35# Kakashi: Dưới Bóng Tối Của Anh

Cô tỉnh dậy trong bóng tối.

Đôi mắt mở to, hơi thở gấp gáp khi nhận ra mình vẫn còn ở đây, trong căn phòng này, nơi không có cửa sổ, chỉ có bốn bức tường lạnh lẽo vây quanh. Một cánh cửa gỗ kiên cố duy nhất ngăn cách cô với thế giới bên ngoài.

Cô đã thất bại.

Lần thứ ba trong tuần này.

Cổ tay cô vẫn còn hằn đỏ vì dây trói của Kakashi. Dù không bị giam bằng xích, nhưng anh ta luôn có cách để khiến cô không thể đi xa. Đôi khi là những lời thủ thỉ đầy dịu dàng, đôi khi là sự im lặng đáng sợ, và đôi khi... là những vết thương mà cô chẳng bao giờ nhìn thấy nhưng luôn cảm nhận được.

Cô từng yêu Kakashi. Đó là sự thật.

Một tình yêu vô tư, dịu dàng, những ngày tháng hạnh phúc bên nhau khi cô còn nghĩ rằng anh chỉ là một người đàn ông cô đơn cần một ai đó bên cạnh. Nhưng rồi, mọi thứ thay đổi.

Kakashi không cho phép cô rời xa anh. Không một lần. Không một giây.

Cô không biết mình đã bị đưa đến nơi này từ bao lâu. Thời gian trở thành một khái niệm xa lạ khi ngày và đêm chẳng còn ý nghĩa. Chỉ có Kakashi, với mái tóc bạc lòa xòa trước mắt, đôi mắt sâu thẳm và giọng nói trầm thấp luôn vang lên bên tai.

- Em nghĩ em có thể chạy thoát sao?

Cánh cửa mở ra, và anh ta đứng đó.

Vẫn bộ đồ quen thuộc, chiếc mặt nạ che nửa khuôn mặt, nhưng cô không cần nhìn thấy trọn vẹn biểu cảm để biết rằng anh đang mỉm cười. Một nụ cười vừa dịu dàng, vừa đáng sợ.

Cô lùi lại, nhưng anh chỉ bước đến, chậm rãi như thể đã biết trước kết cục này.

- Em có biết không? - Kakashi nghiêng đầu, giọng nói mềm mại đến mức khiến người ta rùng mình.

- Anh đã cho em cơ hội. Nhiều lần rồi. Nhưng em không chịu hiểu.

Cô cắn chặt môi.

- Em không thể rời khỏi anh.

Cô vùng chạy, nhưng chưa kịp đến được góc phòng, cả cơ thể đã bị kéo ngược lại. Cánh tay Kakashi quấn chặt quanh eo cô, siết lấy cô như thể anh sẽ không bao giờ buông tay.

Cô giãy giụa, đấm vào ngực anh, cào vào cánh tay anh, nhưng Kakashi chỉ thở dài như thể cô đang làm một việc thật vô ích.

- Đừng chống cự nữa.

Một tiếng thì thầm ngay bên tai.

- Chúng ta sinh ra là dành cho nhau.

Cô không biết mình đã khóc bao lâu. Không phải vì đau, mà vì tuyệt vọng.

Cô đã dùng hết sức để giãy giụa, cào cấu, nhưng Kakashi vẫn không buông tay. Cánh tay anh ôm lấy cô, không mạnh bạo, không bạo lực, mà dịu dàng đến đáng sợ - một sự dịu dàng vặn vẹo khiến cô cảm thấy ngạt thở hơn cả một cái xiềng xích thực sự.

Anh không cần khóa cửa. Không cần trói cô. Anh chỉ cần chính bản thân anh. Chỉ cần giọng nói trầm ấm thì thầm bên tai. Chỉ cần ánh mắt câm lặng nhưng sâu thẳm như nuốt chửng cả linh hồn nhỏ bé của cô

Cô biết.

Cô sẽ không bao giờ trốn thoát được.

Bàn tay Kakashi nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc cô.

- Anh không muốn làm em đau. - Giọng anh trầm thấp, có chút mệt mỏi, nhưng vẫn chứa đựng một sự kiên định không thể lay chuyển.

- Nhưng em cứ cố chấp như thế... Làm sao anh có thể chiều hư em mãi được?

Cô cắn chặt môi, không đáp

Anh thở dài, đặt cằm lên đỉnh đầu cô.

- Anh yêu em.

Cô run rẩy.

Lời nói đó... không phải là điều cô chưa từng nghe. Nhưng mỗi lần Kakashi thốt ra câu đó, nó không còn mang ý nghĩa của một lời tỏ tình nữa. Nó giống như một lời tuyên án.

Một lời nguyền.

Bỗng dưng, Kakashi khẽ cười. Một nụ cười nhẹ như gió thoảng.

- Em đang nghĩ gì vậy?

Cô không trả lời

- Em nghĩ... anh là kẻ xấu sao?

Cô siết chặt nắm tay.

Anh đã từng là một anh hùng. Một con người đáng kính nể. Một người thầy, một người đồng đội mà bất cứ ai cũng ngưỡng mộ.

Nhưng với cô, anh chỉ là ngục tù. Và cô... là tù nhân.

Kakashi cúi xuống, hơi thở ấm nóng phả nhẹ lên tai cô.

- Đừng sợ anh mà, bé yêu. - anh thì thầm

- Rồi em sẽ hiểu thôi.

Hiểu rằng cô không bao giờ có thể thoát khỏi anh.

Không bao giờ.

Cô không nhớ mình đã ngủ quên từ lúc nào.

Khi tỉnh lại, trời vẫn tối. Hoặc có lẽ ở đây chẳng bao giờ có ánh sáng ban ngày. Cô không biết mình đã ở trong căn phòng này bao lâu. Một tuần? Một tháng? Một năm?

Tất cả những gì cô biết là Kakashi vẫn ở đây.

Anh ngồi bên giường, một tay chống cằm, đôi mắt đen lặng lẽ quan sát cô như thể cô là một bức tranh đẹp mà anh không bao giờ thôi ngắm

Cô rùng mình.

- Anh... không có nhiệm vụ sao? - Giọng cô khàn đặc, bởi cô đã không nói chuyện quá lâu.

Kakashi nghiêng đầu, mỉm cười

- Anh có. Nhưng em quan trọng hơn.

Cô cắn chặt môi.

Vậy là anh đã từ bỏ tất cả - vì cô

Nhưng không phải theo cách cô từng mong muốn

Khi còn yêu nhau, cô từng nghĩ mình may mắn khi có một người như Kakashi ở bên. Anh trầm tĩnh, kiên nhẫn, luôn dịu dàng với cô. Nhưng tình yêu đó dần trở thành một thứ gì đó đáng sợ, một nỗi ám ảnh mà cô không thể trốn thoát.

Một ngày nào đó, anh sẽ phá hủy cô hoàn toàn

Cô ngồi dậy, lùi về phía mép giường

- Kakashi... Em muốn ra ngoài.

- Không. - Anh đáp ngay, như thể đó là điều hiển nhiên.

- Chỉ một chút thôi. Em chỉ muốn hít thở không khí. Trong đây ngột ngạt quá.

Kakashi khẽ thở dài, đứng dậy, bước đến bên cô. Cô vô thức lùi lại, nhưng anh nhanh hơn. Bàn tay anh luồn ra sau gáy cô, kéo cô sát lại.

- Em có biết anh đã tha thứ cho em bao nhiêu lần không? - Giọng anh trầm thấp, nhẹ nhàng nhưng nguy hiểm.

Cô không đáp.

- Ba lần. - Anh cười khẽ, ánh mắt tối sầm

- Ba lần em cố gắng chạy trốn. Ba lần anh kiên nhẫn kéo em về.

Ngón tay anh lướt nhẹ lên cổ cô, khiến cô rùng mình.

- Anh không muốn trừng phạt em.

Cô nín thở.

- Nhưng nếu em tiếp tục như thế... Anh không chắc mình có thể dịu dàng mãi đâu.

Cô siết chặt nắm tay, cố gắng kìm nén nỗi sợ hãi đang dâng trào.

Môi anh chạm vào môi cô, một nụ hôn thoáng qua nhưng mang theo sự kiểm soát không thể chối cãi.

- Em đã là của anh rồi. Vậy nên hãy ngoan ngoãn để anh yêu thương.

Cô nhắm mắt lại, tuyệt vọng. Cô không biết mình còn có thể chịu đựng được bao lâu.

Sự im lặng nơi này như một thứ xiềng xích vô hình, siết chặt từng hơi thở của cô. Ngày qua ngày, Kakashi vẫn ở đó - lặng lẽ, dịu dàng, nhưng cũng đầy đáng sợ.

Hắn không cần phải giam cầm cô bằng xích sắt. Chỉ cần một ánh mắt, một câu nói cũng đủ để cô hiểu rằng mình chẳng thể nào thoát ra

Nhưng hôm nay... cô có cơ hội

Cô đã chờ đợi giây phút này từ lâu. Kakashi rời khỏi phòng, lần đầu tiên sau nhiều ngày. Hắn không khóa cửa. Có lẽ hắn nghĩ rằng cô đã từ bỏ hy vọng.

Nhưng hắn đã nhầm.

Bàn tay run rẩy đẩy cánh cửa ra. Hành lang dài, vắng lặng. Cô không biết mình đang ở đâu, nhưng điều đó không quan trọng. Chỉ cần tìm được lối ra, chỉ cần... Bước chân cô nhẹ nhàng, từng nhịp tim đập dồn dập. Cô thấy một cánh cửa khác. Cánh cửa chính ngay trước mặt. Cô không dám tin vào mắt mình.

Gần rồi.

Một bước nữa.

Hai bước nữa.

Ngón tay cô chạm vào tay nắm cửa

- Bé yêu. Em nghĩ mình đang đi đâu vậy?

Giọng nói quen thuộc vang lên ngay sau lưng.

Cả người cô cứng đờ.

Lạnh lẽo.

Hoảng loạn.

Không. Không thể nào.

Cô quay đầu lại.

Kakashi đứng đó, tựa lưng vào tường, đôi mắt trầm tĩnh như thể hắn đã biết trước điều này sẽ xảy ra. Cô không biết làm sao hắn phát hiện. Nhưng điều đó không còn quan trọng nữa.

Bởi vì cô đã thất bại.

- Em thật bướng bỉnh. - Kakashi thở dài, chậm rãi tiến đến gần cô.

- Anh đã cho em mọi thứ. Yêu thương em, bảo vệ em. Vậy mà em vẫn cố gắng chạy trốn.

Hắn đứng trước mặt cô, áp sát đến mức cô không thể lùi lại nữa.

- Anh đã nói rồi, phải không? - Ngón tay hắn nhẹ nhàng vuốt ve gò má cô, nhưng ánh mắt lại u tối đến đáng sợ.

- Em không thể rời khỏi anh.

Cô nín thở.

Kakashi nghiêng đầu, ánh mắt lóe lên một tia gì đó thật nguy hiểm.

- Được rồi, lần này anh sẽ không còn dịu dàng nữa.

Cô không kịp phản ứng.

Một cánh tay mạnh mẽ siết chặt eo cô, nhấc bổng cô lên. Cô hét lên, vùng vẫy, nhưng vô ích.

Cánh cửa trước mặt vụt xa dần. Tự do, chỉ cách cô vài bước chân. Nhưng cô không bao giờ chạm tới được. Kakashi mang cô trở lại phòng, đóng sập cửa sau lưng.

Hắn đã kiên nhẫn đủ rồi.

Cô bị ném xuống giường, lưng đập mạnh vào nệm. Hơi thở rối loạn, cả người run rẩy khi cánh cửa phòng đóng lại với một tiếng 'cạch' nặng nề.

Kakashi đứng trước mặt cô, đôi mắt một bên che khuất, một bên đỏ rực như ánh lửa âm ỉ cháy.

- Anh đã rất kiên nhẫn.

Giọng hắn trầm thấp, như một cơn gió lạnh lẽo trườn qua da thịt cô.

- Anh đã cho em cơ hội, đã tha thứ cho em hết lần này đến lần khác.

Hắn chậm rãi cúi xuống, bàn tay đè lên vai cô, buộc cô phải ngẩng mặt nhìn thẳng vào hắn.

- Vậy mà em vẫn không hiểu sao?

Cô cắn chặt môi, mắt mở to vì hoảng loạn.

- Kakashi... làm ơn... em xin anh.

- Làm ơn cái gì? - Hắn cười nhẹ, nhưng nụ cười không hề ấm áp.

- Làm ơn để em đi? Làm ơn để em trốn thoát?

Ngón tay hắn lướt nhẹ trên cổ cô, rồi di chuyển xuống bờ vai trần. Cô rùng mình, cảm nhận được sự kiểm soát của anh đang dần siết chặt lấy mình

- Em có biết anh đã chịu đựng thế nào không? - Hắn cúi xuống, hơi thở phả lên da cô.

- Nhìn em chống cự, nhìn em cố gắng chạy trốn khỏi anh... Em không biết nó khiến anh phát điên thế nào đâu.

Cô quay mặt đi, nhưng bàn tay hắn giữ chặt cằm cô, buộc cô phải đối diện.

- Không ai có thể chạm vào em ngoài anh. - Hắn thì thầm, ngón tay siết nhẹ quanh cổ cô, như một lời cảnh cáo.

- Không ai có thể nhìn thấy em ngoài anh. Em là của anh, chỉ một mình anh mà thôi.

Cô thở dốc khi môi hắn lướt qua xương quai xanh, hơi nóng lan tỏa khiến cô cảm thấy nghẹt thở.

- Anh sẽ không để em rời xa anh đâu.

Lời hứa đó... nghe giống như một bản án hơn là một lời yêu thương.

...

Từ ngày hôm ấy, Kakashi không rời cô nửa bước.

Cô ngồi im lặng trên giường, đôi mắt đẫm lệ nhìn vào đôi mắt đen lạnh lẽo của hắn. Cảm giác không thể thoát ra, không thể trốn chạy khiến lòng cô như vỡ vụn. Cô không còn sức để chống cự nữa, cũng không còn niềm tin vào bất kỳ điều gì ngoài sự hiện diện của Kakashi.

Anh đã cướp đi mọi thứ của cô.

Thậm chí, trong khoảnh khắc yếu đuối nhất, cô muốn từ bỏ tất cả để được sống trong vòng tay hắn mãi mãi. Nhưng ngay lúc ấy, cô hiểu rằng cô không còn là chính mình nữa. Cô chỉ còn là một con rối trong tay anh.

- Em không còn cách nào để thoát ra nữa. - Kakashi nói, đôi mắt anh u tối, như thể đã nhìn thấu mọi suy nghĩ trong cô.

Cô không nói gì, chỉ im lặng. Lời nói dường như đã mất hết ý nghĩa.

Kakashi bước đến gần cô, ngồi xuống bên cạnh, không chạm vào cô, chỉ nhìn cô một cách chăm chú.

- Anh biết em không yêu anh như anh yêu em.

Cô ngẩng đầu lên, mắt đẫm lệ, nhưng không thể nói ra sự thật trong lòng. Cô không còn sức để yêu anh. Cô chỉ muốn thoát khỏi anh, nhưng làm sao có thể khi hắn luôn ở đây, chiếm đoạt từng chút một của cô?

- Nhưng em sẽ yêu anh. - Kakashi nói, đôi mắt lạnh lùng và kiên quyết.

- Thời gian sẽ làm em yêu anh. Dù em có cố gắng trốn chạy, anh vẫn sẽ luôn ở đây.

Cô nhìn vào mắt anh, không thể nói gì. Chỉ có một nỗi đau tột cùng dâng lên trong lòng. Nỗi đau của sự bất lực. Nỗi đau của việc mất đi chính mình trong tay một người mà cô từng yêu.

- Anh sẽ giữ em ở đây mãi mãi. - Kakashi thì thầm, giọng nói trầm lắng, nhưng ẩn chứa một sự quyết tâm không thể lay chuyển.

- Không có con đường nào khác dành em. Chỉ có anh mới có thể khiến em hạnh phúc.

Đôi tay cô siết chặt, cảm nhận sự tê dại đang bao trùm lấy mình. Cô không thể chống cự nữa. Và khi Kakashi kéo cô vào vòng tay, cô không còn làm gì được ngoài việc nhắm mắt lại, để cho mọi thứ xung quanh hòa vào trong bóng tối.

Nếu em có thể yêu anh như cách anh yêu em thì có lẽ em đã không phải chịu nhiều đau thương như thế này đúng không, Kakashi... nhưng em lại không thể.

Thời gian trôi qua, như một dòng sông chảy xiết, cuốn cô vào một thế giới mà cô không thể thoát ra. Kakashi luôn ở bên, lúc nào cũng sẵn sàng để bảo vệ, để yêu thương, nhưng cũng để áp chế và kiểm soát từng cử động của cô. Mỗi ngày, cô càng trở nên nhỏ bé hơn trong sự giam cầm của anh.

Nhưng có một thứ không thể xóa nhòa, một cảm giác tội lỗi, một cái gì đó trong trái tim cô vẫn tồn tại, ngay cả khi cô cố gắng vùi lấp nó dưới nỗi đau và sự tuyệt vọng.

Mỗi đêm, khi ánh trăng chiếu qua khe hở nhỏ bị rạn nứt bên góc phòng, cô thấy đôi mắt anh dõi theo mình, không rời.

- Em là của anh, chỉ riêng mỗi mình anh thôi, bé yêu. - Kakashi thì thầm trong bóng tối, giọng nói như một lời nguyền, nhưng không kém phần dịu dàng.

Cô không trả lời. Cô không còn gì để nói nữa.

Cô không biết mình đã đắm chìm trong sự yên lặng bao lâu. Từ ngày bị giam cầm trong căn phòng này, ngày và đêm đều chẳng còn rõ ràng. Mỗi khoảnh khắc trôi qua là một cái gai đâm vào lòng cô.

Nhưng Kakashi vẫn không buông tay.

Một ngày, khi cô đang ngồi bên khe hở, nhìn ra ngoài, lòng trĩu nặng vì sự vắng lặng của thế giới ngoài kia, Kakashi bước đến gần. Anh không nói gì, chỉ lặng lẽ ngồi bên cạnh cô.

- Anh không thể cho em sự tự do. - Kakashi lên tiếng, đôi mắt bạc nhìn cô như thể có điều gì đó rất sâu thẳm trong đó.

- Nhưng em không phải là tù nhân.

Cô quay lại nhìn anh, lòng nặng trĩu.

- Vậy em là gì? Một món đồ chơi của anh sao?

Kakashi cười nhẹ, nhưng nụ cười của anh không phải là sự vui mừng, mà là sự chua xót.

- Em là tất cả của anh.

- Anh yêu em. - Anh nói tiếp, không vội vã, không áp lực, mà như thể đó là điều tự nhiên nhất trên đời.

- Anh yêu em đến mức không thể để em rời đi. Không thể để em nhìn ai khác ngoài anh.

Cô muốn phản kháng, muốn nói rằng không phải vậy, rằng cô không thuộc về anh, nhưng những từ ngữ ấy mắc kẹt lại trong cổ họng. Cô không còn sức để chiến đấu.

Cô không thể.

Cô không biết mình đã sống trong bóng tối ấy bao lâu, không biết bao nhiêu lần mình đã rơi vào những cơn mơ mà chẳng thể thức tỉnh. Kakashi vẫn ở đó, luôn là người bảo vệ, nhưng cũng là người đẩy cô vào một thế giới không lối thoát.

Tình yêu của anh dành cho cô quá lớn, quá chiếm hữu đến mức không còn chỗ cho bất kỳ thứ gì khác. Mỗi ngày, cô chỉ có thể lặng lẽ sống, không dám chống lại, không dám làm gì để thay đổi tình thế.

Một ngày, khi trời mưa, cô tựa đầu vào bức tường lạnh lẽo, cảm nhận những giọt nước rơi lộp độp bên ngoài. Một cảm giác gì đó lạ lùng xuất hiện trong cô. Không phải là nỗi sợ hãi hay tuyệt vọng nữa. Mà là một sự bình yên. Bình yên đến tột cùng

Kakashi đến bên cạnh cô. Anh không nói gì, chỉ đưa tay ôm chặt lấy chiếc eo nhỏ nhắn ấy, đầu dụi vào hõm cổ trắng ngần của cô, như thể mọi thứ giữa họ đã trở thành điều không thể thay đổi.

- Cảm ơn bé vì đã chọn anh. - Kakashi nói nhẹ nhàng, nhưng cũng không thiếu phần quyết đoán.

- Và anh sẽ ở đây, yêu thương em, mãi mãi.

Cô không trả lời. Cô nhìn ra ngoài, mưa vẫn rơi, và cô cảm thấy như mình đang sống trong một thế giới xa lạ. Không có gì thuộc về cô nữa. Chỉ có Kakashi.

Chỉ có anh.

Cô quay lại nhìn anh, một cảm giác lạ lẫm dâng lên trong lòng.

- Anh... có nghĩ rằng em có thể yêu anh một lần nữa không?

Kakashi im lặng một lúc lâu, rồi khẽ gật đầu.

- Em sẽ phải yêu anh thôi. Chấp nhận ở bên cạnh anh. Mãi mãi.

Ánh mắt anh như lấp đầy tất cả những nỗi buồn, những khát khao sâu thẳm. Cô không biết liệu mình có thể làm gì để thoát khỏi tình yêu ấy. Nhưng trong khoảnh khắc đó, cô hiểu rằng mình không thể thay đổi quá khứ. Cô không thể thay đổi anh. Và cũng không thể thay đổi chính mình.

Chỉ có thể chấp nhận.

Và yêu thương, dù là yêu thương trong sự đau đớn, trong cái bóng tối ấy.

...

Kakashi pov

Lần đầu tiên tôi gặp em, tôi đã không nghĩ rằng mọi thứ sẽ thay đổi như thế. Em không giống những người khác tôi từng gặp. Không phải vì em đặc biệt hay khác biệt gì về ngoại hình, mà là vì ánh mắt ấy. Ánh mắt mà tôi chưa từng thấy ở ai - sự kiên cường lẫn sự yếu đuối hòa lẫn vào nhau, một sự phản kháng không thể che giấu. Tôi không thể dứt mắt khỏi em dù chỉ một giây.

Khi nhìn thấy em lần đầu, tôi nghĩ mình chỉ đơn giản muốn giúp đỡ một người lạc lối. Nhưng rồi mọi thứ không còn đơn giản nữa. Tôi đã dính vào cái bẫy do em vô tình tạo ra. Có lẽ, đó là sự hấp dẫn từ cái nhìn đầu tiên. Hay có lẽ, là vì em đã nhìn thẳng vào tôi mà không sợ hãi. Em không giống như những người khác, những người luôn e ngại hay sợ hãi tôi, sợ cái bóng tối mà tôi mang theo mình.

Tôi không thể dừng lại việc quan sát em, từ lần gặp đầu tiên đó. Em có một vẻ ngoài mạnh mẽ, nhưng tôi nhìn thấy sự tổn thương trong từng bước đi của em. Có cái gì đó trong trái tim tôi trỗi dậy, một cảm giác mà tôi không thể lý giải ngay lúc đó. Một thứ gì đó... như là sự bảo vệ, một thứ cảm giác muốn trói em lại bên mình.

Dần dần, em trở thành phần không thể thiếu trong thế giới của tôi, dù tôi cố gắng từ chối điều đó. Tôi nghĩ mình đã có thể giữ khoảng cách, nghĩ mình có thể không để cảm xúc chi phối. Nhưng rồi, có một ngày, tôi nhận ra rằng tôi đã không thể dừng lại. Tôi muốn em bên cạnh tôi, không chỉ vì tôi yêu em, mà vì tôi còn sợ mất em

Yêu, với tôi, không phải là một điều dễ dàng. Tôi đã từng chứng kiến quá nhiều mất mát, quá nhiều cái chết. Tôi không muốn em trở thành một phần của quá khứ, một ký ức tôi phải đau đớn mang theo. Tôi không muốn em ra đi, không muốn em giống như những người tôi đã mất. Vậy nên, tôi đã giữ em lại. Bằng mọi cách.

Khi tôi nhận ra mình đã quá yêu em, tôi không biết mình nên làm gì. Mối quan hệ này, tình cảm này, là thứ tôi không hề chuẩn bị. Đó không phải là sự yêu đương đơn giản, mà là sự chiếm hữu, sự bảo vệ quá mức. Nhưng tôi không thể dừng lại. Tình yêu, hay đúng hơn là sự ám ảnh, chiếm lấy tôi hoàn toàn.

Em không hiểu, hoặc có thể em không muốn hiểu. Em luôn cố gắng thoát ra, luôn tìm cách chạy trốn khỏi tôi, khỏi thế giới mà tôi đã cố tạo ra cho em. Nhưng càng như vậy, tôi càng không thể buông tay. Em nghĩ mình có thể rời đi, nhưng tôi sẽ không bao giờ để em đi. Tôi sẽ không để em rời khỏi tôi. Dù em có thể căm ghét tôi, dù em có thể khinh bỉ tôi, tôi vẫn sẽ giữ chặt em bên mình

Tôi không thể để em rời đi, bởi vì em không chỉ là một phần của tôi. Em đã trở thành tất cả. Tình yêu của tôi dành cho em không phải là một tình yêu đơn giản, mà là một thứ gì đó sâu sắc hơn, mạnh mẽ hơn, một thứ cảm xúc chiếm hữu mà tôi không thể nào kiểm soát.

Thật ra, tôi đã tự hỏi mình rất nhiều lần - liệu tôi có thể cho em tự do không? Liệu tôi có thể để em sống cuộc đời riêng của mình mà không ép buộc em vào cái thế giới này? Nhưng câu trả lời luôn là không. Tôi không thể. Tôi không thể để em đi. Em đã là của tôi, và tôi sẽ không để ai khác cướp đi em

Vậy là, tôi đã chọn cách giữ em lại, giữ em trong thế giới của tôi, nơi tôi có thể bảo vệ, có thể yêu thương. Nhưng càng yêu em, tôi càng nhận ra một sự thật đau đớn, tình yêu này sẽ không bao giờ là một tình yêu tự do. Nó là một tình yêu đau đớn, là một tình yêu bị ràng buộc, và tôi không thể thay đổi điều đó.

Tôi yêu em, nhưng tôi cũng sợ tình yêu này. Sợ rằng một ngày nào đó, em sẽ nhận ra rằng em không thuộc về tôi, rằng em xứng đáng có một cuộc sống tự do hơn. Nhưng đến lúc đó, liệu tôi có còn đủ can đảm để buông tay không?



















Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro