Q1 - Chương 1

Quyển 1: Mười năm đèn sách
Chương 1

Dạo gần đây Bảo đang rất phiền muộn. Không phải vì bài vở trên lớp quá khó, càng chẳng phải vì cậu sắp thi đại học. Tất cả là vì em họ của Bảo đột nhiên chuyển đến sống cùng gia đình cậu.

Vì sao em họ đến lại khiến Bảo thấy phiền ư? Thực ra Bảo quý thằng em họ lắm, hai anh em khá thân thiết với nhau, nghĩa tình anh em gặp họa thì cứ đùn đẩy nhau vẫn còn đó. Cơ mà người ta nói cấm có sai, xa thơm gần thối, lâu lâu gặp một lần thì vui, ngày nào cũng gặp lại thành phiền.

Em họ là con của dì ruột của Bảo, kém Bảo hai tuổi, là con nhà người ta chân chính nhất mà Bảo từng biết. Chẳng như Bảo chỉ là học sinh bình thường trong một lớp bình thường tại một ngôi trường công lập bình thường, em họ của Bảo lại là học sinh trường Chu [*], học cực giỏi, Bảo thấy em họ gần như cái gì cũng biết.

[*] Trường Chu: cách gọi tắt của trường THPT Chu Văn An.

Em họ của Bảo giỏi tới mức thừa trình độ làm người giảng bài cho Bảo, chứ Bảo còn chẳng phân biệt được bài tập của em họ được viết bằng tiếng Việt hay tiếng Anh. Mà em họ mới lớp 11 thôi đó! Bảo sắp thi đại học rồi đấy!

Thỉnh thoảng gặp em họ cũng khiến Bảo thấy tự ti rồi, huống chi bố mẹ Bảo cũng thích so sánh con mình với con nhà họ hàng như bao phụ huynh châu Á khác. Mặc dù em họ Bảo không vì thế mà vênh mặt, đè đầu cưỡi cổ Bảo, nhưng không đồng nghĩa em họ chưa từng xỉa xói trí thông minh của Bảo.

Tựa như bây giờ, Bảo đang bô lô ba la chia sẻ trải nghiệm xuyên không về triều Lý của mình, vẻ mặt rặt tự hào ghê gớm. Có trời mới biết cậu chém gió bao nhiêu, nói thật được bao nhiêu. Mà mặc kệ Bảo nói điêu hay nói thật, em họ của Bảo lại cóc tin dù chỉ một chữ.

Tùng nhìn thằng anh mình bằng ánh mắt thương hại:

- Ông anh mới luyện được kỹ năng mới hả?

Bảo vừa kể đến khô cả miệng, còn chưa kịp đi lấy nước đã nghe thấy em họ hỏi câu này. Cậu đứng cạnh cửa, đơ người cầm cốc thủy tinh, ngơ ngác không hiểu Tùng có ý gì.

- Ngủ mớ không nhắm mắt. - Thằng em họ khinh khỉnh nói với ra. - Anh giai chất đấy.

Báo cáu điên. Bảo bực mình. Bảo giận tím mặt. Bảo muốn ném cái cốc trong tay đi, xông lên gõ đầu Tùng để nhồi cho nó ký ức về cuộc sống thời phong kiến của cậu lắm mà khổ nỗi mẹ Bảo lại từ bếp bước ra, lườm Bảo cháy cả mắt.

Bảo thật muốn quỳ xuống lạy mẹ. Cậu còn chưa kịp làm gì em họ, cậu muốn đánh nó thế thôi chứ cậu nào dám đâu. Bảo lấm lét cười một cái rồi chạy vọt vào trong phòng, chốt cửa lại. Em họ kệ thây Bảo thích làm gì thì làm, nghiêm túc ngồi làm bài tập.

Bảo thấy thế, thở dài thườn thượt:

- Mày không thấy mệt à?

Sáng học, trưa học, chiều học, tối vẫn học. Thời gian biểu cả ngày của em họ chỉ gói gọn trong chữ "học". Hồi bé, Bảo thường xuyên bị mẹ mắng chỉ vì không chăm chỉ bằng Tùng. Nhưng dần dà mẹ Bảo lại không nhắc Bảo đi học bài nữa, nghe đâu bởi Tùng học nhiều quá, không có thời gian nghỉ ngơi hợp lý, không được tham gia các hoạt động giải trí nên lăn đùng ra ốm một trận rất nặng, suýt chết.

Không chỉ một lần Bảo thấy mẹ và ông bà ngoại mắng dì thối mặt vì chuyện ép con quá đà. Thật lòng, cả gia đình nhà ngoại tự nhận nhà mình cũng không tới nỗi nào, tại sao lại sinh ra một đứa con gái như dì của Bảo vậy nhỉ? Ông bà ngoại không biết, mẹ Bảo không biết, Bảo càng không thể nào biết.

Tùng lắc đầu, tay vẫn cặm cụi chép công thức, thản nhiên nói:

- Có gì đâu, đi ngủ là hết mệt.

Nói đoạn, nó nghiêng đầu, ghẹo:

- Không ấy anh giai dạy em cách ngủ không nhắm mắt đi?

Bảo cáu, chửi một tiếng "thằng chó" rồi ngoảnh mặt đi tìm bài vở. Thấy Tùng học ngoan quá, Bảo cũng ngại ngồi không đọc tiểu thuyết, chơi điện tử. Vốn cậu còn muốn thằng em họ được giải lao tí nên mới kể cái chuyện vớ vẩn như xuyên không về nhà Lý cho nó nghe, chẳng ngờ nó không thèm nghe nữa. Cậu dám chắc, nếu cậu tiếp tục kể thì thằng Tùng không chỉ mỉa cậu thôi đâu, kiểu gì nó cũng phải nói thẳng một tiếng "ngu" mới được.

Bảo ngẩn người đọc đề bài mười lần. Đọc đến lần thứ mười một, cậu vẫn không hiểu đề bài hỏi cái gì. Sao đã có x, có a rồi lại thêm m nữa làm gì? Mắt thấy thằng Tùng bên cạnh đã chuyển sang làm bài tiếng Anh rồi, Bảo sầu đời ghê gớm.

- Có thế cũng không biết làm. - Tùng nói.

Rồi nó giật quyển vở của Bảo sang phía mình, tận tình chỉ bài cho Bảo hẳn nửa tiếng Bảo mới hiểu một nửa bài tập của mình. Chắc thằng Tùng bất lực lắm rồi, vậy mà nó chỉ hít một hơi thật sâu để bình tĩnh lại, sau đó lại giảng cho Bảo thêm vài lần nữa.

Bảo như nhìn thấy ánh sáng của mười phương chư Phật trên đầu em họ mình. Chỉ có ông Bụt mới kiên nhẫn với đứa ngu đến vậy. Bảo cảm động đến mức rơi một giọt nước mắt ở trong lòng.

Qua thêm nửa tiếng nữa, Tùng ném cây bút bi của mình đi, đứng lên, hậm hực đá ghế một cái. Trần đời có thể nó gặp rất nhiều người học dốt, mà học dốt cỡ anh họ nó chỉ có một không hai.

- Đây là kiến thức cơ bản mà? - Tùng gầm lên. - Anh xuyên không ba mấy năm thật à?

Kiến thức rơi rớt tới độ gốc rễ cũng không còn nữa luôn rồi!

Bảo lí nhí giải thích:

- Anh vừa kể với mày rồi còn gì...

Tùng thật lòng rơi một giọt nước mắt đầy chua xót:

- Anh im đi!

Thời gian chậm rãi trôi. Mười một giờ rồi, cuối cùng Bảo cũng "chinh chiến" xong hết phần bài tập của mình. Cậu mệt lử người tựa vào ghế ngồi nghỉ một lúc, rồi đi về giường trải chăn ga, lục tủ tìm thêm một cái gối nữa.

Hôm nay hai anh em ngủ chung một phòng. Tuy rằng nhà Bảo có điều kiện thật, nhà cao cửa rộng nhưng Tùng đột ngột ghé tới mà không báo trước, thành ra cả nhà không kịp chuẩn bị phòng cho nó, nên hai anh em đành ngủ chung với nhau một đêm. Nhân lúc Tùng còn chong đèn viết văn, Bảo lén sang phòng bố mẹ hỏi chuyện.

Mẹ Bảo đang skincare, có vẻ như bà cũng chuẩn bị đi ngủ rồi, còn bố cậu đã ngáy o o từ bao giờ. Thấy Bảo thập thò ngoài cửa, bà vẫy tay gọi cậu vào.

Bảo nhỏ giọng hỏi:

- Dì Trang nhờ nhà mình chăm thằng Tùng hở mẹ?

Dì Trang là mẹ của Tùng. Mới mấy hôm trước, Bảo còn nghe lỏm được mẹ nói chuyện điện thoại với dì. Nội dung cụ thể thì cậu không rõ lắm, chỉ láng máng nghe được mấy từ khóa như "chuyển công tác", "ly hôn" với "nước ngoài". Dù vậy, Bảo vẫn đủ khả năng ghép tất cả lại thành câu chuyện gia đình người dì của mình.

Dì Trang là con gái út của ông bà ngoại, từ nhỏ đã xinh xắn giỏi giang, hiện đang làm việc cho một công ty nước ngoài. Cơ mà số dì hẩm hiu, dì lại đi trúng vào vết xe đổ của những cô gái ngoan hiền khác: yêu phải người đàn ông chẳng ra gì.

Chồng dì tên Nghĩa. Chỉ vừa nghe tên cặp đôi thôi, Bảo biết ngay đời họ sẽ chẳng ra đâu vào đâu. Đúng vậy thật. Chú Nghĩa là một mama boy chính hiệu, cái gì cũng nghe theo mẹ chứ không bao giờ quan tâm dì Trang nghĩ gì. Ngay đến việc đẻ con mà đôi mẹ con kia cũng đòi kiểm soát cho được. Họ làm dì Trang sẩy mất hai con gái đầu, đến khi bác sĩ soi ra thằng Tùng là con trai mới thôi.

Ông bà ngoại và mẹ Bảo thương con, thương em, không ít lần khuyên dì Trang chia tay mà khốn nỗi dì vì yếu cứ đâm đầu. Giờ thì hay rồi, ngoài thằng Tùng ra, Bảo không còn người em họ bên ngoại nào khác nữa.

Cũng bởi thằng Tùng là độc đinh, ông bà bên thông gia trông chờ đứa cháu này làm nên cơm cháo lắm. Để lấy lòng nhà chồng, dì Trang ngày ngày tiêm vào đầu thằng Tùng nào là chuyện học quan trọng thế nào, thành tích quan trọng ra sao, điểm 10 đóng vai trò gì trong cuộc đời nó. Ngày này qua ngày khác, gần như lúc nào Bảo cũng thấy Tùng đang sinh hoạt trên bàn học, những lúc đi chơi chủ yếu đều do cậu lén rủ đi thôi.

Mới đầu còn ổn, ai cũng khen thằng Tùng ngoan, hiểu chuyện còn hiếu học, học giỏi. Sau này cái bất ổn mỗi lúc một lòi ra. Sức khỏe thằng Tùng không tốt, người nó ốm nhom, gầy như nạn nhân của nạn đói năm 1945, dáng người còi dí còi dị. Mặt nó luôn luôn tái nhợt như ma, bọng mắt thâm xì do thường xuyên thức khuya, đeo cặp kính Nobita dày cộp to quá nửa gương mặt, bộ quần áo nào cũng lem vết mực xanh. Tuy không đến nỗi xấu, cơ mà cũng chẳng dễ nhìn là bao. Bạn bè đều coi nó như thằng mọt sách lập dị, không ai muốn chơi với nó cả.

Bảo không biết Tùng có quan tâm không, chứ cậu thì có. Cậu cứ lo em mình sắp bệnh tâm thần tới nơi rồi, may sao thằng Tùng còn bình thường chán.

Bình thường chỉ biết ngồi làm bài tập về nhà. 

***

Tác giả tám nhảm: Tôi treo đầu dê bán thịt chó cmnr 🤡 giới thiệu thấy thằng Tùng một kiểu, chương 1 đẻ ra một thằng Tùng kiểu khác.

Truyện này tôi viết tùy tâm tùy tính nên độ dài một chương không thống nhất như những truyện khác mà có style những ngày đầu viết bậy viết bạ nhen.

Update 18/11/2025: vừa phát hiện bug, Tùng kém Bảo 2 tuổi mới đúng.

Bảo đúp 🤡 (thực ra là học lại để thi lại). Đoán xem lý do tại sao nè.

Bối cảnh hiện đại là tầm năm 2019 - 2020 nên tôi dùng địa danh cũ, chương trình giáo dục cũ nhé.

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro