14 (end)

Tối hôm đó, sau khi Gyuvin và Hanbin đã ra về, Yujin ngồi trong phòng của mình, ánh đèn mờ ảo từ bàn học chiếu lên khuôn mặt. Em cảm thấy lòng mình bỗng chùng xuống, như thể những suy nghĩ đang cuộn xoáy vào nhau không có điểm dừng. Những cảm xúc lẫn lộn, những quyết định chưa rõ ràng, tất cả như một đám mây vẩn vơ, khiến Yujin không thể nào tìm ra lối thoát.

Cửa phòng khẽ mở, và Hạo bước vào. Hắn đứng đó im lặng một lúc, đôi mắt lướt qua Yujin, dường như đang lưỡng lự điều gì đó. Yujin cũng quay sang nhìn hắn, ánh mắt có chút ngạc nhiên nhưng rồi lại nhanh chóng trở lại với sự im lặng thường trực của mình.

Hạo hít một hơi sâu rồi bước đến gần Yujin. Hắn ngồi xuống cạnh giường, đôi mắt nhìn thẳng vào em.

- Yujin, anh muốn hỏi em một câu. Liệu em có còn yêu Gyuvin không?
Hạo không vòng vo mà lại trực tiếp hỏi, giọng nói nhẹ nhàng nhưng đầy sự quan tâm làm em có chút bối rối.

Yujin bất giác cảm nhận tim mình như thắt lại một chút. Câu hỏi ấy thật khó trả lời, như thể mọi cảm xúc trong lòng em đang giằng co. Em chần chừ một chút, rồi khẽ gật đầu, ánh mắt nhìn xuống tay mình.

- Tất nhiên là em còn yêu anh ấy.
Yujin thì thầm, giọng nói nhẹ như hơi thở

Tuy nhiên, ngay sau đó, một cảm giác lo lắng xâm chiếm trái tim em, khiến lời nói tiếp theo của Yujin trở nên trầm xuống.

- Nhưng em sợ lắm, sợ sẽ phải đối mặt với cảm giác bị bỏ rơi một lần nữa. Em không biết nếu mình mở lòng lần nữa, liệu có phải chịu đựng thêm một lần đau đớn như thế không.
Yujin ngập ngừng, ánh mắt em đan xen giữa sự bối rối và nỗi sợ hãi chưa bao giờ tan đi.

Hạo nhìn vào em, đôi mắt hắn chứa đầy sự day dứt. Hắn khẽ thở dài, gương mặt trầm tư, như thể những lời Yujin nói vừa chạm vào một nỗi đau mà hắn đã giấu kín từ lâu.

- Anh đã làm quá nhiều chuyện sai trái với em, Yujin à, để em phải chịu đựng như thế, để em luôn phải sống trong sợ hãi. Anh đúng là một thằng anh tồi tệ
Hạo nói, giọng hắn nghẹn lại, như thể hắn cũng không thể nói hết tất cả những gì mình đang mang trong lòng.

Yujin nhìn hắn, trái tim như mềm lại vì những lời nói chân thành ấy. Em không thể để hắn chìm vào nỗi đau tự trách. Em khẽ đứng lên, đi lại gần hắn và ôm lấy hắn vào lòng. Một sự ấm áp như vây quanh họ, xoa dịu những vết thương trong lòng cả hai.

- Hạo, đừng tự trách mình nữa.
Yujin khẽ nói, giọng em mềm mại nhưng kiên định.

- Em đã tha thứ tất cả rồi. Đừng để những lỗi lầm trong quá khứ làm khổ anh thêm nữa. Mọi thứ đã qua rồi, và em không muốn anh cứ mãi giày vò bản thân.

Hạo cảm thấy một chút nhẹ nhõm khi nghe những lời Yujin nói. Hắn khẽ nhắm mắt, tận hưởng cảm giác an yên từ cái ôm của em. Cảm giác như tất cả những lo lắng, những nỗi đau trong lòng anh dần tan biến, nhường chỗ cho sự cảm thông và thấu hiểu.

Yujin kéo hắn ra một chút, đôi mắt sáng lên khi em tiếp tục nói, giọng em tràn đầy hy vọng

- Hạo, em nghĩ anh cũng nên cho Hanbin hyung một cơ hội. Anh ấy xứng đáng được yêu lại một lần nữa mà.
Yujin mỉm cười nhẹ nhàng, nhìn thẳng vào mắt Hạo.

Hạo nhìn em, hắn có đôi phần ngạc nhiên vì những lời ấy nhưng rồi cũng lấy lại bình tĩnh, dốc lòng khuyên đứa em trai bé nhỏ kia

- Anh biết rồi, nhưng còn em? chuyện giữa em và gyuvin định sẽ giải quyết thế nào? nếu là còn yêu thì nhất định phải cho nhau cơ hội để quay lại

Yujin chỉ cười nhẹ, rồi quay lại nhìn Hạo, đôi mắt em sáng lên một cách lạc quan.

- Vâng, em sẽ làm vậy, mong rằng mọi chuyện rồi sẽ tốt đẹp hơn. Dù có thế nào đi nữa, chúng ta cũng phải cho chính mình cơ hội để hạnh phúc, phải không anh?

Hạo nhìn em, không nói gì thêm, chỉ nhẹ nhàng gật đầu. Hắn biết rằng điều quan trọng nhất lúc này là sự chân thành và sự kiên nhẫn. Bước tiếp theo sẽ không dễ dàng, nhưng ít nhất bây giờ, cả hai đã sẵn sàng đối mặt với mọi thứ cùng nhau.

Cả hai lại ôm nhau trong một khoảnh khắc yên bình, không cần nói thêm gì, chỉ cảm nhận được sự ấm áp và sự đồng cảm giữa họ. Họ đã đi qua bao khó khăn, và giờ đây, một con đường mới đang dần hình thành, đầy hy vọng và những cơ hội mới.

Yujin và Hạo đứng lặng im trong giây phút, cảm nhận sự ấm áp từ cái ôm của nhau. Tuy nhiên, không lâu sau đó, tiếng chuông cửa vang lên, cắt đứt không gian yên bình. Họ nhìn nhau, rồi bước xuống cầu thang. Khi mở cửa, Yujin và Hạo đứng sững lại khi thấy Hanbin và Gyuvin đứng trước cửa, dáng đứng xiêu vẹo, hơi men vẫn còn vương trên người.

Yujin và Hạo không giấu được vẻ mặt nhăn nhó. Hạo lên tiếng, giọng hắn có phần không hài lòng

- Hai người làm sao mà lại uống say đến thế này hả?

Hanbin lắc đầu cười hề hề, đôi mắt lờ đờ nhưng vẫn tinh ranh bào chữa cho bản thân

- Chỉ là nhớ anh quá, muốn gặp anh thôi~

Yujin thở dài, lo lắng nhìn về phía phòng của mẹ Han đang ngủ say. Em nhanh chóng nói

- Mẹ Han đang ngủ, không thể ồn ào được. Chúng em đưa hai người lên phòng.

Hạo và Yujin nhanh chóng đưa Hanbin và Gyuvin lên phòng mình, tránh để mẹ Han tỉnh dậy. Khi vào phòng, Hạo vừa định đưa Hanbin vào một góc thì bất ngờ bị kéo vào một cái ôm mạnh mẽ. Hanbin, với nụ cười đầy lạ lùng trong hơi men, hôn lên môi Hạo một cách vội vàng và mãnh liệt. Hạo, ngạc nhiên và có chút lúng túng, cảm thấy cơ thể mềm nhũn, tựa vào Hanbin một cách không thể kháng cự.

- Anh... cho chúng ta một cơ hội nữa được không? Hanbin thì thầm, ánh mắt đầy sự khẩn cầu.

Hạo ngượng ngùng, không biết phải nói sao, nhưng rồi ánh mắt hắn mềm lại, khẽ gật gật cái đầu nhỏ của mình

- Anh...đồng ý

Hanbin mỉm cười toại nguyện rồi kéo Hạo xuống giường, hôn hắn lần nữa. Những nụ hôn dồn dập nối tiếp nhau, và không lâu sau cả hai đã chìm vào trong sự say đắm, không còn quan tâm đến thế giới bên ngoài.

Ở phòng bên cạnh, Yujin vừa đóng cửa thì đã bị Gyuvin kéo vào lòng. Cậu hôn Yujin mãnh liệt, không để em kịp phản ứng. Yujin dù còn chút bối rối nhưng ngay lập tức cảm nhận được sự cuồng nhiệt trong nụ hôn của Gyuvin. Khi Gyuvin rời khỏi môi Yujin, đột nhiên cậu lại oà khóc lên như một đứa trẻ, tiếng nấc nghẹn ngào vang lên khắp căn phòng.

- Yujin... em...em là ghét anh có đúng không? Anh biết... nhưng anh vẫn không thể dừng yêu em được

Yujin nhìn Gyuvin, gương mặt từ ngạc nhiên chuyển sang mỉm cười, em khẽ đưa tay chạm vào mặt anh, dỗ dành

- Anh nghe ai nói thế hả đồ cún thúi? Có biết em đã yêu anh bao nhiêu năm rồi không? Ghét là ghét thế nào được chứ?

Gyuvin nghe thấy khẽ ngẩng đầu lên, môi liền chu lên cãi lại người trước mặt

- Anh không phải là cún...cũng không thúi mà...Han Yujin đúng là ghét anh

Han Yujin không hề biết được rằng Gyuvin của em khi say sẽ đáng yêu như thế này, đưa tay véo nhẹ vào mũi anh rồi mới lên tiếng thanh minh cho mình

- Lí lẽ gì đây hả Kim Gyu, em đã nói em không ghét anh mà, trái lại còn yêu anh, yêu rất nhiều

Mắt cún của Gyuvin lúc này mở to đầy ngạc nhiên, Yujin sau mọi chuyện vậy mà vẫn yêu Gyuvin đến thế.

- Em nói thật à Yujin? Nếu vậy...cho anh một cơ hội nhé?

Yujin mỉm cười nhẹ nhàng

- Được rồi, em đồng ý

Kim Gyuvin vui sướng đến nhảy múa trong lòng, kéo em vào nụ hôn sâu, Yujin thầm nghĩ không biết tên này là say thật hay giả mà lại nghe hiểu lời em nói rõ mồn một như thế.

Cả hai ôm nhau trong một khoảnh khắc yên bình, định sẽ ngủ một giấc thật sâu sau những cảm xúc dồn nén. Tuy nhiên, vừa khi họ chuẩn bị nhắm mắt, đột nhiên tiếng động từ phòng bên cạnh vang lên, khiến cả hai giật mình. Tiếng rên rỉ và tiếng hôn môi ồn ào rõ ràng là không thể không nghe thấy.

Yujin quay sang nhìn Gyuvin lắc đầu

- Không thể tin được, lại là họ.

Gyuvin cũng khẽ bật cười, nhưng rồi nhăn mặt khi tiếp tục nghe thấy âm thanh của Hạo và Hanbin từ phòng bên. Yujin nhìn về phía cửa rồi thở dài

- May là phòng của mẹ ở tầng trệt. Nếu không, họ chắc chắn sẽ bị "no đòn" đấy.

Thế nhưng cho đến cuối cùng, Yujin và Gyuvin vẫn đã tìm thấy sự yên bình trong vòng tay của nhau. Họ không cần nói thêm gì, chỉ cần cảm nhận hơi thở ấm áp của đối phương, những cảm xúc mà lâu nay đã chôn giấu trong lòng. Bởi dù gì, họ đã chọn cho nhau một cơ hội mới, một cơ hội để yêu thương, để tha thứ và cùng nhau bước tiếp.

Còn ở phòng bên, dù có những khoảnh khắc nồng nhiệt và ngập tràn cảm xúc, Hạo và Hanbin cũng nhận ra rằng quá khứ không thể là điều họ mãi phải sống cùng. Họ biết rằng sẽ cần nhiều thời gian và sự kiên nhẫn để vượt qua mọi sóng gió, nhưng ít nhất họ đã quyết định cùng nhau bước đi trên con đường mới, không có sự sợ hãi, không còn lo lắng về những vấp ngã trước đó.

Và dù bên trong mỗi người đều mang một nỗi lo riêng, họ đều biết rằng có những cơ hội thứ hai, những khởi đầu mới mà chỉ có tình yêu và sự chân thành mới có thể đem lại. Mỗi người trong họ đều đang học cách mở lòng, yêu thương và tha thứ, để rồi một ngày không xa, họ sẽ thấy rằng mọi khó khăn đã trở thành ký ức và mọi nỗi đau sẽ phai dần theo thời gian.

Khi bình minh lên, chỉ còn lại một không gian yên bình và tĩnh lặng. Và trong đó, Yujin, Gyuvin, Hạo, và Hanbin đều biết rằng dù tương lai không thể dự đoán được, nhưng ít nhất họ đã có nhau, và đó là điều quan trọng nhất. Cả bốn người, mỗi người đã có những quyết định đúng đắn cho chính mình, và họ sẽ không còn phải sợ hãi khi đối diện với những thử thách phía trước.

Dù có những điều chưa thể nói hết, họ đều tin rằng, trong hành trình này, tình yêu và sự tha thứ sẽ luôn là nguồn sức mạnh to lớn để tiếp tục bước đi cùng nhau.

end.

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro