C16

"Tại sao vẫn chưa tìm ra? Tôi nuôi các người có phải quá tốn gạo không?" Jeon Jungkook rống giận.

Hắn chắc chắn Lisa vẫn còn ở trong thành phố này. Hắn cũng đã cho người kiểm soát sân bay, và hải cảng, dù có muốn bọn chúng cũng không thể thoát được!

Vậy mà đã nhiều giờ trôi qua rồi, vẫn không tìm ra tăm hơi bọn chúng!

"Bọn thuộc hạ thật sự đã lục tung hết mọi ngỏ ngách trong thành phố này rồi, nhưng vẫn không tìm ra được!" Tên thuộc hạ báo cáo.

"Bọn cảnh sát nơi đây có làm khó dễ gì không?" Jeon Jungkook vẫn giữ một giọng trầm thấp đến đáng sợ, có điều đã không nghe ra sự tức giận như khi nãy nữa.

"Bọn họ không gây khó dễ, nhưng thái độ vẫn là không chịu phối hợp cho lắm!"

"Nối máy cho thị trưởng thành phố!"

"Vâng!" Thư kí đứng bên cạnh lập tức bấm số máy, rất nhanh, đầu dây bên kia đã có người nghe máy.

"Jeon... Jeon tổng. Có chuyện gì không ạ?" Tên thị trưởng rất bất ngờ với cuộc gọi này. Ông ta đã được biết Jeon Jungkook đến nơi đây hưởng tuần trăng mật, nhưng không ngờ còn gọi điện cho ông ta.

"Tin tức của ông tốt quá nhỉ? Người của tôi gây náo loạn thành phố mà ông cũng không biết?"

"Náo...Náo loạn? Tôi thật xin lỗi, là sơ suất của tôi!" Thị trưởng ngay lập tức xanh mặt. Chắc chắn hắn ta gọi là vì ông không phối hợp với hắn. Khoan nói tới việc giúp hắn, thân là thị trưởng mà thành phố của mình bị xáo trộn vẫn không hay tin gì thì đúng là thất trách!

"Lệnh cho người của ông phối hợp với tôi! Ban lệnh cho lục soát nhà dân!" Jeon Jungkook thấp giọng ra lệnh.

"Vâng vâng... Tôi sẽ làm ngay đây!"

"Các người đi tìm một lần nữa, bất cứ nhà nào cũng không được bỏ qua!"

"Rõ!"

Không phải dễ dàng mà lão thị trưởng chịu giúp đỡ, bọn người này phải được lợi thì mới mau tay mau chân.

Thành phố này được Jeon thị đầu tư không ít, nó có thể trở thành một khu du lịch bậc nhất như thế này đều là do được hắn để mắt tới! Ông ta là thị trưởng, lấy một chút lợi nhuận làm của riêng cũng không có gì lạ, là hắn ta cho phép!

Tên chủ mưu vụ việc lần này không phải người bình thường, thân phận chắc cũng không thua hắn, nếu vậy có thể là đối thủ làm ăn.

Lúc sáng hắn đã cho người điều tra vụ việc của Lisa ở bãi biển, nhưng hoàn toàn vẫn chưa có tin tức gì thì Lisa xảy ra chuyện, hai việc này chắc chắn có liên quan đến nhau. Không thể nào là trùng hợp được!

"Đưa máy cho tôi!" Jeon Jungkook bỗng quay sang nói với thư kí. Sau đó lại bấm nhanh một dãy số.

"Taehyung! Gửi vài người đáng tin cậy cùng vũ khí qua đây!"

Taehyung lúc này đang trong phòng làm việc của Jennie, Jeon Jungkook luôn làm việc cẩn trọng và có quy tắc, lần này phải là chuyện gấp rút hắn mới nhờ vả như thế:

"Được!"

Đôi mắt Jeon Jungkook hiện ra tia khát máu, sau đó lại chuyển thành ôn nhu....

Bảo bối... Anh nhất định không để em xảy ra chuyện gì. Chờ anh!

- ---------------------

Đây là đâu? Tối quá! Cô là bị bịt mắt lại?

Muốn ngay lập tức ngồi dậy nhưng lại phát hiện mình đang bị trói, miệng cũng bị bịt kín, không thể kêu cứu được!

Sợ quá! Làm sao đây? Không nhìn thấy gì hết, lại không nhúc nhích được. Kook! Anh đang ở đâu?

Lisa hoảng sợ, sống mũi cay cay, nước mắt cứ vậy mà chảy ra..

"Tỉnh rồi à? Khóc cái gì?" Một giọng đàn ông khàn khàn cất lên khiến Lisa giật thót, tuy nhiên cũng không còn khóc nữa, đang cố nghe xem nơi đây là đâu.

"Con nhỏ này nhìn ngon quá mày!" Hắn lại nói tiếp, theo sau đó còn có tiếng cười nham nhở.

Lisa cả kinh, cô biết hắn nói thế là có ý gì, thật kinh tởm!

Cô hoảng loạn muốn vùng vẫy thoát ra, nhưng dây trói siết chặt, cô không thể thoát được.

Hai tên này lại nhìn cô bằng ánh mắt thèm khát, lúc nãy tên kia đưa cô ta đến đây họ đã biết cô ta là một đại mỹ nhân rồi, thân hình cũng rất tuyệt!

"Sờ vài cái chắc không sao đâu! He he..."

"Tao cũng muốn sờ thử! Lão đại hình như muốn bắt cô ta để trả thù mà, cho nên nhiều khi còn cám ơn chúng ta đấy chứ!"

"Đừng sợ! Rất nhanh em sẽ được thoải mái..." Tiếng nói ngày càng gần hơn, Lisa dường như sắp ngạt thở vì sợ hãi, cả người liền run rẩy như con thú nhỏ.

'Đoàng'

"Á... Đừng... Đừng giết chúng tôi!" Bọn họ hoảng loạn la lên, run như cầy sấy, viên đạn bắn rất chuẩn, sượt qua ngang tai, là cố ý muốn bọn họ sợ hãi.

Người nam nhân vẻ mặt vô cùng tức giận, cơ hồ khẩu súng trên tay cũng sắp bị bóp nát:

"Muốn phát dục? Hửm?" Park Jimin cất giọng trầm thấp, thật sự hiện giờ trong mắt hai người kia hắn như một con quỷ dữ, có thể mất kiểm soát bất cứ lúc nào!

"Không... Không... lão đại tha mạng!"

"Ai cho phép các người gọi tôi là lão đại? Các người chưa đủ tư cách để dưới trướng tôi đâu!"

"Vâng vâng, ngài tha mạng, chúng tôi không cố ý!"

Park Jimin nhìn hai người trước mặt, không kiềm chế được mà đưa súng lên.

"Đừng... Đừng..." Bọn họ sợ hãi muốn chạy trốn, lại bị vệ sĩ của hắn giữ chặt lại.

Park Jimin chuẩn bị bóp cò, nhưng nghĩ gì đó liền ra lệnh:

"Đem bọn chúng ra ngoài giải quyết đi!" Nếu xử tại chỗ này, cô gái nhỏ kia sẽ sợ đến phát ngất mất!

Sau khi nơi này lại trở về một mảng yên tỉnh, hắn mới quay người về phía Lisa nói nhỏ nhẹ:

"Không sao rồi!" Park Jimin tiến đến chỗ Lisa, lại nhẹ nhàng đỡ cô ngồi dậy, ánh mắt có phần ôn nhu.

"Ưm...Ưm" Lisa kích động muốn nói chuyện, anh ta có vẻ là người tốt, lúc nãy còn cứu cô!

"Muốn nói chuyện?"

Hỏi thừa!

Park Jimin giữ nhẹ cằm cô, đưa tay xé miếng băng keo trên miệng...

"Anh đến cứu tôi sao?" Lisa vội vàng hỏi. Câu hỏi ngây thơ đến mức khiến người trầm ổn như hắn cũng phải bật cười thành tiếng.

"Haa ha... Cứu em? Em không nghe bọn kia nói gì sao? Chúng coi tôi là lão đại!"

Tim Lisa đập liên hồi gấp gáp, nguy rồi, ai có thể cứu cô đây? Jeon Jungkook...

"Tại sao... anh lại bắt tôi? Anh muốn gì? Gia đình tôi... đều có thể đáp ứng anh!" Lisa e dè mở miệng hỏi.

Park Jimin đưa ngón tay vuốt nhẹ khuôn mặt của Lisa, ánh mắt lại hiện lên tia kì lạ.

Cô là người đầu tiên mà hắn muốn gần gũi như thế. Từ nhỏ hắn đã sống khép kín, không muốn thân cận quá với người khác, luôn giữ một vẻ lạnh lùng.

Đặc biệt hắn rất ghét chạm vào người khác, lại càng ghét người khác chạm vào mình, có thể nói là chứng bệnh ở sạch quá mức! Cứ chạm vào ai là hắn lại ghê tởm, có lúc phải nôn ra.

Mấy năm trước, hắn đã gặp một biến cố, và người giúp hắn thoát khỏi biến cố đó lại lại Park Chaeyoung! Đó chỉ là một lần tình cờ, cô ta còn không nghĩ là mình giúp được hắn, nhưng có ơn phải nhớ, đó là cách sống của hắn.

Tuy nhiên, khi hắn muốn trả ơn, Park Chaeyoung lại tỏ ý khinh thường, không muốn nhận bởi vì ả ta chưa biết thân phận thật sự của hắn, dính líu nhiều cũng chả cho cô ta lợi ích gì. Park Jimin cũng không có thiện cảm với cô ta, biết rõ cô ta là người có tâm cơ, nhưng cái ơn này hắn vẫn muốn trả!

Nào ngờ, hôm đó lại thấy được đoạn clip kia, thật sự rất tức giận! Dù là cô ta không có ơn với hắn đi nữa thì làm vậy cũng là quá tàn ác!

Cho người bí mật điều tra mới biết đó điều là do Jeon Jungkook gây nên, là vì Lisa nên mới thế! Lúc đó, hắn ngay lập tức muốn họ trả giá, đương nhiên không phải bằng cách ác độc như Jeon Jungkook!

Tuần trăng mật này đúng là cơ hội tốt! Nào ngờ khi Lisa ngã vào người hắn, hắn lại không có bài xích! Nhìn thấy khuôn mặt nhỏ nhắn kia, hắn lại nhớ đến chuyện của Park Chaeyoung, có chút tức giận. Nhưng kì lạ, hắn không thể ngăn mình chạm vào cô được, chạm vào cô ấy cơ hồ còn có cảm giác ấm áp lạ thường, điều này quá kì lạ, hắn còn không tin nổi nên lực đạo có chút mạnh, làm cô đau.

Lại thấy cô đúng là một người nhút nhát quá, bộ dáng chạy đi như một con thú nhỏ, thật sự rất đáng yêu! Cảm xúc lại có một tia dao động rồi....

Với cô, hắn không muốn che giấu điều gì cả:

"Ban đầu, Tôi theo dõi em, bắt em, là vì muốn hãm hại em, khiến Jeon Jungkook đau khổ. Nhưng bây giờ tôi phát hiện, làm vậy tôi cũng đau khổ!"

Chuyện gì vậy? Cô không hiểu lắm!

Dường như biết rằng Lisa vẫn chưa hiểu ý mình, Park Jimin lắc đầu cười nhẹ, trong mắt chỉ toàn ôn nhu:

"Hiện tại tôi đã đổi ý rồi! Tôi muốn em là của riêng tôi!"

Lisa sợ hãi, vội lắc đầu nguầy nguậy:

"Không được đâu! Tôi đã có chồng rồi!"

"Tôi không quan tâm!"

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro