Chap 14

  Mọi chuyện coi như dừng lại tại đó, Bá Sương có khóc thì vẫn là ngủ một mình. Dù sao cũng đâu còn nhỏ nữa, vào chung phòng cũng đâu được ôm Minh Trí ngủ, nên miễn bàn luận.

Tầm trưa hôm sau, Minh Trí cố tình dụ Bá Sương ra khỏi văn phòng. Vì muốn lên thử chỗ làm để tìm, anh bây giờ thà kiếm nhầm còn hơn bỏ sót. Mỗi một giây chưa cầm được tờ cam kết đó trong tay, là anh đều rất bất an. Do cậu mà tráo trở rồi biến thái, cưỡng chế hái đào khai hoa của anh thì phải làm sao?

Minh Trí chẳng có cái gì trong tay để kiện tụng hoặc lấy ra làm sức ép cả. Nghĩ lại anh đúng là tự đưa mình vào tròng mà. Trên đời này, làm ăn luôn có lợi thì dân kinh doanh mới thực thi. Vậy Bá Sương càng chẳng ngu ngốc mà đem một nửa gia sản đưa cho anh mà không đòi hỏi lại cái gì.

Mà Minh Trí nghĩ đến đây lại thấy giá của mình nâng lên một tầm cao mới. Kiểu như dùng thân đền đáp, trong khi số tiền được nhận lại, lên đến ngàn tỷ nhân dân tệ. Thì chẳng phải còn cao hơn cả giá của hoa hậu, hoa đán à?

"Alo Bá Sương, có một số giấy tờ tôi không hiểu lắm, đến giúp tôi được không? Sau đó chúng ta cùng đi ăn trưa."

Bá Sương cũng định sẽ rủ Minh Trí đi ăn trưa, nên đang ngồi sẵn trong xe để lái đến chỗ của anh rồi. Thành ra lúc nhận được cuộc gọi, liền rất vui mừng bảo:

"Được rồi, tôi sẽ tới ngay, nhưng thẻ thì anh cứ dùng thẻ của tôi mà quẹt. Tôi đang ở ngoài đường rồi, tầm 15p nữa sẽ đến."

Hôm nay Minh Trí chủ động gọi, thật làm Bá Sương thấy đủ vui một ngày.

"Cảm ơn nha."

Minh Trí diễn như không diễn, rõ đang đứng trước trụ sở chính của WANG, lại nói như mình còn ở chi nhánh. Nhưng xui cho anh là, bởi Bá Sương đã chuẩn bị đến đó, nên từ xa đã nhìn thấy đối phương đứng ở đâu. Cậu tự hỏi, anh muốn giở trò gì? Chẳng lẽ định vào phòng chủ tịch để tìm kiếm bản hợp đồng?

Nụ cười trên môi còn chưa kịp tắt, đã gặp phải Minh Trí ở đây, song biết được tất cả đều là dối trá, quá đau lòng mà.

Minh Trí sau khi gác điện thoại, cũng nhanh đi vào trong, do Bá Sương đã bảo ra ngoài rồi còn gì? Anh biết phòng chủ tịch ở đâu, nên đi thẳng lên luôn, chỉ là lúc vào trong thì thư ký chẳng cho, bởi chẳng có lịch hẹn. Đâu ai biết bản thân là vợ của đối phương, nên điểm này đúng là bị thiệt thòi.

Minh Trí bắt đầu năn nỉ, nói quen biết này nọ, thậm chí cho xem cuộc gọi gần đây của mình với Bá Sương. Nhưng cô thư ký đâu dám làm trái luật, nhưng rồi cô đã nhận được điện thoại từ phía cậu, bảo là cho vào đi nên mới dám đồng ý.

Cơ mà lúc cô cho Minh Trí vào cũng không hề dễ dàng, bắt anh phải đứng lại thuyết phục mình mấy câu, sau khi kết thúc cuộc gọi. Vì nếu sau khi nghe máy xong, đột nhiên cho anh vào, thì người thông minh như anh, chẳng lẽ nhìn không ra điều bất thường? Nên ngay từ khi cuộc gọi được kết nối, cậu đã bảo cô phải bình thản, chỉ được đáp, bỏ qua chào hỏi.

Minh Trí vào được bên trong liền nhanh lục tung đồ lên tìm. Nếu ban nãy Bá Sương không phát hiện anh ở đây, thì chắc cả cái cửa phòng cũng chẳng bước qua nổi, chứ nói chi đến chuyện vào đây lùng sục. Nhưng anh nào biết kế hoạch của mình bị lộ, chỉ đành điên cuồng tìm thứ mình muốn. Chỉ là bản hợp đồng đó rõ là ở nhà, anh đang tốn công vô ích.

"Phòng này có két sắt không nhỉ? Hay ngăn chứa bí mật gì đó? Rồi cái đó giấu ở đâu mới hợp lý?"

Minh Trí lục những nơi giản đơn, đến chỗ sặc mùi bí hiểm nhất, đều không có nên chạy hẳn đến bàn làm việc. Vài ngăn đầu thì chẳng có khóa, nhưng gần chót thì đều như nhau, mở ra không được.

"Ơ...khóa rồi? Phải làm sao đây? Chìa khóa chắc ở trên người cậu ta....aizz, sao mình tính thiếu một bước vậy? Không lấy được chìa khóa từ cậu ấy, thì vô được đây cũng như công cốc rồi."

Minh Trí thở ra mấy hơi bực bội, sau đó cũng ấm ức rời khỏi đây. Bá Sương lên văn phòng anh ngồi đợi, chẳng quá lâu thì bản thân cũng tự về tới. Cứ cho rằng giấy tờ cậu giấu ở văn phòng, thì nhìn bộ mặt này của anh cũng biết là tìm không được, cho chìa hóa hay password, anh đều chẳng có và nào biết.

"Sao thế? Anh hẹn tôi đến đây rồi lại đi đâu cả buổi vậy?"

"Có đi đâu đâu, thôi mình đi ăn nha, tôi đói rồi."

Minh Trí tìm kiếm quá mệt nhưng vẫn trắng tay ra về, nên năng lượng tiêu hao, giờ ăn trưa cũng hơi lố nên anh đói bụng thật rồi. Bá Sương cũng cười ấm áp, đứng lên cùng đối phương đi ăn trưa. Trong lúc ăn, anh đòi uống chút rượu, cậu vẫn như mọi lúc, ôn nhu cưng chiều, gọi hẳn loại đắt nhất cho người mình thương.

"Kể ra....tôi còn chưa từng cảm ơn cậu đàng hoàng, chuyện cho tôi những tài sản đó, nên ở đây cùng nhau cụng ly đi."

"Được rồi, anh bày vẽ cái gì chứ? Tối cho tôi ngủ chung là được hết á."

Bá Sương hớn hở cùng Minh Trí cụng ly và nói. Cậu căn bản đâu biết anh đang tính rằng, sẽ dụ cho mình say khướt để ra tay lấy chìa khóa, đi mở những ngăn kéo kia để tìm thứ bản thân cần.

"Chừng nào đủ 30 đêm còn lại, cậu có thể vào."

"Sao lại là 30 đêm? Là 18 đêm chứ?"

Đã mong số ngày ngủ riêng giảm đi đến độ thấy kim đồng hồ như chẳng quay, nay lại tăng thêm là kiểu gì? Nhưng bởi cậu mãi mong giờ giấc qua mau, mà càng ngóng thì lại thấy càng chậm.

"Cậu quên hồi tối bản thân đã làm gì à? Không chịu thỏa hiệp, còn xem lời tôi nói như gió thoảng qua tai. Thành ra ngủ riêng 1 tháng, thực quá là nhẹ rồi."

Nói một câu rồi rót một ly, Minh Trí cũng rất tinh anh, không chọn uống hết một hơi. Nhưng mỗi lần nhìn Bá Sương, thì lại dùng ánh mắt thúc ép, ra hiệu phải cạn ly mới chịu. Cậu uống xong thì gắp một đũa thức ăn cho vào miệng, vừa uống vừa ăn, bao tử sẽ ít bị tổn hại hơn.

"Anh đúng là vô tình mà, không một chút thương yêu tôi, rõ là tôi yêu anh nhiều đến vậy, tôi yêu anh khắc cốt..."

"Nhưng anh lừa tôi phát nghiện à? Tin tôi đánh cậu không? Chỗ nào là lừa cậu?"

Minh Trí không thích sến súa cho lắm, nghe đến nó thì gai ốc đều nổi lên. Nhưng Bá Sương không chỉ dùng mấy câu từ giống phim tình cảm lỗi thời, còn thêm nét mặt ủy khuất, cơ hồ làm nũng. Thật làm anh nổi hết da gà, da vịt lên rồi.

"Anh tự nói chứ tôi có nói đâu, mà gần đây anh sao thế? Thích chọc tức tôi bằng cách này à?"

Tôi Yêu Anh Khắc Cốt, Anh Lừa Tôi Phát Nghiện. Còn không phải là một bài hát từng hot ở Douyin sao? Anh cũng quá nắm bắt mọi trào lưu rồi. Cơ mà cái đáng nói hơn, là anh thích dùng cách gắn ghép tên bài hát hoặc dùng câu ca để đối đáp. Thực nhiều lúc cậu phải uất ức đến nghẹn họng vì điều này.

"Ai mượn cậu tức? Nào, lại thêm một ly. Hôm nay tôi cảm thấy không có tâm trạng tốt, công việc cũng giải quyết xong từ sớm rồi, nên quyết tâm nghỉ một buổi chiều. Tôi dùng khoảng thời gian này bồi cậu, nào, cụng ly."

Kể từ khi làm chủ tịch cho đến nay, Minh Trí chưa có ngày nghỉ. Nhưng số công việc anh phải giải quyết hằng ngày đúng nhiều, nên Bá Sương sẽ chẳng ngăn cản chuyện này. Huống chi cậu cho anh ngồi vào chiếc ghế đó rồi, thì vấn đề thua lỗ hoặc siêng năng làm ăn hay chăng, đều chưa từng sợ. Bản thân là muốn người thương có quyền cao chức trọng, còn lại đều ở đằng sau bổ trợ, giúp một tay.

Chỉ là Minh Trí không biết điều ấy. Song theo đó, anh vẫn vô cùng cố gắng, làm Bá Sương thực sự nể phục tính cách này. Coi như lấy anh, chẳng có gì đáng để hối tiếc. Có nuối tiếc thì chắc là, biết anh quá muộn, không thể để đối phương làm tình đầu, cũng như tình cuối của mình.

Bá Sương biết Minh Trí gạt mình vụ giấy tờ rắc rối, nên hiện tại cũng chẳng hỏi lại vấn đề này, hoặc đem nó ra khiến anh bối rối, chỉ đơn giản bảo:

"So với dùng thời gian dài như thế bồi rượu, anh bồi tôi ở trên giường hay hơn đó."

"Muốn ăn cái này không? Nếu cậu muốn thì tôi chiều."

Minh Trí đang khó chịu trong lòng rất nhiều, vì bị Bá Sương chơi khăm chuyện hợp đồng. Nên mãi thấy đối phương đắc ý bỡn cợt liền nổi quạu, trổ ra tính cục súc, nâng cái ly còn chứa rượu lên hỏi.

"Anh không dịu dàng với tôi được sao? Anh không biết là mỗi lần anh như thế, tôi tổn thương đến độ nào không?"

"Mặc kệ cậu."

Dứt tiếng, cả hai cùng nhau uống hết ly rồi bắt đầu ăn thêm ít thức ăn. Cách một chút lại chuốc đối phương một ly, nhưng sao cậu vẫn chưa có dấu hiệu say vậy? Trong khi đầu óc anh đã rơi vào trạng thái quay cuồng, tầm nhìn cũng mơ màng rồi.

"Minh Trí, anh ổn không? Minh Trí, không ổn thì đừng uống nữa."

Minh Trí chẳng cam tâm, sao mình là người chuốc say Bá Sương nhưng lại gục trước là thế nào? Không được, phải giữ tỉnh táo, vì nếu bản thân hết thấy đường gắp mồi, thì tìm chìa khóa kiểu gì? Phải gắng gượng, tự động viên mình để rót thêm một ly nữa.

"Uống thêm đi nha, uống một chút nữa thôi."

Rượu này rất mạnh, với tửu lượng của Minh Trí, còn cầm cự được tới phút này quả thực đáng khen rồi. Bá Sương cũng chấp nhận uống thêm, chỉ là giành luôn ly của anh lại để uống. Vì anh quá say rồi, cộng thêm uống như vậy đâu tốt cho bao tử. Bản thân nhìn mà chẳng hiểu nổi, đối phương tại sao lại đòi uống rượu, còn muốn uống nhiều như vậy? Vốn dĩ đâu có chuyện gì muộn phiền hoặc đau lòng đâu.

"Được rồi, anh đừng uống nữa. Ngoan nào."

"Thế cậu uống cho tôi xem được không?"

Minh Trí cảm thấy nặng đầu, nặng cả mí mắt mà hỏi lại. Bá Sương cũng gật đầu, chấp nhận uống cho anh vui. Bởi từ trước đến giờ, nếu nhớ không lầm thì đây là lần đầu tiên anh yêu cầu cậu làm cái gì đó. Song đương nhiên là phải trừ chuyện ngủ riêng ra. Cho nên, cậu mới chẳng nghĩ ngợi gì nhiều, rót hết ly này đến ly khác để uống đáp ứng.

Yêu vào rồi là não bộ chỉ còn biết mỗi Minh Trí thôi sao? Bá Sương sủng anh như thế liệu có đúng không?

Minh Trí lắc lắc đầu, vỗ vỗ trán, để tầm nhìn trong trẻo một chút và ngó lên chai rượu sắp cạn. Trong khi Bá Sương vẫn còn tỉnh bơ thì nhịn không nổi nữa, đứng hẳn lên chỉ vào đối phương rồi nói:

"Cậu có phải là con người không? Nếu là con người thì mau xỉn đi để tôi còn lấy chìa khóa mở mấy cái tủ ở văn phòng của cậu ra a."

Minh Trí say rồi, còn không rõ bản thân nói gì, chỉ biết nói lên những gì mình uất ức.

Bá Sương sau khi nghe xong, liền chịu không nổi mà phun hẳn rượu trong miệng ra. Nhưng sợ trúng Minh Trí, nên xoay mặt sang hướng khác mới phun. Cậu chẳng tin nổi, bản thân mặc kệ bản thân có tiền sử bệnh bao tử, mà ở đâu nốc rượu cho anh vui. Vậy mà đến cùng là vì cái lý do dở khóc, dở cười nào chứ?

Bá Sương mang theo cảm giác vừa giận vừa buồn cười, không rõ nên diễn tả tâm trạng đang mang bằng từ ngữ gì nữa. Do bị Minh Trí lừa gạt đến 2 lần trong ngày, nhưng kết quả đều chẳng giống như anh mong muốn. Ngẫm lại thấy anh rất đáng thương, khi người tạo bẫy lại tự xỉn trong cái bẫy của mình.

"Sao anh không nói sớm? Chỉ cần anh nói, tôi có thể đưa cho anh mà."

Bá Sương lấy hẳn chìa khóa ra đưa cho Minh Trí. Nhưng anh đưa tay lấy nó còn không xong, do quá say nên ảo giác, nhìn ra bốn năm cái chìa khóa, thì liệu còn sức đi mở tủ, lục đồ à?

"Đây, chìa khóa của anh đây."

Bá Sương bất lực thật rồi, phải nắm hẳn lấy tay của Minh Trí rồi đặt chìa khóa vào. Nếu ngày mai, hình ảnh này còn được anh nhớ, thì chắc sẽ đào hố mà chui xuống trốn.

Minh Trí cầm được thứ mình muốn trong tay thì phì cười.

"Biết lấy dễ như thế, tôi không cực khổ ngồi ở đây bồi cậu."

Dứt tiếng, Minh Trí cũng ngồi phịch xuống ghế, mặt úp xuống bàn, đi vào giấc ngủ hoàn toàn. Bá Sương chỉ biết nuốt xuống mấy ngụm khí, thể hiện sự bó tay trước tình huống này.

Còn chưa vào buổi chiều, Minh Trí đã say mèm rồi, tửu lượng không tốt còn thích ra gió là sao chứ? Bá Sương ôm anh đi vào phòng, đặt xuống giường rồi khẽ vỗ vỗ gương mặt xinh đẹp ấy.

"Anh tỉnh lại, anh, tỉnh lại tôi hỏi cái này này."

"Ưm? Hỏi cái gì?"

Minh Trí lười biếng, dùng giọng kéo nhựa như kẹo mạch nha hỏi lại, cả mắt cũng không mở lên, nhưng tay thì câu ngang cổ Bá Sương. Có lẽ do anh say, nên tính cách táo bạo bình thường đã tăng lên mấy phần.

"Anh....anh đừng có như thế, tôi mất khống chế thì tiêu đấy."

"Mất khống chế gì? Muốn....muốn hỏi cái gì?"

Minh Trí cảm thấy đầu mình đau lắm, nhưng Bá Sương cứ ở cạnh bên lải nhải cái gì đó, quả thực khó chịu.

"Tôi thay đồ cho anh nha? Chịu không? Cho phép tôi thay đồ cho anh nha."

Minh Trí ăn mặc như thế, sao có thể ngủ? Nhưng Bá Sương lại không dám tự tiện cởi quần áo của anh, vì điều đó thể hiện sự chẳng tôn trọng. Chưa kể đến khi đối phương tỉnh rượu, thế nào cũng làm to vấn đề này lên, đến lúc ấy, khả năng cao là ngủ riêng tận nửa năm.

"Thay....thay đồ làm gì?"

Minh Trí xoay người, nhưng tay vẫn còn đặt trên cổ của Bá Sương. Nên cậu phải ngã hẳn xuống giường, nằm đối diện với anh chứ chẳng tài nào ngồi vững được.

"Minh Trí, xin anh đó, tôi mà nhịn không nổi thì toang lắm."

Bá Sương mỗi khi ở cạnh Minh Trí thì sinh lý nam nhân đều trỗi dậy. Thế giây phút này có khác nào đang bùng phát? Vậy mà anh còn chưa chịu giữ khoảng cách, trái lại càng tăng thêm sự ám muội, thật làm cậu sắp nổi tơ máu trong mắt.

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro