NT Trưởng Thành

03。

Hạ Chi Quang sửng sốt, nhìn miếng thịt Hoàng Tuấn Tiệp gắp cho mình mà chẳng dám tin đây là thật.

Tổng giám đốc Hạ tốt bụng quá.” Hoàng Tuấn Tiệp nói khẽ.

Từ nhỏ tới giờ Hạ Chi Quang được khen vô số lần, đã quá quen với những lời tâng bốc rồi, nhưng lời khen của cậu chàng này lại khác biệt khiến trái tim chưa hề mừng vui vì được khen bấy giờ lại đập gia tốc.

Tiện tay thôi, không đáng gì.” Hạ Chi Quang ra vẻ hờ hững, nhân tiện nói luôn.

Nếu đã vậy, bác sĩ Hoàng không chịu cùng người tốt như tôi đi chơi cuối tuần à, tôi không hẹn được ai cả, bác sĩ Hoàng cũng không đồng ý thì hết người đi với tôi rồi.”

Hạ Chi Quang nhìn chằm chằm Hoàng Tuấn Tiệp mà lòng đầy căng thẳng, thấy cậu im lặng một lúc, cuối cùng vẫn lắc đầu.

May mà lần này ngữ điệu của Hoàng Tuấn Tiệp đã dịu đi nhiều:

Xin lỗi, hôm ấy tôi bận thật.”

“Bận gì?” Hạ Chi Quang dò hỏi.

Hoàng Tuấn Tiệp bèn cho hắn biết về chuyện mình cần làm vào cuối tuần.

Mấy hôm trước cậu vừa lấy lại được căn nhà từ chỗ người bố đang nơm nớp lo sợ, ông chỉ bán giá thị trường chứ không phải giá gấp đôi.

Bố Hoàng hối hả bỏ về sau khi bàn giao, Hoàng Tuấn Tiệp đến nhà cũ xem thử, cách trang trí giống hệt như trong hồi ức khiến cậu hoài niệm biết nhường nào.

Ngay hôm ấy Hoàng Tuấn Tiệp đã tìm công ty chuyển nhà, nhờ họ dọn đồ trong căn hộ mình đang ở hiện tại vào đó.

Nhà cũ có một ban công khá rộng, Hoàng Tuấn Tiệp đã hình thành sở thích trồng cây trong những tháng ngày sống bần hàn cơ cực, tức thì nảy ra ý định trồng cây ở đây.

Muốn trồng phải có đất, trùng hợp thay cậu có quen một ông cụ trồng rau ở ngoại ô, sau khi liên hệ với cụ, cậu đã hẹn cuối tuần sẽ đến đó lấy ít đất về.

Nên cuối tuần này tôi không có thời gian, Tổng giám đốc Hạ à.” Hoàng Tuấn Tiệp nói.

Thái độ Hạ Chi Quang quay ngoắt đi mà chẳng thấy ngượng:

Viện bảo tàng có gì hay mà xem, ra ngoại ô hít thở không khí trong lành, tịnh tâm xả stress tốt hơn… Tôi đi với cậu, nhân tiện giúp cậu luôn.”

Hoàng Tuấn Tiệp: “…”

Tổng giám đốc Hạ.” Hoàng Tuấn Tiệp nhấn mạnh.

Tôi đi xúc đất trồng cây, không phải đi chơi.”

“Tôi biết, đâu có nghe nhầm.” Hạ Chi Quang trả lời.

Hoàng Tuấn Tiệp và Hạ Chi Quang trố mắt nhìn nhau.

Công ty nhà họ Hạ cũng đâu phải kiểu mới phất lên trong mấy năm gần đây, tiếng tăm đã lan xa lâu lắm rồi. Nên từ khi chào đời, cậu chủ nhà họ Hạ đã ngậm thìa vàng sống trong nhung lụa, nay cũng còn là tay lõi đời trên thương trường ai gặp cũng dè chừng.

Người như vậy, thú thật thì Hoàng Tuấn Tiệp không thể tưởng tượng được cảnh hắn sẽ làm được việc nhà nông gì, nghĩ sao cũng thấy quái dị.

Thôi được.” Hoàng Tuấn Tiệp bất đắc dĩ.

Mai tôi sẽ đi cùng Tổng giám đốc Hạ.”

___________________

Ban đầu Hoàng Tuấn Tiệp định tự lái xe, nhưng xe của Hạ Chi Quang to hơn, để được nhiều đất nên ngồi xe của hắn tất nhiên sẽ hay hơn. Vả lại đường khá xa, lái một chiếc là đủ, nhỡ người này mệt còn có người kia thay, không bị rủi ro.

Hoàng Tuấn Tiệp cân nhắc thật kỹ, bèn đồng ý.

Hạ Chi Quang không cho tài xế theo, cũng chẳng để bảo vệ làm khổ sai nữa, hắn tự mình lái xe tới dưới lầu nhà Hoàng Tuấn Tiệp đón cậu.

Hoàng Tuấn Tiệp nhìn thoáng qua đã biết chiếc xe này của Hạ Chi Quang không phải hạng xoàng, rất hợp để giả ngầu lấy le, ngờ đâu lại bị đem ra làm xe chở đất khiến tâm trạng cậu vô cùng phức tạp.

Bác sĩ Hoàng, ngơ ra đó làm gì, đừng nói cậu muốn ngồi phía sau đấy?” Hạ Chi Quang kéo cửa kính xe xuống.

Cậu đang ngại vì xem tôi là tài xế à?”

“… Tôi không định ngồi phía sau.” Hoàng Tuấn Tiệp bất đắc dĩ, kéo cửa ghế lái phụ ra ngồi vào trong.

Đoạn đường mất khoảng hai tiếng, Hoàng Tuấn Tiệp ngồi ở ghế lái phụ, cảm thấy khá mới lạ.

Tổng giám đốc Hạ đang lái xe chở mình, nói ra chắc chẳng ai tin, cũng không làm người khác đố kỵ gì, họ sẽ chỉ khen cậu nằm mơ có sáng tạo thôi.

Đường đi khá xa, Hoàng Tuấn Tiệp đã vài lần đề nghị Hạ Chi Quang nghỉ ngơi một lát để mình lái, nhưng luôn bị Hạ Chi Quang từ chối.

Hoàng Tuấn Tiệp làm khách cả chặng đường, đến nơi một cách thoải mái.

Hoàng Tuấn Tiệp nhìn thấy ông cụ người quen.

Trông ông quắc thước lắm, cười tủm tỉm nhìn Hoàng Tuấn Tiệp đi tới, còn chào hỏi:

Tiểu Tiệp qua đây nào, ồ có thêm ai đến cùng thế, bạn trai à?”

Hạ Chi Quang nở nụ cười vừa lịch sự lại thân thiết, cố gắng tạo ấn tượng tốt với cụ.

Hoàng Tuấn Tiệp dở khóc dở cười, giải thích:

Không phải bạn trai, cụ hiểu lầm rồi ạ.

Ông cụ vỡ lẽ, vỗ đùi đen đét:

Ra là bạn bình thường, ôi hèn gì, trước đây cháu ghét Alpha nhất mà, mỗi lần nhận thấy Alpha bên cạnh có ý đó thì toàn giữ khoảng cách hoặc cắt đứt quan hệ, sao lại tự dưng tìm một bạn trai Alpha chứ.”

Hoàng Tuấn Tiệp qua quýt đổi đề tài, muốn đi xem chỗ đất mà lát nữa mình sẽ đào để mang về nhà.

Ông cụ nhiệt tình dẫn Hoàng Tuấn Tiệp đi xem, còn Hạ Chi Quang đi theo sau Hoàng Tuấn Tiệp cứ như vừa rơi xuống hầm băng vậy.

Tin dữ đầy chấn động giáng một đòn đau điếng lên đầu Hạ Chi Quang.

Hoàng Tuấn Tiệp ghét Alpha, nếu hắn bộc bạch nỗi lòng mình, Hoàng Tuấn Tiệp có chấp nhận hắn không? Nếu không chấp nhận, cậu sẽ giữ khoảng cách với hắn, cắt đứt quan hệ sao?

Từng bước đi như giẫm lên lớp băng mỏng, chẳng biết lúc nào sẽ rơi xuống.

Thấy đất đai màu mỡ, Hoàng Tuấn Tiệp mừng rỡ lắm, sốt ruột muốn bỏ chúng vào túi mang về nhà.

Cậu quay đầu nói với Hạ Chi Quang – người trông có vẻ không hồ hởi bằng:

Tổng giám đốc Hạ, anh lái xe lâu vậy chắc mệt lắm rồi, hay cứ nghỉ ngơi một lát nhé, chỗ này cứ để tôi làm là được.”

“Tôi không mệt, thể lực của Alpha siêu cấp đâu yếu ớt vậy.” Hạ Chi Quang từ chối đề nghị của Hoàng Tuấn Tiệp, đoạn nhận lấy cái xẻng trong tay ông cụ rồi dúi cái túi mình đang cầm cho Hoàng Tuấn Tiệp bảo cậu mở miệng túi ra đặt nó xuống đất.

Và Hạ Chi Quang làm hết mọi nhiệm vụ của Hoàng Tuấn Tiệp.

Việc xúc đất tất nhiên phải để hắn làm rồi, tay Hoàng Tuấn Tiệp dùng để phẫu thuật, sao có thể dính dáng đến mấy việc nặng nhọc như vậy chứ?

Hoàng Tuấn Tiệp lại ngại để Hạ Chi Quang làm công việc cần thể lực như vậy, cậu định  cướp cái xẻng trong tay Hạ Chi Quang đi, nhưng lại bị hắn giữ chặt không cho động đậy.

Đừng giành, nhỡ bất cẩn làm bị thương ngón tay nào thì sao phẫu thuật được nữa?” Hạ Chi Quang nghiêm mặt, nói.

Trước giờ Hoàng Tuấn Tiệp chưa từng nghĩ tới chuyện này, bất giác sững sờ.

Hạ Chi Quang cương quyết giành quyền xúc đất, chỉ cho Hoàng Tuấn Tiệp quyền đứng ngơ ra nhìn mình.

Nắng gắt quá cẩn thận kẻo bị cảm, nhưng chỗ ông chỉ có một cái mũ rơm thôi, cho ai đây?” Ông cụ đi rồi cầm một cái mũ rơm về, hỏi.

Lần này Hoàng Tuấn Tiệp giành chiếc mũ đội lên đầu Hạ Chi Quang.

Nhưng dù đội, ngoài cái đầu ra, những chỗ khác đều bị phơi nắng. Hoàng Tuấn Tiệp không muốn Hạ Chi Quang mệt nhọc, cậu bèn về xe cầm ô che trên đầu Hạ Chi Quang, ngăn ánh mặt trời chói chang.

Hạ Chi Quang nói đầy ẩn ý:

Cậu đừng chỉ che ô cho tôi, nó cũng đủ to để che hai người mà, cậu đứng gần một chút.”

Hoàng Tuấn Tiệp lặng lẽ đến gần Hạ Chi Quang hơn, hai cái bóng trên mặt đất dần cận kề, hai người chủ của chúng như áp sát vào nhau.

Thời gian trôi dần, số đất xúc được cũng nhiều hơn.

Trước đây Hoàng Tuấn Tiệp không hề ngờ rằng, Hạ Chi Quang ở nhà cao cửa rộng lại làm được công việc nhà nông này.

Dù chưa từng làm bao giờ, Hạ Chi Quang vẫn hoàn thành rất tốt, chẳng có vẻ gì là mất kiên nhẫn cả, cũng không thấy mất mặt hay không xứng với thân phận của mình, ngược lại còn rất chăm chú và nghiêm túc.

Từ bé đến giờ, Hoàng Tuấn Tiệp từng được rất nhiều Alpha theo đuổi quấy rầy, trong mắt họ chỉ chứa sự tham lam, thèm khát, và rất nhiều thứ cậu không muốn tiếp xúc.

Song, ánh mắt Hạ Chi Quang nhìn cậu lại khác hẳn với họ, chẳng hề khiến cậu phản cảm.

Hoàng Tuấn Tiệp nhìn Hạ Chi Quang đang ở sát bên cạnh.

Tiết trời oi bức, nắng nóng hừng hực, tuy có ô che nhưng vẫn khó chịu đến bực bội.

Người Hạ Chi Quang đầm đìa mồ hôi, từng giọt một chảy xuống theo hai bên thái dương, có những giọt to tướng đọng ở trước trán, tưởng chừng sắp rơi vào mắt hắn.

Tổng giám đốc Hạ.” Hoàng Tuấn Tiệp gọi khẽ.

Hạ Chi Quang dừng việc trong tay, quay đầu nhìn, thấy Hoàng Tuấn Tiệp đang vươn tay về phía mình.

Hạ Chi Quang rất kỵ bị ai đó chạm vào mặt, xưa nay cũng chẳng ai dám làm thế. Nhìn bàn tay Hoàng Tuấn Tiệp đang cách mặt ngày càng gần, hắn không hề bất ngờ khi nhận ra nội tâm mình chẳng những không kháng cự, mà còn khá mong chờ.

Đầu ngón tay của Hoàng Tuấn Tiệp chạm vào trán như mang theo dòng điện trăm nghìn vôn, giật cho hắn tê tái muốn lên tiên.

Giọt mồ hôi chưa kịp chảy xuống đã bị Hoàng Tuấn Tiệp lau đi, cậu nhẹ giọng:

Tổng giám đốc Hạ, mồ hôi của anh suýt rơi vào mắt rồi.”

“Ồ, vậy cảm ơn bác sĩ Hoàng đã giúp tôi.” Hạ Chi Quang quay đầu vờ như không có gì xảy ra, tiếp tục công việc trên tay, nhưng khóe môi đã vô thức nhếch thật cao.

Hoàng Tuấn Tiệp không nói gì thêm, đến khi đã xúc đất đầy túi, họ bèn mang về.

Đến nhà Hoàng Tuấn Tiệp thì trời đã sẫm tối, Hạ Chi Quang đỗ xe dưới lầu nhà cậu, mỉm cười rằng:

Cũng tới đây rồi, tôi không giúp bác sĩ Hoàng khuân lên thì hình như không biết điều nhỉ.”

Hoàng Tuấn Tiệp gật đầu:

Tổng giám đốc Hạ nói đúng, vậy làm phiền anh nhé.”

Hạ Chi Quang tranh thủ được cơ hội vào nhà người đẹp, trưng bộ mặt lạnh lùng cùng Hoàng Tuấn Tiệp khuân túi vào thang máy, lên tầng.

Đến nhà Hoàng Tuấn Tiệp, chờ cậu mở cửa ra, Hạ Chi Quang vội theo vào trong.

Nhà Hoàng Tuấn Tiệp trông giản dị sạch sẽ, Hạ Chi Quang nhìn sao cũng thấy hợp nhãn, khiến hắn cực kỳ muốn sống lâu dài ở đây.

Nhưng bấy giờ hắn và Hoàng Tuấn Tiệp chỉ là mối quan hệ bác sĩ bệnh nhân, muốn sống ở đây thì đúng là giấc mơ hão huyền.

Hạ Chi Quang tận dụng từng giây từng phút được ở trong nhà Hoàng Tuấn Tiệp, vội nói:

Tôi làm giúp cậu.”

Hoàng Tuấn Tiệp vẫn gật đầu, thế là Hạ Chi Quang lại tiếp tục với vẻ lạnh lùng.

Thật ra việc hắn cần làm chỉ là bỏ đất vào chỗ mà Hoàng Tuấn Tiệp đã chuẩn bị sẵn, mấy phút là xong. Hạ Chi Quang phát huy bản lĩnh rề rà của mình đến cùng cực, bỏ đất vào xong bắt đầu kiểm tra chất lượng đất, xới tơi chỗ đất bị đè nặng, sau đó lại đè phần đất vừa bị xới lên.

Hoàng Tuấn Tiệp không vạch trần hắn, cậu xoay người đi pha một ấm trà.

Thật ra chuyện này không cần Hạ Chi Quang tự làm, một cú điện thoại thôi sẽ có người xử lý xong ngay. Nói cách khác, cứ bảo cấp dưới mình giải quyết cho, đây mới là cách mà những người như Hạ Chi Quang cần dùng, chứ tự mình làm trông cứ như vị Hoàng đế cầm xẻng vàng làm chuyện đồng áng vậy, chẳng hợp chút nào.

Hương trà thơm phưng phức, Hạ Chi Quang mò cả buổi trời, cuối cùng đã không còn gì làm nữa.

Bầu trời ngoài ban công đã tối sầm, Hạ Chi Quang đứng dậy:

Vậy tôi về trước.”

Miệng nói thế chứ chân không nhấc, Hoàng Tuấn Tiệp cầm hai cái ly ra:

Tổng giám đốc Hạ ở lại uống ly trà nhé?

Hạ Chi Quang vốn có vẻ rất hăng hái bỗng giơ tay xoa bóp vai mình, ra vẻ mệt mỏi rằng:

Cũng được, vừa lúc tôi hơi mệt.”

Hạ Chi Quang ngồi xuống đối diện Hoàng Tuấn Tiệp, nhìn cậu rót nước trà óng ánh vào ly, đưa sang.

Hạ Chi Quang thổi vài hơi, sau đó nhấp một ngụm nhỏ, khen ngợi:

Trà ngon, pha vừa đúng.”

Hoàng Tuấn Tiệp nhướng mày:

Làm bừa thôi, Tổng giám đốc Hạ uống được thì tốt quá.”

Hạ Chi Quang chậm rãi thưởng thức, đồng thời cũng suy tính. Hắn sẽ uống ấm trà này trong nửa tiếng, không uống hết Hoàng Tuấn Tiệp cũng ngại mời mình về nhỉ.

Hạ Chi Quang rời mắt nhìn quanh nhà Hoàng Tuấn Tiệp, tỏ vẻ hời hợt bắt chuyện:

Bác sĩ Hoàng muốn trồng gì cứ nói với tôi. Tôi quen một người bạn cũng hứng thú trồng trọt, có nhiều hạt giống tốt lắm, để tôi mang một ít đến cho bác sĩ Hoàng.”

Không cần đâu, tôi chỉ trồng ít rau, ra chợ mua là được.” Hoàng Tuấn Tiệp từ chối.

Hạ Chi Quang đành đổi đề tài, nhưng Hoàng Tuấn Tiệp không mấy nhiệt tình, tất cả đều kết thúc trong vài câu ngắn ngủi.

Hạ Chi Quang uống hết ngụm trà cuối cùng trong ly, đang định tự rót thêm thì thấy Hoàng Tuấn Tiệp cũng đặt ly xuống bàn, vang lên tiếng ‘cạch’ nhỏ.

Hôm nay làm phiền Tổng giám đốc Hạ giúp đỡ, cảm ơn anh nhiều.” Nói đoạn, Hoàng Tuấn Tiệp cầm ấm trà rót nửa ly cho Hạ Chi Quang.

Tôi có vài nghi vấn, với quan hệ của tôi và Tổng giám đốc Hạ bây giờ, tôi xin phép hỏi thẳng vậy.”

Hạ Chi Quang ngạc nhiên:

Cậu cứ nói.”

Hoàng Tuấn Tiệp vẫn điềm nhiên, Hạ Chi Quang chẳng tài nào đoán trước được câu hỏi qua biểu cảm trên mặt cậu.

Hoàng Tuấn Tiệp nhìn sang, đôi con ngươi đen bị hàng mi rũ xuống che khuất. Ngữ điệu bình tĩnh, nhưng từng chữ thốt ra lại khiến bầu không khí dậy sóng:

Tổng giám đốc Hạ, có phải anh đang… theo đuổi tôi không?”

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro