CHƯƠNG 107: HÀNG XÓM

Edit&Beta: Alex Kỳ Thuận

֍֍֍֍֍

Hai người Sở Diệp thật nhanh đã đi đến chỗ động phủ, toàn bộ động phủ đang ở trạng thái phong bế, ngoài động phủ cỏ dại lan tràn nhìn có chút tiêu điều.

Sở Diệp thấy mấy tu sĩ đang ở một bên ló đầu ra rình mò tứ phía, trong ánh mắt lộ ra đều là tò mò.

Sở Diệp thoáng dò xét một chút thì phát hiện rình coi chính là mấy Hồn SĨ, thực lực đều không mạnh.

Sở Diệp đoán chắc là hàng xóm hai bên trái phải tới điều tra chi tiết về hắn nên cũng không để ý nhiều tới nữa.

Sở Diệp đã hỏi thăm qua trước đó, mảnh đất này của hắn ở bên trái là Tiền gia, người Tiền gia phần lớn khế ước với Hồn Thú loại chuột.

Tiền lão gia có một con Tầm Linh Thử, đã bồi dưỡng được tới cấp bậc không thấp nhưng chiến lực không đáng nói tới nhưng là một tay tìm kiếm linh mạch rất giỏi.

Linh mạch bên ngoài Lưỡng Giới Thành rất nhiều đều là do con linh thử này tìm ra.

Tiền gia còn có không ít người khế ước Tầm Dược Thử, loại này cực kỳ am hiểu tìm kiếm linh dược bên trong núi rừng hoang dã.

Rất nhiều đội lính đánh thuê lúc làm nhiệm vụ thích thuê một đệ tử Tiền gia cùng nhau hỗ trợ tìm kiếm linh dược, Tầm Dược Thử có năng lực không kém, trong đội ngũ có một vị Tầm Dược Sư như vậy thì cùng một tuyến đường có thể gia tăng ba phần thu hoạch được linh thảo, thực lực chiến đấu của đệ tử Tiền gia không đủ, vừa lúc được đội lính đánh thuê hỗ trợ hộ vệ, có thể tính là đôi bên cùng có lợi.

Tiền gia còn có một loại linh thử tương đối trân quý là Tầm Kim Thử, loại này có thể tìm kiếm mạch khoáng.

Nhưng huyết mạch của con Tầm Kim Thử Tiền gia cũng không tính quá thuần, cấp bậc phần lớn không cao, bản lĩnh tìm kiếm mạch khoáng đều bình thường, không có nổi tiếng như Tầm Linh Thử, tuy rằng như vậy nhưng vẫn có không ít người thích thỉnh người Tiền gia đi tìm mạch khoáng.

Trừ bỏ vài chủng loại linh thử tương đối trân quý thì Tiền gia còn có không ít Phiên Địa Thử chuyên xới đất.

Phiên Địa Thử am hiểu nhất là xới đất, loại linh thử này giúp ích rất nhiều trên việc gieo trồng linh điền

Một con linh thử một ngày có thể xới được một mẫu linh điền, một ít gia tộc ở Lưỡng Giới Thành không có người trồng lương thì có đôi khi sẽ thuê Phiên Địa Thử của Tiền gia xới đất.

Nói tóm lại, thực lực người Tiền gia không mạnh nhưng dựa vào bản lĩnh của đủ loại linh thử độc đáo mà có không ít nhân mạch.

Nguyên bản Tiền gia là định cư bên trong thành nhưng có thể là vì linh điền trong thành không có nhiều lắm, hoặc bị xa lánh nên mới phải dọn ra ngoại thành.

Thú triều lần trước không ít gia tộc bị tổn thất thảm trọng nhưng người Tiền gia vốn nhát gan sợ phiền phức nên trước đó đã phát hiện không thích hợp sớm trốn hết rồi, thực lực của toàn bộ gia tộc vì vậy ngược lại được bảo toàn hầu như hoàn hảo.

Không ít người Lưỡng Giới Thành đều cảm thấy người Tiền gia tham sống sợ chết, đều là rùa đen rút đầu, không có đảm đương, danh tiếng của Tiền gia kém đến tàn nhẫn.

Tuy rằng thanh danh kém một tí nhưng trước thú triều người Tiền gia vẫn bảo tồn được thực lực trong khi có không ít gia tộc toàn quân bị diệt, có thể nói chính là vẫn có lời, ở thế giới này thì còn tồn tại mới là quan trọng nhất.

Động phủ bên phải của họ ở chính là Hồ thị nhất tộc, không giống với Tiền gia, Hồ thị nhất tộc chủ yếu sống dựa vào Hồn Thú săn thú, người trong gia tộc này đều thập phần hiếu chiến.

Hồ thị nhất tộc khế ước đều là rết, nhện,.. các loại độc vật này nọ.

Bất đồng với Tiền gia, Hồn Thú của Hồ gia lợi hại hơn rất nhiều.

Hồ gia tổng cộng có hai Hồn Sư, trong đó một người là đại trưởng lão, một người là tộc trưởng.

Hồ gia đại trưởng lão là Hồ Minh Nguyệt, có tiếng là thiết nương tử. Khế ước chính là một con Thanh Ma Nhện, trong thú triều lần trước Thanh Ma Nhện của Hồ Minh Nguyệt tính cả cấp dưới đã dệt ra trên trăm cái võng lớn, hung thú chỉ cần dính vào trên mạng nhện trong khoảnh khắc chiến lực đều tuột xuống. Không ít hung thú bị mạng nhện cắn nuốt thành con mồi của Thanh Ma Nhện, chiến tích rất đáng thưởng thức.

Hồ gia gia chủ khế ước chính là một con Lục Dực Sương Cương có độc tính không nhỏ, thập phần am hiểu đánh lén, trong thú triều lần trước cũng lập được công lớn.

Nghe nói Hồ gia ban đầu cũng ở trong nội thành, nhưng bởi vì linh thú tà dị nên có không ít gia tộc đều đối với Hồ gia kính nhi viễn chi, Hồ gia đại khái cảm thấy không thú vị nên dọn ra ngoại thành.

......

Sở Diệp lấy lá cờ ra vung lên, cấm chế trên đại môn động phủ tiêu tán rồi mở ra, hai người liền bước vào.

Sau khi hai người vào trong động phủ rồi, hai đám người ở bên ngoài mới ríu rít phát biểu ý kiến.

Người Tiền gia lại đây xem xét tình huống tương đối nhiều, tận sáu người, đều là người trẻ tuổi thích bát quái.

"Cách vách có hàng xóm mới tới rồi nè!"

"Không nghĩ tới nhanh như vậy liền có người tới định cư, ta còn tưởng rằng phải đợi thêm một thời gian nữa."

"Tới chỉ có hai người, có ai biết lai lịch của hai người này không vậy?"

"Nghe nói là một đôi tình lữ, cả hai người họ đều là Hồn Sư đó."

"Hồn Sư nha! Vậy mà tới hai Hồn Sư trẻ tuổi như vậy, Hồn Sư trẻ như vậy không phải là bảo bối của các gia tộc, tông môn hay sao?! Vậy mà sao lại chạy tới địa phương nguy hiểm như thế này, nếu tuổi xuân chết sớm thì quá đáng tiếc."

"Biết Hồn Thú của bọn họ là gì không? Không thấy được Hồn Thú mà!"

"Hồn Thú ở trong Hồn Thất rồi, nghe nói có một Hồn Sư trong đó nuôi một con Bạch Li Miêu."

"Hai người kia nhìn sao cũng giống tiểu tình lữ trốn nhà theo tiếng gọi tình yêu, nhất định gia tộc bọn họ là quan hệ đối địch cho nên trưởng bối gia tộc không tán thành hai người họ ở bên nhau, hai người không dứt bỏ được cảm tình với nhau cho nên mới tự mình bỏ trốn tới nơi này."

......

Người Hồ gia tới xem xét tình huống thì ít hơn, chỉ có hai người.

"Mới tới hai Hồn Sư đó." Hồ Kiều ngẩng đầu mỉa mai nói.

"Chỉ là cấp bậc cao mà chiến lực kém cũng vô dụng mà thôi." Hồ Hải khinh thường nói.

Trước đó Hồ Hải từng gặp qua Hồn Sư có Hồn Sủng là một con Man Huyết Báo Chiến Tướng, con báo này không biết được nuôi lớn như thế nào mà nhìn thì uy phong lẫm lẫm nhưng vừa lên đến chiến trường liền lòi, một chút nhuệ khí cũng không có, lực chiến đấu còn không bằng cả Hồn Thú cửu giai.

Hồ Hải sau này mới biết được con báo kia từ nhỏ đã được ăn ngon uống ngọt nuôi ở trong nhà, lại còn tương đối kén ăn, chưa bao giờ ăn đồ sống, thức ăn đều được hạ nhân nấu chín đưa lên. Con báo kia lại còn rất kén ăn, thịt không hợp khẩu vị sẽ không ăn.

"Hy vọng người tới lần này có chút hữu dụng, lúc gặp được thú triều không đến mức giống như mấy con chuột đất đó của Tiền gia, vừa thấy tiếng gió không đúng liền chạy vô tung vô ảnh." Hồ Kiều hừ khẽ một tiếng nói.

"Hai người nhìn đều rất trẻ, chiến lực phỏng chừng cũng chẳng có bao nhiêu."

Hồ Kiều rầu rĩ nói: "Nhìn giống hai tiểu bạch kiểm, chỉ sợ là không trông cậy được gì đâu."

"Tốt xấu gì cũng là hai Hồn Sư, nói không chừng cũng có chút bản lĩnh." Hồ Hải nói.

Hồ Kiều ngẩng đầu, nói: "Cấp bậc cũng không nói lên được điều gì."

Hồ Hải lo lắng, "Đợt thú triều vừa rồi quá kịch liệt, hy vọng đợt tiếp theo đừng tới nhanh như vậy."

......

Sở Diệp thu hồi linh hồn lực, sắc mặt có chút cổ quái.

Lâm Sơ Văn nhìn Sở Diệp, nói: "Phát hiện ra cái gì sao?"

Sở Diệp nhún vai, "Hàng xóm hai bên trái phải hình như đều cảm thấy thực hứng thú với chúng ta đó."

Có thể là bị Hồn Sủng khế ước ảnh hưởng, người Tiền gia tính tình tương đối bát quái, một đám đều không ngừng lảm nhảm, nói được là ríu rít suốt.

Tính tình người Hồ gia tương đối bén nhọn, nói chuyện có chút không khách khí.

Lâm Sơ Văn tò mò, "Bọn họ nói gì đó?"

Sở Diệp nghiêng đầu, nói: "Tiền gia có người hoài nghi chúng ta là tiểu tình lữ bỏ trốn vì yêu, bởi vì trưởng bối gia tộc không đồng ý hôn sự của chúng ta cho nên đành phải xa rời quê hương."

Lâm Sơ Văn cúi đầu, mặt đỏ tai hồng nói: "Mấy người đó nhất định là xem thoại bản quá nhiều rồi."

Sở Diệp nhìn Lâm Sơ Văn, tò mò hỏi: "Trong thoại bản có mấy thứ này sao?"

Lâm Sơ Văn gật đầu, "Công tử nhà giàu, tiểu thư giấu giếm thân phận, ra ngoài du lịch rồi vừa mắt nhau, kết quả phát hiện quan hệ hai nhà đối địch, chỉ có thể nhịn đau chia lìa, rốt cuộc lại không thắng nổi tưởng niệm, chuyện xưa song túc song tê vẫn luôn rất được hoan nghênh."

Sở Diệp: "....." Không nghĩ tới thay đổi một cái thế giới, cái loại tiết mục ngươi yêu ta, ta yêu ngươi, ngươi ngược ta, ta ngược ngươi vẫn như cũ được hoan nghênh như vậy.

"Đệ đã từng xem qua rồi sao?" Sở Diệp tò mò nhìn Lâm Sơ Văn.

Lâm Sơ Văn đỏ cả mặt, "Cũng thấy không ra sao hết."

Sở Diệp: "...." Vậy chính là đã đọc rồi, Lâm Sơ Văn vậy mà cũng thích đọc loại tiểu thuyết này nha.

"Người Hồ gia thì sao, người Hồ gia thì nói gì?" Lâm Sơ Văn đổi đề tài.

Sở Diệp nhàn nhạt nói: "Người Hồ gia hoài nghi chúng ta là công tử nhà giàu sống trong nhung lụa, uổng có cấp bậc mà không có thực lực, một khi gặp gỡ thú triều sợ là sẽ bị dọa vỡ gan, kéo chân sau người ta."

Lâm Sơ Văn chớp chớp mắt, "Chúng ta hẳn là không đến mức không xong như vậy chứ."

Sở Diệp gật đầu, "Người Hồ gia này cũng quá coi thường người khác rồi."

Sở Diệp thầm nghĩ: Thú triều ở Lưỡng Giới Thành này thật đúng là rất nghiêm trọng thì phải, dưới tình hình chung người ở cùng một khu vực vì tranh đoạt tài nguyên thường xuyên sẽ minh tranh ám đấu, nếu xuất hiện một Hồn Sư mới thực dễ dàng khiến cho thế lực địa phương trở nên cảnh giác.

Nhưng có lẽ thú triều ở đây quá nghiêm trong nên người ở ngoại thành ước gì tới mấy người lợi hại để giúp đỡ, vậy thì ngược lại không cần quá lo lắng sẽ bị hàng xóm tính kế.

Lâm Sơ Văn nhún vai, "Không nói cái này, chúng ta trước tiên kiểm tra toàn bộ động phủ này một chút đi."

Sở Diệp gật gật đầu, nói: "Cũng được thôi."

Ánh mắt Sở Diệp đảo qua khắp nơi, nghĩ thầm: Nếu không có gì bất ngờ xảy ra thì hắn muốn nghỉ ngơi ở chỗ này thật nhiều năm kế tiếp nên hẳn là phải xem xét tận tình rồi.

......

Động phủ to như vậy lại rỗng tuếch, bởi vì trước đó gặp được thú triều nên nhà cửa bên trong rát nát tung tóe, không ít chỗ đều là một mảnh hỗn độn.

Sở Diệp nhìn cảnh tượng trước mắt mà trong lòng thất vọng, nhưng rồi nghĩ đến về sau hắn sẽ cùng Lâm Sơ Văn xây dựng địa phương này lại có chút kích động.

Sở Diệp với Lâm Sơ Văn đi nhìn linh điền trước, một mẫu linh điền ở bên ngoài có giá trị vạn kim, trong động phủ này ước chừng có tới hai mươi mẫu linh điền.

Giá trị của động phủ này hơn phân nửa là ở trên hai mươi mẫu linh điền này. Chủ nhân đời trước của động phủ đem linh điền dọn đến sạch sẽ, một cái rễ cỏ cũng không để lại, may là không phá hư linh điền.

Sở Diệp sờ soạng linh thổ một phen, vừa lòng gật đầu, "Phẩm chất linh điền này khá tốt."

Chủ nhân đời trước của động phủ hẳn là vẫn để tâm với việc xử lý linh điền.

Sở Diệp cong cong khóe miệng, tâm tình không tệ, có hai mươi mẫu linh điền này hắn có thể nhổ một ít linh thảo trong không gian ngọc trụy ra gieo trồng ngoài này, tính phong bế của động phủ cũng rất tốt, hắn có thể trồng nhiều loại linh thực, dùng nước linh tuyền mà tưới hẳn là linh thực có thể lớn lên rất tốt.

Sở Diệp định ra nơi cư trú ở trung tâm động phủ.

Hắn tính toán xây một vòng buồng ong dọc theo động phủ ra tới bên ngoài, như vậy một khi cấm chế bên ngoài động phủ bị công phá thì đàn ong có thể trước tiên bảo hộ an toàn cho động phủ.

Sau khi xem xong linh điền, hai người Sở Diệp lại đi nhìn tới hồ sen.

Hồ sen chiếm khoảng đất mấy chục mẫu nguyên bản gieo trồng không ít bạch nguyệt liên, hoa sen đều đã bị hái sạch sẽ chỉ còn lại một vài cái lá rụng rễ úa bập bềnh trên mặt nước.

Nước dưới hồ sen trong veo đến nỗi có thể nhìn thấy được tôm cá nhỏ ở trong hồ.

Sở Diệp nếu muốn nuôi cá trong ao này vẫn nên dọn hồ sen cho sạch sẽ hơn chút.

Sau khi nhìn qua linh điền với hồ sen hai người đi vào trong rừng trúc, một tảng rừng trúc thật lớn nhìn xanh um tươi tốt, sinh cơ bừng bừng.

Sở Diệp cười khổ nói: "Hẳn là may mắn đúng không? Chủ nhân trước của động phủ này không có đem mảnh thanh ngọc trúc này đốn đi."

Lâm Sơ Văn cười cười, "Chưa đến lúc thanh ngọc trúc thành thục, thu hoạch sớm thì không có bao nhiêu giá trị." Đối phương có thể là sợ ảnh hưởng đến giá trị bán ra của động phủ nên mới để lại.

Sở Diệp vuốt cằm, "Một mảnh rừng trúc này dùng để nuôi gà cũng được."

Lâm Sơ Văn gật gật đầu, nói: "Nhìn là thấy không tồi."

˂˂˂˂˂۝˃˃˃˃˃


Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro