『 Chương 13. Một mẹ Tiêu khó hiểu 』

" Mẹ!"

" Hửm..?"

Tiêu Chiến trước tiên muốn ngửa mặt lên hít một ngụm khí hoà bình trước khi những điều tồi tệ nhất sẽ xảy ra, sau đó liền vô cùng nghiêm túc đặt đôi đũa xuống, đẩy hết thức ăn sang một bên, còn lại đều ở trong lòng tự chấp tay cầu nguyện ngàn vạn lần toàn mạng.

" Mẹ... Mej là lo lắng cho con, con rất hiểu, nhưng mà, tình yêu không thể cưỡng cầu, càng không phải là thứ hữu hình mắt thường đều có nhìn thấy liền muốn đặt vào trong tay mình, con tuy gần ba mươi, nhưng không có nghĩa con đã già, hơn nữa, hiện tại con vẫn có thể sống vui vẻ, không phải sao?? Có thể là nhân duyên của con đến chậm một chút, nhưng mà nó nhất định sẽ đến. Cho nên, con hi vọng mẹ đừng thêm lo lắng, có được không???"

Tốt lắm, mày làm được rồi!!!

Đây là anh từng nhìn thấy một bài post về kinh nghiệm tràn đầy của một bà chị đến cái tuổi tứ tuần, bị sắp xếp cho không biết bao nhiêu là cuộc gặp mặt và luôn luôn thu về những cái cái kết BE và cái vã cho những người làm mai mối, trở thành một con chiến mã không bao giờ ngả bài, không chấp nhận số phận bị sắp đặt, bài viết thu hút sự chú ý khá lớn ở trên weibo.

Anh khe khẽ liếc nhìn mẹ Tiêu một cái, trong lòng hiểu rõ mình chắc suất phần thắng, mắt tròn đảo quanh.

Mẹ Tiêu ngập ngừng một chút, tựa như muốn nói cái gì rồi lại thôi. Bà xoa xoa tay anh, nhưng bên trong đôi mắt lại có điểm phức tạp.

Ba Tiêu và Tiêu Mẫn ở một bên, tạm thời không dám tham cuộc, dù sao đây cũng chỉ là lối sống chung của giới trẻ bây giờ. Thích tự lập, tự do và tự hưởng thụ.

Mẹ Tiêu ngồi im lặng một hồi lâu, sau cùng chỉ đành thở dài, điều bất thường như thế này khiến cho lòng người tràn đầy nghi hoặc.

" Mẹ... Mẹ hãy nói gì đi, có được không, mẹ như vậy đang làm con sợ đó!!"

" Phải..."

Mẹ Tiêu mỉm cười ấm áp, lại tiếp tục nói.

" TAO ĐANG NGHĨ XEM NÊN ĐẬP MÀY NHƯ THẾ NÀO CHO MÀY BIẾT NGHĨ ĐẾN MẸ MÀY MỘT CHÚT, NẾU KHÔNG THÍCH LIỀN NÓI NGAY TỪ ĐẦU, THÌ BÀ ĐÂY CŨNG KHÔNG CẦN PHÍ SỨC ĐI LÀM MẤY CÁI CHUYỆN CẨU HUYẾT NHƯ VẬY , THẬT BẤT HIẾU!!!!"

"..."

"..."

"..."

Mẹ Tiêu bạo phát y hệt như núi lửa ngàn năm chịu hết nổi mà phun trào, tiếng gầm thét kinh khủng đến mức long trời lở đất, tay ngọc liễu yếu đào tơ  một phát nện xuống mặt bàn, nước trong tô canh nóng vì tác động của mặt bàn truyền đến, có chút rung động. Hai người đóng vai quần chúng ăn dưa nào đó vã thật nhiều mồ hôi hột, lấm lét  lo bưng chén cơm khom lưng chạy ra ngoài phòng khách, một bộ dạng rất không có nghĩa khí.

Bị can ở lại, nước mắt lưng tròng, cái gì cũng không làm được, một chút kiên cường đều bay sạch, hồn vía có chút muốn bay ra, thậm chí còn bị giật mình làm cho suýt chút nữa rớt xuống đất.

" Haizz... Mẹ cũng không có phải loại cổ hủ, nhưng bởi vì con quá lạnh nhạt đối với chuyện tình cảm, còn có mỗi lần mẹ nhắc đến, con chỉ ởm ờ còn giả vờ đã có bạn gái trước mặt mẹ. Dù sao, như con nói, tình cảm không thể cưỡng cầu. Được rồi, ăn cơm đi!!"

"..."

Mẹ Tiêu đột nhiên dịu giọng. Thực tế hoàn toàn khác xa so với một đống kịch bản anh đã hình dung trong đầu.

Đây là cái kết gì đây?

Chửi mắng ép buộc đi xem mắt đâu??

Cảnh tượng gà bay chó sủa đâu?

Hay đây chính là nhân cách thứ hai của mẹ Tiêu làm ra?

Bỏ đi. Mẹ Tiêu chính là như vậy. Tính tình vô cùng khó chiều, sớm nắng chiều mưa, thường hay có mấy cái tư duy kì quặc, lại dễ dàng trở mặt đến không cảm thấy hổ thẹn dù chỉ là một chút. Về điểm này, ba Tiêu cũng đành chịu thua, chỉ biết lây lất sống qua ngày bằng tình yêu to bự che mờ lí trí của mình đối với người phụ nữ xinh đẹp ấy.

Vậy nhưng hôm sau, Hồng Liên cũng đến ăn một bữa cơm với loại tư cách cũng đã thay đổi, từ đối tượng xem mắt trở thành một con người bình thường có mối quan hệ bạn bè cơ bản lâu ngày gặp lại.

Chuyện cũ đáng xấu hổ nào đó bất quá cũng không có bị đào bới trở lại, hai người bạn gặp nhau, tươi cười vui vẻ.

Hỏi một chút,  biết được Hồng Liên lớn lên đột nhiên yêu thích tâm linh học, cho nên liền lặn lội đi  Tây Tạng  tìm sư, ròng rã suốt nhiều năm nghiên cứu cùng rèn luyện, còn có bản thân cũng có chút thiên phú, hiện tại bây giờ đã có thể đi làm thầy bói, còn vẽ nhiều loại bùa chú chủ yếu là để giúp đời.

Cô xem xét một chút, giơ ngón tay lên lẩm nhẩm , làm một hồi mấy cái cử chỉ, điệu bộ kì quái, cả nhà Tiêu nhìn một hồi cũng không hiểu cái gì,  bất quá cũng có vui vẻ xem cho mỗi người một quẻ.

Trước khi ra về, cô ngỏ ý muốn nói chút chuyện riêng tư với anh.  Tiêu Chiến tiễn Hồng Liên đi một đoạn, rồi dừng lại, sau đó cô mới chậm rãi nhìn anh.

" Anh Chiến, mạng số của anh rất đặc biệt, kiếp trước kiếp này tuyệt đối có liên quan, hơn nữa, còn có một người luôn luôn tìm kiếm anh trong nhiều kiếp...!!"

" Tìm anh trong nhiều kiếp!!"

" Em chỉ có thể nói, số kiếp đã an bài, sau này đã gặp lại người đó, dù là bộ dạng gì anh cũng nhất định không được sợ hãi, người đó đã phải chịu đau khổ rất nhiều, cho nên không mong muốn hại anh, mà là người đó yêu thương anh đến tâm tư đau trăm vạn lần rồi, người đó nhất định sẽ mang lại nỗi hạnh phúc trọn vẹn nhất cho anh, tin em!!!"

Đến đây cô lại không nói nữa,  ra hiệu cho anh không cần phải tiễn thêm. Trái lại, Tiêu Chiến một mặt mơ mơ hồ hồ, đứng ở đó một lúc lâu rồi mới xoay người trở về nhà.

Hồng Liên đi được một lúc, đến một cái con hẻm nhỏ vắng người, liền nhanh chóng chạy tuốt vào trong, đụng ngõ cụt mới nhìn thấy một người, bộ dạng người nọ tựa vào tường xi măng an tĩnh đến lạ thường.

" Đã xong?"

" Còn hỏi đến tôi, anh tự nhiên cũng biết mà, hừ, chính là cái dạng dọa người này, anh thật là... ban đầu nhờ vã liền nhờ vã, lại đi bắt nạt tôi!"

" Tôi bắt nạt cô? Chỉ là do cô không chịu giúp!"

" Do giúp không công, anh cũng biết tôi theo con đường này, người cha thân yêu của tôi liền trực tiếp đá tôi ra khỏi nhà, cắt đứt liên lạc, không được chu cấp cái gì, cho nên tôi chính là mỗi ngày tìm chút bạc vụn để có miếng cháo cầm hơi a~"

" Tôi không có loại tiền bạc mà con người các cô hay dùng, bất quá, sau này cô có nhắm mắt xuôi tay, tôi cùng Tiêu Chiến sẽ cố gắng đốt thật nhiều vàng bạc âm phủ cho cô!!!"

" Vương! Nhất! Bác!!!!!!!"

Đúng là Vương Nhất Bác đã tìm đến sự giúp đỡ của Hồng Liên, còn rõ ràng sự tình như thế nào, sau này từ từ sẽ rõ. Dù sau thì cô cuối cùng vẫn là làm không công cho người ta mà thôi, một đồng cũng không có.

Sóng yên biển lặng.  Ngày anh rời đi, rốt cuộc cũng đã giải quyết cái vấn đề cũ rích kia, tuy khá bất ngờ, nhưng mà cứ xem như cuộc sống sau này dễ dàng hơn rất nhiều. Nhưng những gì Hồng Liên nói với anh hôm nọ, một chữ cũng không có quên, trở về Bắc Kinh, vẫn còn suy nghĩ. Bất quá, lúc đặt lưng xuống giường trong căn hộ, đã an giấc mất rồi.

...

Ngày đầu tiên đi làm sau một tháng được nghỉ ngơi, Tiêu Chiến mặt mày hứng khởi vô cùng, còn muốn một ngày tràn trề năng lượng tích cực, nhưng ngay tức khắc bị một loại tin tức động trời làm cho sợ hãi.

Báo chí đồng loạt đưa tin về vụ án giết người với thủ pháp vô cùng tàn nhẫn, không chút niệm tình. Điểm đáng nói,  nạn nhân chính là nhân viên thuộc về công ty của Tiêu Chiến. .

Ngô Nhiễm năm nay hai mươi sáu, dáng người cao ráo, khuôn mặt luôn luôn tươi cười, đặc biệt đối đãi với người khác vô cùng tử tế,  nghe nói tháng sau sẽ tổ chức đính hôn với bạn gái, y vốn dĩ cũng có thường hay trao đổi với nhóm của anh, còn bởi vì khả năng giao tiếp cực kì lanh lẹ, cho nên để lại cho nhóm bọn họ hảo cảm rất tốt. Đáng tiếc, tại thời điểm mọi thứ dường như đều diễn ra hết sức tốt đẹp, y lại bị người khác giết chết.

Lúc anh nghe Trương Duệ kể lại, mới biết y bị giết chết tại nhà riêng vào ngày hôm qua, theo như pháp y ban đầu nhận định, y bị tra tấn tàn nhẫn bằng nhiều phương cách, chính là loại đau đớn cho đến chết, vụ án đang được tiến hành điều tra làm rõ.

Đối với những ai đã từng tiếp xúc qua với Ngô Nhiễm, đây rõ ràng là một nỗi mất mát rất lớn, bởi y đã để lại trong kí ức của mỗi người về một chàng thanh niên hoạt bát, tử tế và hiểu chuyện.

Nhưng vận mạng của Tiêu Chiến còn "may mắn" hơn rất nhiều so với những người khác. Anh lại có thể "gặp" lại Ngô Nhiễm.

Thanh niên best "số hưởng" of the year.

Tiêu Chiến : "(눈‸눈)"

________________________

🐷   Tiểu kịch trường:

" Ái Tử Lạp!"

" Bùi Giai Thụy!"

" Ái Tử Lạp!"

" Bùi Giai Thụy!"

" Ái Tử Lạp!"

" Bùi Giai Thụy!"

" Ái Tử Lạp!"

" Bùi Giai Thụy!"

" Cống Sinh Hạ!"

"..."

"..."

" Không cần nhắc đến tên họ Cống chết tiệt kia!!!"

" Em không có!!"

" Vậy ai nhắc đến, hừ!!"

" Là tự hắn nhắc!"

"..."

Cống Sinh Hạ mất mặt tự lột quần ra đội.

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro