CHƯƠNG 101: BẠCH LY MIÊU
Edit&Beta: Alex Kỳ Thuận
֍֍֍֍֍
Thời gian trôi qua cực nhanh, chỉ chớp mắt hai người đã ở lại Tam Dương Thành hai tháng.
Thời gian hai tháng Tuyết Bảo đã hấp thu hết Hàn Băng Thạch lấy được ở băng nguyên, thực lực nhanh chóng trưởng thành đến Chiến Tướng nhất giai đỉnh phong, sau đó lại sử dụng Hàn Tủy đột phá Chiến Tướng nhị giai.
Tiểu Ngân dưới phụ trợ của đàn ong và dược tề mà đột phá Chiến Tướng tam giai.
Thất Thải Huyễn Điệp mà Lâm Sơ Văn khế ước có phẩm tướng rất tốt nên cũng nhanh chóng trưởng thành, không đến hai tháng đã thăng sĩ cấp tứ giai.
Lâm Sơ Văn phát hiện Thất Thải Huyễn Điệp có một chỗ đặc biệt là có thể dệt cảnh trong mơ.
Lâm Sơ Văn có thể ở bên trong giấc mơ tiến hành luyện chế dược tề, luyện dược trong mơ thì không hao phí linh hồn lực, thất bại cũng không lãng phí dược liệu.
Có Thất Thải Huyễn Điệp phụ trợ, dược tề thuật của Lâm Sơ Văn tiến bộ như bay một cách bất ngờ.
Cũng nhờ Thất Thải Huyễn Điệp lên Lâm Sơ Văn mới có thể nhanh như vậy luyện chế ra dược tề linh cấp Tụ Linh phụ trợ Tiểu Ngân đột phá.
Sở Diệp từ một năm trước xài không ít tiền tới tới lui lui, kim ngạch trong kim tạp giảm vun vút.
Trong khoảng thời gian này Sở Diệp lục tục đem tài nguyên nào trên người mà không dùng được đều đổi thành đồng vàng, trong kim tạp giờ đã đạt mức 200 vạn.
"Tiểu Ngân trưởng thành thật thuận lợi! Hồn Thú thứ hai của huynh đã có dấu hiệu gì chưa?" Lâm Sơ Văn hỏi.
Sở Diệp lắc đầu, "Chưa có đâu, chọn được Hồn Thú thích hợp đâu có dễ dàng gì."
Thời gian này Sở Diệp cũng đi chợ Hồn Thú dạo vài lần, chợ Hồn Thú cũng có đủ loại Hồn Thú con non được bán ra, Hồn Thú trung phẩm cũng có rất nhiều, chẳng qua Sở Diệp vẫn luôn cảm thấy không có duyên hợp mắt, hoặc là còn kém tiêu chuẩn của hắn một chút.
Lâm Sơ Văn nghi hoặc hỏi: "Ta nghe nói chợ Hồn Thú có rất nhiều Hồn Sủng, huynh không vừa ý sao?"
Sở Diệp lắc lắc đầu, "Không có!"
Lâm Sơ Văn thở dài, nói: "Được rồi."
"Không nói chuyện này, thoạt nhìn Tuyết Bảo làm sao giống như không được cao hứng vậy?"
Lâm Sơ Văn xấu hổ, "Tuyết Bảo đại khái là ghen tị."
"Là vậy hả? Bởi vì gần đây đệ toàn ở chung với Tiểu Thải phải không?" Nghe nói Hồn Sủng Sư nuôi nhiều Hồn Sủng thì giữa tụi nó sẽ tranh sủng với nhau, đôi khi còn đánh nhau, không nghĩ tới Lâm Sơ Văn nhanh như vậy đã gặp phải loại tình huống này.
Lâm Sơ Văn không vui cúi đầu, trạng thái của Tuyết Bảo thực ổn định, thực lực cũng rất mạnh, Tiểu Thải còn trong lúc mới sinh, cần phải đặt nhiều sự chú ý và chiếu cố.
Thời gian này Tiểu Thải vẫn luôn mạnh mẽ chống đỡ thân thể trợ giúp hắn tăng trình độ dược tề lên, Lâm Sơ Văn không khỏi chú ý đến Tiểu Thải nhiều hơn chút.
Tuyết Bảo quất cái đuôi ngẩng cao đầu, một bộ ta không cao hứng, các người mau tới dỗ ta đi.
Sở Diệp nhìn Tuyết Bảo, dụ dỗ: "Tuyết Bảo có muốn ăn gà không? Ta mang ngươi đi mua gà được không?"
Sở Diệp nghĩ thầm: Hồ ly sao, hay là dùng gà tới dỗ, nếu một con không được thì hai con, hai con không được thì ba con.
Tuyết Bảo lắc lắc cái đuôi, tỏ vẻ "Ta muốn tự mình chọn."
Sở Diệp gật đầu, "Được, chính ngươi tự chọn."
Sở Diệp liếc Lâm Sơ Văn, nói: "Đi thôi."
Lâm Sơ Văn gật gật đầu, nói: "Được."
Hai người Sở Diệp mang theo Tuyết Bảo cùng đi chợ bán linh cầm, chợ linh cầm chiếm một khu đất cực kỳ lớn, bên trong hàng trăm cửa hàng san sát nhau, mỗi cửa hàng bán linh cầm không quá giống nhau.
Vừa tiến vào chợ thì tiếng rao hàng nối liền không dứt truyền vào tai Sở Diệp.
"Cá chép văn xuôi bán rẻ đây! 10 đồng vàng một con đây!"
"Hồng Sơn Dương đại hạ giá đây! 3 đồng vàng một cân, mại dô mại dô!"
"Đại Nhục Tằm chính tông, to mọng cường tráng, một đồng vàng năm con đây!"
"Coi một chút, nhìn một cái đây! Hắc Bì Sơn Trư 200 đồng vàng một con, qua thôn này không còn cửa hàng nào nữa rồi nha!"
"Nhu Cốt Thỏ đây! Một con Nhu Cốt Thỏ cuối cùng, 10 đồng vàng một con, cơ hội cuối cùng đó nghen!"
......
Đi vào chợ linh cầm mà Sở Diệp có cảm giác đi vào chợ rau dị giới á.
Ở chợ linh cầm có thể nhìn tah61y không ít Hồn Sủng Sư mang theo Hồn Sủng mua thức ăn.
Tiểu hồ ly không ngừng quất đuôi, rất hưng phấn nhảy nhót.
Tiểu hồ ly tới trước một đầu sư tử, nhe răng nhếch miệng.
Sở Diệp nhìn tiểu hồ ly, giật mình hỏi: "Tuyết Bảo muốn ăn thịt sư tử hay sao?"
Tuyết Bảo lắc lắc đầu.
Lâm Sơ Văn quay đầu nhìn Sở Diệp, "Tuyết Bảo hắn đây chỉ là nhìn thôi chứ không ăn."
Sở Diệp: "....." Chỉ xem không ăn, cái tính tình gì không biết?! Đu idol chay?
Tuyết Bảo nhảy nhót đi trước hướng tới chợ bán gà.
Gà là linh cầm làm đồ ăn tương đối thường thấy, chiếm cứ cả một con phố.
Sở Diệp thấy chủng loại gà nào cũng có, gà Ô Cốt, gà Hồng Phúc Cẩm, gà Trân Châu, gà Lục Xác, gà con Mễ, gà đuôi dài, gà hoa trà, gà ti mao...
"Ha ha ha, ác ác ác..." tiếng gà gáy giục nhau thành một mảng, ồn ào làm Sở Diệp đau hết cả đầu.
Đôi mắt Tuyết Bảo sáng lấp lánh, tới tới lui lui trên lối đi nhỏ, tự mình tìm đồ ăn.
Cái đuôi to của Tuyết Bảo ném tới ném lui, tựa hồ thực hưởng thụ hoàn cảnh chỗ này.
"Nhìn trúng được gì chưa?" Sở Diệp hỏi Tuyết Bảo đang có vẻ mặt say mê.
Tuyết Bảo ngẩng cao đầu khẽ hừ một tiếng.
Sở Diệp trợn trắng mắt, nghĩ thầm: Tuyết Bảo này là cái tình tình gì vậy ha?! Nước miếng đều sắp chảy ròng ròng rồi mà còn tự cao tự đại.
Sau một trận cưỡi ngựa xem hoa, Tuyết Bảo cẩn thận tuần tra qua một loạt cửa hàng, rồi ngừng lại trước một cái cửa hàng trong đó.
Sở Diệp nhìn cửa hàng trước mặt gượng cười một tiếng, "Tuyết Bảo thật là biết chọn mà!"
Lâm Sơ Văn gật gật đầu, nói: "Đúng vậy!"
Tuyết Bảo chọn chính là Thảo Dược Gà, ở chợ linh gà thì gà có giá từ hai ba đồng vàng tới mấy trăm hoặc hơn một ngàn đồng vàng một con, cái gì cần có đều có. Thảo Dược Gà này là quý tộc trong giống gà, một con gà đã trưởng thành giá rẻ nhất cũng đã là hai ngàn đồng vàng một con.
Giá cả của Thảo Dược Gà có quan hệ mật thiết với phẩm tướng, Thảo Dược Gà chỉ ăn thảo dược, thảo dược ăn được càng trân quý thì phẩm tướng Thảo Dược Gà càng tốt, huyết nhục càng bổ dưỡng.
"Khách quan muốn mua gà hay sao?"
Sở Diệp gật gật đầu, nói: "Đúng vậy."
"Thảo Dược Gà chỗ này của chúng ta đều dùng linh thảo quý giá để nuôi nấng, ngài xem con gà này, nó thích nhất là ăn nhân sâm tinh, ăn nhân sâm mười năm, trăm năm nhiều không đếm xuể."
"Còn con này thì thích ăn linh chi, có một lần còn trộm một gốc cây Tử Ngọc Linh Chi làm cho lão bản tức đến dậm chân."
"Còn Thảo Dược Gà này không phải cửa hàng chúng ta nuôi mà là tìm được bên ngoài, Thảo Dược Gà thuần hoang dại, con này đã ăn qua Thất Thải Nguyệt Lan, Hoàng Huyết Thảo... giá cả sẽ tương đối mắc hơn chút."
......
Sở Diệp gật đầu cho có lệ, đoán lời tiểu nhị tất nhiên là có thổi phồng, bất quá mấy con gà này nhìn qua xác thật không tệ.
Thảo Dược Gà nhìn trên góc độ khác có thể xem như biến chủng của dược tề, bọn chúng ăn qua các loại linh thảo, các loại dược hiệu tập hợp vào một thân nên thập phần dinh dưỡng.
Tiểu hồ ly lắc cái đuôi trái phải, đôi mắt đảo qua từng con Thảo Dược Gà bên trên, trong đôi mắt như phủ một lớp ánh sáng vàng nhàn nhạt.
"Nếu mua hết mấy con gà này thì bao nhiêu tiền? Mua nhiều thì có thể được giá ưu đãi một ít hay không?"
Tiểu nhị liếm liếm môi, "Cái này, ta phải xin chỉ thị của lão bản một chút."
Sở Diệp gật gật đầu, nói: "Đi hỏi đi."
Biết có khách hàng lớn tới, lão bản vội vã chạy ra, Sở Diệp tốn bốn vạn đồng vàng mua mười ba con Thảo Dược Gà, lão bản còn tặng mười con gà con đính kèm cho Sở Diệp.
Sở Diệp vốn định đem Thảo Dược Gà bỏ vào trong túi linh thú nhưng Tiểu hồ ly không muốn, chỉ đưa gà con cho Sở Diệp cất.
Tiểu hồ ly lấy dây thừng đem một chuỗi Thảo Dược Gà cột lại thành xâu rồi nắm chặt đám gà rêu rao khắp nơi.
Sở Diệp thấy tiểu hồ ly cao hứng cũng không ngăn cản.
"Bạch Li Miêu, Bạch Li Miêu bán rẻ đây..." Một thanh âm rao hàng truyền vào tai Sở Diệp, Sở Diệp bừng tỉnh nghĩ tới một tình tiết trong nguyên tác, nhịn không được tâm thần vừa động.
Trong nguyên tác có ghi lại, Tiểu Bạch Hổ có huyết mạch Bạch Hổ lúc tuổi còn nhỏ vì trốn trách nhân tộc truy kích sẽ ngụy trang thành sủng vật Bạch Li Miêu.
Một nhân vật nữ phụ liền tình cờ gặp được một con Tiểu Bạch Hổ ngụy trang thành Bạch Li Miêu.
Nữ phụ này không có nhận ra gương mặt thật của Tiểu Bạch Hổ nên đối với tiểu lão hổ cũng không để bụng.
Nữ phụ không quan tâm, thị nữ bên người liền càng không để trong lòng, cho ăn thì toàn là cơm thừa canh cặn.
Tiểu Bạch Hổ tính tình cao ngạo không muốn ăn cơm thừa canh cặn, cào bị thương thị nữ của nữ phụ.
Thị nữ bởi vậy ghi hận trong lòng, nói xấu tiểu lão hổ với nữ phụ, chỉ trích tiểu lão hổ kiệt ngạo khó thuần, dạy mãi không sửa.
Quan hệ của nữ phụ với nữ phụ không tệ nên nghe thụ nữ nói xong ấn tượng với Tiểu Bạch Hổ càng không tốt.
Thị nữ thấy nữ phụ cũng không để ý tới Tiểu Bạch Hổ liền càng thêm khi dễ Tiểu Bạch Hổ nghiêm trọng hơn, dẫn tới Tiểu Bạch Hổ lớn lên gầy trơ xương hốc hác, thập phần đáng thương.
Nữ chính tình cờ gặp gỡ rồi cứu được Tiểu Bạch Hổ, bởi vậy nó mang ơn đội nghĩa, về sau Mộ Lăng Thiên nhận ra huyết mạch đặc thù của Tiểu Bạch Hổ, nữ chính liền đem Tiểu Bạch Hổ đưa cho nam chính.
Tiểu Bạch Hổ ở trong tay nam chính nhanh chóng tỏa sáng rạng rỡ, trưởng thành tới một độ cao mà rất nhiều Hồn Sủng khó có thể với tới.
Sở Diệp thấy cửa hàng bán Bạch Li Miêu, liền ngừng lại rồi nhìn chằm chằm vào trong đánh giá qua một phen.
Lâm Sơ Văn nhìn Sở Diệp nghi hoặc hỏi: "Làm sao vậy?"
Sở Diệp khẽ đảo mắt nói: "Mua mấy con mèo đi."
Lâm Sơ Văn có chút sửng sốt, Bạch Li Miêu đều là thú bình thường, có huyết thống thấp kém, rất ít khi xuất hiện Hồn Thú Bạch Li Miêu có phẩm giai.
Bạch Li Miêu lớn lên đáng yêu, thiếu nữ trong đại gia tộc thường xuyên mua về làm thú cưng.
Lâm Sơ Văn không nghĩ tới Sở Diệp vậy mà cảm thấy hứng thú với Bạch Li Miêu, chẳng qua nghĩ đến Sở Diệp bất phàm hắn liền bình tĩnh lại.
"Lão bản, con Bạch Li Miêu này bán thế nào vậy?"
Sở Diệp nhìn trúng một con Bạch Li Miêu gầy yếu, ở trong một đám Bạch Li Miêu bóng bẩy đẹp đẽ thì con li miêu này thật ảm đạm, tinh thần thoạt nhìn cũng rất kém cỏi, thoạt nhìn cứ như bệnh sắp chết.
Chẳng qua Sở Diệp ngoài ý muốn phát hiện ánh mắt của con mèo kia thật sắc bén, tràn ngập sát khí.
Làm sủng thú mà ánh mắt đằng đằng sát khí như vậy cũng không được gì, nhưng nếu làm Hồn Sủng hệ chiến đấu thì lại không giống.
Trong nguyên tác có giới thiệu sủng thú của nữ phụ là mua được trong một cửa hàng thú cưng, chẳng qua vị trí của cửa hàng thú cưng ở đâu thì không được giới thiệu tỉ mỉ, có lẽ nữ phụ mua ở cửa hàng này cũng không chừng, tuy rằng cảm thấy cơ hội xa vời nhưng Sở Diệp vẫn quyết định thử một lần, vạn nhất nhặt được bảo bối thì sao.
"Khách quan, ngài thật sự có ánh mắt, con Bạch Li Miêu này đừng nhìn dung mạo không sâu sắc, kỳ thật phẩm tướng rất không tệ." Lão bản nói.
Trên thực tế li miêu trong lồng sắt đã từng cào bị thương vài người khách rồi, lão bản đã sớm muốn bán rẻ đi, chẳng qua nhìn thấy xâu Thảo Dược Gà trên tay tiểu hồ ly làm lão bản nổi lên tâm tư khác.
"Lão bản, ngươi không nên lừa ta như vậy chứ." Sở Diệp nói.
Lão bản cười làm lành, "Đâu có, đâu có, như vầy, con li miêu này bán giá hai trăm đồng vàng."
Sở Diệp gật gật đầu, nói: "Được."
Lâm Sơ Văn liếc nhìn Sở Diệp một cái, nhíu đầu mày.
Giá thị trường của Bạch Li Miêu khoảng 120 đồng vàng, phẩm tướng càng tốt thì càng được giá, con mà Sở Diệp chọn kia có màu lông ảm đạm, căn bản không đáng cái giá này, Sở Diệp chắc là bị lừa rồi.
Tuy rằng trong lòng nghĩ vậy nhưng Lâm Sơ Văn cũng không nói gì.
Lão bản thấy Sở Diệp dễ dàng đáp ứng như vậy không khỏi hối hận đã nói giá thấp, khó được gặp một kẻ coi tiền như rác.
Sở Diệp nhớ rõ nữ phụ kia là mua ba tặng một, mua nhiều Bạch Li Miêu nên lão bản tặng thêm.
Phát hiện Sở Diệp muốn mua mình, "Bạch Li Miêu" trong lồng sắt nhe răng nhếch miệng, lộ ra vẻ mặt hung tướng với Sở Diệp. Sở Diệp thấy tình hình này trong lòng càng thêm chắc chắn.
Theo hắn biết tiểu lão hổ rất chán ghét bị người ta mua cho nên sẽ công kích người ta. Trước khi được nữ phụ mua thì Tiểu Bạch Hổ đã dọa chạy vài người định mua nó rồi.
Lão bản sợ đơn hàng này lại thất bại, nhanh chân lẹ tay đem cả Tiểu Bạch Hổ và lồng sắt đưa cho Sở Diệp.
Sở Diệp đem "Bạch Li Miêu" bắt ra, không thèm để ý nó đang vùng vẫy mà thu vào trong túi Hồn Sủng.
......
"Tiểu thư, Bạch Li Miêu thật là đáng yêu nè! Chúng ta mua mấy con mang về đi."
Sở Diệp bên này vừa hoàn thành giao dịch thì thanh âm thị nữ vang lên.
Một nữ tử áo đỏ khoan thai đi tới hỏi: "Lão bản, chọn cho ta ba con linh miêu xinh đẹp nhất đi."
Lão bản vội vàng nói: "Được được, tiểu thư, ngài thấy mấy con Bạch Li Miêu này đều là mấy con lông tuyết nhung xinh đẹp nhất trong cửa hàng chúng ta đấy, 250 đồng vàng một con."
Thị nữ không vui nói: "Lão bản, giá ngươi đưa ra không thành thật nha! Coi thường chúng ta không biết à?"
Lão bản cười ngu, hắn vốn dĩ cũng không muốn báo cái giá cao như vậy, chỉ là vừa rồi mới làm thịt Sở Diệp một mớ, sợ ra giá thấp Sở Diệp phát hiện sẽ làm ầm ĩ, chờ người đi xa mới báo ra giá thực.
"Tiểu thư mua nhiều thì 150 đồng vàng một con, tổng cộng 450 đồng vàng."
Tiểu thị nữ nghe lão bản nói, khẽ hừ một tiếng, "Vậy thì còn nghe được."
Nữ tử áo đỏ nâng tay chỉ ba con mèo nhỏ.
Thị nữ một bên nói: "Lão bản, tiểu thư chúng ta đều mua ba con, ngươi lại tặng thêm chúng ta một con đi."
Lão bản mặt đầy chua xót nói: "Ai u, tiểu cô nãi nãi của ta, mua ba tặng một thì sinh ý trong tiệm còn làm thế nào được nữa đây! Như vầy đi, bớt cho tiểu thư số lẻ, tính tròn 400 đồng vàng được không?!"
Thị nữ nhìn thoáng qua Lạc Hồng Y, Lạc Hồng Y nhẹ gật đầu.
Sở Diệp tuy rằng đã rời khỏi quầy hàng bán Bạch Li Miêu nhưng linh hồn lực vẫn tiếp tục quan sát động tĩnh quầy hàng bên kia, nghe được lão bản với nữ tử cò kè mặc cả người tới ta đi mà trong lòng vui sướng.
"Đi thôi nào." Sở Diệp lôi kéo tay Lâm Sơ Văn.
Lâm Sơ Văn nhìn Sở Diệp nghi hoặc hỏi: "Nhìn huynh giống như rất cao hứng nha!"
Sở Diệp cười cười, "Có khả năng nhặt được bảo vật rồi, trở về rồi nói với đệ."
Lâm Sơ Văn nghe vậy trong lòng vui vẻ, "Nếu nhặt được bảo, vậy thì phải chúc mừng huynh một phen rồi."
Sở Diệp cười cười, "Không dám, không dám.. ha ha"
˂˂˂˂˂˃˃˃˃˃
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro