𝕮𝖍𝖚̛𝖔̛𝖓𝖌 𝕸𝖔̣̂𝖙

Vào khoảng thời gian Sakura quyết định xuống phố, mặt trời trên đỉnh đầu cô như chiếc lò toả nhiệt đang ở mức đáng báo động. Mặc kệ những vệt mồ hôi chảy, quảng trường vắng người qua lại càng khiến sự tập trung của cô đổ dồn vào chiếc điện thoại đang hiển thị mục tin nhắn mới.

Okinawa Senta - cái tên mới được sửa vào ô danh bạ, cũng là người cô đang vò đầu bứt tai soạn tin phản hồi. Nhưng sau vài lần đọc kĩ rồi lặp lại quá trình nhăn mày. Sakura quyết định, tên khốn này thực sự không xứng đáng với cách cô muốn thể hiện sự tôn trọng ngược lại cho mối quan hệ đã đổ vỡ của họ chính thức kết thúc cách đây một tháng.

Một tháng, ba mươi mốt ngày, 24/7 với đủ mọi hành vi kiên quyết quấy rầy cô bằng nhiều chiêu trò, ban đầu cô thật là ngờ nghệch khi trao ra một cơ hội mà anh ta nhảy bổ vào như con hổ chết đói, chỉ để nhận cú ngã tiếp theo từ vết xe đổ. Có những lúc, Sakura thực sự tự hỏi là do cô hay Senta mới là người cần biến mất khỏi cuộc đời nhau.

Bởi đó là giải pháp tốt nhất trong yên bình.

Bực bội, Sakura cố ý nán vào lề một cửa hàng đóng tiệm có mái che. Kiên quyết gửi một tin nhắn nói dối rằng cô ấy đã bước tiếp, hiện đang trong giai đoạn tìm hiểu một người khác và việc Senta yêu cầu cô trở về căn hộ ngay bây giờ để lắng nghe mạch cảm xúc cháy bỏng sau chín lần hối lỗi, hoàn toàn không thích hợp để gián đoạn cuộc hẹn cố định đang tiến triển rất tốt.

Tiếng thông báo ting tai đưa cô quay lại màn hình.

Okinawa Senta: Đây có phải một cái cớ để thử thách tình yêu anh dành cho em không, Sakura? Anh sẽ không đánh giá thấp bản thân vì đã làm em thất vọng, nên anh sẽ tin em, với một bức ảnh chụp làm bằng chứng.

"Ôi, thánh thần ơi, người đàn ông cố chấp nảy sinh ảo tưởng này, vẫn nghĩ bản thân anh ta còn giữ nổi bất cứ vị trí quan trọng nào trong cuộc đời mình?"

Cảm ơn Shisui, vì cái miệng bẩn thỉu của anh đã bổ sung thêm điều tuyệt diệu nhất tới từ điển ngôn ngữ xấu. Nó giúp sự cay nghiệt trôi chảy dễ dàng truyền đạt vào từng lời xúc phạm, nhạo báng vô tư thoát ra khỏi miệng khi không ai ở đó để phán xét, đó là vấn đề!

Liệu giữa thời tiết nắng nóng chói chang, ai thực sự đủ tốt bụng hoặc ngu ngốc để đi ngang qua khi đài truyền hình đất nước thậm chí còn xuống lệnh cấm rời nhà vì sức khoẻ của người dân!

Senta có thể là một tên lỏi con, tính nết đòi hỏi, cư xử tự cao, ăn nói không ý tứ nhưng sự đeo bám kiên trì thì thật đáng để người đời khâm phục, bạn trai cũ của cô ấy sẽ không đời nào chịu bỏ cuộc chỉ bằng vẻ ngó lơ, chúng chỉ là liều thuốc khuyến khích bộ não bất trị của anh ta thêm nặng nề.

Sakura đảm bảo thông tin này xác thực tới 100% trên danh dự.

Cánh cửa để thoát khỏi sự dày vò chăng hoa gai trước tay nắm cửa, tuyệt tình chặn lối thoát. Vào lúc này, cỗ máy may rủi xoay bánh quyết định thương xót người phụ nữ tội nghiệp, như một phép màu gửi ra cứu tinh. Hướng tầm nhìn sang vỉa hè phía đối diện cách năm mươi mét, từ hẻm ngõ hẹp khuất xuất hiện một bóng dáng trung niên cao ráo, xoay ô che nắng sải chân dài di chuyển nhanh.

Tiết trời tái hiện lại hoang mạc Suna hút khô linh hồn đem cái nóng dội thẳng vào khuôn mặt đỏ bừng, chớp mắt hiện lên một nụ cười rạng rỡ. Cô chạy thẳng tới trước mặt người lạ.

''Xin chào, xin lỗi vì sắp đưa ra một yêu cầu kì quặc, nhưng tôi thực sự cần giúp đỡ, thưa ngài. Chỉ khoảng một thời gian ngắn thôi, và xin đừng hiểu lầm, tuyệt đối đây không phải lừa đảo, gây bất lợi, hay nguy hiểm!''

Nhận ra sự bất cẩn của mình, tự tin trở thành lúng túng, khiến Sakura không thể nhìn trực diện, bỗng đối phương cười một tiếng sảng khoái có sức mạnh xua tan bầu không khí ngượng nghịu. Trong lúc còn ngơ ngác, đầu cô bất giác ngẩng cao hơn, trố mắt trước khuôn mặt mang nét dịu dàng lại hài hòa với vẻ ngoài nam tính. Mái tóc nâu nuôi dài vuốt ngược ra sau gọn gàng gây ấn tượng với xương quai hàm sắc nét, người đàn ông này đúng là một cảnh tượng điêu đứng trái tim phụ nữ.

''Tôi chắc chắn là không phiền, mặc dù vấn đề chỉ được quyết định khi yêu cầu được nói ra. Dẫu sao, nó cũng được đề cập là sẽ kì quặc.''

Người lạ không thẳng thắn từ chối, lại khéo léo đề phòng với những suy tính riêng. Chiếc ô xòe to từ bao giờ đã nghiêng hẳn về phía cô, tạo bóng râm dịu nhẹ, Sakura không thể không mỉm cười, lấy lại bình tĩnh.

''Nó chắc chắn đủ kì quặc đến mức tôi phải tự biến bản thân thành nỗi xấu hổ."

Tiếng tin điện thoại rung rinh liên hồi cắt ngang báo hiệu một Okinawa Senta mất kiên nhẫn.

Bấm ngắt chế độ thông báo, cô thở dài trả lời: ''Bạn trai cũ của tôi là kẻ cố chấp vô vọng trong mối quan hệ đã kết thúc cách đây hơn một tháng trước. Tôi đã nói dối anh ta năm phút trước rằng mình đang tiến lên với đối tượng mới, mà anh ta đồng ý sẽ tin và không nán lại trước cửa căn hộ hôm nay nếu tôi có bằng chứng cho cuộc hẹn này. Tôi thực sự chỉ không muốn làm to chuyện này lên, một bức ảnh giả vờ sẽ không có hại gì chứ?"

"Chỉ một bức ảnh?" Người đàn ông nhướng mày thích thú trước tia sáng trong đôi mắt xanh ngọc lục bảo.

"Một bức ảnh, không hơn."

[Nhấn ⭐ nhận 💖]

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro