Chap 27 Kết thúc

Sự tỉnh táo của Nakamura Yurika cũng bị đốt cháy.

Bàn tay cô được bao bọc trong lòng bàn tay ấm áp của Sugai Yuuka, nếu cô tiến lại gần thêm vài centimet nữa, cô sẽ đến gần bộ phận bí mật nhất trên cơ thể cô ấy, nhận ​​thức này được ném vào biển tâm trí và khuấy động những làn sóng vô tận, gọi là làn sóng chiếm hữu.

Ham muốn thắng thua cũng không cam chịu mà quấy rối, lòng bàn tay và đốt ngón tay của Sugai Yuuka dính dính, những gì cô ấy đã làm với cô vừa rồi, dù thế nào đi nữa cô ấy cũng phải trả lại một ít, phải không?

Cô ngước mắt lên trong ánh sáng mờ ảo, để hơi thở dồn về phía má của Sugai Yuuka, cô di chuyển đôi chân trần trên mặt đất, ngón chân vô tình giẫm lên mũi dép của cô ấy, buộc cô ấy phải lùi lại từng bước cho đến khi lưng bị ép vào tấm gương ở phía sau, vang lên một tiếng đập vào gương.

Sugai Yuuka sững người không dám cử động, chiếc váy hai dây không che được nhiều, một mảng da lớn trên lưng lộ ra dán lên tấm gương lạnh lẽo, khiến nhiệt độ cơ thể cô càng nóng hơn, thậm chí má cô cũng nóng bừng không kém, dù cô và Nakamura Yurika đã làm hài lòng nhau rất nhiều lần nhưng vẫn cảm thấy hồi hộp và ngại ngùng. Cô nín thở, không thể tự lừa dối mình, vào lúc này cô rất mong chờ, cô muốn biết Nakamura Yurika sẽ đối với mình làm đến mức nào.

Đầu ngón tay của Nakamura Yurika cọ xát chiếc váy mềm mại một lát với sự run rẩy vô thức, lại trong nháy mắt nhấc nó lên đưa tay vào trong, khi sát vào da chân, cả hai đều hít một hơi. Đầu ngón tay từng chút một hướng lên trên, hai tia lửa thoát ra từ lồng ngực điên cuồng lao vào màn đêm vô tận, bị hơi thở của người yêu kích động, trong nháy mắt thiêu đốt, nhanh chóng lan ra đến mức họ có thể cảm nhận được.

Nakamura Yurika dường như muốn mặc kệ ham muốn, không nhịn nổi mà cởi bỏ hai bên dây váy trên vai của Sugai Yuuka, chiếc váy ngủ tự nhiên rơi xuống chân.

Cô dùng ngón trỏ móc mép mảnh vải nhỏ và không nói gì, nhưng cô tin rằng Sugai Yuuka hiểu.

Vẻ ngạc nhiên chỉ tồn tại trong mắt Sugai Yuuka trong một giây, sau đó cô theo bản năng cho phép người trước mặt thực hiện các đặc quyền của bạn gái đối với mình, cơ thể cô cũng theo bản năng thuận theo động tác của Nakamura Yurika, yêu cầu của Nakamura Yurika không cần nói cũng biết, cô sẵn sàng cởi bỏ lớp vải cuối cùng che phủ cơ thể mình, Nakamura Yurika giẫm lên nó bằng đôi chân trần và cơ thể dán lên.

Giữa hai chân ẩm ướt khó khăn lắm bị một ngón tay chạm đến, Sugai Yuuka chủ động nắm lấy một ngón tay đã dính ướt của Nakamura Yurika rồi đẩy vào giữa bông hoa đang tỏa ra hơi ấm, cảm giác trống rỗng bấy lâu nay bắt đầu được lấp đầy, cơ thể cô không khỏi run lên, cô vòng tay qua vai và cổ người trước mặt, thở hổn hển mất đi sự bình tĩnh và nhỏ giọng thì thầm "Uhm...".

Nakamura Yurika dường như nghe thấy tiếng tia lửa điện lóe lên trong tai mình, và cô không còn phân biệt được liệu yếu tố quan trọng nhất cản trở sự tỉnh táo của cô là lời nói của Sugai Yuuka hay những hành động quyến rũ và khác thường do cô khởi xướng vào lúc này.

Hơi thở của Sugai Yuuka phả vào mặt cô và nhiệt độ cơ thể mà lòng bàn tay cô chạm vào đều nóng rực, khiến toàn bộ cơ thể cô như đang bốc cháy.

"Em có thể làm bất cứ điều gì với Yukka." Ý nghĩ này lướt qua tâm trí cô nhiều lần, cô vô tình thì thầm ra những lời này khi những ngón tay xuyên qua nơi chật hẹp một cách thành thạo, trong vòng ôm của cô ấy, những lời nói tràn ngập hơi ấm của lửa.

Những lời thì thầm của cô vang vọng rõ ràng bên tai Sugai Yuuka, đôi mắt dịu dàng đầy dục vọng ẩn trong ánh sáng mờ ảo, lặp lại mà không cần suy nghĩ:"Đúng vậy, Yurika có thể làm bất cứ điều gì với chị."

Trước khi âm tiết cuối cùng kịp vang lên, nụ hôn của Nakamura Yurika bất ngờ rơi xuống môi cô. Cô cảm nhận được đôi môi của Nakamura Yurika mấp máy, rồi sau đó là một lời thì thầm:"Chị không nói dối em, chị ướt đẫm."

Giữa chân cô lại cảm thấy thẹn mà chảy ra mật dịch, cô hoảng sợ kẹp chặt hai chân, nhưng ngón tay của Nakamura Yurika tiến vào sâu hơn, nụ hôn dừng lại trên khóe môi vài giây rồi nói:"Sugai-san, em muốn bắt đầu hôn chị."

Kỹ năng hôn của Nakamura Yurika luôn tốt hơn cô, cô ấy ngẩng đầu hôn lên môi cô, sau đó tao nhã đưa đầu lưỡi theo viền môi, rồi quay lại giữa môi và mút nhẹ môi cô, cuối cùng mở hàm răng ra, chiếc lưỡi mềm mại đuổi theo bên trong môi và răng...

Khi nụ hôn di chuyển đến cổ cô, ngón tay đặt trong cơ thể cô cũng di chuyển dần dần, phối hợp với tần suất cử động của ngón tay, nụ hôn cuồng nhiệt như một cơn bão dữ dội, đánh vào cổ cô, giữa xương quai xanh và ngực cô mỗi nơi một chút...

Hơi thở vừa nhẹ nhàng vừa hút vừa cắn đã phá vỡ sự yên tĩnh của màn đêm, dễ dàng phá vỡ trật tự trong cơ thể của Sugai Yuuka. Phần thân trên được phục vụ bởi môi và lưỡi, phần bụng dưới co rút, Nakamura Yurika đặt ngón tay vào vùng nhạy cảm của cô cử động liên tục, nhưng lực không quá mạnh, mỗi cú đẩy đều chạm đúng chỗ.

Sugai Yuuka rất thoải mái khi bị trêu chọc, nhưng mỗi lần mút môi, cảm giác trống rỗng trong cơ thể càng thêm mãnh liệt. Cô bất lực đẩy mu bàn tay của Nakamura Yurika vào trong, cau mày, trên khuôn mặt thường ngày dịu dàng và bình tĩnh hiện lên vẻ mặt thiếu kiên nhẫn.

"Yuri... Nakamura-sensei..."

Những lời chưa nói rõ của cô đều được hiểu rõ thông qua hành động chủ động của cô, nhưng Nakamura Yurika chỉ giả vờ không hiểu, ân cần dụ dỗ và quyến rũ:"Chị muốn em làm như thế nào?"

"Chị muốn... em hôn chị nhiều hơn."

"Em đang làm việc này, chưa đủ sao?"

"Uhm...hôn...còn chưa đủ..."

"Nói cho em, nói chị muốn nhiều hơn nữa."

"Chị muốn Yurika dùng sức đối với chị nhiều hơn." Sau khi nói xong với khuôn mặt đỏ bừng cô từ từ ngẩng đầu khỏi vai Nakamura Yurika, híp mắt lại dần dần phát hiện ra rằng lần này có hơi khác, quả nhiên, sau khi nhận được câu trả lời khẳng định của cô, Nakamura Yurika còn muốn tiếp tục hỏi:"Em đã một tuần không cắt móng tay rồi, có thể hay không sẽ đau? Có cần em vào phòng ngủ lấy bao ngón tay không?"

Có phải là cố ý?

Chắc chắn là cố ý, bởi vì cô ấy chưa từng ngừng cử động ngón tay, thậm chí còn như cô mong muốn tăng thêm lực, cô dùng tay trái giữ vai Nakamura Yurika, chân hơi run, lắc đầu, mím môi và trả lời:"Không đau..." Hơn nữa, cô cũng cần cảm nhận được sự hiện diện của Nakamura Yurika mà không gặp bất kỳ rào cản nào.

"Đó chính là rất thoải mái, phải không?"

"Ừ, đúng."

Giữa họ đã có nhiều trải nghiệm, Nakamura Yurika biết rất rõ và biết phải làm gì để cô càng thoải mái hơn, Sugai Yuuka cố gắng không để thanh âm thoát ra khỏi cổ họng, nhưng cô không thể cưỡng lại được những làn sóng khoái cảm đang dâng trào trong cơ thể mình, cô vô thức khom người xuống và dồn trọng lượng của mình lên người Nakamura Yurika.

Đầu ngón tay cảm nhận được sự co thắt nhẹ của đường hầm, nụ hoa của Sugai Yuuka cắn rất chặt, ngón giữa dần dần truyền đến cảm giác mút vào, tiến vào ngày càng khó hơn.

"Bảo bối, chị có thể dang rộng chân ra một chút được không?"

Nakamura Yurika dỗ dành và dùng rất nhiều sức để cử động, cô biết thể lực của mình không tốt, thắng là ở kỹ năng của cô khá tốt, dù nội tâm hưng phấn chưa bao giờ nguôi, nhưng ôm tâm tư nhất định phải làm cho Sugai Yuuka thoải mái, cô thập phần kiên nhẫn.

Nhịp tim vốn đã hỗn loạn của Sugai Yuuka đột nhiên đập mạnh, não cô muốn nghe theo chỉ dẫn, nhưng hai chân cô lại không nghe lời càng kẹp chặt hơn, đúng như dự đoán Nakamura Yurika không vui, khiến ngực cô bị cô cắn mạnh, lực đẩy vào phần thân dưới càng nhanh hơn.

Cô bất lực nhìn Nakamura Yurika, dường như nhìn thấy cô ấy nhướng mày, cười nham hiểm: "Bảo bối, sao chị không nghe lời? Chị không thích em gọi chị như vậy sao?"

Sugai Yuuka không trả lời, tiếng thở dốc của cô càng lúc càng lớn, theo bản năng thắt chặt con đường hoa, con đường chật hẹp quấn chặt ngón tay của Nakamura Yurika, mật dịch phủ lên toàn bộ ngón tay một lớp chất lỏng. Nakamura Yurika nghĩ, có thể là Sugai Yuuka thẹn thùng mà đỏ mặt, có lẽ cô ấy không nghe thấy câu hỏi của cô, bởi vì cô chạm đi chạm lại vào điểm nhạy cảm quen thuộc, chiếc gương cũng bị rung lắc bởi tần suất cử động, phát ra âm thanh va chạm sắc nét.

"Chị muốn em gọi chị là gì?"

"Chị gái?"

"Hay là đội trưởng?"

Mỗi khi Nakamura Yurika nói một lời, ngón tay của cô ấy càng tiến vào sâu hơn, xung quanh tràn ngập mùi và giọng nói của cô ấy, thậm chí ngay cả bên trong cơ thể cô, Sugai Yuuka tìm thấy một chút lí trí trong cơn sóng tình yêu hỗn loạn, nhẹ nhàng hỏi:"Đội trưởng?" Tại sao cô ấy đột nhiên nhắc đến cách gọi này, cô ấy muốn trở thành thành viên trong nhóm của cô sao? Nhưng cô đã tốt nghiệp được hai năm rồi.

Có lẽ chỉ là tình thú mà thôi.

Cô không ngờ rằng câu hỏi này sẽ đẩy cô vào tình trạng điên cuồng hơn, bởi vì Nakamura Yurika vô cùng dịu dàng nói ra câu trả lời ngoài sự mong đợi của cô.

"Không biết tại sao, nhưng em thực sự muốn bảo vệ đội trưởng Yukka."

Đây không phải là lần đầu tiên Nakamura Yurika có ý tưởng này. Sau khi quen Sugai Yuuka, cô bắt đầu tò mò về cô ấy, muốn biết thêm về cô ấy và muốn mối quan hệ với cô ấy tiến thêm một bước, cô đã xem các chương trình, các buổi concert và các cuộc phỏng vấn của cô ấy sau khi ra mắt. Những mảnh ghép đó tạo nên quá khứ làm đội trưởng thần tượng của Sugai Yuuka, vào thời điểm đó chắc là rất khó khăn đi? Nếu cô có thể gặp Sugai Yuuka sớm hơn, thì đã có thể ủng hộ, động viên, ngưỡng mộ và đồng hành cùng cô ấy trong suốt hành trình này. Trên đời không có nếu như, nên thỉnh thoảng cô cảm thấy tiếc nuối.

Có rất nhiều lời mà Nakamura Yurika không cần phải nói rõ hoàn toàn, Sugai Yuuka cũng hiểu, cô ấy chỉ đang đau lòng cho cô, giống như việc cô cảm thấy đau lòng cho Nakamura Yurika trước 27 tuổi. Khi ai đó đau lòng vì mình, sẽ rất muốn rơi nước mắt, đôi mắt của Sugai Yuuka hơi ươn ướt, mồ hôi trên trán cô rơi theo sự run rẩy của cơ thể, lại nghe thấy Nakamura Yurika nói:"Nghĩ rằng từ nay về sau chúng ta sẽ luôn ở bên nhau, em cũng bớt tiếc nuối hơn."

Họ sẽ luôn ở bên cạnh nhau, khen ngợi những thành tựu của nhau và gánh chịu những khó khăn, những niềm vui và nỗi đau của nhau, phải chăng cái gọi là tình yêu là chia sẻ một nửa của mình với người mình yêu và có được một nửa khác, khi đó mới tính là trọn vẹn?

Nakamura Yurika không hiểu lắm nhưng cô thực sự muốn trải qua từng ngày bình đạm lại ấm áp bên cạnh Sugai Yuuka, ở bên cô ấy một năm bốn mùa năm này qua năm khác.

Họ là những người thân mật nhất với nhau, họ sẽ chỉ cho phép và chỉ làm những điều thân mật như vậy với nhau.

Chỉ có ngón tay của cô mới có thể đi vào cơ thể Sugai Yuuka, làm cho cô ấy và chính mình hạnh phúc.

Bị thúc đẩy bởi tính chiếm hữu lần nữa, cô dùng một tay giữ lấy chiếc eo hơi đung đưa của cô ấy, dùng ngón tay linh hoạt đòi hỏi trên con đường hoa, thành vách bên trong của cô ấy ấm áp và mềm mại, giữ chặt các khớp ngón tay của cô, cô chỉ có thể cử động ngày càng mạnh hơn.

"A..." Sugai Yuuka không nhịn được mà phát ra âm thanh, không thể thở được vì quá sung sướng, cô quay đầu đi hít một hơi thật sâu, bàn tay đang bám vào mép gương vô tình trượt vào trong váy ngủ của Nakamura Yurika, di chuyển đến đôi vai gầy gò của cô ấy, năm ngón tay vô thức nắm chặt, để lại vết đỏ rõ ràng trên làn da mỏng manh.

Lý trí bị đốt thành tro, thân thể chìm xuống biển một cách bất thường.

Là không dám hít thở hay sắp bị ngạt thở? Cô cố gắng hết sức để kìm nén tiếng rên rỉ sắp thoát ra khỏi cổ họng, sau đó bị phá hủy bởi giọng nói nhẹ nhàng của Nakamura Yurika:"Em muốn nghe thanh âm của Yukka."

Cô mất đi lí trí và để tiếng rên rỉ thoát ra khỏi cổ họng, cô nói ra rất nhiều lời phóng đãng mà trước đây cô chưa từng nói, nhưng tất cả đều rất chân thành, cô cũng nói những điều mà cô thường xuyên nói:"Yurika, chị rất thích em." Cũng là thật lòng.

Kích động một cuộc tấn công ngày càng nhanh và dữ dội hơn, cô nghe thấy tiếng thở hổn hển của Nakamura Yurika và cảm thấy cánh tay của cô ấy di chuyển ngày càng nhanh hơn, bụng và đùi cô bắt đầu run rẩy gần như co giật, cô cuộn ngón tay lại và ôm chặt lấy cơ thể của cô ấy, thở hổn hển. Nakamura Yurika đợi cho đến khi cơ thể cô ngừng run rẩy dữ dội thì rút ngón tay ra, hai tay ôm lấy lưng cô, không còn khí thế như trước, đầu cô ấy chỉ tập trung hướng vào vòng tay cô, vùi đầu vào ngực cô và thở dốc.

Họ ôm nhau, nhịp tim và hơi thở của hai người dường như hòa vào nhau, chơi một bản nhạc mang tên tình yêu trong đêm tĩnh lặng.

Sugai Yuuka nhắm mắt hồi lâu và cuối cùng lấy câu"Chị yêu em"  như để kết thúc cho cuộc tình đêm nay.

Đột nhiên cô nghe thấy tiếng Nakamura Yurika giơ tay bật đèn, cô hơi mở mắt nhưng bị ánh sáng làm chói mắt và lại nhắm mắt lại.

Căn phòng sáng trưng, so với Nakamura Yurika còn chiếc váy ngủ che chắn, cô đã hoàn toàn khỏa thân, cô cảm thấy xấu hổ khi cùng Nakamura Yurika đối diện, và khi cô hạ mắt xuống thấy quần lót của mình đang bị gót chân mình giẫm lên. 

Sugai Yuuka hắng giọng, Nakamura Yurika biết cô ấy đang che giấu sự xấu hổ của mình.

Lúc này, Sugai Yuuka sắc mặt trắng nõn, giữa lông mày tựa hồ có chút dục vọng chưa tan hết, đôi mắt long lanh, thân thể vẫn trong trạng thái rất nhạy cảm, cô chỉ là nắm tay cô ấy, cô ấy liền run rẩy.

Dù nhìn ở đâu, cũng cảm thấy cô ấy mỏng manh đến mức không còn sức lực để có thể chống trả, điều này khiến Nakamura Yurika động lòng trắc ẩn, đồng thời cảm thấy rằng mình khá mạnh mẽ.

Cô vô thức mím môi cười khúc khích, nhìn chằm chằm vào Sugai Yuuka trong hai giây.

Trước khi kịp phản ứng, Nakamura Yurika đã dẫn cô đi vài bước, lưng cô cuối cùng cũng rời khỏi gương, nhưng ngay sau đó cô ấy lại thay đổi tư thế, kiễng chân lên.

Sugai Yuuka từ trên cao cúi xuống nhìn cô, ánh mắt trần trụi nhìn vào khuôn mặt cô, có lẽ là hơi mệt mỏi, trong mắt lại bất thường hiện lên một cảm giác kiêu ngạo, nghịch lý là tình yêu sâu thẳm trong mắt cô ấy cũng trôi theo dòng chảy.

Khi Nakamura Yurika bị Sugai Yuuka nhìn như thế này, cô tin chắc rằng mình được yêu.

Chỉ là tiếp tục nhìn nhau thế này, có cảm giác như mình sẽ bị ...

Dù cảm giác khô nóng đã quay trở lại, cũng vẫn chưa có được giải tỏa, nhưng lần đầu tiên ở trước chiếc gương soi toàn thân mới toanh này cô phải là người dẫn dắt!

Cô cũng hắng giọng, đảo mắt và nói:"Yukka, đừng nhìn em như thế nữa..."

Sau khi được cô nhắc nhở, Sugai Yuuka thu lại ánh mắt làm càn của mình, sự chú ý cũng chuyển từ khuôn mặt sang nơi khác, phát hiện chiếc gương ở trước mặt cô, hình ảnh trong gương rất rõ ràng, cơ thể hai người phụ nữ dán chặt vào nhau.

Cô nên may mắn khi có Nakamura Yurika đứng trước mặt cô, nếu không thì việc đối mặt với cơ thể trần trụi của mình trong gương vẫn là quá mức. Đặc biệt khi cô là người duy nhất khỏa thân, cảm giác xấu hổ càng tăng gấp đôi.

Cô thực sự có một số nghi ngờ, cô mới mua chiếc gương dài vào tuần trước, còn nói với Nakamura Yurika là để thuận tiện cho việc thử quần áo. Lúc đó Nakamura Yurika cũng không hỏi gì, nhưng cô ấy rõ ràng đã đoán trước được rằng họ sẽ làm điều đó trước tấm gương này, chính là:"Yurika, sao vừa rồi em lại tắt đèn?"

Chẳng phải sẽ thú vị hơn nếu làm điều đó khi bật đèn sao? Tuy rằng thẹn thùng, nhưng cô rất thành thật, chính là nghĩ như vậy.

"Bởi vì..."

Nakamura Yurika cũng không nói hết lời mà trả lời bằng hành động.

"A!" Với một tiếng kêu ngắn, hình ảnh Nakamura Yurika quỳ một chân và liếm phần thân dưới của cô hiện ra một cách trực quan trước mặt cô, cô không còn khả năng suy nghĩ, chỉ biết rằng bộ phận dễ bị tổn thương nhất trên cơ thể cô bị cô ấy chạm vào, ngậm nó trong miệng, nuốt bộ phận riêng tư nhất của mình.

Môi của Nakamura Yurika đầu tiên chạm vào chỗ sưng tấy ẩm ướt, ngậm thứ nước ươn ướt đó vào miệng, sau đó mơ hồ nói:"Em lo chị sẽ thẹn thùng..."

"Bởi vì, em cũng yêu chị."

-------------

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro