i. 天若有情天亦老
♡⁺. ༶ ⋆˙⊹𝐘𝐀𝐍 𝐇𝐀𝐎 𝐗𝐈𝐀𝐍𝐆'𝐒 𝐁𝐈𝐑𝐓𝐇𝐃𝐀𝐘 𝐆𝐈𝐅𝐓. ༶ ⋆˙⊹⁺♡
Hạo Tường sinh thần vui vẻ.
浩翔生日快乐。
☏ (người) Diệu Văn gọi Hạo Tường là "dấu yêu"
☏ (tôi) Hạo Tường gọi Diệu Văn là "yêu dấu"
─── ・ 。゚☆: *.☽ .* :☆゚.───
- ̥۪͙۪˚┊❛ 𝑭𝒂𝒍𝒍𝒆𝒏 𝒔𝒕𝒂𝒓𝒔 𝒘𝒆𝒓𝒆 𝒂𝒍𝒍 𝒎𝒚 𝒎𝒆𝒎𝒐𝒓𝒊𝒆𝒔 ❜┊˚ ̥۪͙۪◌
- ̥۪͙۪˚┊❛ 越发模糊的后背想接住破碎的泡影 ❜ ┊˚ ̥۪͙۪◌
◌✩。°𝄞No Complaints𝄞°。✩
╰┈➤ ❝Những vì sao rơi là toàn bộ ký ức của tôi,
Bóng lưng ngày càng dần mờ nhạt, vươn tay muốn với lấy những mảnh vỡ nát vụn❜❜
bản dịch lời trên được thực hiện bởi mình.
↶*ೃ✧˚. ❃ ↷ ˊ-
màn đêm tĩnh mịch mà nghẹn ngào, bi thương quá đỗi
Nắng rơi bên thềm cửa nơi ta cư ngụ, cái hang tăm tối chẳng bao giờ được chiếu vào, tôi và người ôm lấy nhau, nỉ non những lời an ủi rỗng tuếch mà ai cũng hiểu nó vốn dĩ chẳng thể làm bất kì thứ gì tốt đẹp hơn một chút. Nhưng chưa ngày nào mà đôi ta không nói. Bởi lẽ, khi tôi và người cất lên những câu từ âu yếm, trao nhau những cái ôm ấm nóng, và cả những nụ hôn nồng nàn giúp đôi ta quên đi sự tàn khốc của trần thế, sự hiểm hoặc được ngụy tạo dưới vẻ ngoài mật ngọt. Và chỉ lúc ấy, ta mới có thể nghe được giọng nói của nhau thay vì những thanh âm hỗn loạn trong tâm trí.
Mỗi lần như thế, đôi ta chỉ có thể cùng nhau trốn vào màn đêm hiu quạnh, vụng về giúp nhau chữa lành những vết thương đương mưng mủ, những vết thương chỉ đang chực chờ ngày nó vỡ tan tác. Nhưng cả tôi và người, đều là những con người chẳng biết băng bó, lại càng không biết níu lấy tay ai đó cầu xin được cứu rỗi. Cả tôi và người, đều chỉ là những con người đương tồn tại, đương song hành với linh hồn vụn vỡ của chính mình.
Mỗi đêm, tôi và người đều chẳng kìm được mà bật khóc nức nở. Đôi lúc, những giọt lệ dường như đã khánh kiệt, lúc ấy tôi và người chỉ biết tự dằn xé, tự gặm nhắm khiến tâm can lại ngày càng héo mòn, tàn úa. Những lúc ấy người sẽ cấu chặt vào eo tôi, hay để lại trên xương quai xanh những vết cắn rướm máu, thì thầm bên tai tôi những lời thở than,
"Sao đời tệ bạc với đôi mình quá, anh ơi?"
Tôi không bao giờ trả lời.
Sẽ không bao giờ có lời đáp lại trong đêm tối vĩnh hằng.
**•̩̩͙✩•̩̩͙**
mộng tàn, tình tan
bóng hình người cũng rời khỏi chốn nhân gian
Người ngồi xem lại những cuộn băng ghi hình cũ kĩ, đã phủ bụi tự bao giờ trong ngăn kéo tủ cạnh giường. Bản tình ca chính tay đôi ta viết nên giờ đây chỉ còn nghe được tiếng "rè...rè..." từ chiếc tivi cũ kĩ, tôi chỉ có thể nghe loáng thoáng tiếng hát của người, thanh âm trong trẻo ấy vẫn luôn làm người nghe cảm thấy như đương ngây ngất trên dải mây tơ bồng bềnh giữa sắc trời chạng vạng.
Đôi mắt người ngập ngụa những mảng màu u tối dẫu rằng đoạn video được chiếu lại trên màn hình chiếc tivi đều là những khung cảnh mà tôi và người cười đùa bên nhau, ngượng ngùng trao nhau những cái nắm tay, vai chạm vai khẽ khàng. Người lẩm bẩm lặp đi lặp lại mãi một câu hỏi vốn dĩ chẳng cần có bất kì câu trả lời nào,
"Sao tôi cười nổi đâ-..., hỡi d-...ơi?"
Tai tôi ù đi, chẳng nghe được trọn vẹn câu của người.
Giờ đã điểm, thời gian của tôi đã hết. Tôi chỉ có thể vùng vẫy gắng gượng vươn tay với lấy những mảnh vỡ của bóng dáng người, rồi thét gào, những vệt hy vọng cuối cùng cứ thế dần dà lụi tàn và tắt hẳn. Không để lại gì, chẳng còn chút gì ở lại ngoài một khoảng trống bốn bề đều tăm tối. Những linh hồn nghiệt ngã lang bạt nơi đây thì thầm với tôi, những lời nguyền rủa oán than, những tiếng cười điên dại, và những lời khinh miệt tình yêu của tôi và người.
"Ngươi nghĩ gì vậy, Nghiêm Hạo Tường? Ngươi nghĩ rằng bản thân ngươi còn hy vọng để gặp lại anh ta à?"
"Ngươi và cả Lưu Diệu Văn, đều là những thằng gay thật tởm lợm"
Tôi đã từng nghĩ, chỉ cần tôi và người vẫn còn cùng chung nhịp đập, vẫn còn trao nhau những đoạn tình cảm ngọt ngào, rồi cứ thế an ổn bên nhau đến ngày cái chết tìm tới thì cuộc tình ta sẽ không đớn đau, tàn tạ đến thế . Nhưng đời không thiện lương như những gì đôi ta hằng tưởng, người ạ. Nó đay nghiến, đày đọa tôi và người đủ đường, tôi bị nó đẩy xuống cõi chết, người bị nó đày xuống vũng lầy đen ngòm, người chẳng hay mà cứ thể vùng vẫy rồi lún sâu vào nó mà không thể thoát ra. Tôi một kiếp phù sinh dở dang, người một linh hồn mục nát, con tim thì vỡ thành nhiều mảnh miên viễn không được hàn gắn lại.
Cả tôi và người đều tựa như một nàng tiên cá, tưởng rằng giọng hát có thể đổi lấy được một chuyện tình trọn vẹn. Nhưng tiếc rằng, ngay cả khi ta và người đánh đổi đi sự nghiệp thần tượng của chính mình, thứ hai người có chỉ là một cuộc tình dở dang, nát vụn. Như cách nàng tiên cá ôm niềm đau trở thành bọt biển, tôi hóa về tro bụi rồi tan biến vào thinh không, người thì ôm mối tình không thành tự gặm nhắm lấy linh hồn.
Đôi ta đều là vì tình mà sở khốn,
vì tình mắc kẹt trong bản tình ca thê lương triền miên không lối thoát,
vì tình mà cứ thế chuệch choạng lang thang giữa đêm tối biền biệt.
『 "Sao tôi cười nổi đây,
Khi anh đã hóa về cát bụi
Hỡi dấu yêu của tôi ơi?" 』
**•̩̩͙✩•̩̩͙**
Hồi ức rơi lả tả
như chim trời vội vã.
Cuối cùng, người cũng dần thối rữa giữa đêm đen, nhựa sống người bị rút cạn từ từ, rồi vào một ngày trời vẫn u uẩn đen ngòm như bao ngày khác, một chút luồng sinh khí một chút cũng không còn. Người đi theo tôi vào cõi chết, tìm đến chốn tao loạn mà tôi đã đứng đợi người suốt thập kỉ dài đằng đẵng không một lời thở than, hay một câu oán thán nào.
"Diệu Văn, đáng lẽ ra em không nên xuống đây với anh sớm thế này."
Tôi chưa từng hy vọng người sẽ xuống đây với tôi sớm như thế. Từ lúc bị nhấn chìm xuống đáy vực, tôi chỉ luôn mong cầu rằng người ở trên kia có thể sống được ít nhất vài phút giây bình an. Và tôi biết, người hiểu được nguyện vọng của tôi.
"Hạo Tường à, anh hiểu rằng em không thể sống thiếu anh dẫu chỉ là một phút, huống chi, em đã phải ôm những nhớ nhung hoài về anh mòn mỏi suốt cả thập kỉ."
"Với cả, ở chốn nhân gian hoang tàn đó, vốn dĩ không có nơi nào sẵn sàng dung chứa em."
Và tôi cũng biết, người hiểu rằng đó là chuyện không thể. Người áp đôi tay người lên má tôi, dịu dàng, nâng niu cứ như thể chỉ cần người mạnh bạo hơn một chút, tôi sẽ vỡ ra hàng trăm mảnh. Những giọt phủ ấm trượt xuống tay người, người dịu dàng khẽ ôm lấy tôi vỗ về. Nhưng đồng thời, những giọt lệ của người cũng rơi ướt đẫm cả mảng áo bên vai tôi.
Từ khi tôi ra đi, người chưa bao giờ có thể sống trong yên bình. Đời và cả miệng đời sẽ chẳng cho người có bất kì phút giây nào được yên bình an lạc, người chỉ có thể mặc cho bản thân người rơi xuống sâu vào vũng bùn lầy nhơ nhuốc, rơi vào những huyễn tưởng đang dần ăn mòn cả tâm trí người.
Biết bao lần, tôi trông thấy người từng phải vật lộn với chính mình, và vật lộn với cả những tiếng chửi rủa của đời. Người cứ mải mê chìm đắm trong những mộng tưởng yên ả về một bản tình ca da diết diễm tình, rồi lại bật dậy mỗi lúc chiếc đồng hồ ố bẩn treo trên tường điểm năm giờ rưỡi sáng*. Những lúc ấy, người sẽ bước đến trước di ảnh của tôi mà thủ thỉ mấy lời tống biệt thấm đượm nỗi bi ai - bản điếu văn mà người viết cho tôi.
Tôi che mắt người lại, dìu dắt người đến chốn địa đàng, hi vọng người có thể đến được nơi nằm ngoài đau khổ, để tận hưởng được những phút giây an yên.
"An nghỉ thôi, yêu dấu của tôi ơi, tôi biết em đã gắng gượng nhiều rồi."
"Gửi em câu vĩnh biệt muộn màng."
Rồi lại nén nước mắt ngoảnh lại chốn hoang liêu, xơ xác tịch mịch đó, đơn côi suốt trường cửu.
Cuộc đời ta dường như chỉ có mỗi đêm đen,
Đôi ta chưa từng thấy trời chuyển sáng.
____
*5 giờ rưỡi hay nói cách khác là 5 giờ 30 phút. 530 trong tiếng Trung nghĩa là "tôi nhớ em". Đây trùng hợp cũng là thời gian Hạo Tường chết.
**•̩̩͙✩•̩̩͙**
Lưu Diệu Văn cứ ngỡ bản thân có thể cùng dấu yêu của anh ta hạnh phúc rồi. Hắn quay đầu nhìn lại phía sau, mới bàng hoàng nhận ra hơi ấm trên tay còn đó, nhưng người thì đi đâu mất rồi.
"Dấu yêu ơi, chốn bình yên của em vốn dĩ luôn là anh mà."
Một khi đã đến nơi này, vĩnh viễn đừng mong được trùng phùng.
✦✧✦
" Đã từng có một chuyện tình đổ vỡ,
Nơi có một chàng tiên cá đợi chờ
Bóng dáng ai chốn nhân gian biền biệt.
Nơi có một kẻ mộng mơ hão huyền
Từng mơ thấy một giấc mơ diễm lệ
Mà cuộc tình đôi ta được trọn vẹn.
Không phải một tình yêu mới chớm nở,
Đã chìm sâu vào màn đêm tăm tối. "
Hết.
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro