1# Sasori: Xiềng Xích Máu
- Ngươi muốn chạy?
Giọng nói trầm thấp vang lên, như một sợi chỉ vô hình quấn chặt lấy hơi thở của nàng. Không gian xung quanh chợt trở nên ngột ngạt, tĩnh mịch
Nàng đứng đó, đôi chân tê cứng vì sợ hãi, nhưng vẫn cố chấp ngẩng cao đầu. Đối diện với hắn - một con quái vật không có trái tim, nàng biết mình chẳng có cơ hội, nhưng ít nhất, nàng vẫn còn quyền được lựa chọn: không cúi đầu trước hắn.
Sasori nhìn nàng, đôi mắt vô cảm đến lạnh lùng. Đó không phải ánh mắt của một con người, mà là ánh mắt của một kẻ tạo tác - kẻ chỉ coi mọi thứ xung quanh như những tác phẩm cần phải hoàn thiện
Hắn giơ tay.
Những sợi chakra đỏ thẫm như máu bất ngờ vươn ra, quấn chặt lấy cổ tay nàng.
- Ngươi nghĩ rằng ta sẽ để ngươi đi dễ dàng như vậy sao?
Nàng rùng mình, nhưng vẫn cắn chặt môi, ánh mắt lóe lên tia phản kháng.
- Sasori... ngươi nghĩ thứ tình cảm méo mó này là tình yêu sao?
Câu nói đó rơi xuống như một lưỡi dao sắc bén cắt vào không gian.
Một cơn gió lạnh lướt qua, mang theo mùi gỗ và tro tàn.
Sasori không giận dữ. Hắn chỉ im lặng trong thoáng chốc, rồi đột nhiên kéo mạnh, khiến nàng ngã nhào vào lồng ngực rắn chắc của mình.
Giọng hắn bình thản nhưng tàn nhẫn
- Ta thật sự cũng không trông đợi gì nhiều vào điều đó.
Nàng sững người.
Hắn ghé sát bên tai nàng, giọng nói trầm thấp như một lời thủ thỉ, nhưng lại lạnh lẽo như lưỡi dao kề cổ.
- Nhưng nó không quan trọng.
Nàng rùng mình.
- Ngươi nghĩ rằng tình yêu sẽ là thứ duy nhất để ta giữ ngươi lại sao?
Hắn cười khẽ, một nụ cười lạnh đến rợn người.
- Ngươi không cần yêu ta. Ngươi chỉ cần ở bên ta. Mãi mãi.
Những sợi chakra siết chặt hơn, kéo nàng vào vòng tay hắn như một con rối bị điều khiển. Nàng thở gấp, không phải vì xấu hổ hay rung động, mà vì nỗi sợ hãi đang len lỏi tận xương tủy.
Nàng cố giãy giụa, nhưng vô ích. Sợi chakra như một chiếc xích vô hình, càng vùng vẫy, càng siết chặt.
Sasori cúi xuống, ánh mắt hắn tối sầm lại, như đang quan sát một tác phẩm chưa hoàn thiện.
- Ngươi có thể ghét ta. - Hắn kéo nàng lại gần hơn, giọng nói không chút cảm xúc.
- Nhưng đừng bao giờ nghĩ đến việc rời xa ta.
- Ngươi nghĩ mình có thể ép ta được mãi sao? - Nàng nghiến răng, ánh mắt đầy căm hận.
Hắn nghiêng đầu, như thể đang đánh giá một con rối bị lỗi.
- Ép ư? - Hắn khẽ cười, ngón tay lướt qua gương mặt nàng, chạm vào vết trầy xước trên má.
- Ta chỉ đang giữ lấy thứ thuộc về mình.
Nàng trừng mắt.
- Ngươi không thể biến ta thành thứ thuộc về ngươi được đâu, Sasori.
Hắn đột ngột buông tay.
Nàng loạng choạng lùi lại, bất ngờ vì hắn không tiếp tục trói buộc. Nhưng trước khi kịp mừng thầm, giọng hắn vang lên, lạnh lẽo như lưỡi dao cắt qua da thịt.
- Vậy sao?
Hắn chậm rãi đưa tay vào khoang rối trên cơ thể mình.
Một tiếng "cách" vang lên khe khẽ.
Ngay sau đó, một con rối xuất hiện trong tay hắn. Một con rối mang hình hài của nàng
Nàng chết lặng tại chỗ. Trái tim như bị ai bóp nghẹt. Từng đường nét, từng biểu cảm, từng vết sẹo trên cơ thể nàng, tất cả đều được chạm khắc hoàn hảo đến mức đáng sợ.
- Nếu ngươi thực sự không thể thuộc về ta. - Sasori cất giọng đều đều, mắt không rời khỏi con rối.
- Thì ta sẽ tạo ra một phiên bản khác của ngươi, một con rối xinh đẹp không thể rời đi và không bao giờ phản bội ta.
Nàng cảm thấy toàn thân lạnh toát.
Hắn nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc của con rối, ánh mắt dịu dàng đến đáng sợ.
- Ngươi có thể chạy, có thể trốn. - Hắn tiếp tục, giọng nói như lời nguyền vĩnh viễn không thể phá bỏ.
- Nhưng ta sẽ luôn tìm thấy ngươi
- Vậy thì hãy giết ta đi. - Nàng thì thầm, giọng nói không còn chút sức lực.
- Ta thà chết chứ không bao giờ trở thành con rối của ngươi!
Sasori chậm rãi ngước lên, đôi mắt nâu nhạt như thể đang suy xét điều gì đó.
Rồi hắn cười.
- Nếu ngươi chết. - hắn khẽ đáp
- Thì ta sẽ giữ ngươi lại theo một cách khác.
Nàng không dám hỏi "cách khác" mà hắn nói là gì. Bởi vì sâu thẳm trong lòng, nàng đã biết câu trả lời
Nàng lùi lại một bước, nhưng chẳng thể nào thoát khỏi bóng tối đang dần nuốt chửng lấy mình.
...
Nàng không biết mình đã bị giam cầm bao lâu. Trong căn phòng tối, thời gian như ngừng trôi, chỉ còn những con rối treo lơ lửng trên trần là nhân chứng cho sự tồn tại của nàng. Sasori không tra tấn nàng, nhưng sự im lặng và ánh mắt vô cảm của hắn khiến nàng dần kiệt sức.
Tuy vậy, có lẽ ông trời cũng đang thương xót cho số phận nghiệt ngã của nàng. Một tia hy vọng nhỏ nhoi soi rọi giữa ngọn nến hưu hắt hòa lẫn với màn đêm tối tăm, tàn nhẫn này như muốn cứu lấy cuộc đời nhỏ bé của nàng
Cơ hội đến vào một đêm mưa gió.
Sasori rời đi vì một nhiệm vụ đột xuất. Hắn chỉ để lại hai con rối canh giữ nàng, nhưng chúng cũng chỉ là con búp bê vô tri vô giác, không có ý thức, là những cỗ máy làm theo mệnh lệnh.
Nàng đã dành nhiều ngày để quan sát cách chúng hoạt động, từng chuyển động cứng nhắc, từng điểm mù trong tầm nhìn của chúng.
Khi tiếng sấm vang lên, nàng biết thời cơ đã đến.
Nàng giả vờ ngã quỵ, hơi thở gấp gáp như thể kiệt sức. Một trong hai con rối bước tới, cố định cổ tay nàng bằng một sợi dây chakra.
Ngay lúc đó, nàng bật dậy.
Dùng toàn bộ sức lực, nàng cắn mạnh vào ngón tay, vẽ một phong ấn nhỏ lên nền đất. Dấu ấn kích hoạt, phát ra một luồng chakra chói lòa - một nhẫn thuật phong ấn đơn giản mà nàng đã học được từ lâu, đủ để làm tê liệt cơ chế điều khiển chakra của Sasori trong vài giây.
Con rối khựng lại.
Không chần chừ, nàng chộp lấy một thanh kunai giấu trong ống tay áo, đâm mạnh vào khớp nối của con rối còn lại. Một tia lửa lóe lên, cơ thể con rối rung lắc trước khi đổ sập xuống.
Không dám ở lại lâu hơn, nàng lao ra khỏi căn phòng, chạy thục mạng về phía trước
Nàng không nhớ mình đã chạy bao xa. Đôi chân rã rời, hơi thở đứt quãng như thể từng ngụm không khí đều mang theo vị sắt của tuyệt vọng. Tim nàng đập dồn dập trong lồng ngực, như muốn vỡ tung. Trong đầu chỉ có một suy nghĩ duy nhất. Đó là rời khỏi đây. Rời khỏi hắn.
Nhưng ngay khi ánh sáng mong manh của tự do thấp thoáng nơi đường chân trời, một sợi chakra lạnh lẽo bất ngờ quấn chặt lấy cổ chân nàng
Nàng khựng lại trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, rồi ngã sấp xuống nền đất ẩm ướt.
Một giọng nói trầm thấp vang lên phía sau, từng chữ tựa lưỡi dao sắc bén cứa vào chút hy vọng cuối cùng của nàng.
- Ngươi nghĩ mình có thể thoát sao?
Nàng cắn môi, bàn tay run rẩy bấu vào lớp bùn đất, cố gắng lết đi. Nhưng càng giãy giụa, sợi chakra càng siết chặt hơn, kéo lê nàng trở lại.
Nàng thét lên. Một tiếng thét sắc lạnh, tuyệt vọng, nhưng chẳng ai nghe thấy.
Sasori bước đến. Dáng vẻ hắn vẫn bình thản, đôi mắt vô hồn như thể đang nhìn một con rối vô tri vô giác. Không vội vã, không tức giận.
Chỉ là một người thợ đang ngắm nghía tác phẩm của mình.
- Ngươi ghét ta đến vậy sao? - Giọng hắn trầm lắng, bình thản đến đáng sợ.
Nàng cắn chặt răng, im lặng.
Hắn quỳ xuống, hai ngón tay lạnh lẽo nâng cằm nàng lên, buộc nàng phải đối diện với hắn.
- Trả lời ta.
Một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng. Nhưng rồi, nàng bật cười -một tiếng cười khô khốc, xen lẫn cay đắng và oán hận.
- Phải. - Nàng nhìn thẳng vào đôi mắt vô cảm trước mặt.
- Ta căm ghét ngươi. Đến tận xương tận tủy.
Sasori không phản ứng ngay lập tức. Hắn chỉ lặng im, nhìn nàng thật lâu.
Rồi đột nhiên, hắn cúi sát hơn, hơi thở lạnh lẽo phả lên làn da trắng nõn của nàng
- Thế thì sao nào? - Hắn cười khẽ, giọng nói phảng phất sự trêu đùa quỷ quyệt.
- Ngươi ghét ta cũng được. Nhưng điều đó không thay đổi được sự thật rằng ngươi đã thuộc về ta rồi.
Nàng rùng mình, cố gắng lùi lại, nhưng sợi chakra quấn chặt lấy nàng như một chiếc xiềng xích vô hình.
Sasori chậm rãi vươn tay, đầu ngón tay lướt nhẹ trên đường viền khuôn mặt nàng, dịu dàng đến rợn người.
- Ngươi không yêu ta? - Hắn thì thầm, giọng nói tựa như một lời nguyền ám ảnh.
- Vậy thì ta sẽ hủy hoại ngươi, cho đến khi ngươi chẳng còn đủ sức để yêu ai khác.
Một cơn lạnh buốt lan khắp cơ thể nàng.
Lần đầu tiên, nàng hiểu được ý nghĩa thực sự của việc bị giam cầm. Không chỉ là thân xác, mà còn là linh hồn.
Không có đường lui. Không có tự do.
...
Nàng bị nhốt trong căn phòng tối đó một lần nữa, nơi ánh nến leo lắt chỉ đủ soi rọi những con rối treo lơ lửng trên trần. Chúng không có linh hồn, không có ý chí.
Giống như nàng lúc này.
Sasori không tra tấn nàng theo cách thông thường. Hắn không đánh đập, không hành hạ. Hắn chỉ chờ đợi.
Chờ đợi nàng từ bỏ hy vọng.
- Ngươi sẽ không bao giờ thoát khỏi đây được. - Giọng hắn vang lên bên tai khi hắn ngồi xuống cạnh nàng, đôi mắt vô cảm dõi theo từng hơi thở yếu ớt của nàng.
Nàng bật cười khẽ, âm thanh như một mảnh gương vỡ nát.
- Vậy thì mau giết ta đi, ta muốn chết...
Sasori khựng lại trong một khoảnh khắc thoáng qua. Rồi hắn lắc đầu.
- Không. - Hắn chậm rãi nói, giọng điệu như đang thì thầm một lời nguyền.
- Chẳng phải ta đã nói rồi sao? Nếu ngươi chết, ta sẽ giữ ngươi lại theo một cách khác.
Hắn vươn tay, đầu ngón tay nhẹ nhàng lướt qua làn da nàng như thể đang chạm vào một kiệt tác mong manh.
- Ta sẽ biến ngươi thành con rối đẹp nhất mà ta từng tạo ra.
Nàng đông cứng.
Không.
Không thể để điều đó xảy ra.
Trong một khoảnh khắc tuyệt vọng, nàng rút ra thanh kunai giấu trong tay áo - vũ khí cuối cùng mà nàng giữ lại sau bao lần cố gắng thoát thân.
Không để hắn kịp phản ứng, nàng đâm mạnh vào lồng ngực mình. Lưỡi kunai xuyên qua da thịt. Máu bắn ra, nhuộm đỏ bàn tay run rẩy của nàng.
Sasori trừng mắt.
- Ngươi!
Nàng ngã xuống nền đất lạnh lẽo, nụ cười nhợt nhạt nở trên môi.
- Cuối cùng... ta cũng đã thoát khỏi ngươi.
Sasori quỳ xuống bên cạnh, đôi mắt sâu thẳm lóe lên một tia dao động đầu tiên. Hắn nhìn dòng máu loang lổ trên sàn, nhìn cơ thể nàng đang dần nguội lạnh trong tay hắn.
Cảm giác này... là gì?
Lần đầu tiên sau bao năm, hắn cảm nhận được một khoảng trống vô tận trong lồng ngực - nơi mà trái tim hắn từng tồn tại.
Hắn chạm vào gò má tái nhợt của nàng, giọng nói khẽ run.
- Ngươi nghĩ ngươi có thể rời bỏ ta dễ dàng như vậy sao?
Hắn bế nàng lên, ôm chặt lấy thân thể đang bất động của nàng vào lòng.
Không sao cả.
Dù nàng còn sống hay đã chết... Nàng vẫn sẽ mãi mãi thuộc về hắn.
Bởi vì con rối đẹp nhất của hắn, vĩnh viễn không thể rời đi
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro