36# Neji: Mùa Hè Của Cậu Và Tôi
Mặt trời mùa hạ treo cao, rọi xuống từng tia nắng vàng ươm trên mái hiên, phản chiếu những vệt sáng lung linh trên nền đất. Gió khẽ luồn qua những tán lá, mang theo mùi hương quen thuộc của buổi sớm. T/b nằm dài trên thềm gỗ, tận hưởng từng cơn gió mát, mắt lim dim vì cơn buồn ngủ kéo đến.
Một mùa hè không có nhiệm vụ, không có bài tập, không có ai làm phiền - thật là một kỳ nghỉ hoàn hảo.
Nhưng đời không như là mơ.
Một giọng nói vang lên, xé toạc sự yên tĩnh.
- T/B!!!
T/b giật bắn người, suýt nữa thì ngã nhào khỏi thềm hiên. Cô mở mắt ra, chỉ kịp thấy một ánh sáng chói lòa không phải mặt trời, mà là nụ cười lấp lánh đầy sức sống của thầy Guy.
- Ta có một tin cực kỳ tuyệt vời cho con đây!
T/b bối rối chớp mắt, cố gắng trấn tĩnh trước sự nhiệt huyết quá mức của thầy.
- Tin gì vậy thầy...?
Might Guy vỗ vai cô một cách đầy tự hào.
- Mùa hè này, con sẽ được tập luyện cùng với thiên tài mạnh nhất gia tộc Hyuga - Hyuga Neji!
Không gian như đóng băng trong vài giây. Một cơn gió nhẹ thổi qua, làm lung lay những tán lá.
T/b sững sờ nhìn thầy, rồi quay đầu sang hướng khác. Từ lúc nào, một chàng trai đã đứng đó, khoanh tay, ánh mắt bình thản nhưng sắc lạnh như mặt hồ phẳng lặng.
Mái tóc dài buộc thấp, đồng tử trắng sáng đặc trưng của gia tộc Hyuga phản chiếu ánh nắng nhàn nhạt. Neji nhìn cô bằng ánh mắt khó đoán, giọng điệu trầm ổn nhưng chẳng mang theo chút hứng thú nào.
- Thầy Guy đã nhờ tôi hướng dẫn cậu tập luyện.
Một lần nữa, thế giới của T/b như nổ tung.
- HẢ?!
Thầy Guy cười tươi rói, hoàn toàn không quan tâm đến biểu cảm hoảng hốt của cô.
- Ta tin rằng với sự giúp đỡ của Neji, con chắc chắn sẽ tiến bộ vượt bậc! Đừng lo, thầy đặt hết niềm tin vào con đấy!
Niềm tin của thầy có lẽ nặng tựa nghìn cân.
T/b há hốc miệng, muốn tìm lời từ chối, nhưng chưa kịp mở miệng thì đã chạm phải ánh mắt của Neji.
Ánh mắt ấy mang theo chút gì đó giễu cợt.
- Đừng lo, tôi sẽ không để cậu lười biếng nữa đâu
Lưng T/b lạnh toát.
Kết thúc rồi. Mùa hè tươi đẹp của cô đã kết thúc rồi.
...
T/b không biết bằng cách nào mà cô lại có mặt ở bãi tập sớm như thế này. Khi mặt trời còn chưa kịp lên cao, làn sương mỏng vẫn lượn lờ trên những tán cây, cô đã phải đứng trước Neji - kẻ vẫn giữ vẻ mặt bình thản như không, hoàn toàn không có dấu hiệu buồn ngủ như cô.
Cô thở dài.
Không thể tin được. Đáng lẽ mùa hè này cô phải được ngủ nướng đến tận trưa, rồi dành cả ngày để rong chơi khắp làng, chứ không phải đến đây để tập luyện với một người nghiêm túc đến phát sợ như Hyuga Neji!
- Cậu đứng thẳng lưng lên.
Giọng nói trầm thấp kéo cô về thực tại. T/b bĩu môi nhưng vẫn nghe lời, chỉnh lại tư thế theo yêu cầu của Neji. Cô có cảm giác... bị soi mói dưới ánh mắt sắc bén của cậu ta.
- Tay đặt đúng vị trí.
T/b miễn cưỡng đưa tay lên.
- Trọng tâm dồn về phía trước.o
Cô dịch chân lên một chút.
Neji im lặng một lát, rồi đột ngột giơ tay.
CỐC!
T/b giật nảy người, ôm trán lườm cậu ta.
- Sao tự nhiên lại đánh tôi?!
- Cậu mất tập trung. - Neji lạnh nhạt nói, ánh mắt như thể đang nhìn một đứa trẻ không biết nghe lời.
- Nếu đây là một trận chiến thực sự, cậu đã thua ngay từ giây đầu tiên.
T/b nghiến răng. Cô biết Neji giỏi, rất giỏi, nhưng... cái thái độ này đáng ghét thật!
- Được rồi, bắt đầu nào. - Neji lùi lại vài bước, vào tư thế chiến đấu.
T/b nhìn cậu, tự nhủ trong đầu rằng chỉ cần trụ vững trước thiên tài của gia tộc Hyuga này, cô sẽ có cơ hội được nghỉ sớm! Nghĩ vậy, cô hít một hơi sâu, dồn chakra vào chân, rồi lao đến.
Và chỉ trong chớp mắt, cô bị quật ngã.
BỘP!
Mặt cô tiếp đất. Cơn đau chưa kịp lan ra thì đã nghe giọng nói không chút cảm xúc của Neji vang lên.
- Quá chậm.
T/b nghiến răng, bật người dậy, tấn công lần nữa. Nhưng dù cô có cố gắng thế nào, cậu ta vẫn tránh né một cách dễ dàng, như thể đã nhìn thấu mọi động tác của cô. Sau lần thứ năm bị quăng xuống đất, T/b thở hồng hộc, nằm bẹp trên nền cỏ. Cô giơ tay lên yếu ớt:
- Dừng... dừng lại... Tôi không thể nữa...
Neji khoanh tay, nghiêng đầu nhìn cô. Một lát sau, cậu nhẹ nhàng ngồi xuống cạnh cô, giọng nói bớt đi vài phần lạnh lùng
- Cậuvẫn còn rất nhiều điểm yếu.
T/b trợn mắt, quay sang lườm cậu ta.
- Tôi biết.
Cậu im lặng một lúc, rồi đột nhiên nói
- Nhưng cậu cũng không hoàn toàn vô dụng.
Cô chớp mắt.
Neji nhìn cô, thấy vẻ mặt ngạc nhiên của cô thì chỉ thản nhiên nói
- Ngày mai, chúng ta tiếp tục.
T/b nằm im, hồn vía bay lên mây. Ngày mai?!
Mùa hè này đúng là tận thế mà!
Sáng hôm sau, khi mặt trời còn chưa lên hẳn, T/b đã có mặt tại bãi tập.
Không, chính xác là cô bị ép đến đây.
- Tôi... còn chưa ăn sáng mà... - T/b lầm bầm, đôi mắt ngái ngủ đầy oán hận nhìn Neji.
Nhưng cậu ta chẳng buồn bận tâm. Đôi mắt trắng dã ấy vẫn lạnh nhạt như ngày hôm qua.
- Nếu cậu có thể đánh trúng tôi dù chỉ một lần, cậu có thể nghỉ ngơi.
T/b lập tức bừng tỉnh. Cơ hội thoát khỏi buổi tập luyện địa ngục này đã đến! Cô lùi lại, hít một hơi sâu, dồn chakra vào chân rồi lao đến.
Neji vẫn đứng yên.
T/b nheo mắt, lần này cô sẽ không để bị đánh bại dễ dàng nữa! Cô vờ như tung cú đấm thẳng vào mặt cậu, nhưng khi Neji nghiêng đầu tránh đi, cô bất ngờ đổi hướng, vung chân đá vào cạnh sườn cậu.
Cậu nhíu mày, nhẹ nhàng lách người né đi, nhưng lần này khoảng cách đã gần hơn hôm qua rất nhiều.
T/b đắc ý - cô sắp chạm vào cậu rồi!
Nhưng ngay trước khi bàn tay cô chạm được vào tà áo của Neji, cậu đột nhiên biến mất.
- Chậm.
Giọng nói trầm thấp vang lên ngay phía sau. Trong giây tiếp theo, T/b bị kéo mạnh về phía trước, mất thăng bằng và...
BỘP!
Cô ngã nhào xuống đất, mặt cắm vào bãi cỏ một lần nữa. T/b nằm im, linh hồn như sắp lìa khỏi xác.
Cô ghét cái từ "chậm" đó quá rồi!
Một tiếng sau, T/b nằm dài trên nền đất, hơi thở đứt quãng.
- Tôi... tôi bỏ cuộc...
Neji khoanh tay, đôi mắt vẫn sắc lạnh như mọi khi. Nhưng thay vì ra lệnh tiếp tục như thường lệ, cậu lại bất ngờ đưa tay về phía cô.
T/b chớp mắt, nhìn chằm chằm vào bàn tay đang giơ ra trước mặt mình.
Cậu đang... giúp cô đứng dậy?
Có nằm mơ không vậy?
Neji nhíu mày.
- Cậu muốn nằm đó đến tối sao?
T/b giật mình, vội nắm lấy tay cậu. Nhưng ngay khi tay cô chạm vào tay cậu, cô lập tức cảm nhận được...
Nóng.
Bàn tay của Neji ấm hơn cô tưởng. Không quá thô ráp nhưng vẫn đủ để cảm nhận được lực mạnh mẽ từ nó.
T/b đỏ mặt, vội vàng rụt tay lại. Cô không biết là do nắng hay do cái gì khác, nhưng mặt cô đột nhiên nóng ran.
Neji nhìn cô với vẻ khó hiểu, nhưng không nói gì thêm. T/b vội quay đi, cố lảng tránh ánh mắt cậu.
Gì vậy. Cảm giác này là sao? Chẳng lẽ..
...
T/b phát hiện một điều đáng sợ - mùa hè của cô đã không còn là những ngày lười biếng nằm dài trên mái nhà hay những buổi dạo chơi không mục đích quanh làng Lá nữa.
Bây giờ, mỗi buổi sáng sớm, khi sương mờ còn chưa tan hết, cô đã bị lôi đến bãi tập. Không có chỗ cho sự lười biếng, cũng chẳng còn thời gian để mơ màng tận hưởng kỳ nghỉ. Mà hung thủ không ai khác chính là Hyuga Neji.
T/b chẳng hiểu nổi tại sao cậu ta lại nghiêm túc đến thế. Ngay cả khi cô đã mười lần gục xuống than vãn, Neji vẫn giữ nguyên thái độ lãnh đạm, tựa như cậu sinh ra chỉ để khiến cô khổ sở vậy.
Thế nhưng, kỳ lạ thay... Dù phàn nàn là thế, cô vẫn không từ bỏ. Bởi lẽ, cô nhận ra mình đã dần quen với sự hiện diện của cậu ta.
Một buổi chiều muộn, sau khi kết thúc buổi tập đầy mệt mỏi, T/b nằm dài trên thảm cỏ, đưa mắt ngắm nhìn bầu trời.
Mặt trời đang dần khuất sau những tán cây, nhuộm cả khoảng không một sắc cam rực rỡ. Cơn gió nhẹ thoảng qua, mang theo mùi hương của lá và đất, hòa quyện cùng hơi thở của mùa hạ.
- Neji.. - Cô cất giọng, không quay đầu nhìn cậu.
- Gì?
- Tớ đã mạnh lên chưa?
Câu hỏi của cô lơ lửng giữa khoảng không, hòa cùng tiếng xào xạc của lá cây. Một lúc lâu sau, Neji mới chậm rãi lên tiếng
- Cậu bớt vô dụng hơn trước nhiều.
T/b bật dậy, trừng mắt nhìn cậu.
- Đó là lời khen á?
Neji nhìn cô, đôi mắt trắng bạc vẫn điềm tĩnh như thường lệ.
- Là sự thật.
T/b bĩu môi, quay đi chỗ khác. Cô không biết mình nên vui vì cậu ta công nhận hay nên tức giận vì cái cách cậu ta nói ra điều đó nữa.
Nhưng dù sao đi nữa... Khóe môi cô vẫn vô thức cong lên.
Trên đường về, cô vô tình chạm mặt Tenten.
Cô bạn tóc nâu vẫy tay chào, gương mặt rạng rỡ như thường lệ.
- T/b! Cậu cũng vừa tập luyện xong à?
T/b mỉm cười.
- Ừ, vừa bị Neji hành hạ xong đây.
Tenten bật cười, ánh mắt lấp lánh một tia tinh nghịch.
- Cậu ấy lúc nào cũng nghiêm túc thế mà. Nhưng mà này...
Cô nàng chớp mắt, ghé sát lại, giọng nói nhỏ đi đôi chút, nhưng không giấu được vẻ trêu chọc.
- Dạo này hai người thân nhau nhỉ?
T/b suýt sặc.
- Cái gì mà thân?! Chỉ là cậu ta cứ kéo tớ đi tập luyện thôi!
Tenten khẽ cười, nhưng không nói gì thêm. Chỉ có ánh mắt cô nàng là vẫn sáng lên đầy ẩn ý.
T/b bước đi tiếp, nhưng trái tim cô lại khẽ rung lên một nhịp.
Chỉ là bạn bè thôi...
Chỉ là bạn bè thôi, đúng không?
Mùa hè không hề dịu dàng với T/b. Nhưng không phải vì Neji cứ "tra tấn" cô mỗi ngày, mà bởi trong từng khoảnh khắc bên cạnh cậu, một cảm giác không thể định nghĩa cứ len lỏi trong lòng cô.
Những ngày qua, dù cô có kiên quyết không thừa nhận, nhưng cô biết... mình đã thay đổi.
Sự kiên cường trong mỗi bài tập, sự kiên nhẫn mà Neji dạy cho cô không chỉ là về thể lực, mà còn về cách đối diện với chính mình. Cô dần có thể hiểu rằng, có những thứ không thể có được một cách dễ dàng, và cần phải kiên trì theo đuổi, chẳng hạn như sức mạnh. Và rồi, đôi khi, trong những buổi tập im lặng ấy, cô lại bắt gặp ánh mắt Neji nhìn cô... khác đi.
Cô không thể giải thích được, nhưng khi cậu ta nhìn cô, không phải là ánh mắt lạnh nhạt như trước kia nữa. Có một chút gì đó, nhẹ nhàng hơn, như thể cậu ta đang... để ý cô.
Một buổi sáng, khi mặt trời mới lên cao, T/b kéo áo choàng lên và bước ra khỏi nhà. Để tránh bị Neji phát hiện rằng mình lại đến muộn, cô vội vã bước đến bãi tập.
Nhưng khi cô đến nơi, Neji đã đứng đợi từ lúc nào.
- Cậu đến trễ. - Giọng cậu lạnh lùng như thường lệ.
T/b hơi bực bội, nhưng khi nhìn thấy cậu ta, một sự ấm áp kỳ lạ bỗng dâng lên trong lòng.
- Tớ có phải robot đâu mà cứ phải đúng giờ suốt.
Neji không đáp lại. Chỉ có đôi mắt vẫn không rời cô, và trong đó, T/b không thể không nhận ra một chút... thăm dò.
T/b nuốt nước bọt, cố không để ánh mắt của cậu ta làm mình lúng túng.
- Thôi, vào tập đi. Lần sau tớ sẽ không đến muộn nữa.
Neji im lặng một lúc, rồi khẽ gật đầu. Cậu đưa tay vẫy nhẹ, ra hiệu cho T/b bắt đầu.
T/b lắc đầu, tự nhiên cảm thấy mình không thể giận cậu ta được lâu. Cô hít một hơi thật sâu, chuẩn bị cho buổi tập hôm nay.
Suốt buổi sáng, bầu không khí giữa họ vẫn im lặng, chỉ còn lại tiếng gió, tiếng bước chân và tiếng hít thở của hai người. Cô bắt đầu cảm thấy quen với nhịp độ này, với sự nghiêm khắc của Neji, với sự im lặng của cậu ta. Và rồi, khi buổi tập kết thúc, một điều bất ngờ xảy ra.
T/b đang lau mồ hôi trên trán thì bỗng cảm nhận được một bóng dáng đứng gần. Cô ngẩng lên, và thấy Neji đang đứng ngay trước mặt mình.
- Làm tốt lắm.
Câu nói nhẹ nhàng, nhưng lại khiến trái tim T/b đập mạnh.
Cô không thể tin được. Cậu ta... khen cô sao?
- Cảm ơn... - Cô trả lời, nhưng giọng nói có chút ngập ngừng.
Neji nhìn cô một lúc lâu, rồi bất ngờ cất tiếng.
- Nếu cậu muốn nghỉ ngơi, có thể dừng lại. Nhưng nếu đã bắt đầu, thì đừng bỏ cuộc.
Cô cảm thấy như thể cậu ta đang nói với cô nhiều hơn là chỉ về việc tập luyện. Trong câu nói ấy, có một thứ gì đó mà T/b chưa từng nhận ra, một sự quan tâm mà không phải ai cũng dễ dàng nhìn thấy.
- Tớ sẽ không bỏ cuộc đâu. - Cô đáp lại, ánh mắt không rời cậu ta.
Neji nhìn cô thêm một lúc, rồi nhẹ nhàng quay đi, nhưng không quên để lại một câu cuối cùng
- Mạnh mẽ không chỉ là khả năng chiến đấu, mà còn là cách cậu đối diện với chính bản thân mình. Đừng quên điều đó.
Khi bóng cậu ta khuất dần, T/b vẫn đứng nguyên tại chỗ, trái tim đập thình thịch. Cô không biết cảm giác này là gì, nhưng chắc chắn một điều rằng, mọi thứ giữa cô và Neji đang thay đổi.
Những ngày nắng hạ gần như đã đi qua, và buổi tập cuối cùng của mùa hè đã đến. T/b đứng đó, hơi thở dồn dập, mồ hôi rịn trên trán sau một buổi tập luyện đầy thử thách. Lần này, cô có cảm giác mọi thứ đã khác. Đã qua rồi những ngày tập luyện mệt mỏi, cô đã thực sự tiến bộ, đã có thể sánh ngang với Neji, dù trong lòng vẫn chưa hết sự ngưỡng mộ đối với cậu.
Neji đứng đối diện cô, ánh mắt lạnh lùng như mọi khi, nhưng dường như cũng có điều gì đó thay đổi, một sự nhẹ nhõm trong cách cậu nhìn cô, như thể công sức của cô cuối cùng đã được đền đáp. Cả hai bắt đầu bước vào những động tác luyện tập cuối cùng của buổi, nhưng một khoảnh khắc không may đã xảy ra.
T/b bước tới một bước, nhưng khi vừa thực hiện động tác, chân cô bị vấp, cả người lao về phía trước. Cô không thể kịp giữ thăng bằng và, không may, cơ thể cô ngã vào người Neji. Mọi thứ xảy ra quá nhanh, và trước khi cô kịp phản ứng, đôi môi của cô vô tình chạm phải môi cậu.
Một giây, hai giây... cả hai đứng yên trong khoảnh khắc đó, chỉ có tiếng tim đập mạnh trong lồng ngực. Neji, vẫn giữ vẻ ngoài lạnh lùng, không hề thay đổi biểu cảm. Cậu nhanh chóng đẩy cô nhẹ ra khỏi người mình, nhưng rồi, giọng nói đều đều của cậu vang lên.
- Không sao chứ?
T/b vội vàng đứng dậy, mặt đỏ bừng, không biết phải nói gì. Cô cúi đầu, giọng nói lắp bắp
- Tớ... xin lỗi... thật sự xin lỗi!
Cậu không đáp lại, chỉ gật nhẹ, vẻ mặt vẫn bình thản như mọi ngày, không lộ chút cảm xúc. T/b cảm thấy ngượng ngùng vô cùng, nhưng vẫn tiếp tục ríu rít xin lỗi, cố gắng tìm một lý do hợp lý để biện minh cho sự cố ngượng ngùng này.
Khi buổi tập kết thúc. T/b bước đi trong sự lặng lẽ, nhưng trái tim cô vẫn đập nhanh, vẫn không thể quên được khoảnh khắc ấy. Cô ngượng ngùng đến nỗi không dám nhìn lại, nghĩ rằng mình đã làm một chuyện vô cùng kỳ quặc trước mặt Neji.
Nhưng khi cô vừa quay người bước đi, bóng dáng cô dần khuất đi trong màn chiều, Neji đứng lại một mình. Ánh mắt của cậu vẫn hướng về phía trước, nhưng khóe môi cậu bất giác nhếch lên. Cậu đưa tay lên, nhẹ nhàng vân vê môi, nơi vừa bị "va chạm" với môi cô.
Một nụ cười mơ hồ trên môi cậu, nhưng không ai nhìn thấy.
Cậu vẫn đứng đó, một mình trong bóng hoàng hôn, để lại trong không khí một sự im lặng đầy ẩn ý, như thể mùa hè này không chỉ là kết thúc của một chặng đường, mà là sự bắt đầu của một điều gì đó mới mẻ, không nói thành lời.
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro