấy thản nhiên nói một câu ngắt lời tôi. Nghe ngữ khí của huynh ấy, hẳn là đã quen với những chuyện thế này.

Lục tung các loại thuốc mỡ mà Vệ Linh Phong đã ban cho, rồi tìm một mảnh vải đen sạch sẽ làm băng vải, tôi loay hoay cả nửa ngày mới xong. Nhíu mày, tôi hỏi:"Võ công của huynh cao như vậy mà còn có thể bị thương? Còn nữa, cái lệnh truy nã kia là gì, còn đá Thanh Long thì sao? Huynh lấy nó à?"

Bộ Sát lắc đầu:"Đá Thanh Long vẫn ở trong tay Duẫn Tử Hằng."

"Vậy là hắn giá họa cho huynh?" Tôi nghiến răng nghiến lợi mắng, "Đồ rùa rụt cổ mà còn ra vẻ đạo mạo! Tô Uyển Nhu thì sao? Thật sự là huynh làm nàng ấy bị thương?"

Bộ Sát gật đầu, giọng hững hờ:"Duẫn Tử Hằng giá họa ta. Ta vốn định giết hắn để đoạt đá Thanh Long, chỉ là cô gái kia đã trúng một kiếm vì hắn. Ta tính thấy thời gian ước định với muội gần đến rồi nên mới buông tha cho bọn họ."

Tôi thở dài ảo não, cảm thán:"Thì ra, người Tô Uyển Nhu ái mộ đúng là tứ hoàng tử! Chỉ tiếc cho một thiếu nữ thông minh thanh khiết si tình như thế, có thể cuối cùng cũng không nơi nương tựa."

"Bộ Sát, muội thấy tên Duẫn Tử Hằng này không đơn giản." Đề tài vừa thay đổi, sắc mặt tôi liền trở nên nghiêm trọng, "Ngoài mặt, hắn cứ như gửi gắm tình cảm vào việc ngao du sơn thủy, không màng chính sự, nhưng lại âm thầm hỗ trợ cho Vọng Giang lâu, tự tay nắm giữ một tửu lâu có thể quang minh chính đại thu thập tình báo thiên hạ và mời chào các nhân tài."

"Như lời huynh nói, đá Thanh Long hẳn là thứ mà người người đều tranh đoạt ấy, Duẫn quốc đã có, nhưng sao không nằm trong tay đại hoàng tử và tam hoàng tử, người có thể kế thừa vương vị mà lại giao cho một hoàng tử không có lòng dạ với hoàng quyền như hắn chứ?"

Bộ Sát nhìn tôi, tia sáng thấu hiểu và thận trọng chậm rãi ánh lên trong đáy mắt.

Tôi cười lạnh, tiếp tục:"Huynh còn nhớ phụ thân Kì Nhiên người có sách lược khôn ngoan của Băng Lăng quốc không? Ông ta rõ ràng là muốn nâng đỡ Kì Nhiên lên vương vị, nhưng lại tìm cách để đại ca chàng ra làm kẻ chết thay, khiến cho tất cả mũi giáo đều nhằm vào Tiêu Kì Hiên."

"Hiện tại, mọi người trong từng quốc gia đều không xem trọng Duẫn quốc, vì một khi Duẫn vương vừa băng hà, Duẫn quốc nhất định sẽ sụp đổ vì nội loạn. Chỉ là muội bỗng nghĩ, Duẫn vương, ông ta............... cũng có thể đang dùng thủ đoạn này."

Bộ Sát gật gù, hai hàng mày nhíu chặt, liếc mắt nhìn tôi:"Chuyện này, muội đừng quan tâm."

Tôi bĩu môi, mỉm cười:"Nếu hắn không hãm hại huynh, thì muội mới lười quản đến chuyện đó. Quên đi, dù sao, sau này huynh nhớ cẩn thận một chút, đừng ở chỗ nhạy cảm này mà còn không sợ người khác không biết huynh là Bộ Sát, suốt ngày ở ngoài rêu rao. Cái cảm giác ngày nào cũng bị người khác truy sát cũng không phải dễ chịu gì. Không nói đến lệnh truy nã kia, chỉ mỗi việc trên người huynh có hai đại thánh thạch Huyền Vũ và Thanh Long thôi cũng đã đủ để kéo người trong khắp thiên hạ đến đuổi giết. Thất phu vô tội, hoài bích kì tội đó!"(*)

(*) Người bình thường thì không sao, nhưng đã trót có gì đặc biệt hơn người thì sẽ trở thành trung tâm chú ý, thậm chí là gặp nhiều nguy hiểm hơn người khác.

Bộ Sát thản nhiên gật đầu, rút bàn tay đã được băng bó lại. Khi chạm vào mu bàn tay tôi, huynh ấy bỗng nhăn mày:"Muội rất sợ lạnh?"

Tôi gật gật đầu, hơi gượng gạo đáp:"Bởi vì quê........... nhà của muội rất ít khi có mùa lạnh đến vậy, nhất thời có chút không quen được thôi."

Thấy huynh ấy duỗi tay ra nắm lấy cổ tay mình, tôi vội rụt về, tức tối nguýt huynh ấy:"Tay huynh quanh năm còn lạnh hơn cả cương thi, mùa hè mà còn lạnh như ướp đá, mùa đông thì lo sưởi ấm cho đủ đi!"

Sắc mặt Bộ Sát vẫn không thay đổi, trở tay bao cả bàn tay tôi vào bàn tay to rộng của huynh ấy. Khí lạnh bẩm sinh của huynh ấy ngấm vào tay, tôi rùng mình, toan mắng.

Từ mu bàn tay bỗng cảm nhận được một dòng khí ấm nóng truyền sang, dần dần tỏa khắp bàn tay, từng chút từng chút thấm vào cơ thể khiến người tôi dần dần ấm lên.

Tôi nghe giọng nói lành lạnh của Bộ Sát vang lên:"Làm sao muội có được nội lực?"

"Chắc............. hầu hết là của Kì Nhiên, còn một phần nhỏ có lẽ là của huynh và Vệ Linh Phong." Tôi thoải mái hưởng thụ dòng khí ấm áp đang len lỏi trong cơ thể mình, nghiêng đầu nói, "Không phải lúc trước là muội lấy Huyết cổ khỏi người Kì Nhiên còn gì? Không biết là bị tên vô lại nào đâm một kiếm ngã xuống vách núi, may mà được dòng khí nóng cuốn vào trong một sơn động, rồi được Tiểu Ngân cứu."

"Sau lại quen biết Vô Dạ, còn vô tình cứu được Vệ Linh Phong. Mà vừa lúc đó trên người hắn cũng có Huyết cổ, nên muội chỉ nghĩ đơn giản là liều một lần, dẫn Huyết cổ trên người hắn sang cơ thể mình."

"Không ngờ là vận khí muội tốt đến đáng sợ, hai Huyết cổ bổ trợ lẫn nhau, không chỉ giải được cổ độc mà trong cơ thể muội còn sở hữu nội lực của ba người, ngay cả dung mạo đã bị hủy hoại cũng khôi phục như cũ."

Thần sắc Bộ Sát hơi đổi, bàn tay nắm tay tôi lại chặt hơn một chút:"Ngồi lên giường đi."

"Để làm gì?"

Nhìn huynh ấy hoàn toàn không hề có ý giải thích, tôi hơi bất mãn mà rút tay khỏi nguồn ấm áp, mù mù mờ mờ ngồi lên mép giường. Rồi thấy Bộ Sát cũng chậm rãi bước đến ngồi xuống bên cạnh.

Huynh ấy lạnh lùng ra lệnh:"Xoay người sang chỗ khác. Khoanh chân lại."

"Vâng." Tôi ngoan ngoãn nghe theo, thì cảm giác hai bàn tay huynh ấy để lên lưng mình, một luồng khí nóng mỏng mảnh chảy xuyên qua hai huyệt Thần đường, Tâm du vào khắp cơ thể.

Một dòng khí không biết nằm ẩn ở nơi nào trong người dần dần bắt đầu rục rịch, xương cốt tứ chi cả cơ thể từ âm ấm dần nóng rực lên, rồi nóng như phải bỏng.

Trán tôi bắt đầu lấm tấm mồ hôi, toàn thân tê rần đau đớn khiến tôi hơi run rẩy, người khẽ nghiêng về trước như muốn tránh khỏi nơi bắt nguồn của những cơn đau.

"Bộ............ Sát, đau........ đau............ quá................" Tôi rên rỉ, giọng hỗn loạn không ra hơi.

"Đừng nhúc nhích." Giọng Bộ sát cũng không rõ ràng như ngày thường, hơi yếu ớt và khàn khàn, "Bây giờ thì được rồi."

Dòng khí mạnh mẽ sau lưng yếu dần rồi bỗng như một thanh kiếm sắc bén đâm thẳng vào cơ thể. Tôi đau đến giật mạnh người, suýt nữa đã hét lên nhưng cuối cùng vẫn cắn chặt môi nhịn xuống.

Dòng nhiệt dần ngưng tụ nội tức trong cơ thể tôi lại quanh người, sau đó dẫn đường cho chúng chậm rãi tỏa ra toàn thân. Hai bàn tay chống vào sau lưng tôi cuối cùng cũng thu lại. Tôi mềm nhũn cả người, xụi lơ ngã vào lòng Bộ Sát.

Thể tức toàn thân bắt đầu lưu chuyển thông thuận hơn ban đầu rất nhiều, hòa hợp chặt chẽ, không kẽ hở.

Hàng mi tôi đẫm những giọt mồ hôi li ti. Qua màng hơi nước mờ ảo, tôi nhìn Bộ Sát mệt mỏi dựa vào mép giường. Gương mặt huynh ấy tái nhợt. Thấy trán huynh ấy còn mướt mồ hôi nhiều hơn cả mình thì tôi bỗng cảm động, lại càng cảm thấy ấm áp biết bao.

"Huynh................. đả thông kì kinh bát mạch của muội sao?" Sau khi cơn đau dịu đi, tôi dùng giọng nói yếu ớt hỏi.

Bộ Sát ngẩn người, lắc đầu đáp:"Không, ta chỉ dùng khí tích tụ trong cơ thể muội đánh tan các huyệt toàn thân thôi. Ta không đả thông kì kinh bát mạch được. Sau này muội gặp Kì thì có thể nhờ hắn giúp muội."

"Sau này............. gặp Kì................." Tôi thì thào lặp lại lời huynh ấy, để lộ một nụ cười cay đắng.

Người phía trên một lúc lâu sau vẫn không nói lời nào, ngay cả hơi thở cũng nhỏ đến mức không thể nghe thấy. Cảm giác mệt mỏi dần đánh úp, tôi dần dần không chống được việc mí mắt ngày càng nặng trĩu. Ngay trước khi rơi vào chiêm bao, tôi như nghe được giọng nói lành lạnh nhưng lại lo lắng của Bộ Sát vang lên bên tai mình.

"................... Tuy không muốn thừa nhận với muội, Băng Y, nhưng Kì.............. của bây giờ, muội vẫn không thấy thì thật tốt................."

Tỉnh lại vào buổi sáng, tôi nhận ra trên mình đang khoác một chiếc áo ngủ bằng gấm, cả người cuộn lại trong lòng Bộ Sát. Lồng ngực huynh ấy vẫn còn sót chút hơi ấm. Tôi cay mũi, không thể nói được cảm giác lúc này là gì. Suốt cả đêm, huynh ấy đều vận nội tức sưởi ấm cho tôi sao?

Tôi kéo cái chăn qua ôm vào ngực, nhìn Bộ Sát thắt nút vải băng trên chân thì hỏi:"Bộ Sát này, về sau, huynh có tính toán gì không?"

Động tác của Bộ Sát hơi ngập ngừng một lát mới tiếp tục cho hết, rồi đứng thẳng dậy lạnh giọng:"Ta phải ở lại Kì quốc chứng thực một việc."

Tôi ngạc nhiên:"Chuyện gì?"

Bộ Sát thờ ơ lắc đầu:"Hai ngày nữa sẽ nói cho muội."

"Còn tứ thánh thạch kia thì sao? Huynh không tìm à?"

Bộ Sát liếc mắt nhìn tôi, suy tư một lúc mới trả lời:"Không cần tìm, ba tháng sau, bọn họ sẽ tụ hội về nơi này, tứ thánh thạch cũng vậy."

"Ba tháng sau? Vì sao?"

Bộ Sát thấy ánh mắt ngu ngơ của tôi, rồi như nhìn không quen mới dùng giọng cứng nhắc bảo:"Ba tháng sau là đại điển phong Hậu của muội. Hai nước Duẫn, Thược tất nhiên sẽ cử người đến than dự................"

!" Tôi kêu lên một tiếng, đứng bật dậy từ đống chăn rồi ngổm xổm trên giường, ôm đầu than thở, "Muội vậy mà quên mất chuyện này! Hai nước Duẫn, Thược cũng sẽ cử người đến dự? Xong rồi, chẳng lẽ tên Phó Quân Mạc biến thái kia cũng đến?"

"Muội biết Thái tử Thược quốc?"

Tôi mù mờ gật đầu, đón lấy ánh mắt hơi nghi hoặc của Bộ Sát thì bỗng căng thẳng:"Bộ Sát, ba tháng sau, trong đại điển phong Hậu, huynh nhất định phải giúp muội trông chừng Tâm Lạc, là thằng bé đi theo muội ấy, ngàn vạn lần đừng để người khác bắt đi!"

Bộ Sát không gật đầu, cũng chẳng lắc đầu, chỉ cất giọng lạnh lùng:"Vậy thì cứ mang thằng bé theo bên người muội đi."

"Ấy?" Có ý gì chứ? Muội bảo huynh bảo vệ, chứ không phải muội bảo vệ!

Vừa định hỏi lại, Bộ Sát lại lia mắt nhìn tôi, im lặng bật ra hai chữ:"Ngu ngốc."

Sau đó bước về phía cửa, huynh không quay đầu lại nói:"Buổi tối ta lại về." Dứt lời, Bộ Sát như bay lên rồi biến mất trong khoảng không ngoài cửa.

Chết tiệt! Tôi liều chết trừng mắt ra ngoài cửa thầm mắng trong lòng. Huynh là sát thủ máu lạnh, nhờ huynh giúp một tay cũng sẽ bận đến chết à? Nói thế mà cũng không hiểu, vậy mà còn mắng muội ngốc! Nói đi thì đi, nói đến thì đến, huynh xem nơi này là gì hả? Khách sạn à? Ít ra thì cái kia còn phải trả tiền đấy...........

"Tiểu............ Tiểu thư." Tâm Tuệ ngay sáng sớm đã đụng phải khuôn mặt dữ dằn nguyền rủa người khác của tôi thì không khỏi tò mò, "Sao thế ạ? Nhìn người tức giận vậy, cứ như ai đó thiếu người mấy vạn lượng bạc ấy."

Tôi đá cái chăn nhảy xuống giường, tức tối:"Tâm Tuệ, em nhầm rồi, không phải mấy vạn lượng, mà là mấy triệu lượng!"

"Tiểu thư, mấy triệu lượng là nhiều hay ít ạ?"

Vừa rời khỏi phòng, tôi lại cảm thấy một nỗi bất an mơ hồ, cứ sợ Vô Dạ lại tức giận vì chuyện ngày hôm qua. Nhưng cũng hiếm thấy là hắn vẫn theo sát bên người tôi một tấc cũng không rời như không có chuyện gì cả.

Xung quanh tôi chẳng hề có cơn thịnh nộ đến lạnh người nào. Hỏi chuyện hắn, hắn cũng sẽ đáp như bình thường, chỉ là ánh mắt lại thường hoảng loạn tránh đi nơi khác không nhìn thẳng vào tôi, chắc là.............. vẫn còn giận đây.

Nhưng nói vậy thôi, tôi cũng đã rất mừng vì phản ứng hôm nay của hắn. Dù sao thì người xem như là cố ý gây sự và không thèm tín nhiệm bọn họ đêm qua là tôi mà.

Ngày hôm nay vẫn trôi qua bình lặng như bao ngày khác, Nhan Tĩnh và Thiên Thiên cũng không khác.

Nhan Tĩnh còn tặng tôi một cái bao tay xinh đẹp có điểm xuyết đầy những hoa văn hình lông chim. So với cái làm thủ công của Tiểu Vũ tùy tiện làm trước kia thì quả là một trời một vực. Tôi thở dài, lập tức ra vẻ vô cùng vui mừng hoan hỉ nhận lấy. Mùa đông sương gió! Vừa đúng lúc dùng thử xem thế nào.

Đến tối, tôi không dùng cơm chiều mà bảo Tâm Tuệ hâm nóng thức ăn mang vào phòng, rồi cũng khăng khăng muốn ngủ một mình.

Tâm Tuệ nghe theo kéo Tâm Lạc cứ chu miệng cả nửa ngày đi mất. Nhìn thần sắc đạm mạc điềm nhiên của Vô Dạ một chốc, tôi bèn quay người bước vào thi tay phải bỗng bị nắm lại.

"Sao thế, Vô Dạ?" Tôi nhìn hắn nắm lấy tay tôi với bàn tay ấm áp khô ráo của mình thì kinh ngạc hỏi.
Trong mắt hắn hiện lên vẻ hoảng hốt mơ hồ rồi chậm rãi buông tay. Sự ấm áp qua đi, tôi chỉ thấy cơn lạnh đang từ từ tràn đến. Hắn quay mặt đi:"Không có gì. Chủ tử nghỉ sớm một chút đi."

"Ừ." Tôi có hơi nghĩ không thông xoay người đóng cửa lại. Vừa quay đầu, quả nhiên đã thấy Bộ Sát ngồi an ổn trước bàn ăn, chỉ là vẫn còn trầm tư suy nghĩ không động đũa.

Tôi múc một chén hoa chưng rượu ra, vừa định thưởng thức thì ngẩng đầu thấy Bộ Sát nhíu chặt mày suy nghĩ, không hề có ý định ăn uống.

Chỉ tội cho tôi đây phải bất đắc dĩ mà đứng dậy, múc cho huynh ấy một chén, giận dỗi:"Bộ đại gia à, nếu huynh có ý định đói chết thì làm ơn cũng đừng chết trong phòng muội!"

Bộ Sát ngước lên, hàng mi nhíu chặt cũng hơi giãn ra, nhận lấy chén trong tay tôi, qua quít nhấp một chút.

Đương nhiên, tôi cũng lười xen ngang nữa, tự mình dùng bữa.

"Có phải................ là hoa chưng rượu?"

Tôi gật gù, cười trêu huynh ấy:"Ăn đến giờ mới biết à?" Chỉ là, tôi không biết rằng, từ khi nào nụ cười của mình lại nhuốm chút đắng cay mờ nhạt.

Bộ Sát đặt chiếc chén rỗng xuống, giọng bình lặng:"Không ngon bằng Kì làm."

Tôi kích động đến mức muốn cầm cái chén đập chết tên sát thủ đệ nhất thiên hạ này quá. Huynh ấy thật sự phải "na hồ bất khai đề na hồ " thế à?

(*) Na hồ bất khai đề na hồ (哪壶不开提哪壶) : nghĩa đen : ấm nào không mở thì lấy ấm đó, nghĩa bóng : cố tình khui ra điều khó nói của đối phương (đại loại giống như TV mình hay nói câu "không nói không ai bảo ngươi bị câm" ấy.

Bỗng nhiên, sắc mặt Bộ Sát trắng nhợt, còng người túm chặt lấy ngực, ngay cả sống lưng cũng run lên.

"Bộ Sát, huynh sao thế?" Tôi còn chưa đập chén mà!

Không xa ngoài phòng chợt vang lên tiếng bước chân rầm rập nhưng không hỗn loạn. Trong lòng tôi bỗng thấy sợ hãi, một ý nghĩ chợt nặng chợt nhẹ chạy quanh người, một loại dự cảm không rõ ràng ập đến tâm trí.

Cửa bị đẩy mạnh. Tôi tái mặt nhìn Vệ Linh Phong một thân cẩm y hoa phục, bàn tay trắng nõn đặt nhẹ trên cửa lững thững rảo bước vào phòng.

Ngoài cửa là thị vệ và Ngự lâm quân trùng điệp đang bao vây nơi này.

Trên mặt Vệ Linh Phong vẫn giữ nét tươi cười ôn hòa và chiều chuộng như ngày thường, khi nhìn đến tôi, đôi mắt lại xao động chút ý thương tiếc và sự dịu dàng như dòng nước.

Bộ Sát từ từ đứng thẳng dậy nhìn hắn, mặt trắng bệch như tờ giấy, khóe miệng lại thấm chút máu. Toàn thân huynh ấy run lẩy bẩy, hai tay ngay cả sức cầm kiếm cũng không có, nhưng đôi mắt dừng trên người Vệ Linh Phong vẫn sáng trong, đen tuyền và lạnh lẽo như băng.

Vệ Linh Phong như vô ý quét mắt nhìn Bộ Sát một cái rồi ánh mắt thấm nét ôn hòa nhưng không có lấy nổi một chút ấm áp rơi trên người tôi, dịu dàng lên tiếng:"Băng Y, nhiệm vụ của nàng đã hoàn thành rồi, về với trẫm nào."

Tôi run mạnh cả người, cảm thấy cái lạnh đến thấu xương ngấm nhanh vào cơ thể khiến tứ chi dường như chết lặng.

Tôi bị.............. lợi dụng? Thế mà tôi lại bị Vệ Linh Phong............ lợi dụng hại Bộ Sát?

Tôi nghiến chặt lấy khớp hàm đến khi trong răng mình tê rần nóng hổi, giọng nói như không phải của mình nhưng vẫn quanh quất bên tai bình tĩnh gằn từng tiếng:"Ngươi.......... làm sao hạ độc được?"

"Làm sao trẫm biết được." Vệ Linh Phong cười dịu dàng bước đến bên, ngón tay trắng nõn trong suốt như tan vào ánh sáng mang theo chút hơi ấm xoa hai má tôi, "Những thứ đó, không phải đều là do người của............ Băng Y nàng chuẩn bị sao?"

Tôi rùng cả người, hung hăng nghiêng đầu tránh những ngón tay của hắn, lui về sau trừng mắt, lạnh lùng đáp:"Vệ Linh Phong, xem như ngươi lợi hại!"

Trong mắt Vệ Linh Phong chợt ánh lên vẻ phức tạp khó hiểu, ánh mắt dừng trên Bộ Sát từ đầu đến cuối vẫn chưa nói lời nào, giọng đạm mạc:"Bộ Sát, sát thủ đệ nhất thiên hạ."

Bộ Sát một tay nắm chuôi kiếm một tay chống trên mép bàn, ánh mắt băng giá không một tia dao động, lẳng lặng đứng đó đánh giá Vệ Linh Phong.

"Trẫm nghĩ hết cách cũng không tài nào bắt được ngươi, ngược lại còn giúp ngươi ám sát Diệp Thành Vũ." Khẩu khí của Vệ Linh Phong bình tĩnh mà thong dong, như đang nhắc đến một chuyện cỏn con không đáng kể, "Không nghĩ là ngươi sẽ vì............... thê tử của trẫm mà tự động dâng mình lên cửa thế này."

"Muội ấy không phải thê tử của ngươi." Bộ Sát lạnh lùng đáp trả. Ngay sau đó, thân thể huynh ấy giật mạnh, ho ra một búng máu tươi.

"Bộ Sát !" Tôi kêu lên đầy sợ hãi, đỡ lấy huynh ấy, ngón tay tự nhiên đặt lên mạch rồi............... sững người.

Hai mắt Vệ Linh Phong chớp lên đầy nguy hiểm, giọng chuyển lạnh:"Xem ra trẫm lề mề với ngươi nhiều như vậy lại là cơ hội để ngươi có thời gian bức độc ra khỏi cơ thể. Sao trẫm lại có thể xem thường ngươi như thế chứ."

Vệ Linh Phong vung tay trái lên, vừa định ra lệnh thì Bộ Sát lại mở miệng trước hắn:"Ta đi theo ngươi."

Vệ Linh Phong khẽ nhíu mày nhìn huynh ấy rồi rút bàn tay đang giơ lên về, khóe miệng nhếch lên nụ cười lạnh lùng tàn nhẫn như khi nhắm thấy con mồi rơi vào bẫy.

"Bộ Sát!" Tôi túm chặt lấy tay huynh ấy, quát, "Huynh điên rồi sao? Nhân dịp sắp bức độc được hơn nửa rồi thì đi đi, ở đây làm gì, để kẻ khác ăn sống nuốt tươi sao?"

Bộ Sát nhìn tôi, ánh mắt lạnh băng chầm chậm dịu lại:"Vừa đúng lúc ta.............. cũng có việc phải hỏi hắn."

Nụ cười lạnh lẽo trên môi Vệ Linh Phong cứng lại, hai mắt nhìn thẳng tôi, giọng hờ hững nhưng tràn ngập sát khí lồ lộ:"Nàng thật sự chắc chắn rằng hắn sẽ tin là không phải nàng hạ độc sao?"

Trong đầu chợt hiện lên dung nhan tuyệt thế của Kì Nhiên, nhớ đến khi chàng nói với Bộ Sát câu ấy với vẻ mặt dứt khoát nhưng hiu quạnh, tôi bỗng thấy tim mình đau đến chẳng thể nói thành lời.

Từ từ quay đầu lại, tôi nhìn Vệ Linh Phong, bình tĩnh mà lạnh nhạt:"Muốn huynh ấy tin ta phản bội huynh ấy, trừ khi huynh ấy chết."

Kì Nhiên............ Thì ra, đây chính là tình cảm mà huynh đã đối đãi với ba người chúng ta sao? Chẳng có tin hay không tin, chẳng hề hoài nghi phản bội, mà chỉ có.............. sự bảo vệ, dìu dắt đến vĩnh cửu, sinh cùng sinh, chết cùng chết.

Bởi vì ba người chúng ta là — Vô Du tổ!

Khóe môi Bộ Sát nhẹ cong lên, để lại thanh kiếm trong tay mình, khẽ giọng:"Ta sẽ trở về."

"Huynh đừng có ngây thơ như vậy chứ!" Tôi nắm lấy tay áo huynh ấy không buông, "Người huynh giết chính là Tể tướng của người ta. Làm sao mà hắn có thể thả huynh trở về được? Bộ Sát, huynh cho mình là thánh nhân, có thân bất tử hay sao............"

Sắc mặt Bộ Sát không mặn không nhạt giơ lên điểm vào phủ huyệt của tôi. Toàn thân lập tức tê rần như bị điện giật, không thể động đậy được.

Rõ ràng rằng á huyệt của mình không bị khống chế, nhưng đôi môi cứ run rẩy mãi không thành lời, trơ mắt nhìn huynh ấy gỡ năm ngón tay của mình ra, liếc mắt trông lại trong khoảnh khắc rồi bước đến bên cạnh Vệ Linh Phong.

Lập tức, có hai thị vệ tiến vào quặt hai tay yếu ớt không còn chút sức của huynh ấy ra sau.

"Bộ Sát, huynh là đồ khốn kiếp!" Cuối cùng, tôi cũng khàn giọng khóc nức nở hét to, "Vì sao mà hai người đều thích gánh hết mọi chuyện lên bản thân như thế? Huynh cho rằng muội và huynh đều không biết là vì huynh không muốn liên lụy đến muội mới khoanh tay chịu trói sao?"

Khuôn mặt lạnh nhạt của Bộ Sát dần lộ vẻ phức tạp. Huynh ấy ngẩng đầu, đồng tử đen nhánh như tích tụ bao đau thương và nỗi khiếp sợ quáng đặc nhìn tôi, giọng nói băng giá:"Tự mình gánh chịu tất cả mọi chuyện............ Băng Y, muội................ có gì khác ư."

Tôi kinh ngạc lặng người đứng trời trồng tại chỗ, chẳng thể thốt được câu nào.

Dường như Vệ Linh Phong đang nói điều gì đó, nhưng bên tai tôi chỉ còn văng vẳng những tiếng vang sâu thẳm, không thể nghe được bất kì điều gì khác.

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro