Những ngày sau đó, Khâu Hủ Ninh không còn đến bể bơi nữa. Ngược lại, Hạ Tri Uyên chẳng biết lấy từ đâu ra một bể bơi phao, bơm căng rồi đổ đầy nước, đặt ngay trong sân. Nhìn cũng khá rộng, đủ để Khâu Hủ Ninh bơi được hai vòng. Dù không thể so với bể bơi thật, nhưng có còn hơn không.
Chẳng mấy chốc đã đến ngày nhập học. Khâu Hủ Ninh phải đến trường sớm hơn so với Hạ Tri Uyên và Khâu Chiêu Chiêu. Sáng sớm, Chu Minh Mỹ đã dậy từ lâu, bận rộn trong bếp hết lui lại tới. Xong xuôi, bà còn sang giúp Khâu Hủ Ninh chọn quần áo.
Ăn sáng xong, Khâu Hủ Ninh lại đi tắm, nhưng lúc ấy mới chỉ hơn bảy giờ. Trong khi đó, tám rưỡi mới bắt đầu nhập học, khiến Chu Minh Mỹ không nhịn được mà trách móc: "Bình thường đi học thì dậy sớm lắm, cứ đến ngày khai giảng là lại muốn lê lết đến chín, mười giờ."
Khâu Hủ Ninh đã quen nghe lời bà từ tai này sang tai kia. Cậu đang đau đầu nhìn cái cặp trống không của mình. Suy nghĩ một lát, cậu đặt vào đó một bình nước đầy, rồi lại nghĩ nghĩ, bỏ thêm một hộp khăn giấy vào. Cũng chẳng phải vì lý do gì đặc biệt, chỉ là để có chút trọng lượng, đeo lên vai sẽ thoải mái hơn.
Hạ Tri Uyên cũng dậy sớm, nhưng có Chu Minh Mỹ ở dưới nhà, anh cũng không xuống. Thời gian gần đây, anh và người nhà họ Khâu ngày càng duy trì khoảng cách như nước giếng không phạm nước sông. Nên, những lúc bọn họ ở đó, anh ít khi xuất hiện, cảm giác tồn tại cũng dần nhạt đi.
Khâu Hủ Ninh biết sẽ không nhìn thấy anh, nhưng lại không nỡ cứ thế rời đi. Cậu đeo cặp lên, chạy lên lầu, bám vào khung cửa phòng Hạ Tri Uyên, thò đầu vào nhìn, nói: "Em đi học đây nha."
Hạ Tri Uyên đang tựa vào giường đọc sách. Nghe thấy cậu nói vậy, anh ngước mắt lên, nhìn cậu.
Khâu Hủ Ninh đối diện với anh, nở nụ cười, khẽ nói: "Em sắp đến trường của chúng ta rồi."
Hạ Tri Uyên đặt sách xuống, nhìn cậu: "Anh đưa cậu đi?"
Nụ cười trên môi Khâu Hủ Ninh thu lại đôi chút, đáp: "Mẹ em đưa em đi..."
Hạ Tri Uyên cũng chỉ thuận miệng hỏi một câu. Nghe cậu nói vậy, anh gật đầu, dặn: "Đi sớm về sớm."
Khâu Hủ Ninh nhẹ nhàng ho một tiếng, hỏi: "Anh có muốn ăn gì không? Em mang về cho."
Hạ Tri Uyên đáp: "Không cần."
Không còn gì để nói nữa, mà Chu Minh Mỹ ở dưới nhà cũng đang thúc giục, Khâu Hủ Ninh đành luyến tiếc rời đi.
Làm tân sinh đến trường mới thực ra là một trải nghiệm khá thú vị. Nhưng Khâu Hủ Ninh vẫn có chút gò bó không thể xua tan, suốt quá trình chỉ im lặng đi theo sau Chu Minh Mỹ, nhìn bà giúp cậu làm thủ tục nhập học.
Quả nhiên lần này cũng không cần đóng học phí, thậm chí còn được phát thêm một chiếc thẻ. Chu Minh Mỹ cười tít mắt, hỏi Khâu Hủ Ninh: "Con nhớ lớp mình ở đâu không đó?"
Khâu Hủ Ninh gật đầu, tất nhiên cậu nhớ rõ. Cậu học lớp 10A1, cũng chính là lớp thực nghiệm. Một khối có đến một ngàn năm trăm học sinh, vậy mà chỉ có duy nhất một lớp thực nghiệm, đủ để thấy mức độ cạnh tranh khốc liệt. Hơn nữa, nếu thành tích liên tiếp ba lần rơi vào nhóm ba người cuối cùng, cậu sẽ bị chuyển xuống lớp thường.
Chu Minh Mỹ không quan tâm đến những chuyện này, bà chỉ để ý đến chuyện tiền nong. Cầm được tiền trong tay, bà liền kéo Khâu Hủ Ninh ra phố, ép cậu mua vài bộ quần áo, mấy đôi giày, rồi còn sắm cho cậu một chiếc xe máy điện.
Chiếc xe màu hồng mà Hạ Tri Uyên từng trúng thưởng lần trước, Khâu Hủ Ninh chưa từng đụng đến. Một là vì cậu vẫn chưa biết đi xe máy điện, hai là màu hồng quá nữ tính, cậu thật sự không tiện dùng.
Lần này, Chu Minh Mỹ chọn cho cậu một chiếc xe điện màu đen, dáng xe nhỏ gọn, không quá nặng.
Khâu Hủ Ninh vừa ngồi thử đã thấy thích, trên mặt không giấu được niềm vui.
Về đến nhà, cậu lập tức kéo Hạ Tri Uyên ra xem, hào hứng nói: "Sau này chúng ta đi học có thể đi cái này rồi!"
Khâu Hủ Ninh đã tính toán kỹ, với thể trạng của cả hai, chiếc xe này hoàn toàn có thể chở được họ.
Hạ Tri Uyên không nói gì, cậu bước lên xe trước, đạp chân chống xuống, rồi nhìn về phía Khâu Hủ Ninh, nói: "Lên đi."
Khâu Hủ Ninh khóe môi cong lên một nụ cười vui vẻ, cậu lập tức dang chân bước qua, ngồi xuống ghế sau. Chỗ ngồi phía sau vẫn còn dư một khoảng, đủ để đặt thêm một chiếc cặp sách. Cậu còn đang tính toán thì đã nghe thấy giọng của Hạ Tri Uyên vang lên: "Dẫn em đi hóng gió."
Khâu Hủ Ninh khẽ đáp một tiếng "Ừm", ngay lúc đó, Hạ Tri Uyên quay đầu nhìn cậu một cái, đôi chân dài chống vững, buông tay khỏi tay lái, rồi nắm lấy hai tay của Khâu Hủ Ninh, vòng qua eo mình, đặt lên bụng.
Vì động tác của Hạ Tri Uyên, cả người Khâu Hủ Ninh bất giác dán chặt vào lưng anh, hơi ấm của Hạ Tri Uyên xuyên qua lớp vải mỏng, truyền đến da thịt, khiến tim cậu lại bắt đầu đập loạn nhịp.
"Bám chắc, đừng buông tay." Hạ Tri Uyên dặn dò, sau đó thu chân, điều khiển xe rẽ ra khỏi sân.
Dù đã đến trưa, thời tiết vẫn không quá oi bức, ngược lại còn mang theo chút se se mát mẻ của buổi sáng. Khâu Hủ Ninh ngồi sau Hạ Tri Uyên, cảm nhận làn gió nhẹ nhàng thổi qua, trong gió vương vấn mùi bánh nướng từ các quầy hàng ven đường, cùng với hương sữa tắm thoang thoảng trên người Hạ Tri Uyên, rất dễ chịu.
Cậu khẽ ngả người về phía sau một chút, đôi tay cũng từ ôm eo Hạ Tri Uyên, chuyển thành nắm lấy vạt áo thun của anh.
Cậu không dám dựa quá gần vào Hạ Tri Uyên, thậm chí không dám để hai người chạm vào nhau, chỉ sợ tiếng tim đập bất an của mình sẽ bị anh phát hiện.
Nhưng chỉ một lúc sau, Khâu Hủ Ninh lại không kìm được, nhẹ nhàng tựa trán vào phần gáy của Hạ Tri Uyên, ngay phía dưới vài phân. Cậu híp mắt lại, khóe môi khẽ nhếch lên thành một nụ cười.
Khâu Hủ Ninh nhập học sớm hơn Hạ Tri Uyên một tuần, đến cuối tháng Tám, cả hai mới bắt đầu cùng nhau đi học.
Khi biết hai người sẽ đi chung một chiếc xe, Chu Minh Mỹ tỏ rõ vẻ không hài lòng. Dù là Khâu Hủ Ninh chở Hạ Tri Uyên hay ngược lại, bà đều không yên tâm. Nhưng cứ mỗi lần bà định mở miệng phản đối, Khâu Hủ Ninh lại cau mày, cả khuôn mặt nhỏ nhắn nhăn nhúm thành một vẻ ủ rũ...
Chu Minh Mỹ cắn răng, nói: "Vậy mẹ mua thêm một chiếc nữa, mỗi đứa đi một cái!"
Khâu Hủ Ninh nghe vậy lại chẳng hề vui vẻ gì, cậu lí nhí: "...Thôi khỏi đi ạ, tụi con đi chung là được rồi, bọn con sẽ cẩn thận mà."
Chu Minh Mỹ nhìn cậu đầy kinh ngạc, bà không ngờ Khâu Hủ Ninh lại từ chối: "Thật sự không muốn mẹ mua thêm một chiếc sao?"
Khâu Hủ Ninh có chút chột dạ, đến cả ánh mắt cũng không dám nhìn bà: "Thật... thật sự không cần đâu ạ, một chiếc là đủ rồi, nhiều quá cũng khó để trong nhà."
Câu này nói ra cũng có lý, trong nhà vốn đã có ba chiếc xe điện, nếu mua thêm một chiếc nữa thì đúng là hơi chật chội thật.
Chu Minh Mỹ nghĩ ngợi một lát rồi cũng không kiên quyết nữa. Dù sao bà cũng không muốn tốn thêm khoản tiền đó: "Vậy con phải cẩn thận đó, nhìn đường cho kỹ, đừng có mà xảy ra chuyện."
Thị trấn nhỏ này, đường phố cũng chẳng rộng rãi gì, người qua kẻ lại đông đúc, rất dễ xảy ra tai nạn. Chu Minh Mỹ càng nghĩ càng thấy lo, thậm chí có chút hối hận vì đã mua xe cho Khâu Hủ Ninh. Nhưng nhìn gương mặt cậu bỗng nhiên sáng bừng như có ánh nắng chiếu vào, bà lại chẳng nỡ nói gì thêm, cuối cùng đành nuốt hết những lời dặn dò xuống bụng.
Lần đầu tiên cùng nhau đến trường, Khâu Hủ Ninh có một cảm giác khó diễn tả thành lời. Cậu cẩn thận cầm theo một quả trứng luộc, ngồi sau lưng Hạ Tri Uyên, vừa đi vừa chậm rãi bóc vỏ.
Hạ Tri Uyên liếc nhìn cậu qua gương chiếu hậu, nhàn nhạt hỏi: "Không sợ ngã xuống à?"
Khâu Hủ Ninh lập tức kẹp chặt hai chân, giữ chặt lấy phần đùi ngoài của Hạ Tri Uyên, rồi ngẩng đầu nhìn cậu, cười nhỏ giọng đáp: "Như thế này thì không sợ nữa."
Hạ Tri Uyên: "......"
Anh không nói thêm gì, chỉ quay đầu lại, tiếp tục lái xe.
Khâu Hủ Ninh bóc sạch vỏ trứng, cẩn thận gom vỏ lại bỏ vào chiếc túi nhỏ mang theo, sau đó bẻ quả trứng làm đôi, giơ tay lên đưa một nửa đến bên môi Hạ Tri Uyên. "Ăn trứng nào."
Hạ Tri Uyên không do dự, há miệng cắn lấy. Khâu Hủ Ninh cũng nhanh chóng ăn nốt phần còn lại.
Buổi sớm mùa hè mang theo làn gió mát rượi, không khí trong lành xen lẫn một chút hơi ẩm, hít vào một hơi, cảm giác mát lành lan tỏa khắp lồng ngực, khiến người ta vô cùng sảng khoái.
Khâu Hủ Ninh ăn xong trứng, vo tròn túi rác rồi nhét vào túi áo mình. Lúc này, hai tay cậu mới cẩn thận nắm lấy vạt áo ở eo Hạ Tri Uyên, nửa khuôn mặt nhẹ nhàng tựa vào tấm lưng rộng của anh.
Tới trường, Hạ Tri Uyên dừng xe một cách thuần thục, quay sang nhìn Khâu Hủ Ninh: "Anh đưa em đến lớp."
Khâu Hủ Ninh không từ chối.
Hạ Tri Uyên đưa cậu đến tận cửa lớp, đúng lúc ấy, một giọng nữ quen thuộc vang lên gọi tên Khâu Hủ Ninh. Cậu vừa ngẩng đầu lên thì thấy Dương Tư Duyệt.
Vừa nhìn thấy Hạ Tri Uyên, nụ cười rạng rỡ trên mặt Dương Tư Duyệt khựng lại hơn một nửa.
Lúc này, Hạ Tri Uyên mới biết Khâu Hủ Ninh và Dương Tư Duyệt học chung lớp. Anh cúi đầu nhìn Khâu Hủ Ninh, nhưng đối phương không hề để tâm, chỉ thản nhiên chào hỏi: "Chào buổi sáng, cậu đến sớm ghê."
Dương Tư Duyệt mỉm cười đáp: "Cậu cũng vậy."
Hạ Tri Uyên quay sang nói với Khâu Hủ Ninh: "Anh đi đây."
Khâu Hủ Ninh khẽ "ừm" một tiếng, dặn dò: "Anh mau về lớp đi."
Hạ Tri Uyên không rời đi ngay mà chỉ lặng lẽ nhìn Khâu Hủ Ninh, không nói lời nào.
Khâu Hủ Ninh bắt gặp ánh mắt sâu thẳm của cậu, trong đôi mắt ấy còn mang theo chút khó hiểu, như thể đang hỏi: "Sao anh còn chưa đi?"
Hạ Tri Uyên bật cười, cười mà như không, cuối cùng liếc Khâu Hủ Ninh thêm một cái rồi quay người rời đi.
Khâu Hủ Ninh cảm thấy có gì đó sai sai, đầu óc vốn chậm chạp bỗng nhiên nhạy bén hơn một chút. Cậu vội vàng đuổi theo, vừa chạm tay lên mặt vừa nhỏ giọng hỏi: "Vừa nãy anh có phải muốn nói gì không?"
Hạ Tri Uyên liếc cậu một cái nhưng không dừng lại, thậm chí còn đi nhanh hơn.
Nếu không nhờ dạo gần đây cao thêm một chút, chân cũng dài ra, thì với đôi chân ngắn ngày trước, Khâu Hủ Ninh chắc chắn không thể nào đuổi kịp. Cậu hơi oán trách: "Anh đi chậm thôi, sao lại đi nhanh vậy?"
Lúc này, nếu còn không nhận ra Hạ Tri Uyên đang giận, Khâu Hủ Ninh đúng là đồ ngốc. Cậu cau mày suy nghĩ một lúc, cuối cùng cũng nhớ ra—từ lúc Dương Tư Duyệt chào cậu, Hạ Tri Uyên đã có gì đó không đúng?
Khâu Hủ Ninh đưa tay kéo anh lại, Hạ Tri Uyên cũng ngoan ngoãn dừng bước, cúi đầu nhìn cậu. Dù đến tận lúc này, khi bọn họ đối diện với nhau, vẫn là một người phải cúi xuống, một người phải ngẩng mặt lên. Chiều cao chênh lệch đến mười mấy hai mươi centimet.
Khâu Hủ Ninh hơi ngẩng đầu, chăm chú quan sát nét mặt Hạ Tri Uyên, nhỏ giọng hỏi: "Anh đang không vui vì Dương Tư Duyệt à?"
Hạ Tri Uyên không trả lời, nhưng biểu cảm trên mặt rõ ràng viết ba chữ "không vui". Khâu Hủ Ninh ở bên cậu đã lâu, đương nhiên không khó để nhận ra tâm trạng của anh. Cậu do dự một chút, rồi thăm dò: "Dương Tư Duyệt cũng học rất giỏi, bọn em đều thi đậu vào lớp thực nghiệm."
Hạ Tri Uyên cụp mắt nhìn cậu, vẻ mặt vô cảm: "Em chưa từng nói với anh."
Khâu Hủ Ninh mím môi, nói: "Anh cũng chưa từng nói gì với em cả. Em còn chẳng biết anh nổi tiếng như vậy, ngay cả học sinh mới cũng biết anh. Ảnh của anh còn được đăng lên diễn đàn trường, còn được bình chọn là nam thần đẹp trai nhất."
"......" Hạ Tri Uyên nói: "Anh không biết có chuyện này."
Khâu Hủ Ninh thực ra cũng hiểu, Hạ Tri Uyên vốn không quan tâm đến mấy chuyện này. Nhưng cậu vẫn có chút ghen tuông, lí nhí nói: "Anh không xem à, có rất nhiều nữ sinh nói muốn sinh khỉ con cho anh, anh thật sự được hoan nghênh quá đó."
Căng thẳng trên mặt Hạ Tri Uyên thoáng dịu đi. Cậu theo bản năng muốn nói gì đó, nhưng không biết nghĩ tới điều gì mà lại thôi.
Một lúc sau, Hạ Tri Uyên mới mở miệng: "Sau này có chuyện gì cũng phải nói với anh... Và, không được quá thân với Dương Tư Duyệt."
Khâu Hủ Ninh xị mặt, má phồng lên, trừng mắt nhìn cậu: "Cậu ấy là bạn em, sao lại hạn chế chuyện kết bạn của em?"
Hạ Tri Uyên nhìn cậu, bình thản đáp: "Ý anh là, không được có mối quan hệ vượt quá tình bạn."
Khâu Hủ Ninh há miệng, mặt đỏ bừng: "Em đã nói rồi... Cậu ấy chỉ là bạn thôi!"
Hạ Tri Uyên nhìn cậu chằm chằm, rồi bất chợt mỉm cười: "Anh tin em."
Khâu Hủ Ninh tức tối trừng cậu: "Anh thật nhảm nhí! em về lớp đây!"
Cậu quay đầu đi thẳng, Hạ Tri Uyên cũng không ngăn lại.
*******
Tác giả có lời muốn nói:
Ninh Ninh: nhiều nữ sinh nói muốn sinh khỉ con cho anh đó!
Tiểu Hạ thói quen trêu chọc: bọn họ không có cửa đâu, chỉ có em sinh thôi.
Hóa ra Tiểu Hạ còn là nam thần của trường!
Ninh Ninh: trước giờ cứ tưởng 'nam thần' chỉ là truyền thuyết học đường, không ngờ lại ở ngay bên cạnh mình!
Tên truyện có thể đổi thành "Bá đạo nam thần yêu tôi", "Hũ dấm chua trường học thích tôi"... 😆
Haha, đúng là đặt tên truyện đau đầu thật mà! 2333
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro