Chương VI

Lần đầu tiên Yoongi cúp cua thay vì an phận ngủ trong lớp. Anh đang ngồi trên sân thượng dãy B, hướng tầm nhìn xuống dãy phòng học C đối diện. Dãy C là khối năm nhất.

Gió tháng hai se lạnh vuốt qua gò má hửng đỏ trên nền da trắng đang tái dần đi. Cổ họng anh bật ra một tiếng ho khan. Bàn tay chậm rãi kéo chỉnh chiếc khăn choàng cổ màu xám tro mềm mại. Bất chợt, anh thấy một cánh chim cô đơn sải rộng bay lên từ phía sau dãy phòng học nơi có Park Jiminie, mang trên lưng kí ức về cậu, tung nó lên bầu trời quang đãng vô ngàn.

Căn tin trường.

Cả nhóm đang vừa ăn vừa thảo luận về một màn mới trong game. V và JungKook thích chí bàn luận trong khi các anh lớn thì lâu lâu lại chêm vào vài câu nghe có vẻ trí tuệ và đầy kinh nghiệm. Yoongi không nói gì, ăn chút tráng miệng và vui vẻ nhìn mọi người bàn luận. Jimin vốn đang vừa gặm bánh vừa định lao vào vòng tranh luận đầy hào hứng thì cậu chợt thấy Yoongi ngồi im nơi một góc bàn ăn. Cậu lăn mình về phía anh, cười híp mắt và hỏi về tình hình sáng tác mixtape mới của anh cùng Namjoon, Hoseok.

Yoongi đờ người trong giây lát rồi bắt đầu để đam mê tuôn trào qua bài diễn thuyết về công việc của mình cho Jimin.

Ít nhất trong đời có một người muốn nghe, anh phải kể vậy. Thế giới hai người tập trung vào ánh mắt híp lại và môi nhoẻn cười không mỏi của Jimin, vào khóe môi cong cong huyên thuyên bất tận của Yoongi, và bữa trưa hai người bị bỏ quên thật oan mạng.

Thư viện.

Xung quanh không đông người lắm vì mùa thi còn chưa đến. Cô quản thư nhàm chán ngáp dài bên một kệ sách tạp chí. Bên cửa sổ, nắng thủy tinh trong ngần phủ lên mái đầu bù xù và bờ vai vững chãi của cậu nhóc năm nhất ngủ gật. Cậu ngủ một cách ngon lành, đầu gối trên cuốn sách chi chít chữ đang mở nửa. Bên cạnh cậu, anh trai năm hai đang đánh máy vội vã. Tiếng bàn phím lạch cạch vang đều tai. Bất chợt, cậu dịch chuyển cánh tay đang đặt trên bàn khiến khuỷu tay huých vào laptop anh. Ngừng đánh máy, anh quay qua đơ mặt nhìn mái đầu phồng của cậu trong giây lát.

Ngón tay anh từ từ, từ từ nhích về phía tóc cậu. Mắt anh không chớp, dán chặt lên hình dáng cậu. Tim anh đập mỗi lúc một vội. Đến khi tay anh chỉ cách tóc cậu 1cm, cổ họng anh đánh ực, từng dây thần kinh cảm giác của anh như ngừng tiếp nhận thông tin, chỉ tập trung vào cảm xúc nơi đầu ngón tay.

Mềm là cảm xúc đầu tiên anh nhận được. Tóc cậu mềm mềm phồng phồng, khi chạm vào cảm thấy thật dễ chịu. Anh nhẹ nhàng xoa mái đầu đáng yêu ấy, môi không thể ngưng mỉm cười.

Jimin bỗng bật dậy bất thình lình, mắt còn nhắm và miệng hoảng hốt nói, quên luôn việc điều chỉnh giọng mình nhỏ lại. – "A, a, a, thôi chết, em ngủ quên. Hyung! Sao hyung không đánh thức em?"

Yoongi giật mình, trừng mắt nhìn cậu rồi nhìn xuống cánh tay vẫn đang cứng đơ của mình. Anh đang làm gì thế này?

Anh không biết nữa, chỉ biết tóc cậu rất mềm và anh muốn chạm vào nó thôi.

Đường anh đào ngày tuyết đầu mùa.

Jimin đã hôn anh. Và anh xác định mình đã không thể thoát khỏi tình cảm ngu ngốc này nữa rồi.

Yêu nhầm người là một bi kịch, và không thể thoát khỏi bi kịch lại là cái kết đau lòng nhất.

Thở dài,anh ngả người xuống nằm lên sàn bê tông lạnh lẽo. Cái lạnh lan tỏa dần vào từnglớp da, từng tế bào, tận xương tủy, và ăn vào cả trái tim vốn đã rất lạnh củaanh.    

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro