『 Chương 7. Suýt chết... 』

Tiếng cười lần thứ hai vang lên bên kia máy, chị Tiêu liền dấy lên tia nghi ngại ngày một lớn, nhưng sau đó hai người duy trì im lặng thám thính tình hình một lúc, tiếng cười trầm thấp khi nãy không còn nữa, tựa như chị vừa nghe nhầm.

Dạo này chị Tiêu có chút căng thẳng với ông sếp khó tính cùng một đợt cãi vả to tiếng với bạn trai thiếu điều đường ai nấy đi. Chị day day thái dương, lên tiếng một phần trấn an một phần trừ khử mối nghi hoặc mơ hồ trong lòng hai người.

" Chị mấy ngày nay tâm tình vốn không tốt, đầu óc phải chịu đựng áp lực lớn, có thể vừa rồi chị lại nhầm lẫn !"

Tiêu Chiến chỉ đợi có thế, liền nhanh chóng thở hắt ra, chăn vốn dĩ đang quấn quanh người, trực tiếp đá văng ra, cơ thể duỗi thẳng ở trên giường êm, cọ tới cọ lui, thoải mái đến muốn chửi tục a~

"Chị à, cẩn thận một chút, không được quá sức !!"

" Hảo ! Dù sao ông sếp "chướng khí" kia sẽ bị thay thế vào tháng tới, còn chuyện tình cảm, thỉnh thoảng không thể tránh được hay cãi nhau, tính khí bốc đồng !"

Hai chị em thân thân thiết thiết nói thật lâu một hồi, anh gửi lời hỏi thăm cha mẹ, hẹn lần sau sẽ gọi điện cho họ, mới tắt máy.

Nhìn số phút phát cuộc gọi trong ứng dụng, anh nhẹ nhàng sờ nhẹ vào màn hình, mỉm cười.

Có gia đình thật tốt. Mỗi khi cảm thấy mệt mỏi hay sợ hãi, quay đầu nhìn lại, liền nhìn thấy gia đình đang mỉm cười với ta. Mặc dù thỉnh thoảng chính gia đình sẽ cùng ta xung khí, tính cách đôi khi chẳng thể hoà hảo, to tiếng với nhau, tức giận đến cùng cực nào đi chăng nữa, nhưng sau tất cả, họ là nguồn cội, gốc rễ, là nơi ta thuộc về.

Tiêu Chiến dần dần nhắm nghiền mắt trên chiếc giường êm, môi khẽ cong lên thỏa mãn. Bên ngoài hiện tại đang có mưa rào, bên trong ánh đèn ngủ phảng phất chút ánh sáng nhạt nhòa.

Mọi việc vẫn bình thường, cuộc sống cũng chỉ là một vòng tuần hoàn lặp đi lặp lại đến vô tận.

Cho đến một ngày...

Tiêu Chiến sắp xếp quần áo, chuẩn bị trở về Trùng Khánh để thăm gia đình. Nhắc đến hai từ gia đình, có chút đau đầu. Mẹ Tiêu sau rất nhiều lần hối thúc chuyện cưới vợ với anh không thành, lần này gọi điện đến, giọng nói không khoan nhượng ngay lập tức vào thẳng vấn đề.

" Nói, con đến tột cùng là vì cái gì.Nói! Lãnh cảm? Thích con trai? Hay... con bị cái kia không được?"

Cái gì mà cái kia không được, căn bản là định mệnh đang đi lạc, còn chưa tới có được không.

Tiêu Chiến vò vò tóc, nhăn nhăn mi khẽ làm nũng.

" Người đẹp, mẹ không thể nghĩ con cái kia...ai dà, thôi bỏ đi, mẹ cứ thong thả, con một vài năm nữa liền hẹn hò, mẹ đừng lo!"

" Vài năm? Nói không lo liền có thể không lo? Còn nữa, con nay lông mọc đủ, liền bay đi, không muốn về nhà mặc kệ hai mạng già này sống chết có phải không, đi rồi không nhìn thấy hình dạng!"

" Được, được, con sẽ cố gắng sắp xếp, mẹ đi đắp mặt nạ đi a~!"

Và bây giờ, Tiêu- mọc đủ lông, mặc kệ hai mạng già sống chết - Chiến hí hoáy sắp xếp hành lý, vừa xếp gọn mấy cái underwear vừa không khỏi uất ức, lẩm bẩm một mình.

" Con chưa từng có suy nghĩ bất hiếu như vậy ~"

Buổi tối trước ngày khởi hành, Tiêu Chiến ủ rủ ôm thùng mì rỗng, nước mắt rưng rưng. Cao hứng muốn ăn một gói mì.

Hức, tôi thật sự rất muốn ăn một gói mì chua cay!!!

Kì thực, Tiêu Chiến chính là con nghiện mì gói, chỉ cần nhìn thấy quán mì ở đâu, anh liền trao thân gửi phận chỗ đó, ăn xong quẹt mỏ, đều là bộ dạng rất hạnh phúc. Mì ăn liền càng không phải ngoại lệ, mỗi lần đi siêu thị, "con nghiện" Chiến Chiến sẽ đẩy xe đẩy thẳng đến quầy mì gói, tay nhanh hơn não bốc liên tục những gói mì có hình ảnh vô cùng bắt mắt, bộ dạng có chút đáng sợ. Cho nên, đêm nay nhìn thấy thùng mì rỗng, cảm giác thực tội lỗi với chính mình.

Anh đi đi lại lại ở giữa nhà, rối rối rắm rắm suy nghĩ có nên đi mua hay không, vì dù sao bây giờ cũng đã muộn, mà khu chung cư này về đêm đều có chút đáng sợ, những lần tan làm về muộn, anh đều phải nuốt nước miếng mà về.

Nhưng mà...nhưng mà... Nếu không ăn mì, đêm nay nhất định ngủ không ngon.

Cuối cùng, Tiêu Chiến với chiếc áo hoodie màu kem tươi, cùng quần đùi kaki màu nâu nhạt, nụ cười tươi roi rói cùng ôm một thùng mì ăn liền siêu ngon,tạo thành bộ dạng vô cùng đáng yêu. Anh vừa đi vừa hát, cảm thán cửa hàng tiện lợi sinh ra là phải dành cho những người như mình.

Hôm nay trăng thanh gió mát, cảm hứng phun tào, muốn hát. Nhớ bài nào hát bài đó, từ cửa hàng tiện lợi trở về khu chung cư, anh đã hát hơn chục bài. Đi một mình trên con đường rộng lớn, tiếng dép lào xào xào trên mặt đất, tiếng chó sủa inh ỏi, thỉnh thoảng có những cơn gió nhẹ nhàng thổi đến khiến một vài chiếc lá trên đường bay ra xa, chiếc bóng của anh theo ánh đèn đường đổ dài trên mặt đất lạnh lẽo, tiếng hát khi nỉ non khi rên rĩ, khi cao quá mức, lúc lại trầm thấp đến rợn người.Xem ra, hát một mình, sẽ không có ai chê mình hát dở tệ.

Về đến dưới cổng của khu chung cư, Tiêu Chiến cũng vừa hát đến bài Tiếu ngạo giang hồ, bác bảo vệ đang xoa xoa đầu con chó nhỏ, nó là một con chó mực, toàn thân hình màu lông đều là màu đen, bác bảo vệ họ Hàn nhặt nó ở đâu đó rồi mang về đây nuôi nấng, xem như là cùng nó bầu bạn. Bác Hàn bật cười nhìn anh hát sai tông đến là vui vẻ, duy chỉ có con chó nhỏ là bày ra bộ dạng chịu không nổi, cố né tránh bàn tay anh làm loạn trên đầu mình, đuôi ngắn cụp xuống, nó ư ư đáng yêu chạy trốn xuống gầm bàn.

Tiêu Chiến lông mày giật giật, bàn tay vàng ngọc bị ghét bỏ trơ trơ giữa không trung. Sau đó, anh giơ nắm đấm hướng về cái mông nhỏ lắm lông mềm mại đang cố gắng nhích nhích vào sâu bên trong.

" Cún con, ngươi có giỏi thì cút ra đây. Bình thường đem đồ ăn ngon cho ngươi ăn, còn hằng ngày xoa đầu ngươi, hôm nay lại dám ghét bỏ ta, ngươi chê ta hát dở, bộ dạng bán sống bán chết đến như vậy, âm nhạc là món ăn tinh thần, ngươi nhất định phải dựa trên tinh thần vui là chính, ta hát cho ngươi nghe, ngươi vui mừng còn không kịp, ngươi rõ chưa?!"

Bác Hàn ý cười càng thêm đậm, cảm thấy người và chó nói chuyện, thành một dạng thú vị, một bên nghe không thèm hiểu, cũng không thể trả lời, một bên nói rất nhiều, biết chó không thể trả lời, vẫn muốn giáo huấn một chút.

Ông ngồi tựa vào ghế nhựa, nhìn thấy thùng mì ăn liền của anh, liền nói.

" Ăn nhiều mì ăn liền sẽ không tốt, người trẻ các cậu độc thân càng thích ăn hơn, kia lại còn là vị siêu cay..."

" Cháu là người Trùng Khánh!!"

" Chẳng trách!!"

Nói chuyện một hồi, Tiêu Chiến mỉm cười chào tạm biệt bác Hàn, lúc chuẩn bị rời đi, còn "quân tử trả thù" nhanh chóng phi đến đánh yêu lên chiếc mông lép nhiều lông ấy, khiến nó giật mình la lên, vô cùng đáng thương.

Anh đáp lại, nhại theo âm thanh của chó con.

" Gâu gâu gâu...gầu gâu..gâu gấu..gây gâu"

Bác Hồng hơi đau đầu, choáng váng cảm thấy người trẻ bây giờ vì áp lực cuộc sống, đều dễ dàng bị tổn thương tinh thần, tính cách trở nên kì quặc.

Anh ôm thùng mì như một đứa nhỏ vui vẻ nhận được đồ ăn ngon, nhất nút số tầng của thang máy.

Lúc này, thang máy bắt đầu di chuyển, theo điều lệnh, di chuyển đều đều từ tầng một, hai, ba cho tới tầng mười hai, thang máy ở đây sẽ không có số bốn hay số mười bốn, vì theo dân gian, bốn chính là tứ, cũng là số tử, một con số xui xẻo.

Thang máy vẫn chạy lên ngon ơ, Tiêu Chiến vẫn còn thèm hát, thậm chí còn cố gắng lên một note cao. Đột nhiên lúc này anh cảm thấy vô cùng bất thường, tốc độ của thang máy rất nhanh, từ tầng mười hai đến tầng mười lăm, rõ ràng bình thường sẽ đến rất nhanh, một tiếng ting và cửa thang máy sẽ mở ra. Hôm nay lại không hiểu nổi, sao lại lâu như vậy. Sau đó, anh hoang mang nhìn lên bảng điện tử hiển thị con số, mũi tên đang hướng xuống tầng số sáu!!

Không phải là thang máy bị hỏng rồi đi.

Anh cố gắng nhấn nhấn, đều vô hiệu. Thang máy tiếp tục nhấp nháy đèn, bắt đầu lên trên tầng mười một.

Anh hơi run rẩy ôm chặt lấy thùng mì, sợi sệt đứng lùi về một góc, điện thoại cũng không có mang theo, trên người chỉ còn lại mấy đồng.

Trong không gian kín, chỉ có một mình, người ta sẽ dần dần trở nên vô cùng hỗn loạn, cảm giác sợ hãi như thể mình sẽ mắc kẹt ở đây vĩnh viễn.

Anh nhìn con số nhảy liên tục, thang máy từ nãy đến giờ đều lên xuống khắp hết các tầng, không có dấu hiệu dừng lại, ánh sáng trắng bên trong giờ đây trở nên vô cùng quỷ dị. Trong tình trạng tâm lý căng thẳng như thế này, Tiêu Chiến dần cảm thấy xung quanh như sương mù mờ mờ đến khó chịu, toàn thân căng cứng ở trong góc càng lúc càng nép cơ thể vào bên trong đến chật cứng, anh không phải cố ý như vậy. Cứ như có thứ gì đó đang cố lấn vào trong, suy nghĩ nực cười một chút, tựa như không khí ở trong này biến thành dạng rắn, hơi dẻo đang tràn ra, xâm chiếm không gian nhỏ, khí lạnh tràn lan.

Anh rất muốn gào thét, nhưng lại không có nổi khí lực, bị chèn ép quá độ, cảm thấy phổi hô hấp không thông, thậm chí, có cảm tưởng như không khí đang dần bị rút cạn.

Anh khó khăn thở gấp, hai mắt đã trở nên ướt nhẹp, hai hàng nước mắt đều chảy xuống, rơi ngay trên thùng mì ở trong lòng. Anh kì thực rất sợ hãi, đầu óc chẳng có gì khác ngoài muốn kêu cứu, muốn thoát khỏi chỗ kì quái này, nhưng lại cảm thấy bên trong và bên ngoài thang máy hệt như hai thế giới riêng biệt, một bên tĩnh lặng, một bên hỗn loạn.

Tiêu Chiến mấp máy môi, mắt cố gắng ngửa cổ hướng lên trên để nước mắt mau mau chảy đi, làm dịu cảm giác ướt át quanh mắt. Đột nhiên, đôi mắt anh mở lớn, nước mắt như cuộc trào, đổ ra. Đôi đồng tử giản nở vì bị dọa đến hồn muốn bay đi, môi mím chặt.

Phía trên của thang máy thường được thiết kế mặt gương, rọi trực tiếp người trong thay máy.

Xung quanh rõ ràng không có ai, nhưng hình ảnh phản chiếu trong gương quá đỗi rợn người. Anh đang bị một đám quỷ chen chúc, đứng chung một thang máy, bọn họ im lặng đứng thẳng người bất động hướng người về phía cửa thang máy. Một vài người bị tróc một mảng da đầu, máu đỏ tràn lan, da dẻ tái nhợt, xung quanh có chút sâu dòi vây quanh. Người khác đầu bị cán nát hơn phân nửa, tóc tai ở phần đầu nguyên vẹn kia đều loe ngoe như cọng rơm, quần áo rách rưới vô cùng. Ba người đang vây xung quanh anh, người mất hai tay, người không có đầu, người thì đang cầm trong tay đôi mắt đã bị móc ra, nâng lên thả xuống trong lòng bàn tay như thảy đồng xu. Còn những người khác nữa, đã là ma quỷ, khẳng định, bộ dạng thảm không nỡ nhìn.

Tiêu Chiến kinh hãi đến cực điểm. Thang máy vẫn tiếp tục đi lên đi xuống loạn xạ. Đồng hồ điểm 0 giờ, thang máy càng loạn.

Mỗi một giây trôi qua, anh đều cảm thấy khó thở thêm một chút. Mắt đờ đẫn đến mệt mỏi, sự sợ hãi lại khiến tim anh đập liên hồi.

Ba, mẹ, chị hai! Con xong đời rồi!

Tình thế căng thẳng, đèn chớp tắt kịch liệt, rồi tắt hẳn. Không gian tối om như mực. Anh chứng kiến một màn, liền ngất xỉu.

Đèn lại một lần nữa sáng lên. Tiêu Chiến gục vào lòng của người khác, không phải trượt ngã xuống sàn.


Thang máy bắt đầu di chuyển đúng theo trình tự. Không còn làm loạn như ban nãy, hình ảnh phản chiếu trên gương giờ chỉ còn có hai người, âm khí dày đặc đều biến mất.

Bọn ma quỷ lúc nãy cùng với anh ở trong thang máy giờ đây đang ấm ức ở ngoài nghĩa địa. Bọn họ khẳng định cũng chỉ vì quá nôn nóng, sau đó, liền có người hung dữ lại pháp lực vô cùng mạnh, một đường ném bọn họ đến đây như ném những túi rác.

" Tôi đã nói muốn lên tầng mười, tôi muốn về nhà một chút!"

" Bộ chỉ có một mình cô có nhà chắc, tôi muốn xuống tầng sáu, xem bố mẹ tôi sống có tốt không!"

" Hai cái đứa này, lão già rồi, lão muốn lên lầu hai mươi, trở về thăm con cháu, lại xem, hỗn loạn như vậy "

" Tôi chính là muốn lên tầng hai mươi ba, nhìn vợ con một lát"

" Tôi đã nói mỗi người lần lượt, các người lại tranh giành nhau, còn quên mất có người sống ở trong thang máy, suýt chút nữa, cậu ta đã ở đây rồi"

" Tôi nói, tôi nhấn lầu sáu, lão Tam nhấn lầu mười lăm, lão Đệ nhấn tầng hai mươi chín, cụ Miên nhấn tầng hai mươi ba, mấy người khác cũng nhấn tầng ba, tầng bảy, thử nói, thang máy nhảy lên nhảy xuống liên tục nhanh như tốc độ của tôi "quay tay" khi còn sống vậy, nói xem, chẳng trách bây giờ phải ở đây"

Một đám rầu rĩ ngồi trên mấy nấm mộ, phiền não mắng chửi hắn vô sỉ.

Lại nói, kì thực những vong hồn vốn dĩ đa phần ban đầu không phải là người ở khu chung cư. Bọn họ rất lâu trước kia sinh sống tại nông thôn có rất ít hộ dân, nhưng cảnh núi non hùng vĩ bao la lại bạt ngàn, sau này chính quyền có kế hoạch giải thể, nâng cấp và sử dụng đất đai nông thôn nhằm mục đích kinh tế và du lịch. Mỗi hộ dân đều được đền bù số tiền lớn, giá cả đều phụ thuộc vào số lượng tài sản, thậm chí là một chậu cây cảnh. Lúc này, mọi người kháo nhau cùng thuê chung cư ở thành thị mà sinh sống, họ cũng mang tổ tiên và người thân đã mất đi theo. Cho nên bọn họ chính là thường hay rông ruổi xung quanh khu chung cư, hi vọng duy nhất là có thể được nhìn thấy người thân.

( thanh niên phả ra hơi thở của một cẩu độc thân tịch mịch)






Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro