Chương 2
"Oa, học trưởng Tiêu đẹp trai thật đấy!"
"Trời ạ, học trưởng Tiêu một thân toàn mồ hôi như vậy nhưng sao tớ lại thấy rất gợi cảm nhỉ, thế là chuyện gì?"
"Aaaaaaaa, ném cú ba điểm này cũng quá đẹp trai đi."
"Aaaaaaaaa, giá mà tớ được xuyên vào cái rổ bóng kia, thế là cũng được học trưởng ôn nhu vỗ vỗ còn gì."
...
...
Khán đài chẳng mấy chốc là chật kín người, tất cả đều là đến xem Tiêu Chiến chơi bóng, dù sao thì trai đẹp như vậy, ở sân bóng còn đổ mồ hôi như mưa, đúng là hoàn toàn phù hợp với hình tượng học trưởng trong tiểu thuyết thanh xuân.
"Này, cậu cũng không cần phải bày ra cái bộ dạng con công đó đi, mặc dù chị Tuyên Lộ đúng là đang theo dõi trận đấu, nhưng mà người ta có nhìn đến cậu một cái nào không?" Uông Trác Thành một bên dẫn bóng, một bên trào phúng trêu Tiêu Chiến.
"Cậu quản nhiều quá rồi đấy, thế còn muốn đánh nữa hay không? Phải vượt được điểm số của phe bên kia đấy!"
Tiêu Chiến cực kỳ không hài lòng chuyện Uông Trác Thành bảo mình có bộ dạng con công. Mặc dù cậu đúng là vì sự có mặt của Tuyên Lộ mà muốn thể hiện kỹ thuật dẫn bóng xuất sắc một chút, nhưng dù sao cái chính vẫn là tâm lý hiếu thắng bẩm sinh của con trai, nếu đã đi tới sân bóng rồi thì nhất định không thể để thua.
Tuyên Lộ là đàn chị học lớp mười một, đến trường nam sinh thì tất nhiên lại càng được chú ý.
Đàn chị này không những đẹp người, mà kỹ năng nhảy múa còn đặc biệt lợi hại. Cái eo yêu kiều, mỗi một động tác vũ đạo đều là dáng vẻ dụ dỗ trí mạng. Có thể nói, sự tồn tại của Tuyên Lộ, cũng giống như Tiêu Chiến, đều vô cùng thần kỳ.
Nam có Tiêu Chiến, nữ có Tuyên Lộ, hai người đều là những nhân vật vô cùng nổi tiếng trong trường.
Chỉ là, Tiêu Chiến thích Tuyên Lộ, cũng giống như những nam sinh khác trong trường cũng thích cô ấy. Không khác nhiều.
Tiêu Chiến nhìn thấy Tuyên Lộ đưa nước cho Quách Thừa, còn lấy khăn ra lau mồ hôi trên trán cậu ta, liền thầm nghĩ, đàn chị có thể nào cũng lau mồ hôi cho mình không?
"Trác Thành, đi thôi!" Nhìn Tuyên Lộ cũng không có chú ý tới mình, Tiêu Chiến liền xách theo Trác Thành rời bước.
"Tiêu Chiến, nói cho con một tin vui, con còn nhớ Nhất Bác không?"
Tiêu Chiến vừa ra đến cửa chính, mẹ Tiêu liền nắm lấy Tiêu Chiến, trực tiếp đề cập đến Vương Nhất Bác.
"Nhất Bác? Em ấy có chuyện gì vậy?" Tiêu Chiến dĩ nhiên là nhớ cậu nhóc ấy, cái tên đó gần như chiếm hết toàn bộ nhật ký hồi bé của cậu.
"Gia đình Nhất Bác sẽ dọn đến cùng chúng ta ở đây đấy!" Mẹ Tiêu nhất thời không khống chế được sự hưng phấn của mình, dù sao bạn thân nhất chuyển tới ở gần mình trong cùng một tiểu khu, nghĩ thế nào cũng thấy vui.
Tiểu khu nhà Tiêu Chiến đa số là nhà ba tầng, chỉ có một hoặc cùng lắm là hai toà nhà cao tầng. Mà nhà mới của Vương Nhất Bác, vừa khéo lại ngay đối diện nhà Tiêu Chiến.
Mẹ Vương lúc trước lựa chọn khu này, một là vì để thuận tiện cho Nhất Bác đi học, hai là được ở gần bạn thân một chút. Dù sao hai người cũng là lớn lên cùng nhau từ nhỏ, lại gần như lập gia đình cùng một lúc, chỉ là không hiểu sao lại sinh Nhất Bác muộn hơn Tiêu Chiến những bốn năm.
Trước khi Nhất Bác ra đời, hai nhà đã có ý muốn làm thông gia, thế nhưng sinh ra Nhất Bác lại là con trai, ý định làm thông gia vì thế lại bị gạt đi.
"Thật ư? Nhất Bác cũng tới đây? Em ấy hiện tại đang ở đâu vậy?" Tiêu Chiến không thể chờ đợi thêm nữa, đã bốn năm không gặp, không biết em trai nhỏ giờ đã lớn đến chừng nào rồi.
"Thằng bé ở đối diện. Hôm nay mẹ đã qua nhà họ, đồ đạc cũng đều đã sắp xếp rồi, cũng không có gì khác lắm, hiện tại hẳn là... "
Không đợi mẹ Tiêu nói xong, Tiêu Chiến đã xông ra cửa chính.
"Nhất Bác? Nhất Bác?" Tiêu Chiến chạy sang nhà đối diện liền bắt đầu hô lớn.
"Chiến Chiến, ôi, Chiến Chiến của chúng ta đã cao đến như này ư, thật là càng lớn lại càng đẹp trai!" mẹ Vương nhìn thấy Tiêu Chiến liền mừng rỡ, ngay từ lúc hứa nhận làm thông gia hồi Tiêu Chiến còn nhỏ liền coi cậu như con của mình mà đối đãi.
"Chào dì, Nhất Bác đâu rồi ạ? Con đã rất lâu rồi chưa gặp Nhất Bác."
Lúc này Vương Nhất Bác ở trên lầu đeo tai nghe chơi game, hoàn toàn không nghe được âm thanh dưới nhà.
"Nhất Bác ở trên lầu ấy, con lên đi. Phòng thứ hai là phòng của nó."
Tiêu Chiến cảm ơn mẹ Vương, liền hướng lầu hai chạy lên.
"Nhất Bác?" Tiêu Chiến gõ cửa, nhưng không có ai đáp lại.
"Nhất Bác! Anh vào nhé?!" nói xong tự mình mở cửa phòng Vương Nhất Bác.
"Lên đi lên đi, cẩu ca, anh có thể mà, xông lên!"
"Thắng rồi!!!!!!"
"Yes!!! Cẩu ca này, em đã bảo là được mà. Hôm nay thao tác quá xuất sắc, cảm giác không tệ nha!"
"Nhất Bác!" Tiêu Chiến nhìn thiếu niên đeo tai nghe trước mặt vừa mới kết thúc một ván game, nhanh chóng gọi lại một lần nữa.
Thực ra Tiêu Chiến có chút không chắc chắn, mới bốn năm thôi mà cái đuôi nhỏ đằng đẵng bám theo mình ngày nào suốt ngày liên miệng gọi anh trai giờ đã lớn như vậy.
Vương Nhất Bác mười hai tuổi, thân hình so với các bạn đồng trang lứa cao hơn không ít, gầy teo, nhưng khuôn mặt vẫn mang vẻ trẻ con chưa lớn.
Vương Nhất Bác quay đầu về phía Tiêu Chiến, phút chốc kinh ngạc!
"Tiêu Chiến! Anh!" Vương Nhất Bác không ngờ tới Tiêu Chiến sẽ xuất hiện ở nhà mình, mẹ Vương chỉ nói chuyển nhà, còn muốn cho cậu nhóc một bất ngờ lớn. Vương Nhất Bác không nghĩ tới Tiêu Chiến chính là bất ngờ đó. Cậu nhóc nhìn người trước mắt, vừa cao vừa đẹp trai, đôi mắt phượng còn đang nhìn mình chăm chú, con mẹ nó, đây không phải là Tiêu Chiến thì là ai!
Vương Nhất Bác đứng lên, một bước dài tiến về phía trước ôm chầm lấy khiến Tiêu Chiến cũng lảo đảo suýt không đứng vững.
"Anh! Sao anh lại ở đây?"
Tiêu Chiến bị Vương Nhất Bác ôm đến mức không tỉnh táo, Vương Nhất Bác nhìn Tiêu Chiến đang ngây người, cho rằng anh không nhớ ra mình là ai, thế là liền lập tức lấy ra cái hộp nhỏ từ hộc tủ.
"Anh, anh, anh nhìn này, anh nói nếu như anh không nhận ra em, em chỉ cần đem cái này ra cho anh xem thì anh sẽ nhớ ra. Anh nói em có thể đi tìm anh, thế nhưng mẹ em không cho, mẹ nói em còn nhỏ quá." Vương Nhất Bác cuống quít đưa cái hộp về phía Tiêu Chiến, sợ anh không nhận ra cậu nhóc.
"Nhất Bác, anh làm sao có thể không nhận ra em được cơ chứ, chỉ là không nghĩ tới Nhất Bác của chúng ta đã cao như vậy rồi, lại còn rất đẹp trai, anh trai nhất thời bị em mê hoặc mà thôi.
Tiêu Chiến cúi đầu nhìn cái hộp của bạn nhỏ, chính là vật lúc đi anh đã đưa cho cậu nhóc, bên trong là một hạt quả sơn trà. Tiêu Chiến vẫn nhớ chính mình dẫn Nhất Bác đi hái trộm quả sơn trà, mới khiến mắt cá chân Nhất Bác có vết sẹo, cho nên khi ăn quả sơn trà đầu tiên, Tiêu Chiến đã đem hạt giữ lại.
Thực ra cái hạt kia cũng đã sớm mục nát, nhưng hàng năm mỗi khi đến mùa quả sơn trà, Vương Nhất Bác đều sẽ lưu lại rất nhiều hạt, hạt này hỏng thì thay một hạt khác, cất vào trong hộp, sau đó mỗi ngày đều mong mình mau chóng lớn lên để có thể đi tìm anh Tiêu Chiến.
"Anh nhớ ra em chưa?"
"Anh đương nhiên nhận ra em, bạn nhỏ bây giờ đã lớn lắm rồi nhé."
"Nhất Bác! Nhất Bác! Còn ở đó không? Gọi cái gì mà anh cơ, anh đây đối với chú chưa đủ tốt à?"
Tiếng đồng đội gọi cậu nhóc trong tai nghe rất lớn, Vương Nhất Bác mới nhớ ra mình vẫn còn đang chơi dở ván game.
"Không chơi nữa! Anh của tao đến, tao phải xuống nhà đây!"
"Em biết chúng ta ở đối diện nhà nhau không?"
Hai mắt Tiêu Chiến sáng lên, đem bí mật cậu vừa biết được chia sẻ cho bạn nhỏ.
Đương nhiên là Vương Nhất Bác vô cùng vui vẻ. Vốn được gặp lại anh trai là đã rất đỗi vui mừng, không nghĩ tới cậu nhóc và anh trai lại còn ở đối diện nhau.
"A a a a a a thật sao thật sao? Nhà đối diện là nhà anh thật ư?"
Vương Nhất Bác hưng phấn nhào lên người Tiêu Chiến, giống như khi còn bé dùng đầu cọ cọ vào cằm anh trai.
Tiêu Chiến nhìn bạn nhỏ trong ngực, không tự chủ liền đưa tay sờ đầu cậu nhóc, thật là giống cún con.
***
Tiểu kịch trường:
Anh trai: Cún con nào đó chuyển tới đối diện rồi, cuối tuần này nhất định phải dẫn em ấy đi ăn món ngon.
Cún con nào đó: A a a a a a a a a rốt cuộc cũng được gặp anh trai, sau này không cần chơi cùng cẩu ca nữa.
Cẩu ca: Hừ!
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro