#13

Sanzu-san chưa bao giờ cởi mời với tôi, dù chỉ một lần. Gã ta lúc nào cũng mang lên mình cái lông mày dán chặt vào nhau khi tôi đến gần gã, hay kể cả việc bắt gặp tôi đi quá trong tầm mắt. Dù thế nào đi chăng nữa, tôi dường như chưa bao giờ có thể thấy cái 'Hạnh phúc' mà gã từng bảo với tôi.

Gã trai bảo với tôi rằng gã muốn có một 'hạnh phúc' trong buổi chiều đôi lời hoàng hôn bên ven sông. Tôi không biết. Tôi vốn dĩ không hề biết rằng, rốt cuộc cái 'hạnh phúc' mà gã ta nói đến là như thế nào cả. Trên đời này có rất nhiều kỳ tích, hiển nhiên hạnh phúc cũng không phải ngoại lệ.

Tôi vốn dĩ càng không thể biết được cái hạnh phúc mà Sanzu nhắm đến là như thế nào nữa... Bởi lẽ đến cả bản thân hắn ta ra sao tôi cũng không hiểu rõ được, tôi chẳng qua chỉ là kẻ phụ bạc mang lên mình thân phận của người con gái khác.

Yếu đuối và giả tạo, những người xung quanh tôi 'Phán xét' như thể nó là sự thật dù trên thực tế tôi đã cố gắng giải thích với mọi người rằng tôi không phải như vậy. Nhưng ở đời ai nào quan tâm đứa con gái chỉ biết nói suông... Họ thậm chí còn nhìn tôi với cái ánh nhìn khác. Tôi sợ... Sợ? Chắc là tôi sợ....

Như đã nói trên, yếu đuối đến mức bị người ta lợi dụng. Bị đem ra làm thế thân cho một đứa con gái thậm chí còn chẳng hề biết trước đó, rồi lại bị điều khiển vào cái vở kịch giả tạo này. Một con cừu non và hai con sói già.

Ai mà tin được rằng đây là đứa bắt nạt hồi sơ trung cơ chứ, lừa người mà. Chẳng ai làm chứng cho việc kẻ bắt nạt lại bị thuần hóa rồi biến thành con rối tiêu khiển của người khác như vậy cả. Mắt không thấy, tai không nghe, chứng cứ không rõ ràng, nhân chứng chẳng còn ai. Chỉ mình người trong cuộc mới hiểu điều này.

"Sanzu-san tại sao anh mong muốn "hạnh phúc" sẽ đến với anh?"

"Tôi không mong muốn, đó là một giải thưởng hồi xưa." hàng mi hồng nheo nhéo lại, con ngươi gã trai chợt ánh lên đoạn lửa tình heo hấp.

"Giải thưởng gì cơ?" Tôi hỏi khi vành tai trái tôi nằm trọn trên hai bờ đầu gối phía dưới. Mắt tôi vẫn nhìn hắn ta, nhưng không phải là tò mò.

Mà là yêu.

Đúng tôi nghĩ tôi đã biết yêu rồi. Một tình yêu kỳ lạ chớm nở trong bãi mùn thẳm mùi máu tanh sởn ốc. Nơi đóa hoa Huệ trắng ánh lên đợt sáng le lói cả bầu trời sao.

Nơi công chúa ngủ trong rừng tỉnh dậy bởi cái hôn của chàng hoàng tử dũng cảm băng qua đoạn gai đấy rẫy hiểm nguy. Tòa lâu đài là mái ấm, chàng hoàng tử dũng cảm là Sanzu còn cô công chúa ngủ sâu kia là Heather.

"Một trò chơi tình yêu khi tôi còn tấm bé, một cô bé đã dựng nên trò chơi này. Nó diễn ra trong suốt 2 năm liền và tôi là người may mắn chiến thắng nó. Giải thưởng chính là 'hạnh phúc' bên cô bé ấy cả đời."

"Con nít cũng có thể nghĩ ra như thế hay sao?" Nheo mày khó hiểu, lớp váy đen tôi đang nhiều nếp gấp hơn. Hẳn là do tôi đang bóp méo nó đi.

"Tôi không biết nhưng cô bé ấy là người biết giữ lời hứa, chúng tôi sẽ kết hôn. Không phải như bây giờ, mà là do một  tình yêu tạo nên, chúng tôi sẽ sinh con và sống hạnh phúc đến cuối đời." Không hiểu sao nhưng nghe đến đây trái tim tôi bỗng hụt mất một nhịp, bản nhạc tim du dương chợt bay mất khỏi quỹ đạo vốn có của nó.

"Bây giờ anh hối hận sao?" Tôi nói khi con ngươi tôi chạm vào cửa sổ tâm hồn của gã trai. Đó không phải là một lời nói dối.

"Vì đã kết hôn với tôi."

Nhưng đó là một lời nói dối từ hắn ta. Không phải tôi.

"Không."

-❖-

"Làm ơn xin đừng!" Dù bây giờ tôi có van nài người phụ nữ này đến mức nào nữa cô ả có vẻ như không có bất cứ trạng thái dao động nào.

"Yuna-san làm ơn đừng giết bạn tôi! Làm ơn! Làm ơn!" Tôi hoảng hốt tay bấu lấy chân quần jean cô ta khi Yukito nhìn tôi.

Tôi ước như tôi chưa từng đưa anh ấy vào căn phòng này! Tôi ước như tôi không tưởng tượng ra cảnh bản thân hành hạ anh ấy thảm khóc như thế nào trong ban nãy, tại sao mọi chuyện lại thành ra như thế này chứ.

Vốn dĩ ban đầu tôi chỉ muốn đánh lạc hướng cô ta bằng cách tàn bạo nhất có thể bởi tôi biết ngoài Sanzu-san ra vẫn còn đôi mắt khác đang dõi theo bóng lưng chúng tôi. Tôi không muốn Yukito chết vì vậy tôi muốn làm thứ gì đó đánh lạc hướng mọi thứ kể cả anh ấy nhưng rốt cuộc tại sao nó lại thành ra như thế này.

"Không! Không! Làm ơn đừng tôi xin cô!" Hàng lệ tuôn rơi khi tôi thật sự điên lên trong cái khoảnh khắc Yuna đưa súng lên và ghim thẳng vào đâu anh ấy.

Yuna không nói gì. Cô ấy chỉ lẳng lặng nhìn tôi một vòng trước khi còi súng nổ lên và viên đạn ghim vào đầu Yukito. Khi tôi kịp nhận thức mọi thứ đã tan nát cả rồi, Yukito đã chết trước khi cậu ấy có thể nói lời trăn trối cuối cùng.

"Không! Yukito! Làm ơn đừng chết mà!" Tôi gào lên lần nữa nhưng lần này quả thật là tuyệt vọng rồi. Chân tay tôi tê cứng, tôi thậm chí còn không đủ sức để đứng dậy để chạy đến ôm Yukito vào lòng trước khi anh ấy nguội lạnh.

Tôi không thể.

"Rốt cuộc chuyện này là sao, cô muốn tôi giết cô trước khi tiền công được trả sao?" Người phụ nữ mang tên Yuna Asumi thật sự đã xuất hiện trước mắt tôi. Điều kinh khủng nhất chưa bắt đầu nhưng nó đang diễn ra không lâu.

Cổ họng tôi cứng đờ, khóe môi ướt đẫm nước mắt. Dòng nước mắt mặn chát chảy thành sông ngập tràn cánh môi, ngăn cổ họng hó hé. Tôi nuốt nước mắt mà lắc đầu thay vì trả lời "không".

Cô ả với mái tóc màu nheo mày nhìn tôi ít ra đó là cái nhìn nhẹ nhàng nhất khi cô ả thật sự sắp bắn chết tôi. Chỉ trong một giây, cô ả vừa bắn đạn sượt qua tay tôi và ghim thẳng xuống đất tạo một vũng xi măng nhỏ.

"Vô dụng,"

"Sanzu Haruchiyo đã bắt đầu điều tra chân tướng vụ việc này rồi. Bộ cô quên mất điều kiện và nhiệm vụ ban đầu được đưa ra rồi sao?"

Tiếng cao gót ngày một bước gần hơn tới thiếu nữ tựa con thỏ trắng đứng trước miệng sói. Khuôn mặt ướt đẫm mồ hôi xem lẫn nước mắt tuôn trào, sự sợ hãi xen vào từng mô tế bào. Cô thể run lên không phải vì lạnh mà là sợ.

Sự sợ hãi đang ở đỉnh điểm.

"Không, làm ơn hãy bỏ qua cho tôi. Tôi không biết nó lại tốn nhiều thời gian như vậy!"

Yuna nghiêng đầu nhìn tôi.

"Vậy sao không làm nhanh tay nhanh chân lên!"

"Tại vì..."

Lý do là lý do, hiển nhiên rằng lý do chưa bao giờ là lý do phù hợp cho tất cả mọi chuyện.

"Nhanh cái chân lên là giết hắn ta trước khi Phạm Thiên tìm đến!"

"Thủ tiêu No.2 của Phạm Thiên ngay bây giờ!"



Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro