2.5. khối xào xạc của nỗi nhớ và râu lởm chởm trên cằm.

________________________________


"Chàng ơi, anh xong chưa? Mình đi thôi không lại lỡ mất, mà nhà anh còn bánh mì gối không, hay mình mua một phần ćevap nhé tôi đói quá Garry ơi."

"Cũng được, đưa tôi đi chợ nữa. Ở lại nhà tôi trưa nay đi."

"Anh biết tôi không bao giờ từ chối mà", tôi cười, "nó thậm chí còn chẳng phải câu hỏi."


Tôi đội mũ bảo hiểm, còn anh ta leo lên xe với cái đầu ướt nhẹp vì thói quen tắm giặt mỗi sáng và từ chối có cái gì bọc lông đầu anh ta lại. Anh bất tử, anh ta bảo tôi vậy, tức là anh ta đặt một trăm phần trăm lòng tin vào kĩ năng lái xe bò của tôi. Nhưng nếu sau vụ này mà chúng tôi có lỡ hẹo vì tông xuống hẻm đá thì tôi sẽ nhờ Jake đốt laptop cũ mèm của tôi xuống địa phủ để tôi viết truyện trinh thám, tôi sẽ tiếp chân vào cái thể loại lạ kì nhất: cái thể loại mà người ta say mê nó và người ta cũng khinh thường nó (tôi với nó có điểm tương đồng đấy). Nói chung là nó đáng để xếp vào loại "văn chương nhà ga", tức là nếu mà tôi hoàn thành cái quyển trinh thám về âm mưu chết người của con xe và hai ông anh một đầu bảo hiểm, một đầu không đấy trước khi chuyển kiếp - nó sẽ được xuất bản với giá là bảy mươi đơn vị đồng âm phủ và bày trên kệ sách bày bán ở ga tàu địa ngục để những linh hồn đi trên chuyến tàu chuyển sinh cùng tôi có thể giết thời gian. Cực kì vinh hạnh đấy (đừng hỏi tại sao địa điểm sáng tác của tôi không ở trên thiên đường).

"Rặng đá đông nhé, tôi muốn đưa anh ra đấy."

"Nhớ đảm bảo là tôi không giết cậu nếu như cái tầm nhìn đấy lãng phí thời giờ của chúng ta đấy."

Anh tin vào khả năng điều khiển xe gắn máy của tôi chứ không tin vào mắt thẩm mĩ của tôi. Đúng là người có vấn đề (thẳng ra thì đúng là dở hơi).

Trời xanh xanh mà cũng xám ngoét, thời điểm mặt trời mọc không còn xa nữa, dấu hiệu này cho tôi biết chúng tôi phải nhanh lên thôi.


Anh chẳng bao giờ ôm tôi như cái lý thuyết một người ngồi sau yên xe nên làm cả. Không lần nào luôn. Tôi có huấn luyện anh một buổi rồi, nhưng anh ta luôn luôn chống tay ra sau và để eo tôi rỗng tuếch. Cứ như kiểu ôm tôi là nó sẽ phản tác dụng và anh ta sẽ lăn đùng ra khỏi yên xe ấy. Câu trả lời của anh ta về vấn đề đấy là tôi không sợ ngày hôm sau có một bài báo giật tít là cậu đèo trai lạ à. Thôi đi, nếu có mất việc thì về anh nuôi là được chứ gì?

Chúng tôi di chuyển thật nhanh trên chiếc xe đến rặng đá phía đông giáp với biển W. Cái rặng đá trứ danh từ cái thời bố tôi còn sống. Lão Archie bảo đây là nơi thiên thần dừng chân và trồng rất nhiều chậu hoa để cái bóng tượng trưng đấy có thể trú lại và ban cho lão và vợ lão một thằng nhỏ, xong cuối cùng lão mất trắng những chậu cây và câu chuyện viển vông về trạm nghỉ chân của thiên thần vì bị sóng đánh trôi đi hết. Tàn nhẫn như hiện thực, ai mà biết được. Nhưng kể cũng thật là ngớ ngẩn vì chẳng có lí do gì để khẳng định thiên thần lại ghé qua cái chốn tầm phào đấy cả. À, hội nhà văn có xây một cái trại viết văn ở gần cái rặng đá đấy nữa, vầng, trại đấy. Họ tin rằng thiên thần thật sự ghé thăm và trao lại những cái "bụi Chúa" để những nhà văn, nhà thơ rít lấy mấy hơi đầy rồi ho sặc sụa và khạc chữ ra mặt giấy (nghe như mấy thằng bị hen thở nhịp 2:4). Tôi được mời đi vài bận, nhưng tôi nghĩ chẳng việc gì tôi phải chui vào một cái trại và dùng cái thứ "bụi Chúa" truyền miệng đấy để rách đôi phổi cả. Tôi kể chuyện này cho Garry nghe rồi, anh nói văn thơ là công cụ của chủ nghĩa tự si chết chóc cũng không sai. Suy cho cùng thì việc thiên thần mọc cánh cũng chẳng khá khẩm gì hơn việc chúng tôi mọc mụn; cái thứ mọc lên đấy cũng sẽ chán chê rồi biến mất thôi.


"Cái chỗ có cái ổ thiên thần mà cậu bảo đây à?", chúng tôi đến nơi; anh trèo xuống xe cùng hai tay cẩn thận cầm bọc ćevap và bước lên mỏm đá cao, cái ánh vàng của mặt trời đang dần ló rạng trên nền biển rộng.

"Ừ, và hôm nay sẽ có cupid nữa."

"Tôi tưởng chúng ta đang ghìm một cánh của cupid rồi.", Garry bật cười và chủ đề của chúng tôi bắt đầu mất phương hướng.

"Nhưng anh lấy nhầm mũi tên cho ông ta rồi, chúng ta thậm chí còn không cần đến mũi tên."

"Cậu xúi bậy tôi còn gì."

Tôi đi phía sau và hôn lên xương chũm sau tai anh, cái khuyên tai trở thành điểm nhấn khiến tai trái của anh thật quyến rũ. Nhưng môi tôi nhanh chóng bị niêm phong lại bằng hai ngón tay khi anh quay người lại. Ôi chao, anh nào biết tôi khao khát được chạm vào anh đến nhường nào. Tôi chẳng biết có phải rằng tôi sẽ không khao khát khi tôi có những thứ của anh? Liệu tôi có đồng ý để đổi bờ vai kia và yết hầu với anh không? Tôi có muốn giống anh không? Tôi có muốn mình là anh không? Hay tôi chỉ muốn có anh thôi. Hoặc là tôi chỉ đang phức tạp hóa động từ "sở hữu" và "hiện hữu" khi nói về mớ tơ vò của sự khao khát.

Dẫu sao thì tôi đang thèm khát anh.

Tôi đã kể với bạn là chúng tôi chưa hề khẳng định việc yêu nhau (chính thức) chưa?


"Râu cậu mọc lại rồi kìa."

Tôi và anh ngồi trên bãi cát ngay dưới mỏm đá cùng hai phần ćevap ăn dở khi ánh sáng miên viễn đang mon dần đến đầu gối chúng tôi. Sóng biển rì rào hôn lên đầu ngón chân và mọi thứ đang men từ màu đen của bóng tối sang cái nguồn sáng tương đối của vật chất khi hòn lửa đỏ hỏn kia đang nhích lên khỏi mặt nước từng chút một. Cát óng ánh len vào kẽ tay tôi, lạo xạo, nhưng cũng thật dễ chịu. Chúng tôi nhìn nhau một hồi, và anh đốp vào mặt tôi một câu.

"Tôi nhớ anh quá, đánh răng xong rồi phóng đi thôi chứ râu riếc thì tôi tiếc gì.", tôi bật cười và xoa cằm lởm chởm râu của mình; đàn ông mà, nhưng râu tôi không nhiều, cạo nhẵn đi thì cũng không xanh rì dưới làn da giống ông Scattle đâu - nhưng nang lông của nó thì phục hồi với tốc độ chóng mặt và việc tôi phải cạo râu thì xảy ra thường tình hơn Garry.

"Này tôi mang dao cạo râu đấy."

"Vậy anh có mang bọt cạo râu không?"

"Không, nhưng ta có bọt biển."

Tôi đã cười trước ý tưởng ngớ ngẩn này. Nhưng nó không tồi. Không hề tồi.

Tôi ổn với việc cạo râu bằng bọt biển.

Tôi hơi ngửa cằm về phía anh, bọt biển được cẩn thận trét lên cằm nhưng lại nhanh chóng tan khi tiếp xúc với nhiệt độ cơ thể, rỏ thành giọt chảy một đường trên cần cổ của tôi. Anh rửa qua con dao bằng nước biển và dùng ngón cái giữ cằm tôi lại, khẽ khàng đưa lưỡi dao xuống phía dưới; lưỡi dao lạnh tiếp xúc với da thịt và bắt đầu rền rỉ thành tiếng khi đón những sợi lông cứng rằn dưới cằm, tôi có thể nghe rõ nang lông tôi đang bị phanh thây như thế nào. Đáng lẽ chúng tôi nên để tâm trí vào việc ngày và đêm đang giao thoa qua một hòn lửa, nhưng giờ tôi đang tận hưởng việc được cạo râu, và giờ trong mắt tôi chỉ có anh, chỉ có màu nắng chảy trên sống mũi và làn da sạm màu, chỉ có vết bớt trên cổ phát sáng dưới ánh nắng vàng ươm và màu biển rọi lên khóe mắt.

Tất cả.

Tôi muốn tôn thờ chúng.


"Ouch."

"Ấy chết, chảy máu rồi."

Tôi đau điếng thốt lên, nhưng vết thương nhanh chóng được bịt lại bằng thứ mềm mại nóng ẩm trước khi tôi kịp nhận ra là mình vừa bị sát thương bởi một cái lưỡi dao cạo. Anh đang hôn lên vết dao cứa trên cằm tôi. Lưỡi anh chà nhẹ lên vết thương hở, nóng ran.
Tôi không nên cảm thấy rạo rực ngay lúc này, hà cớ gì tôi lại như vậy khi nó chỉ là một cách giữ máu thông thường; nhưng việc anh nhanh chóng liếm vệt máu chảy sau khi môi anh rời đi bất chợt, điều đấy thôi thúc tôi nên kéo cằm anh lên và làm việc mà đáng nhẽ tôi phải có được khoảng chừng một tiếng về trước.

Tôi kéo anh vào một nụ hôn, nụ hôn chính thức đầu tiên trong ngày.

Lưỡi tôi cảm nhận được vị tanh tưởi của máu trên môi anh, pha thêm một chút vị mằn mặn của bọt biển và chút lạo xạo của vài ba cọng râu ngắn tũn khi anh ta nhanh chóng bịt vết thương lại mà quên phủi phần râu cạo ngay trước đấy: nó cứng và đau khiếp, nhưng chân mày tôi đang giãn ra và tôi biết bản thân đang cực kì hưởng thụ cái mớ tạp nham này sau bữa sáng tạm bợ mà chúng tôi đã gạt nó sang một bên. Tôi cảm nhận được vị nắng quyện cùng môi lưỡi, tiếng sóng lao xao rền vang bên tai, tiếng ậm ừ trong cuống họng đối phương khi tôi vòng tay ôm chặt lấy eo anh.

Máu trên cằm tôi chảy xuống cổ anh, nhưng nó có hề gì?

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro