32# Tobirama: Ánh sáng trong bóng tối

Tại Konoha, nơi mà những cuộc chiến tranh diễn ra liên miên, mất mát và hy sinh là điều mà nhân dân nơi đây phải học cách chấp nhận, T/b - cô tiểu thư duy nhất của gia tộc Hyune, đã phải chứng kiến cảnh gia đình mình bị tàn sát trong cuộc chiến đẫm máu năm nào. Ngày mà gia tộc của cô lụi tàn, cô không chỉ mất đi những người thân mà mình yêu thương nhất mà còn mất đi tất cả niềm tin vào thế giới xung quanh. Những ký ức đau buồn, sự phản bội và nỗi sợ hãi đã khiến trái tim cô đóng chặt, từ chối bất kỳ ai lại gần.

Cô sống trong bóng tối của nỗi cô đơn, trốn tránh mọi ánh sáng, con người, thậm chí cả sự ấm áp của tình yêu thương. Nhưng rồi, một ngày, Tobirama Senju, một trong những trụ cột mạnh mẽ của Konoha, đã bước vào cuộc đời cô.

Tobirama đã nhận cô là người thân, đưa cô về sống trong tộc Senju, nơi cô có thể được bảo vệ. Nhưng trái tim của T/b không dễ dàng mở ra. Mỗi khi có người đến gần, cô lại lùi bước, hoảng loạn và sợ hãi. Những ký ức đen tối của quá khứ luôn đeo bám cô, khiến cô không thể tin tưởng ai được nữa.

Tobirama không ép buộc cô phải thay đổi, không yêu cầu cô phải đối mặt với những nỗi đau mà cô không sẵn sàng đối diện. Anh chỉ nhẹ nhàng ở bên cô, luôn lặng lẽ quan tâm. Khi cô thức dậy vào giữa đêm vì những cơn ác mộng, anh sẽ ngồi bên giường, không nói gì, chỉ im lặng vỗ về cô. Khi cô thu mình trong phòng, không muốn gặp ai, Tobirama sẽ chỉ đứng ngoài cửa và chờ đợi.

Vào một ngày kia, khi T/b đang ngồi bên cửa sổ nhìn ra bầu trời u ám, Tobirama đến gần, một tách trà ấm trong tay anh. Anh ngồi xuống cạnh cô, đặt tách trà lên bàn, rồi nhẹ nhàng nhìn cô.

- Em biết không, T/b. - Tobirama bắt đầu, giọng anh trầm ấm.

- Ánh sáng sẽ không bao giờ rời xa bóng tối. Chỉ cần em sẵn sàng đón nhận nó, mọi nỗi sợ sẽ dần tan biến.

Cô nhìn vào đôi mắt kiên định của Tobirama, cảm nhận sự ấm áp trong lời nói của anh, nhưng vẫn chưa thể mở lòng. T/b quay mặt đi, một chút giọt nước mắt ẩn sâu trong lòng không thể thoát ra ngoài.

- Anh không thể thay đổi quá khứ của em. - Tobirama tiếp tục, giọng đầy dịu dàng

- Nhưng anh sẽ không bao giờ để em phải đối mặt với nó một mình.

Ngày qua ngày, T/b dần cảm nhận được sự kiên nhẫn và ân cần của Tobirama. Anh không vội vã, không ép buộc, chỉ lặng lẽ bên cạnh cô, cho cô thấy rằng không phải ai cũng sẽ bỏ rơi cô. Không phải tất cả mọi thứ trong cuộc sống này đều là đau thương.

Buổi chiều ngày hôm đó, khi ánh hoàng hôn nhuộm đỏ bầu trời, T/b đứng cạnh Tobirama trên mái nhà, cả hai im lặng nhìn về phía xa. Tobirama cuối cùng lên tiếng, giọng anh nhẹ nhàng nhưng kiên quyết.

- Đừng sợ, T/b. Quá khứ là của em, nhưng tương lai cũng nằm trong tay em. Dù có chuyện gì xảy ra, anh vẫn sẽ ở đây, bên em.

T/b không nói gì, nhưng cô cảm nhận được sự chân thành trong từng lời nói của anh. Lần đầu tiên sau cả một quãng thời gian dài đằng đẵng, trái tim cô cảm thấy bình yên. Cảm giác mà cô đã từng bỏ quên từ lâu. Gió khẽ thổi qua mái tóc cô, mang theo chút hơi ấm của mùa hạ.

Kể từ hôm đó, cô không còn tự giam mình trong những bức tường của nỗi sợ. Cô bắt đầu mở lòng, học cách tin tưởng vào Tobirama và những người xung quanh. Và cũng từ đó, một tình yêu chớm nở trong lòng cô, một tình yêu không vội vã, không gấp gáp, nhưng vững chãi và kiên cường, như chính người đã mang lại ánh sáng cho bóng tối trong cuộc đời cô.

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro